Thứ Ba, 12 tháng 5, 2009

HOROSCOPE 2003

Tử Vi 2003
Đưa cho hai chị em tôi mỗi đứa một tờ Tử Vi, mẹ tôi khuyến cáo: “Hai đứa nhớ đọc cho kỹ rồi cẩn thận, năm nay sao chiếu mạng của tụi bay xấu lắm đó!”


Điệp khúc này năm nào tôi cũng nghe, vừa thấy vui vui tai, vừa buồn cười. Tờ Tử Vi ghi tất cả những chuyện “hoàn toàn có khả năng xảy ra" trong vòng 12 tháng sắp đến. Còn tôi thì vẫn luôn tự thấy buồn cười mình khi vẫn lẩm cẩm đọc hết từng chữ rồi lại quên béng đi ngay. Loay hoay với tờ Tử Vi – thấy vui vui ngộ nghĩnh với ý nghĩ: nhà chùa năm nay chắc đã mua máy in lazer cho nên chữ in rõ ràng hơn & tờ Tử Vi của tôi có trang trí một con chuột béo rõ xinh đẹp – chẳng biết cần phải nhớ gì nũa... Tôi không phải là kẻ vô thần, cũng không phải là người mê tín... đơn giản là thấy hài hước & lẩm cẩm với những thứ như vậy.


Ngày.... Trong số bạn bè mà tôi gặp có một người là rể của lớp tôi. Thành thật mà nói tôi đã hy vọng cô bạn tôi gắn bó cuộc đời với một anh thú vị hơn & đôi khi nghĩ về cặp này tôi vẫn chậc lưỡi “Nó hạnh phúc là được rồi!”. Đôi khi cũng phải ngao ngán “Không biết nó sống có vui không…?” Tôi đã luôn giữ thái độ lịch sự nhã nhặn chào hỏi anh chồng mỗi khi có dịp gặp nhau & tự bào chữa cho sự không thân thiện của mình rằng tôi chỉ là bạn của cô vợ thôi. Hôm nay, khi tôi đang chăm chú quan sát cô bé con 2 tuổi của cô bạn mình đang chạy chơi trong sân, người cha ấy với ánh mắt thật hạnh phúc đã ngập ngừng hỏi tôi: “Nó càng lớn càng xinh, phải không?” Ôi, lời khoe khoang thật thà làm sao! Tôi tự dưng thấy vui vẻ & ghen tị với cô bạn của mình. HẠNH PHÚC LÀ ĐƠN GIẢN VẬY THÔI!


Ngày.... Có tiếng chuông điện thoại reo & tôi chạy đi – vài người bạn thân của tôi đang ngồi uống rượu với nhau. Tôi ĐI là để ĐẾN nơi có những người bạn thân của tôi đang sống thật là chính họ & cả tôi nữa – tôi cũng thich được làm nhân chứng cho những lần chúng tôi có thể cùng ngồi với nhau nhắc lại chuyện hồi xưa, hồi còn đi học. Sao bây giờ tôi nói hai tiếng “Chuyện Xưa” dễ dàng thế nhỉ? Cũng phải thôi, hơn một nửa cuộc đời tôi gắn liền với những người bạn này. Đôi khi tôi thấy mình toàn làm những chuyện linh tinh, nhưng mặc kệ. Tôi cài đặt trong điện thoại của mình tiếng chuông riêng cho nhóm người ít ỏi đó. & Tôi vẫn không bao giờ từ chối được tiếng chuông reo với thông điệp rất giản dị & buồn cười: “Đang ở đâu đấy? Ra chỗ bọn này đi!”


Ngày.... Tôi gặp một người bạn. Đã nhiều năm rồi chúng tôi mới đến thăm nhau dịp tết như thế này. Chúng tôi đã đi trên những con đường khác nhau, đã đi như thế trong rất nhiều năm… Cứ tưởng để cho người kia tự đi trên những con đường họ chọn là cách tốt nhất để cho người ta biết là mình đã yêu quý họ nhiều bao nhiêu. Chưa bao giờ như lúc này tôi ý thức được ý nghĩa của một câu nói lửng lơ “Không phải hễ ĐI là sẽ ĐẾN...”


Ngày.... Tôi bướng bĩnh tự nhủ với lòng sẽ đi tiếp con đường của mình. “Không phải hễ ĐI là sẽ ĐẾN...” tôi biết – nhưng dù sao mình vẫn có con đường để đi. Chung quanh tôi, còn có bao nhiêu người không được chọn lựa con đường cho mình?

Ngày.... Tờ Tử Vi năm nay của tôi đâu rồi nhỉ? Họ bảo Mùng 1 phải xuất hành hướng nào? À, mà hôm ấy tôi đã đi về hướng nào? Thôi chết tôi rồi – lại thêm một năm nữa làm nghịch ý trời!
HÀ THANH - Feb11’2003, 9:21am

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét