Thứ Tư, 24 tháng 2, 2010

NHỮNG GHI CHÉP CỦA TRỊNH CÔNG SƠN...

Tôi thích những ghi chép của TCS, hay đơn giản là thích nhạc của TCS. (Chòe - Feb 24, 2010)

"Nỗi lòng của tên tuyệt vọng." (TÔI ƠI ĐỪNG TUYỆT VỌNG)

Tiếng nói thầm kín của một người nhiều khi suốt cuộc đời không thể nào bày tỏ. Có khi bày tỏ được thì cũng là những tiếng nói dở dang. Có người giấu bặt. Tôi chưa hề quên cái hiệu lệnh muôn đời: "Cái ta đáng ghét". Tuy nhiên trong cuộc sống thường nhật nơi đây, ngoài những ngày hét la to đầy nộ khí, vẫn có những giây phút lui về muốn thở than. Phải chăng thở than cũng là niềm bí ẩn của con người.
Mỗi đời sống ẩn giấu một định mệnh. Có những định mệnh đời đời là cây kiếm sắc. Một đôi lầntrong giấc mơ tôi, bừng lên những ánh thép đó. Nhưng tôi biết rõ rằng tôi chỉ là một loài chim nhỏ hót chơi trên đầu những ngọn lau. Không ai muốn mình là kẻ tuyệt vọng. Nhưng tôi tự nguyện làm tên tuyệt vọng. Bởi nhiều khi sớm mai tôi thức dậy không thấy được hoa quả khai sinh trong trái tim người.
Tôi lại biết thêm rằng, dù là người chiến thắng hay chiến bại, suốt cuộc đời cũng không thể vui chơi. Hạnh phúc đã ngủ yên trong những ngăn kéo của quên lãng.
Tôi không bao giờ nhầm lẫn về sự khổ đau và hạnh phúc. Nhưng tôi thường rơi vào cơn hôn mê trước giấc ngủ. Ở biên giới đó tôi hoảng hốt thấy mình lơ lửng giữa sự sống và cái chết. Những giây phút như thế vồ chụp lấy tôi mỗi đêm. Khi quanh tôi, mọi người đã yên ngủ. Và tôi đau đớn nhận ra rằng, có lẽ cuộc đời đã cho ta lắm ngày bất hạnh.
Mỗi ngày sống tới, mỗi ngày tôi thấy đời sống nhỏ nhắn thêm. Đời sống thật sự không tiềm ẩn điều gì mới lạ. Có lẽ vì thế, vì sự quen mặt mỗi lúc mỗi gần gũi, thắm thiết hơn, nên tôi càng thấy yêu mến cuộc đời. Như đứa con ngoan không tuyệt tình nổi với rẫy sắn nương khoai, nơi có bà mẹ suốt đời mắt không sáng nổi một ngày trẩy hội.
Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau. Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá. Tôi không còn gì để chiêm bái ngoài nỗi tuyệt vọng và lòng bao dung. Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa. Tôi không muốn khuyến khích sự khổ hạnh, nhưng mỗi chúng ta hãy thử sống cùng một lúc vừa kẻ chiến thắng vừa kẻ chiến bại. Nỗi vinh nhục đã mang ta ra khỏi đời sống để đưa đến những đấu trường.
Tôi đang bắt đầu những ngày học tập mới. Tôi là đứa bé. Tôi là người bạn. Đôi khi tôi là người tình. Chúng tôi cùng học vẽ lại chân dung của nhân loại - Vẽ lại con tim khối óc. Trên những trang giấy trắng tinh khôi chúng tôi không bao giờ còn thấy bóng dáng của những đường kiếm mưu đồ, những vết dao khắc nghiệt. Chúng tôi vẽ những đất đai, trên đó đời sống không còn bạo lực.
Như thế, với cuộc đời, tôi đã ôm một nỗi cuồng si bất tận. Mỗi đêm, tôi nhìn trời đất để học về lòng bao dung. Nhìn đường đi của kiến để biết về sự nhẫn nhục. Sông vẫn chảy đời sông. Suối vẫn trôi đời suối. Đời người cũng để sống và hãy thả trôi đi những tị hiềm.
Chúng ta đã đấu tranh. Đang đấu tranh. Và có thể còn đấu tranh lâu dài. Nhưng tranh đấu để giành lại quyền sống, để làm người, chứ không để trở thành anh hùng hay làm người vĩ đại. Cõi nguồn từ khước tước hiệu đó.
Chúng ta đã đấu tranh như một người trẻ tuổi và đã sống mệt mỏi như một kẻ già nua. Tôi đang muốn quên đi những trang triết lý, những luận điệu phỉnh phờ. Ở đó có hai con đường. Một con đường dẫn ta về ca tụng sự vinh quang của đời sống. Con đường còn lại dẫn về sự băng hoại.
Nhân loại, mỗi ngày, đang cố bày biện những tiệm tạp hóa mới. Đóng thêm nhiều kệ hàng. Người ta bán đủ loại: đói kém, chết chóc, thù hận, nô lệ, vong thân...
Những đấng tối cao, có lẽ đã ngủ quên cùng với chân lý.
Tôi đã mỏi dần với lòng tin. Chỉ còn lại niềm tin sau cùng. Tin vào niềm tuyệt vọng. Có nghĩa là tin vào chính mình. Tin vào cuộc đời vốn không thể khác.
Và như thế, tôi đang yêu thương cuộc đời bằng nỗi lòng của tên tuyệt vọng.

Giấc mơ Hạ trắng (HẠ TRẮNG)

ở Huế mùa hạ, ve kêu râm ran trên những tàn cây như một giàn hợp xướng và nắng nóng oi bức như địa ngục. Thêm vào đó còn có gió Lào. Vừa tắm xong là người đã ướt đẫm mồ hôi. Bao nhiêu nhiên liệu tích lũy tích lũy trong cơ thể đều tan ra thành nước. Những đồ vật và áo quần cũng có cảm giác như vừa rút trong lò lửa ra. Những mặt đường gần như bốc khói với nhiệt độ 42- 43 độ.
Có một mùa hạ năm ấy tôi bị một cơn sốt nặng, nhiệt độ trong người và bên ngoài bằng nhau. Tôi nằm sốt mê man trên giường không còn biết gì. Và bỗng có một lúc nào đó tôi cảm thấy hương thơm phủ ngập cả căn phòng và tôi chìm đắm vào một giấc mơ như một cơn mê sảng. Tôi thấy mình lạc vào một rừng hoa trắng thơm ngào ngạt, bay bổng trong không gian đó. Đến lúc tỉnh dậy người ướt đẫm mồ hôi và tôi nhìn thấy bên cạnh giường có một người con gái nào đó đã đến cắm một bó hoa dạ lý hương trắng rất lớn. Chính cái mùi thơm của dạ lý hương đã đưa tôi vào giấc mơ kia. Giấc mơ trong một mùa hạ nóng bức.
Trong vùng tôi ở, quanh đó chỉ có một nhà duy nhất trồng dạ lý hương nên tôi biết ngay người mang hoa đến là ai.
Sau một tuần lễ tôi hết bệnh. Nghe tin bố người bạn đang hấp hối tôi vội vàng đến thăm. Ông chẳng có bệnh gì ngoài bệnh nhớ thương và buồn rầu. Câu chuyện rất đơn giản. Hai ông bà đã lớn tuổi thường nằm chung trên một sập gụ xưa. Cứ mỗi sáng bà cụ thức dậy sớm và xuống bếp nấu nước sôi để pha trà cho ông cụ uống. Một buổi sáng nọ, cũng theo thường lệ, bà cụ xuống bếp bị gió ngã xuống bất tỉnh và chết. Mấy người con ở gần đó tình cờ phát hiện ra và đưa bà cụ về nhà một người để tẩm liệm. Sau đó chôn cất và giấu ông cụ. Tất nhiên, khi ông cụ thức dậy hỏi con, mẹ các con đi đâu rồi, thì họ trả lời là mẹ sang nhà chúng con để chăm sóc mấy cháu vì chúng bị bệnh. Vài ngày sau vẫn chưa thấy bà về ông mới trầm ngâm hỏi các con có phải mẹ các con đã chết rồi phải không. Lúc ấy mọi người mới khóc òa lên. Từ đó ông nằm trên sập gụ một mình cơm không ăn, trà không uống cho đến lúc kiệt sức và đi theo bà cụ luôn.
Câu chuyện này ám ảnh tôi một thời gian. Và sau đó tôi kết hợp giấc mơ hoa trắng mùa hạ với mối tình già keo sơn này như áo xưa dù nhầu cũng xin bạc đầu gọi mãi tên nhau để viết nên bài "Hạ Trắng".

Diễm của những ngày xưa (DIỄM XƯA)

Thuở ấy có một người con gái rất mong manh, đi qua những hàng cây long não lá li ti xanh mướt để đến trường đại học văn khoa ở Huế.

Nhiều ngày, nhiều tháng của thuở ấy, người con gái ấy vẫn đi qua dưới những vòm cây long não.

Có rất nhiều mùa nắng và mùa mưa cũng theo qua. Những mùa nắng ve râm ran mở ra khúc hát mùa hè trong lá. Mùa mưa Huế người còn gái ấy đi qua nhòa nhạt trong mưa giữa hai hàng cây long não mờ mịt.

Nhà cô ấy ở bên kia sông, mỗi ngày phải băng qua một cây cầu rồi mới gặp hàng long não để đến trường.

Từ balcon nhà tôi nhìn xuống, cái bóng dáng ấy đi đi về về mỗi ngày bốn bận. Thời buổi ấy những người con gái Huế chưa hề dùng đến phương tiện có máy nổ và có tốc độ chóng mặt như bây giờ. Trừ những người ở quá xa phải đi xe đạp, còn lại đa số cứ đến trường bằng những bước đi thong thả hoàng cung. Đi để được ngắm nhìn, để cảm thấy âm thầm trong lòng, mình là một nhan sắc. Nhan sắc cho nhiều người hoặc chỉ cho một người thì có quan trọng gì đâu.

Những bước chân ấy từ mọi phía đổ về những ngôi trường với những cái tên quen thuộc, đôi khi lại quá cũ kỹ. Đi để được những con mắt chung quanh nhìn ngắm nhưng đồng thời cũng tự mình có thì giờ nhìn ngắm trời đất, sông nước và hoa lá thiên nhiên. Long não, bàng, phượng đỏ, muối, mù u và một giòng sông Hương chảy quanh thành phố đã phả vào tâm hồn thời con gái một lớp sương khói lãng mạn thanh khiết. Huế nhờ vậy không bao giờ cạn nguồn thi hứng. Thành cổ, đền đài, lăng tẩm khiến con người dễ có một hoài niệm man mác về quá khứ hơn và một phần nào cũng cứu rỗi cho con người ta khỏi vành đai tục lụy. Và từ đó Huế đã hình thành cho riêng mình một không gian riêng, một thế giới riêng. Từ đó con người bỗng đâm ra mơ mộng và ước mơ những cõi trời đất như không có thực.

Nhưng thật sự thực và mơ là gì? Thật ra, nói cho cùng, cái này chỉ là ảo ảnh của điều kia. Và với những ảo ảnh đó đã có một thời, khá dài lâu, những con người lớn lên trong thành phố nhỏ nhắn đó đã dệt gấm theo hoa những giấc mơ, giấc mộng của mình.

Đó cũng là thời gian mà mỗi sớm tinh mơ, mỗi chiều, mỗi tối, tiếng chuông Linh Mụ vang xa trong không gian, chuyền đi trên dòng sông để đến với từng căn nhà khép hờ hay đang đóng kín cửa.

Thời gian trôi đi ở đây lặng lẽ quá. Lặng lẽ đến độ người không còn cảm giác về thời gian. Một thứ thời gian không bóng hình, không màu sắc. Chỉ có cái chết của những người già, vào mùa đông giá rét, mới làm sực tỉnh và bổng chốc nhận ra tiếng nói thì thầm của lăng miếu, bia mộ ở những vùng đồi núi chung quanh.

Trong không gian tĩnh mịch và mơ màng đó, thêm chìm đắm vào một khí hậu loáng thoáng liêu trai, người con gái ấy vẫn đi qua đều đặn mỗi ngày dưới hai hàng cây long não để đến trường. Đi đến trường mà đôi lúc dường như đi đến một nơi vô định. Định hướng mà không định hướng bởi vì những bước chân ngày nào ấy dường như đang phiêu bồng trên một đám mây hoang lạc của giấc mơ.

Người con gái ấy đã đi qua một cây cầu bắc qua một dòng sông, qua những hàng long não, qua những mùa mưa nắng khắc nghiệt, để cuối cùng đến một nơi hò hẹn.

Hò hẹn nhưng không hứa hẹn một điều gì. Bởi vì trong không gian liêu trai ấy hứa hẹn chỉ là một điều hoang đường. Giấc mơ liêu trai nào cũng sẽ không có thực và sẽ biến mất đi.

Người con gái đi qua những hàng cây long não bây giờ đã ở một nơi xa, đã có một đời sống khác. Tất cả chỉ còn là kỷ niệm. Kỷ niệm nào cũng đáng nhớ nhưng cứ phải quên. Người con gái ấy là Diễm của những ngày xưa.

CÁT BỤI

Vào một buổi chiều ngày tháng không còn nhớ, tôi một mình đến rạp Casino xem phim ”Hiệp sĩ mù nghe gió kiếm” tập 6. Đây là bộ phim nhiều tập, đã xem tập này thì không thể không chờ xem tập khác. Nói chung là tập nào cũng hấp dẫn. Trong 6 tập có đoạn hiệp sĩ mù xuất kiếm giải cứu cho một nàng Kiều xinh đẹp. Cứ mỗi tuyệt chiêu xuất ra là nghe có một tiếng nói bình giả ca ngợi. Đường kiếm như có thêm sức mạnh mỗi lúc một uyển chuyển huy hoàng hơn. Sau khi cứu được nàng Kiều, hiệp sĩ mù quay về phía tiếng nói vái tay chào hỏi. Hoá ra bên vệ đường dưới gốc cây to có một người mù khác đang ngồi xếp bàn, trên hai chân có cây đàn bọc trong bao vải gác ngang.

Người nghệ sĩ mù có nhã ý chơi một bản đàn tặng hiệp sĩ mù. Hai người bèn kéo nhau vào một khu rừng gần đấy. Hình như rừng vào thu nên các cành đều trơ lá, chỉ thấy một đám lá vàng đỏ trải dài trên mặt đất. Hai người ngồi tựa vào hai gốc cây đối diện nhau. Tiếng đàn cất lên như một lời than thở ngậm ngùi về đất trời, về kiếp người. Tiếng đàn nửa chừng bỗng đứt giây. Người nghệ sĩ mù nói : có kẻ bất thiện dang nghe lén. Quả đúng như vậy, có một tên gian đang rình rập hiệp sĩ mù. Thế là hai người lặng lẽ chia tay.
Hết phim, tôi tản bộ ngang trên đường phố. Không hiểu sao cái đoạn phim ngắn ngủi ấy khiến tôi buồn buồn. Chiều tôi về nhà, sau khi ăn, tôi ngồi đọc lại cuốn “ Zorba le Grec”. Đến đoạn Zorba than thở :“ Chim đa đa ơi thôi đừng hót nữa, tiếng hót mày làm tan nát tim ta”, tôi bỗng gập sách lại và không đọc nữa. Có một cái gì đó thật trùng hợp trong cùng một buổi chiều. Một nỗi buồn hay một điều gì đó gần với sự rời xa ly biệt đang cựa mình thức dậy trong tôi.
Tôi lại ra đường tìm một góc quán quen thuộc ngồi. Trên đường trở về nhà, trong đầu bỗng vang lên một tiếng hát. Tôi lập đi lập lại nhiều lần trong đầu, hát thành tiếng khe khẽ. Đến khi về nhà ghi lại thì bài hát đã gần như hoàn chỉnh. Sáng hôm sau mang hát cho một số bạn bè nghe, hầu như ai cũng thích.
Đó là câu chuyện sự ra đời của bài “Cát bụi”
Mỗi bài hát đều bắt nguồn từ một duyên cớ nào đó. Có khi từ một câu chuyện không đâu.
Bây giờ thì người hiệp sĩ mù kia đã chết rồi. Khoảng hai năm nay.
Người viết Zorba đã qua đời dĩ nhiên con chim đa đa kia cũng đã chết. Và nếu Zorba là một con người có thật được Nikos Kazantzakits tỉểu thuyết hoá thì nay ông cũng mất rồi.
“ Tiếng động nào gõ nhịp không nguôi…”
Thời gian đã nghiền nát tất cả thành cát bụi hết rồi.
Chợt tôi thấy thiên thu là một đường không bến bờ
Những con đường trăng tròn là những con đường trăng khuyết. Vẫn là những con đường cũ em đi qua và tôi đi qua. Thế rồi, có những lúc tôi đi qua những con đường mù mịt không trăng. Những tro tàn quá khứ bỗng dậy lên một cơn lốc cuốn tôi về với những con đường ma quái ảo ảnh chập chờn.
Cái chập chờn của một thân thể phiền não không biết mai nay mốt nọ ra sao, cứ thắc thỏm muốn gởi gắm vào cuộc đời một linh hồn phiêu lạc. Tôi phiêu lạc bao nhiêu năm rồi trên một dòng đời không bờ bến. Có khi tưởng bờ là bến. Có khi tưởng bến là bờ. Cái tạm và cái thường hằng lắm khi là một. Thế mà cứ lại là khác nhau. Cái bờ mỏng manh khoảnh khắc ra đi. Cái bến nhiều khi bền bền ở lại. Bờ mở ra những bến. Có dâu bể cho bờ. Nên định mệnh bờ thường trói buộc thân phận bến.
Tôi là bờ em ra đi. Em là bến tôi ghé lại.
Con đò ghé qua bờ này bờ nọ, nhưng sẽ đậu lại ở một bến kia.
Mùa xuân là bờ hay bến? than ôi, mùa xuân chỉ là bờ. Ai ai trong đời này cũng có lần ghé qua cái bến tạm mùa xuân. Cái bờ bến mùa xuân nhập nhằng những dặm trường lận đận. Thoắt nhiên bến xuân chỉ còn lại là bờ. Cái biến đi qua, rồi cái bờ ở lại. Cái bến hiu hắt của một thuở tưởng rằng thời hoàng kim bến sẽ mãi mãi không bao giờ là bờ. Thế rồi tuổi đời người người -đến đến – đi đi cứ mộng vờ, hoang tưởng hão huyền một thứ bờ bờ - bến bến, không biết nơi nào để neo lại một thân thể phiêu bồng.
Có thể bến cho em và bờ cho tôi. Tôi cứ mãi đi và em ở lại. Cái thân phận thuyền quyên ấy đừng làm đau xót đời. Cuối cùng, trong cõi mông lung mờ mờ ảo ảo, em vẫn chính là cái bến hư ảo một cách vẹn toàn mà tôi có lúc mỏi mệt sẽ tìm về nương tựa.“ Ru đời đi nhé cho ta nương nhờ lúc thở than”…
Cái bờ ru lời hiu quạnh lau lách. Cái bến ru chập chờn một đốm lửa chiều…
Trong một giấc ngủ bồng bềnh không giờ giấc của mùa xuân, tôi thảng thối thấy bờ bến bỗng rã tan thành những cánh bèo mông lung vô định. Em tôi không bến và tôi không bờ. Em trôi đi và tôi cũng trôi đi. Em và tôi cũng là bến. Em và tôi cũng là bờ. Chúng ta tan biến vào nhau thành một khối bến bờ không còn chia lìa nữa. Trong em không còn trí nhớ về bến. Trong tôi cũng mất hết những ký ức về bờ. Bến ở đâu và bờ ở đâu?

Có Nghe Ra Điều Gì
Nỗi bất hạnh lớn nhất của chúng ta là luôn luôn có một kẻ thù để chống lại. Trong suốt hành trình của lịch sử, những kẻ thù mang tên khác nhau. Bất hạnh lớn dần để trở thành hiểm họa khi hai kẻ thù nghịch mang cùng một tên chung.
Tôi chưa bao giờ được biết về sự công bằng. Nhưng tôi muốn rằng những xác chết anh em phải được chia đều lòng thương tiếc. Trên những nhân danh chúng ta không cúi đầu, nhưng chúng ta phải quàng vòng hoa phúng điếu cho phận người hiu hắt. Chân lý chưa biết nằm ở đâu, nhưng tôi tin rằng chân lý không đến từ bạo lực.
Đời sống Việt Nam đã dạy chúng ta những bài học vĩ đại. Dạy biết từ một tấm lòng nhỏ nhen đến một tâm hồn cao cả. Dạy từ mưu toan giết chết một người đến kế hoạch giết chết hàng vạn người. Chúng ta biết rõ từ một tên hề mặt phấn môi son đến một tên ngụy quân tử.
Làng mạc, núi rừng đã thành đấu trường. Phố thị làm sân khấu.
Thời thơ ấu, qua những bài học lịch sử, lòng tôi xao xuyến biết bao về những tấm gương ái quốc. Tôi đã yêu mến những biên giới quê hương như vòng tay người mẹ ôm hôn che chở đàn con. Lòng tôi, những biên giới cũng được dựng lên từ đó. Không phải những biên giới của thù hận mà chỉ là lằn mức địa lý chia những cuộc chơi riêng đầy quen thuộc và thân ái.
Lớn lên, tôi dần dần rơi vào những hoài nghi. Những hoài nghi như đám mây đen, đe dọa cơn bão lớn. Tôi biết rằng khi cơn bão đến, những gì đẹp đẽ được nuôi dưỡng từ ấu thơ sẽ bị cuốn phăng đi.
Đã bao nhiêu năm tháng tôi ngồi nhìn những mùa nước lên. Thành phố Huế mỗi năm đều có những cơn lụt. Một đôi lần lụt lớn, nước nguồn ồ ạt mang về bao nhiêu của cải của rừng sâu: voi, cọp, bò rừng, trăn, gỗ quí... Vốn liếng ẩn giấu của thiên nhiên lao đi trong một tốc độ cuồng nhiệt. Tất cả đều ngơ ngác, lạc lối, trần trụi.
Nhiều lần, tôi đã mong được thấy những giá trị hão huyền, bén rễ sâu xa trong tâm não tôi, được tống ra ngoài, trong cách thế đó.
Tôi không phải là kẻ dễ mất niềm tin, nhưng trong tôi, rất vô tình những trái độc đã làm mùa của chúng.
Tôi đã đi qua nhiều thành phố của quê hương. Mỗi nơi đều có những đêm gặp gỡ cùng tuổi trẻ. Chúng tôi nuôi dưỡng hy vọng và gửi đến nhau sự phân ưu chung bằng tiếng hát. Chính trong lúc, khi tiếng vỗ tay đập vào nhau nhịp nhàng và đều đặn cùng tiếng hát, lòng tôi bỗng chùng lại trong một ái ngại vô bờ. Tôi bỗng muốn thu mình thành một bóng tối nhỏ trước những con mắt trong sáng vây quanh. Với những trái tim quí báu kia, có thật tôi đã mang đến một điều gì tốt đẹp?
Chưa bao giờ tôi có ý nghĩ tự đề nghị với mình một trách nhiệm quá lớn. Nhưng khi đã lỡ nhận chịu những cảm tình nồng hậu từ đám đông, thì những tình cảm kia phải được đền bồi.
Quanh tôi, bỗng dưng những chấn song được dựng lên. Những chấn song dù êm ái nhưng làm mỏi mệt. Mỏi mệt vì tôi biết rõ mình chỉ cưu mang nổi một tiếng thở than quá ư phù du từ một con tim bén nhạy. Đời sống chung quanh thì tự bản chất vốn hủy hoại và vô tình. Tôi không đủ là một con đê hay một báo hiệu mới mẻ.
Nhưng dù sao, mọi sự đã lỡ. Lịch sử đã lỡ lên đường và tôi cũng đã lỡ để một bàn chân trong cơn xung động.
Mọi sự hoàn tất đều có đôi chút bị hiểu lầm. Người trong cuộc mới thấu hiểu được cái tang thương của từng kết quả. Lịch sử có niềm đau riêng của nó. Cá nhân cũng có cái xót xa riêng. Bởi lẻ chưa có một tổng hợp đích xác nào về thân phận con người. Vũ trụ luôn luôn biến đổi, làm sao toan tính nổi. Cho nên điều hiển nhiên là mọi sự thành tựu càng lớn lao, càng ẩn giấu niềm tuyệt vọng.
Mỗi dự phóng về hạnh phúc con người đều là nguồn cội của hố thẳm. Luôn luôn có sự nhầm lẫn về chữ nghĩa. Người ta đánh bóng sự đổ vỡ và gọi đó là niềm bi tráng của phận người. Dự phóng càng lớn, càng dài càng xa cách con người. Và tất nhiên càng mở rộng hố thẳm. Đến lúc đạt được đỉnh cao thì chính là lúc kề cận nhất với vực sâu. Và có thực sự đó là một đỉnh cao?
Vì thế, tôi gọi những kẻ muốn lấp biển vá trời là những con người đam mê tuyệt vọng.
“Mọi đam mê đều vô ích”. Đam mê tuyệt vọng dẫn ta về hư vô. Bao nhiêu cánh cửa hư vô đã mở toang cuối những chặng đường đẫm máu của lịch sử nhân loại. Những thế hệ về sau, khi lần giở lịch sử ông cha, giữ cái án chung thân trong ý thức cùng niềm im lặng. Từ đó, nói đến ý thức trong thời đại chúng ta là muốn nhắc lại cái ý thức về sự tịch lặng. Sự tịch lặng của những vết thương trời đất và trong lòng. Cõi vô âm của mọi chủ thuyết, mọi triết lý. Đời sống đã mất hẳn sự bình an. Những con đường nhân sinh không có chốn đến. Sở tại chính là sự ra đi. Ra đi để biết rằng quê quán chỉ là tiếng hoàng oanh trên đời người khổ hạnh. Là một an ủi thoáng qua. Là “nền cũ lâu đài bóng tịch dương” để ngậm ngùi.
Trong đời sống chúng ta, thiếu gì những trái tim vững chãi. Đâu thiếu những ý lực siêu nhân. Mỗi khi ý thức được vót nhọn người ta có cảm tưởng sẽ bắn rụng những niềm tuyệt vọng chung quanh. Nhưng hỡi ơi, niềm tuyệt vọng đã ẩn trú trong đường bay của ý thức đó. Ý thức càng được vót nhọn, niềm tuyệt vọng càng đào những hang sâu. Trái tim con người, nếu không biến thành mộ địa, sẽ vang lên tiếng tru thảm thiết của loài sói.
Những ngày mệt mỏi tôi thường tìm về bên một dòng sông. Nơi thành phố của quá khứ. Một quá khứ chưa đủ dài nhưng đã thừa thãi tang thương. Thành phố trên bề mặt yên tĩnh có những cơn sóng ngầm đáng ngại. Những ngọn lửa ủ dưới tro than, đã liên tục tạo những cơn phong ba, đã làm bật rễ những triều đại.
Những hoạn nạn, qua nhiều thời kỳ không đếm xiết. Nhưng mỗi lần có cơ hội trở lại đời sống bình thường thành phố lại mang khuôn mặt thơ mộng và nhẹ nhàng của những ngọn phong lau trong thành cổ.
Về những năm sau này thành phố có vẻ tiêu điều hơn trước. Mỗi cơn hoạn nạn thường mang đi ít nhiều bạn bè. Tôi như con bệnh kinh niên, mỗi lần trở về tĩnh dưỡng, có cảm tưởng về thăm một cố tri hơn hơn là một thành phố. Vẻ xác xơ như khởi chung từ một mối. Không như ngày xưa, tôi vui chơi trong thành phố. Bây giờ chúng tôi song hành trong niềm tư lự.
Ngồi bên dòng sông, nhiều đêm tôi nghe ra những đổi thay quá lớn. Huế quả thực đã biến đổi rất nhiều. Những cuộc biển dâu vô hạnh đã giết chết phần nào tình cảm đẹp đẽ nơi đây. Huế ngày xưa ấm áp biết bao. Nay đã quá lạnh lùng. Vẻ lạnh lùng sương phụ. Trong những hoàn cảnh nghiệt ngã người ta không còn nhìn nhau bằng con mắt cũ. Đã thấp thoáng thấy dưới những trũng mắt năm xưa, những bình phong e ngại. Ngờ vực là phải. Thời đại của đố kỵ, tỵ hiềm đã thành hình từ bao giờ mà không hay. Không phải chỉ riêng nơi đây. Nơi nơi đều thế. Tôi đã qua nhiều thành phố. Đã góp mặt. Cuối cùng mới vỡ lẽ ra, mỗi nơi đều đã thành tựu những sâu khấu và những đấu trường bỏ túi. Những tuồng tích được soạn sửa cẩn mật. Mỗi người đóng dăm ba vai trò. Đám giả hình múa những đường gươm vừa khắc nghiệt vừa chu đáo.
Nhiều đêm trở về, xương sống bỗng buốt lạnh. Bởi đâu đây, luôn luôn sẵn sàng những nhát dao không minh bạch. Phải sống thường trực trong khí hậu như thế làm sao khỏi e dè.
Tôi biết rõ phần nào mình đã đuối sức. Những tiếng hát hân hoan nhiều khi chỉ để lấp liếm sự phiền não. Có cái gì gần như những vết hoen trên một phía của nạn đời. Dường như tôi đang ẩn thân ở mặt đời không kiêu hãnh. Nơi có nhiều bóng tối và sự tròn lẵn vô liêm.
Không phải mọi chọn lựa đều bế tắc. Nhưng tôi không dại gì tự dẫn mình đến một pháp trường bất xứng. Trong cuộc sống nhiễu nhương nơi đây, sống đã là một cách chọn lựa. Ai cũng có một lần phủi tay với cuộc đời. Cho nên những chọn lựa nhỏ nhặt chỉ làm hao mòn ta thôi. Nếu đủ sức giương cung, hãy chọn mũi tên định mệnh.
Tôi rất buồn bã khi nhìn thấy những tâm hồn đẹp đẽ quanh đây bị cuốn hút vào những chọn lựa trào lưu. Những chọn lựa có vẻ đẹp bề mặt. Những chọn lựa không can dự gì với ý thức. Hay nếu có, chỉ là loại ý thức con vẹt.
Trong cách thế đó, chọn lựa chỉ còn có nghĩ là hủy hoại. Tự hủy và kéo theo những cái chết thanh xuân.
Tôi không có ý ngờ vực lòng can đảm. Nhưng tôi sợ hãi ngộ nhận.
Hãy chọn lấy lời phán xét. Nếu cần làm tên tử tội, ta chỉ là tên tử tội của định mệnh riêng tư. Đừng mơ mộng trên xương máu. Chưa bao giờ tôi nghe được một tiếng hát nói về sự sinh nở tốt đẹp của hận thù. Gắng che chở cho tâm hồn. Nấm hoang đã mọc quá nhiều trên đó.
Trong thành phố, mùa hạ có những cơn bão qua. Một ít mùa màng và hoa quả không đậu. Vào buổi lập thu, bỗng dưng những hồ ao quanh thành cổ thơm tho một mùa sen muộn. Những sớm mai âm u đi về dưới cổng thành, lòng tôi bất ngờ có những nỗi hân hoan kỳ lạ. Một cái gì gần như niềm hy vọng vừa nhú lên. Tôi nghĩ rằng tuổi trẻ quanh đây, qua những bất hạnh quá đủ, sẽ tạo dựng được cái mùa muộn màng của sự thật. Sẽ khởi công từ những ước mơ chân thật. Những phát biểu mới sẽ là những đường gươm sắc bén chém rụng huyền thoại. Mỗi bước đi tới tuổi trẻ tự cưu mang lấy mình, không nương nhờ nữa. Mỗi người là hy vọng của chính mình. Giải thoát quyết liệt khỏi những khối nam châm phù thủy. Bấy lâu, sự sợ hãi đã làm rêu phong trên đời ta. Những sự thật tối tăm được chở che an toàn. Những nhầm lẫn không bị truy tố. Có lẻ không phải vì thiếu lòng can đảm. Chúng ta dường như là những đứa con quá tình cảm, không nỡ buộc tội ông cha.Nhưng đã muộn. Chúng ta đang chênh vênh trên con dốc hủy diệt. Cái gia đình chung đã có lắm điều tồi tệ.
Chúng ta được thương xót từ mọi phía. Được vỗ tay từ khắp nơi. Bị chê bai cũng lắm. Nhưng sá gì những lời bình phẩm kia.
Hãy bắt đầu phá bỏ đấu trường. Phá bỏ sân khấu. Vở tuồng đã quá dài. Bao nhiêu năm nay, chúng ta đã nuôi nấng tình cảm nhân loại bằng tấm thảm kịch quá lớn. Không thể tiếp làm những diễn viên giác đấu nữa.
Chúng ta hiểu rõ hạnh phúc ở đâu. Trên con đường đã qua tuyệt nhiên không có.
Dù thế nào cũng đã ra đi. Chỉ xin được ra đi êm ái. Những đứa con nhân loại đã thật sự mất dấu về quê quán cũ. Đã bao nhiêu sa mạc. Sa mạc quả là mênh mông. Chúng ta đang cần chút nước cho hành trình. Những thiệt thòi đã đủ lớn lao. Điều cần nhớ là đừng để cả một dân tộc bị hụt hơi vì vô vọng.

Da Vàng Ca Khúc
Tất cả đã bể, đã vỡ toang.
Tiếng thét đã chìm xuống biển trành tiếng nói trầm tư, thành lời kêu uất về than thế Việt Nam.
Tiếng nói vang lên từ những hố bom đào lên cùng khắp.
Ơi những bạn bè thân yêu đã chết từ đỉnh cao hay vực thẳm.
Con người đã hóa thân làm vết thương.
Cái chết hóa thân làm biểu tượng vô nghĩa.
Ðã biến hình đổi dạng từ những cơn hiểm-họa cay nghiệt nhất của nhân loại.
Lìa cha mẹ , anh em , bằng hữu yêu dấu vô cùng.
Hãy kết hỏa châu làm đèn đãi ngộ quỷ dữ .
Ðốt thuốc cho người điên ấm phổi mùa đông.
Cả một hành trình hùng vĩ của giống nòi từ miền Triết Giang đổ về bây giờ như thế đó.
Hỡi người yêu da vàng của tôi hãy duỗi tay thật dài về phía hố thẳm vốc lấy những hạt dất mềm mỏng đó mà hôn.
Tôi sẽ làm người tiều phu đi nhặt từng cánh tay, bàn chân, từng đốt xương , sọ người vung vãi khắp nơi về làm củi đốt sáng cho đêm tìm lại dấu vết của một hành tinh Việt Nam da vàng bặt tăm.
Ám khí dày đặc, làm sao thấy rõ mặt nhau. Hãy thử bắt đầu bằng tiếng hát như ca dao của tổ tiên ta ngày xưa đó.

TÔI ĐÃ MƠ THẤY CHUYẾN ĐI CỦA MÌNH
...Càng sống nhiều ta càng thấy cái chết dễ dàng đến với bất cứ một ai. Chết quá dễ mà sống thì quá khó. Hôm qua gặp nhau đấy, ngày mai lại mất nhau. Sống thì có hẹn hò hôm nay hôm mai. Chết thì chẳng bao giờ có một cuộc hẹn hò nào trước. Một buổi sáng cách đây bốn năm, lúc tôi đang ngồi uống rượu với bạn, mẹ tôi bảo: "Mạ đi chơi chút nghe". Thế rồi một giờ sau tôi được điện thoại báo tin mẹ tôi đã mất tại nhà người bạn.
Nhạc sĩ Xuân Hồng cũng đã từ biệt chúng tôi như thế. Không kịp nói một lời, không kịp đưa tay vẫy chào bạn bè, vẫy chào cuộc sống. Thế kỷ 21 thế mà cũng khó đến được dù chỉ còn mấy năm.
Càng yêu ta càng thấy: có tình yêu thì khó mà mất tình thì quá dễ. Hôm qua mới yêu nhau đấy, hôm nay đã mất rồi. Mất sạch như người đi buôn mất hết vốn liếng. Cứ tự an ủi mình khi nghĩ rằng mình đau khổ thì có một kẻ khác đang hạnh phúc. Và biết đâu cái thời gian mình được yêu thì một người khác cũng đang đau khổ vô cùng. Nghĩ thế thì thấy cuộc đời bỗng nhẹ nhàng hơn và cũng dễ tha thứ cho nhau. Sống mà giữ mãi trong lòng những hờn oán thì cũng nặng nề.

Có người bỏ cuộc đời mà đi như một giấc ngủ quên. Có người bỏ cuộc tình mà đi như người đãng trí. Dù sao cũng đã lãng quên một nơi này để đi về một chốn khác. Phụ đời và phụ người hình như cũng vậy mà thôi. Người ở lại bao giờ cũng nhớ thương một hình bóng mình đã mất. Khó mà quên nhanh, khó mà xóa đi trong lòng một nỗi ngậm ngùi.
Tưởng rằng có thể quên dễ dàng một cuộc tình nhưng hóa ra chẳng bao giờ quên được. Mượn cuộc tình này để xóa cuộc tình kia chỉ là một sự vá víu cho tâm hồn. Những mảnh vá ấy chỉ đủ để làm phẳng lặng bên ngoài mà thôi. Mỗi một con người vì ngại chết mà muốn sống. Mỗi một con người vì sợ mất tình mà giữ mãi một lòng nhớ nhung.
Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người. Cuối cùng thì tình yêu không giữ được người mình yêu...
Trịnh Công Sơn (1996)

Để bắt đầu một hồi ức
Viết hồi ký về đời mình là quyền của mỗi con người. Ai cũng muốn ghi lại những kỷ niệm buồn, vui trong đời. Tuy nhiên cũng có những hồi ký tự thuật và những tường trình về đời mình có tính cách thiếu khiêm tốn và đôi khi không gần gũi với sự thật lắm. Điều đó dễ dẫn ta đi vào một thứ trận đồ bát quái tâm linh, không có thật. Tôi rất ngại nói về mình mặc dù đã có nhiều cơ sở xuất bản trong và ngoài nước đề nghị viết về một quá trình khá dài trong cuộc đời làm nghệ thuật của tôi. Cái tôi đáng ghét (Le moi est haissable) nhưng cái tôi cũng có lúc đáng yêu vì cái tôi đó biết mình và cuộc đời là một. Tôi yêu cuộc đời và cuộc đời cũng đã yêu tôi. Đó là niềm an ủi lớn trong cuộc sống này.
Vì thế trong lòng tôi không có một giây phút nào nuôi một lòng oán hận với cuộc đời.
Dù có đôi khi nhân gian bạc đãi mình, và con người phụ rẫy mình nhưng cuộc đời rộng lớn quá và mỗi chúng ta chỉ là những hạt bụi nhỏ nhoi trong trần gian mà thôi. Giận hờn, trách móc mà làm gì bởi vì cuộc đời sẽ xoá hết những vết bầm trong tâm hồn chúng ta nếu lòng ta biết độ lượng. Ta biết tha thứ những điều nhỏ thì cuộc đời sẽ tha thứ cho ta những điều lớn hơn.
Ai cũng biết cuộc đời này là quý vì vậy ai cũng muốn ôm lấy mãi cuộc đời. Như đôi tình nhân. Nhưng mà nợ trần không dễ, không dài. Rồi sẽ có phúa chia lìa. Phút ấy không biết còn ai nhớ ai nữa không trên mặt đất trần gian này.

Tôi đến với âm nhạc có lẽ cũng vì tình yêu cuộc sống. Một phần cũng do một khúc quanh nào đó của số phận. Thời trẻ tôi học võ và chơi những môn điền kinh. Sau một cơn bệnh nặng kéo dài hơn hai năm do tập dợt judo với người em trai và bỗng nhiên muốn bày tỏ một điều gì đó với cuộc đời. Tôi vốn thích triết học và vì thế tôi muốn đưa triết học vào những ca khúc của mình. Một thứ triết học nhẹ nhàng mà ai ai cũng có thể hiểu được như ca dao hoặc những lời ru con của mẹ. Triết học Việt Nam có đó nhưng không được hệ thống hóa vì nó bàng bạc trong đời sống nhân gian.

Tôi không bao giờ có tham vọng trở thành một người viết ca khúc nổi tiếng nhưng đời đã tặng cho tôi món quà ấy thì tôi không thể không nhận. Và khi đãnhận rồi thì mình phải có trách nhiệm đối với mọi người. Vì thế tôi đã cố gắng làm thế nào để có thể trong những bài hát của mình chuyên chở được một thông điệp của lòng nhân ái đến với mọi người.Vì có tình yêu nên có âm nhạc. Vì có khổ đau nên có âm nhạc. Có hạnh phúc nên cũng có âm nhạc. Do đó khi tôi viết lên một bài hát ca tụng tình yêu, hạnh phúc hoặc than thở về một nỗi tuyệt vọng nào đó thì hình như tôi đã không mắc phải một lỗi lầm nào cả.
Cuộc sống không thể thiếu tình yêu
Người ta nói trên trái đất không có gì ở ngoài qui luật cả. Nhưng tình yêu hình như cũng có lúc là một ngoại lệ. Tình yêu có thể nâng bổng con người nhưng cũng lắm lúc nhấn chìm kẻ háo hức. Tôi không tin những người quá lạc quan khi nói về tình yêu bằng thể khang định. Người ta có thể tin rằng mình được yêu và cũng có thể hiểu nhầm mình không được yêu.
Tôi không thể nói về một vấn đề mà chính bản thân mình cũng chưa hiểu hết. Chưa hiểu hết là nói theo kiểu đại ngôn chứ thật sự là hoàn toàn không thể hiểu. Nếu có người nào đó thách thức tôi một trò chơi nghịch ngợm thì tôi sẽ mang tình yêu ra mà đánh đố. Tôi e, không ai dám tự xưng mình am tường hết nội dung phong phú và quá phức tạp của tình yêu.
Có người yêu thì hạnh phúc; có người yêu thì đau khổ. Nhưng dù đau khổ hay hạnh phúc thì con người vẫn muốn yêu. Tình yêu vì thế mà tồn tại. Con người không thể sống mà không yêu. Hàng nghìn năm nay con người đã sống và đã yêu - yêu thật lòng chứ không phải giả. Thế mà đã có không biết bao nhiêu là tình yêu giả. Cái giả mà rất thật trong đời. Sự giả trá đó lúc biết được thì làm khổ lòng nhau biết bao nhiêu mà kể. Người giả, người thật nhìn nhau lúc bấy giờ ngỡ ngàng không biết thế nào nói được. Người thật thì nằm bệnh, người giả thì nói, cười huyên thuyên. Đời sống vốn không bất công. Người giả trong tình yêu thế nào cũng thiệt. Người thật thế nào cũng được đền bù.
Tình yêu thời nào cũng có. Nhưng có tình yêu kết thúc bi thảm đến độ có khi con người không dám yêu. Yêu mà khổ quá thì yêu làm gì. Có người đã nói như vậy.
Tôi đã có dịp đứng trên hai mặt của tình yêu và dù sao chăng nữa, tôi vẫn muốn giữ lại trong lòng một ý nghĩa bền vững: "Cuộc sống không thể thiếu tình yêu".

Tình Khúc
  1. Giòng sông là chứng nhân già nua nhất của địa cầu. Hãy thử một lần nương vào cơn mộng du nào đó tìm về những cành san hô cũ kỹ để đọc xem giòng sông đã ghi những gì về tình yêu _ Tôi đã hơn một lần trở về từ cơn mộng du đó để rồi làm người đãng trí buồn bã. Từ đấy, tôi cũng đã biết tình yêu thường mở ra những cơn địa chấn kinh hoàng và đã đôi lần quay về xác xơ làm con quạ già kể hoài một chuyện tình chết như loài quạ vẫn thường về kêu ngậm ngùi trên nóc nhà một người hấp hối.
  2. Có những cơn hạn hán về thiêu đốt địa cầu. Tình yêu bốc lửa và phơi khô _ Từ đó tình yêu chỉ còn là những vết- tích-chết được con người manh nha ngụy trang để lừa dối nhau _ Môi đã khô từ ngày hạn hán. Nước miếng được ve tròn như những hạt kim cương đục ngầu. Trái tim là quả ổi đen trên cành cằn-cỗi trụi lá _ Lời yêu thương như lên men từ cõi chết ù lì _ Bây giờ nhớ về tình yêu cũng như hoài niệm về một cổ-tích huyền-hoặc. Người ta không còn có thể nói với nhau. Chỉ nói với riêng mình _ Và tiếng nói được trả về từ cõi chết làm trung gian thường trực giữa hai kẻ đối diện.
  3. Thành phố của tình yêu đóng cửa từ dạo đó. Mỗi người về tự xây riêng cho mình một nhà nguyện. Hằng đêm lời nguyện cầu vang lên như thánh ca _ Những lời nguyện cầu lên cao, lên cao mãi kết tinh thành một vương miện mầu ngọc đen. Vương-miện là di chúc quí báu dành cho kẻ chân tình về sau.
  4. Cũng từ đó lời gọi vào tình yêu là lời vô vọng những thiết tha tìm đến tình yêu là những chớp-lóe biến vào cơn giông _ Không ai lừa dối ai _ Chỉ có mình phỉnh phờ lấy mình _ Bởi cái chết đã dựng hình tượng trong cõi sống _ Con tim đã quen xúc động _ Tiếng nói đã quen gửi đi _ Từ bao giờ đến bây giờ. Sự quen thuộc gây ảo tưởng mới lạ để đánh lừa con mắt. Cảm xúc của con người chỉ là một kẻ trung gian đần độn. Chúng ta dùng ánh sáng đom đóm đã chết _ Ta lại được trả về trước một khoảng không đen _ Thảm kịch sẽ được dựng lên mãi mãi bao giờ còn loài người. Trong cõi- riêng-ta có một con chim bé nhỏ đứng nhìn và hát hoài điệp khúc buồn bã đó _ Con người chỉ là một loài thiêu than vô tội bay mãi vào ảo-tưởng-tình-yêu.
  5. Chỉ có trong tình yêu ta mới bắt gặp được cái chết của chính mình. Tình yêu cũng mở ngõ cho những lần hoá kiếp _ Hãy thử bước vào thế giới đó để khởi đầu bằng một cái chết thật vô cùng yêu dấu.
Phụ Khúc Da Vàng

Phụ khúc da vàng là những khúc hát viết thêm, tiếp nối ca khúc da vàng trước đây. Những khúc hát này đúng ra không nên có, nhưng bởi trên những con đường, những thành phố và những xác chết của tháng 5 (1972), một lần nữa, tôi không thể nào quên đi tiếng kêu thất thanh của đám người cùng khổ. Cuộc chiến đã không muốn ngừng, và có lẽ còn mang nhiều bộ mặt mới mẻ, thảm khốc hơn.Phải chăng những hồi chuông báo tử chưa đủ làm mềm lòng cuộc sinh sát.
Ta sẽ không bao giờ còn thấy bóng dáng của vinh quang – Vì trên những xác chết của anh em sự vinh quang phải dấu mặt.
Tôi không còn muốn nhắc nhở đến lòng nhân đạo và lương tâm con người. Những tiếng đó chỉ còn gợi lên cho những kẻ khốn cùng nơi đây hình ảnh của tên lang băm và phu đám tang.
Nhân loại đã biết rõ, tuổi trẻ Việt Nam không thiếu lòng dũng cảm. Một tuổi trẻ chịu quá nhiều thiệt thòi nhưng rất ít những lời thở than.
Nhưng hôm nay, tôi đã thấy thấp thoáng dưới những trũng mắt sâu của tuổi trẻ chiến trường chập chờn những mối tư nghị. Có điều gì bất tường đang chớm nở trong lịch sử.
Không phải chúng ta thiếu lòng tin, nhưng tôi tự hỏi, chúng ta sẽ còn thấy điều gì trong những ngày sắp tới.

Trịnh Công Sơn

Thứ Năm, 18 tháng 2, 2010

HÃY YÊU NHAU ĐI...

Trong khi tôi còn loay hoay xoay sở cho những tâm tư rắc rối của mình thì anh rể tôi từ giã cõi đời – chiều mồng 2 tết – 43 tuổi vừa tròn, ngày đến cũng là ngày đi… Không qua khỏi vòng xoay số phận.

Tôi đã trải qua 3 đám tang những người thân trong gia đình – ba tôi, bà ngoại & bây giờ là anh rể… nhưng lần này tôi suy nghĩ thật sự về sự sống chết & tình yêu – suy nghĩ một cách rất nghiêm túc. Hay là tôi bắt đầu thấy lo phần hậu sự của mình, không biết nữa…

Tôi xưa giờ vẫn tự hào là mình biết suy nghĩ & có suy nghĩ. Nếu tôi được sống lại từ đầu, tôi vẫn sẽ làm y chang như cũ, sẽ phạm phải những sai lầm cũ – không sửa, bởi vì nếu không có những va vấp đó thì làm sao tôi biết để mà sống khôn ngoan cẩn trọng hơn, làm sao tôi có cơ hội để đi tiếp những đoạn đường thú vị tiếp sau? Tôi không lo mình hối hận vì đã không sống thật, không yêu đủ đầy hay còn giả dối… vì tôi muốn mình không bao giờ hối tiếc & cách tôi yêu & sống giống như nến cháy - đốt cháy mình để sự tồn tại của mình có ý nghĩa. Nếu một mai qua đời, tôi chỉ sẽ tiếc một chút vì mình không có nhiều thời gian hơn – để nói thêm 1 lời yêu thương, để chia bớt một chút lo toan cho người tôi yêu thương…

Cuộc sống ngắn ngủi. Điều này không cần bàn. Mình sống thế nào trong thời gian cháy của 2 cây nến – mới là điều đáng quan tâm?

Từ mấy hôm trước tết khi anh được đưa vào cấp cứu, ở nhà tôi đã xem như không có Tết, nhưng vẫn hy vọng… Phập phồng hy vọng & nhấp nhổm bất an… cuối cùng vẫn không thể giữ được anh ở cõi tạm này dài lâu thêm phút nào được nữa… Những ngày anh còn, thấy chị mòn mõi ngồi chờ trong bệnh viện để tranh thủ từng giây từng phút vào cạnh anh* (*họ bắt cách ly hoàn toàn vì anh có triệu chứng của H1N1!!! Triệu chứng thôi, chứ có còn cái viện nào làm việc để test mà confirm đâu!!! Ác thế!) - tôi thấy xót quá & tôi cũng lan man tự vấn về chuyện của mình. Không biết tôi có “sướng” không – hay là tôi khổ hơn? Nếu một ngày mai nào đó người ấy có làm sao, tôi có thể làm được gì cho anh? Tôi chẳng thể ở bên cạnh anh – thì làm gì có nỗi vất vả dày vò, làm gì hao mòn sức lực vì chờ đợi ngóng trông, nhưng những khi sinh tử vực sâu – thì đương nhiên sẽ tự vấn “Yêu nhau nhiều thế để làm gì?”… khi ấy sẽ thấy tình yêu của mình bao lâu nay trở nên vô nghĩa. Khi ấy mới biết hàng ngày mình hớn hở vớt bọt xà phòng hạnh phúc, vui vẻ với ánh cầu vồng phản chiếu trong những hạt bọt đó… mình sướng thân mình thật đấy, nhưng nghĩ cho cùng, người ta sống với nhau & thậm chí chịu đựng nhau để sống - ý nghĩa của tình yêu & sự chia sẻ cuối cùng là gì – là những lúc chia ly cạn kiệt đớn đau này vẫn còn có thể ở bên cạnh nhau mà thôi!

Tôi nhìn chị & 2 đứa cháu sinh đôi mới 9 tuổi đầu, còn ngây ngốc lắm... Người ra đi thì nhẹ nhàng rồi đấy – đi rồi còn biết lo gì nữa đâu – Người ở lại gánh hết đớn đau… Mai này ra vô căn nhà nhỏ, nhìn đâu cũng thấy kỷ niệm… làm sao sống tiếp mà không đau lòng, không xót xa, không tủi thân vì nỗi cô đơn trống trãi… Rồi những ân hận, nhỏ thôi, dày vò mãi – nếu biết thời gian sống với nhau ngắn ngủi thế này, thì có chi những lần gây gỗ giận hờn? nếu biết anh sẽ không qua khỏi thì dù bệnh viện có cách ly vẫn tìm cách để 2 nhóc vào cho anh được thấy chúng lần cuối, nếu biết anh sẽ không qua khỏi thì đã chẳng đưa vào bệnh viện để bị cách ly (?)…
Nhiều... nhiều lắm... những Nếu thế này... nếu thế kia... tại sao & tại sao...

Tôi nhớ người anh rể này không phải là mối tình đầu của chị, mà gia đình hai bên cũng không mấy ưng ý khi họ quyết định lấy nhau. Giờ nghĩ lại tôi thấy đúng là... Đời người dù gặp hay không gặp một ai đó, dù yêu hay không yêu, dù thương hay ghét, dù có chút thời gian gắn bó rồi thời gian ấy dài hay ngắn hay ngay cả chẳng có một cơ hội nào để gắn bó... cũng không qua khỏi một chữ DUYÊN.

Mấy hôm trước một người bạn viết một bài nho nhỏ lấy tựa đề từ một câu hát của TCS "Cuộc đời có bao lâu mà hững hờ?"... Khi đọc bài ấy thì gia đình tôi đã chia tay anh rể rồi & tôi biết "Ừ, cuộc sống ngắn ngủi quá mà - hững hờ làm chi thêm đau lòng thôi! Nếu người ta yêu mình - thấy mình bị tổn thương họ cũng đau đớn, nếu mình yêu thương người ta, sao lại không sống hạnh phúc những ngày còn nhau? Tôi nghĩ nếu mình yêu thương hết lòng thì 24/7 làm sao đủ để yêu dù chỉ một người, vậy thì cũng chẳng còn thời gian để mà trách móc, để mà giận hờn, để mà soi sét quá khứ & làm tổn thương lẫn nhau... Khi tôi viết đến đây thì tôi đổi tên Note thành như bây giờ - HÃY YÊU NHAU ĐI... ban đầu tôi lấy tựa đề là CÕI TẠM... Nói thật tôi cũng chưa chắc cái tên nào mới đúng với nội dung của chia sẻ nhỏ này, nhưng hình như cái tên mới đổi nghe có hy vọng hơn & anh rể tôi - người rất thích hát & hát rất hay (*anh hát trong ca đoàn từ ngày bé mà!) chắc là sẽ thích cái tên mới này, nên tôi giữ lại.

Quyết định đổi tên note thì tôi làm nhanh lắm, nhưng còn chuyện của mình thì tôi vẫn phó thác cho số phận thôi. Tôi vẫn cứ yêu thương như trái tim mình mách bảo... vì như thế sẽ không có hối hận, dù có xót xa chút chút & lâu lâu vài chút, nhưng quan trọng là mình không hối tiếc... Cầu mong khi một ngày mình biến mất khỏi thế gian sẽ không để lại cho ai một mảy may xót xa nào... Cầu mong khi ấy những người thương yêu tôi đều đột nhiên mất đi phần ký ức về tôi - để họ sống tiếp an lành & thanh thản...
(18/2/2010 - mùng 5 Tết Canh Dần)





Thứ Bảy, 13 tháng 2, 2010

GIAO THỪA ẤM CHO NHỮNG NGƯỜI VÔ GIA CƯ

Feb 8, 2010 - tôi viết một chút kêu gọi bạn bè làm chương trình nhỏ cho những người vô gia cư vào thời khắc giao thừa. Lời kêu gọi của tôi được bạn bè đồng lòng & tôi đã vui suốt cả tuần...

Chào cả nhà,

Trong lúc nhà nhà người người rộn ràng với Tết, dù nghèo khó hay khá giả thì vẫn có gia đình họ hàng, có bữa cơm gia đình lúc giao thừa. Trong khi đó chúng ta có thể thấy còn nhiều người lang thang vô gia cư, chiều 30 tết vẫn vô định tìm một gầm cầu hay là sạp chợ ngủ qua đêm…

Liệu chúng ta có thể làm được thêm một xíu “Cành Hoa” cho ý tưởng Cây Mùa Xuân không?
Mình muốn hỏi chiều giao thừa có ai có thời gian để chạy loanh quanh trao một chút quà tết cho những người lang thang vô gia cư mà chúng ta gặp để giúp họ có chút niềm vui nhân Tết cổ truyền? Một phần quà chỉ cần 1 cái bánh chưng (hay bánh tét) & một bao lì xì nhỏ xíu (tùy khả năng kêu gọi vận động của chúng ta – chừng 20K/lì xì)

Nếu các bạn ủng hộ ý tưởng này & có thể dành chút thời gian sau 8h tối ngày giao thừa thì xin cho biết để chúng ta cùng lên kế họach & thực hiện.

Mình đã xin được kinh phí hỗ trợ 50 bánh chưng – nhưng nếu ý tưởng này phá sản thì đành khất lại...

Các bạn ơi, ủng hộ ý tưởng nì nhé & cùng tham gia nữa!!!


Feb 13, 2010 - ngày thực hiện, chúng tôi là 1 nhóm hơn 15 người chia thành nhiều nhóm nhỏ để thực hiện ý tưởng...

Bây giờ là 11:15 - còn gần 45’ nữa là giao thừa. Nhóm đã hòan tất chương trình & trở về nhà. Mỗi bàn tay góp chung góp chung thành ra 105 phần quà với đầy đủ bánh chưng, nước ngọt, chocolate, chocopie & 1 bao lì xì tí hon.
Chia làm 3 nhóm chính (sau đó các bạn lại chia nhỏ nữa):
1. Tân Bình - Tân Phú - Bình Hưng Hòa (meokitty, Lehung73, Tieuhuongduong & bạn)
2. Q1 / Q4 / Q7/ Bình Thạnh...: Uily, gia đình Mechichi, gia đình 6X & gia đình Asian+Hatcat
3. Bình Triệu - Bình Lợi - Nơ Trang Long - Lê Quang Định: Hindori & BSQuang-Phiphi-Nikecrcc

Thanh xin "tường thuật" phần của nhóm số 3.

Chúng tôi 4 đứa phải cố kềm chế sự háo hức & hăm hở để có thể chạy xe với tốc độ vừa phải, nhìn dáo dác 2 bên đường tìm kiếm những trường hợp mà mình cảm thấy họ cần một chút quà tết để vơi bớt nhọc nhằn. Nói thiệt là chúng tôi tưởng tượng cảnh có người dúm dó co ro cô đơn (thậm chí ngồi khóc) trên đường. Nhưng mà chẳng giống những tưởng tượng đó chút xíu nào,, chúng tôi chạy mãi mà chẳng thấy ai như vậy. Nhìn thấy hai công nhân vệ sinh đang thu gom rác trong một con hẻm nhỏ, 4 đứa mừng rỡ quành xe vào... cô công nhân buông tay chổi đứng dựa vào tường nấu cháo điện thoại di động. Tiu nghỉu & mắc cười, 4 đứa lại tiếp tục đi.

Qua cầu Bình Lợi, có một khu dân cư mới, trông rất sập sệ. Vậy mà phải mất đến gần 10' nhóm chúng tôi mới có thể trao phần quà đầu tiên - một phụ nữ dắt chiếc xe đạp tập tàng, chở lũ khũ những mớ ve chai & thùng carton, trông chị lam lũ rất thương. Chúng tôi trao 1 phần quà nhỏ & nhận lại niềm hạnh phúc thật lớn từ sự ngạc nhiên không dám tin là thật trong cách chị líu ríu ôm lấy túi quà. Chúng tôi ngó nhau: hổng biết họ nhận quà có mừng hông, chứ mình gặp được họ mình mừng quá, chạy xe gần 30 phút mới trao được phần quà đầu tiên!

Tiếp nối, chúng tôi quyết định sẽ trao quà cho những người bán vé số dạo (mà trông rách rưới), hay nhặt rác, những ông già run rẩy đẩu chiếc xe trên đường mưu sinh nhọc nhằn, gần giao thừa rồi mà vẫn còn cố nhặt thêm chút thùng carton nơi buôn bán vừa mới dọn đi… Có anh thanh niên đẩy x eve chai, khi chúng tôi trao quà anh thiếu chút nữa là khoanh tay cảm ơn, anh nói “Xe ve chai này là của mẹ em. Em thay mặt mẹ nhận quà được không?” – Được quá đi chứ - chúng tôi ngó nhau, cảm động quá.

Những ông già chạy xích lô, ngồi nhai hộp cơm nguội ngắt, chia sẻ: Tối nay ở ngoài đường luôn chứ đâu có về nhà được mà đón giao thừa. Có chú xe ôm ngồi thu lu buồn như con chuồn chuồn… Mấy đứa bé xíu, tối khuya rồi mà còn lang thang bán vé số, & ở cổng Trung tâm Ung Bướu là những người không có khả năng về quê – phần vì bệnh, phần vì không có tiền… có 2 cha con đen nhẻm xin ăn…

Đó – những mảnh số phận nhỏ xíu mà chúng tôi gặp tối nay trong vòng chưa đến 2 tiếng đồng hồ. 25 phần quà & một chút tấm lòng… chúng tôi nhận lại niềm vui, sự ngạc nhiên & vẻ hân hoan, nhận lại cả lòng biết ơn (mà chúng tôi đâu dám nhận) & cả hy vọng – chúng tôi hy vọng biết đâu món quà nhỏ này sẽ còn mang đến niềm vui ấm áp cho gia đình nhỏ của họ - những người đang chờ họ ở đâu đấy trong thành phố này.

Hoàn tất vài giờ đồng hồ mà có lẽ niềm vui sẽ còn đọng lại mãi suốt 3 ngày xuân.

Thứ Tư, 3 tháng 2, 2010

NHỚ...

Đã hơn 20 năm, hầu như năm nào Chòe tôi cũng viết một chút cho chính mình vào dịp Tết – có những khi mấy năm liền không viết nhưng Tết thì vẫn là ngoại lệ, vẫn viết vài câu – dặn dò mình, tự an ủi mình hay là hy vọng. Năm này Chòe viết khá nhiều, vậy mà Tết đến lại cạn khô miền nhớ, ấp ủ nhiều thứ nhưng vẫn lan man không định hình mình muốn nhắn gì với mình… Thấy nhớ mông lung tiếng cười mình vừa mới hôm qua – cười rất thật, rất bình yên... vì chợt nhớ những khoảnh khắc ngộ nghĩnh, nhớ mình đã cười thế nào vì một tin nhắn nhỏ, nhớ người khác đã còm-men thế nào về cách sống bất ổn vô định của mình, nhớ cách bạn bè ở văn phòng mắng mình vì mình cứ hớn hở vì mỗi một cú điện thoại (rất dại dột & ngốc nghếch trong suy nghĩ lo lắng của bạn bè!)

Nếu có một từ mà mình thích nhất trong từ điển - đó chính là từ này - NHỚ Vì mọi cung bậc cảm xúc đều đi qua nó - như một nút thắt, gom vào mọi mối lo toan, chăm sóc, yêu thương, dịu dàng nhẹ nhàng hay cuồng si mê đắm, yêu quên bản thân, thương như ruột thịt, giận tím ruột gan, kể cả là thù hận oán trách... cũng phải qua gút thắt của chữ Nhớ. Nhiều khi lý trí chẳng tìm ra thứ gì để giải thích tại sao hai người yêu nhau, nhưng trái tim cứ quay quắt vì nhớ - làm sao lý trí thắng nổi ước nguyện nhỏ xíu của trái tim "Nhìn nhau một chút, nghe tiếng một chút... cho đỡ nhớ"

Chòe có thằng em trai - ngày nhỏ hễ mẹ đi vắng đến ngày thứ 2 là nó sốt. Nó nhớ đến sinh bịnh mà. Sau này nó lớn, có vợ con rồi, mẹ đi du lịch mới có hơn tuần là nó sốt. Nhiều khi thấy lo thật sự, sau này mẹ mất, làm sao nó sống?

Nhà có chuyện – chẳng ai muốn nhớ Tết chỉ còn vài ngày…

Thằng nhóc về - nó nói “Thèm nhất là đọc báo” & sáng nay nó vác về toàn bộ kính thưa tất cả các tờ báo xuân, nguyệt san, báo lá cải, báo phụ nữ thanh niên tuổi trẻ tuổi già & cả nhi đồng…

Cả núi báo xuân, Tập San & Nguyệt San… chỉ có 2 tờ là đọc được (mà cũng được vài bài trong đó thôi!). Chắc tại mình khó tính!

Các vị văn nghệ sĩ cũng bon chen viết bài cùng các nhà báo nhà văn chính hiệu… Nghĩ tiêu cực “Chắc là có biên tập lại – chứ sao thấy đọc bài của những người không chuyên hình như hay hơn là dòng văn chính thống???” Nghĩ tích cực: “Ai viết cũng được, ai biên tập cũng được, miễn là lời lẽ đừng rổn rảng khua chiêng trống nhiều quá thì cũng ổn, cũng đáng thời gian của mình.”

Đọc qua một lượt, rà tới rà lui… thứ đọng lại trong đầu vẫn là một chữ NHỚ.

Cũng dễ hiểu mà – hễ cuối năm thì người ta lại cố tình muốn nhắc để nhớ những sự kiện trong 365 ngày vừa qua. Tuy nhiên mấy bài báo xuân năm nay có chút khác – vì sẽ là năm kỷ niệm 1000 năm Thăng Long, cái NHỚ mà người ta nhắc mang tính đặc trưng văn hóa, mang chút hoài cổ. Chòe tôi tuy rất nhiều chuyện nhưng lại không thích đọc bài thời sự, nên tôi thích loạt bài “Hồn Tết” trong tờ Pháp Luật nhiều hơn – rất hồn hậu dân dã, rất ấm áp tình người & vẽ lại bức tranh dân gian của Tết ngàn năm xưa cũ.

Nguyễn Ngọc Tư có bài Tình Lơ trên tờ Tuổi Trẻ - rất đáng đọc, cười mà cay mắt, cười mà đau lòng… cũng là NHỚ, người ta chỉ mất có 1 phút (thậm chí vài giây) để phải lòng ai đấy, để rồi cả đời không phân biệt được chữ Tình, chữ Nghĩa, chữ Nợ, chữ Duyên.

Quay lại chuyện mình - đang nhớ quay quắt đây...

Nhớ ngôi nhà có vườn rộng mênh mông ngày nhỏ, nơi mình đi từ bờ ao này sang vạt ruộng kia mà giả bộ đi từ Việt Nam sang nước khác... Nơi có tiếng ve râm ran đến nhức óc những trưa hè - giờ lại nhớ cái cảm giác nhức óc ấy mà chẳng có. Nhớ đám bạn thân chạy xuống nhà tìm mình để nhờ làm tập làm văn... dù có kèm cặp đến đâu, tụi nó cũng chẳng thể có điểm văn trên 4 được. Đám bạn thân ấy, cũng có đứa viết bài đăng báo xuân năm nay, có đứa được báo đăng tin Doanh Nhân thành đạt... Những năm tháng cũ chẳng phai được vì một miền nhớ đã khắc quá sâu trong ký ức.

Mấy hôm trước tranh luận một chút với Thaidzuy, nó vừa mới bảo "Chòe dễ happy nhỉ!" rồi lại bảo "Sống thế thì dễ bị tổn thương lắm"... Chòe ấp ủ viết một bài "Hình Nền" để nói về suy nghĩ & cách hành xử của chính mình cho những quan hệ bạn bè F1 - F2 - F3 - F4... Fn, nhưng cuối cùng thì thôi, không viết nữa. Cũng vì để sau này nếu Nhớ nhau thì còn một Hình Nền trọn vẹn - uống thêm một chút đau lòng vào người thì mình cũng chẳng chết được - mà có khi sau này nghĩ lại đây cũng là một cột mốc để nhớ, giống như ngày 17/7 vậy.

Mỗi người có một miền ký ức của riêng mình - đôi khi cứ nghĩ là của riêng mình mà quên mất nếu chỉ có mỗi mình mình thì làm gì cần ký ức, cần gì nhớ nhung - còn rất nhiều người khác cùng với mình trong miền nhớ ấy. Nên NHỚ của mình cũng là NHỚ của người khác & ngược lại. Những trùng lặp đó tạo ra mắc xích vô tận & đầy ý nghĩa của cuộc sống. Có mắc xích là Yêu, có cái đơn thuần là Bạn, có cha mẹ anh chị em, có họ hàng con cháu, có bạn bè hàng xóm, có bạn cùng lớp có bạn của mình do mình chọn cũng có bạn của bạn trở thành bạn của mình... Mọi người, mọi sự kiện sống động trong miền nhớ & tạo ra cuộc sống cho mình.

& như thế, cuộc sống của Chòe là một chuỗi NHỚ!
để hoàn tất trọn vẹn một ngày...
để yêu thương lo lắng đủ đầy cho người thân & những người mình yêu quý...
Nhớ một câu nói yêu thương chân thành để luôn mạnh mẽ & tự tin yêu đời...
Nhớ những giây phút bình yên để quên đi những lo buồn vụn vặt...
Nhớ mình đã yêu & sống như thế nào để không va vấp dại dột, không khiến người khác đau lòng...
Nhớ mình hạnh phúc ra sao để vượt qua chút nhọc nhằn thường nhật...
để thu xếp thời gian của mình - để yêu, để thương, để vẹn toàn & để sống đam mê như ngày cuối cùng.

(viết ở nhà, đêm không ngủ Feb 4/2010)

Thứ Hai, 1 tháng 2, 2010

DIARY - FEBRUARY 2010

Jan 31, 2010: Ngày cuối cùng của tháng 1/2010. Chòe & các bạn vừa trở về từ Phú Yên, mệt nhưng thấy mình sống thật đáng trong vài ngày qua, vì người khác & cũng vì chính mình nữa. Thấy mình thật giỏi (so với chính mình ít lâu về trước) & cũng thật nhỏ bé so với những gì người ta đang cần. Lần đầu tiên tham gia công việc cứu trợ mà không thấy đau lòng. Ngày mai sẽ có khối người ăn mừng vì Chòe đã tắt tiếng :-)

  • Nguyen Thi Minh Khue: Thương nhất hình ảnh Choè ngồi đợi mọi người giữa trưa nắng, mặt đỏ bừng, giọng khàn hẳn đi...Nhưng tối đến thì vẫn hừng hực với zai, rất happy và tràn đầy năng lượng. Nể thiệt á !
  • Thai Dzuy: Chúc mừng Chòe đã kết sổ năm Đinh Sửu bằng một chuyến đi bão táp...
Feb 1, 2010: Mẹ đã có thể giãn những nếp lo âu... Tết này có thể sum vầy đủ đầy... Quá đủ để Chiòe có 1 ngày vui trọn vẹn. (Dù niềm vui này hơi chua chát một chút, nhưng vui thì dĩ nhiên là tốt hơn chán vạn lần buồn!) Ah, tiếng nói thì cũng còn hơi khàn khàn - nhưng giọng nì họ gọi là giọng gì nhỉ??? he he... kệ, ít nhất 1 người đã... chít vì cái giọng nhõng nhẽo than thở phát ọe ọe của mụ Cám Mẹ.

Thằng Hà đã về nhà. Nhìn cách con bé Nhi vui mừng & lo lắng sợ ba nó lại biến mất một lần nữa mà thấy thật đau lòng... Ấp ủ viết một chút về Em Trai. Đôi khi tôi thấy thật buồn vì mình đã quá xuất sắc, quá độc lập, quá tự tin & quá nhẫn tâm so với chính thằng em ruột của mình.

Feb 2, 2010: Comment note YÊU & THƯƠNG - bài này hay quá... là lời từ trong tim, là tâm sự của một thử thách tình cảm rất nhiều năm - trăn trở nên yêu như thế nào & gìn giữ như thế nào, yêu đến tan vào người ta thành máu chảy trong từng tế bào nhỏ, yêu đến lo sợ những va vấp & đam mê con người của cuộc sống chung sẽ làm vụn vỡ cho nên lùi một bước để thành ruột thịt - sẽ không có li dị, sẽ không có chia tay, chỉ có sự tồn tại như định mệnh của những mối thâm tình ruột thịt không có sự chọn lựa...

& Đây là cái note gây xúc động ấy - bài viết làm tôi nhớ mối thâm tình của tôi & Phú, tình cảm của tôi dành cho Thaidzuy...

- Yêu là khi em nhớ anh cồn cào gan ruột, không cần phải có bất cứ hình ảnh, kỷ vật nào, bởi mọi thứ đã nằm sâu trong đáy tim rồi, và từng chi tiết hiện ra rất rõ trong đầu, như một đoạn phim rất chậm.

- Yêu là khi em nhìn thấy anh trong ai đó

- Yêu là khi em chấp nhận tất cả những đau khổ, kể cả việc rời xa anh, chỉ để anh hạnh phúc

- Yêu là khi trải qua bao nhiêu chuyện, trong lòng em, anh vẫn không hề xấu đi vì niềm tin em dành cho anh, du`có vỡ vụn, vẫn đầy tràn đâu đó

- Yêu là mù quáng là dại dột một lúc nào đó

THƯƠNG:

- Là khi em quen thuộc với từng sở thích của anh

- Là khi em thân thiết với từng món đồ của anh, từng thói quen của anh

- Là khi em lẳng lặng từ bỏ một điều gì đó vì biết anh sẽ không thích bởi vì em không muốn anh phải khó khăn khi chọn lựa

- Là khi nhìn thấy anh cười em nghe mình hạnh phúc, bởi đơn giản, một nửa của em đang hạnh phúc.

- Là khi em vẫn nghĩ về anh dù anh đã rời bỏ em ...

Là nhiều, nhiều nữa...

Giữa yêu và thương, em không biết em dành cho anh tình cảm nào nhiều hơn. Giữa một cái ôm và một cái hôn từ anh, em không biết mình khao khát, chờ đợi cái nào nhiều hơn. Có lẽ là cả hai. Chẳng phải vì em tham lam, chỉ đơn giản vì đó là anh, chứ không phải ai khác. Với ai khác, em có thể chấp nhận một cái ôm, bạn bè, đồng nghiệp chứ không phải là một cái hôn mà ở đó, có sự rung động, chia sẻ đầy đủ tất cả các giác quan.
Em có thể nói, em đã yêu anh đủ để em thương anh, như một người thân, như một phần của chính mình.
Và em thương anh đủ để, một ngày nào đó, khi những rung động đã qua, em vẫn có thể yêu anh thêm nhiều lần nữa, bắt đầu bằng cái tình thương em dành cho anh.
Khi yêu, người ta ích kỷ và đòi hỏi. Nhưng khi thương, người ta học cách tha thứ và hy sinh. Em đã học bài học này từ những đổ vỡ của chính mình. Cảm ơn anh đã dạy em biết cách yêu thương, trân trọng những gì mình đang có. Và anh biết không, cho dù anh muốn hay không, thì anh đã và vẫn còn tồn tại trong em, cho đến thời điểm này, như một người yêu, một người bạn, một người thân, một phần trong cuộc sống của em. (MK)

Feb 4, 2010: thức trắng một đêm - Thôi không bon chen uống cafe nữa... dù mùi thơm cám dỗ đến đâu, dù màu nâu sóng sánh quyến rũ đến đâu... mình thiệt là dzỏm!!!
  • Phuong Le : Thấy chưa, hôm qua đã warn rồi nhé, thấy người ta hút cafe rột rột, thơm phưng phức cũng vác phin ra pha cafe hút rột rột... may là đã đặn pha loãng loãng...Ông bà mình bào "cá không ăn muối cá ươn" chớ có sai !!! Hehe....
  • ChíchChòe Thany : bít rùi... Lần trước trả giá 23 nghìn, hồi hộp bủn rủn chân tay...mà chưa tởn! Lần nì thức trắng đêm - tởn tới già lun :-) Chỉ vì đam mê phút chốc mà để sầu... 1 đêm! he he...
  • Jimmii Nguyen : em nói gòi, uông đc thì uống, đua đòi làm gì, thấy em làm cái gột cũng bày đặt lấy ống hút, sau khi em dzìa thì quắc cần câu chứ gì, tội nghiệp. Mà nè, trà chị cũng đâu có bít uống đâu, đừng ...bon chen nữa nhé, đưa hết cho em, hehehe
Feb 5, 2010: Đổi từ cafe qua trà... Tối nay mà thức trắng nữa thì... quay trở lại uống rượu!!! Thế mới biết muốn từ bỏ rượu bia đâu có dễ, muốn mon men làm người sống lành mạnh hơn 1 xíu thôi mà bọn tốt không dung nạp đấy chứ!
  • Thai Dzuy: Rượu ngon phải có bạn hiền.
  • Lan Huyen: Lấy độc trị độc đi, bà uống rươu "Gò đen" ... hay là "Bà uống ông khen" gì đó :)!
  • ChíchChòe Thany : bạn Lan dạo nì rãnh ghê ta... xúi dzậy đó rùi hậu wả ai chịu đây??? he he... mà cũng chả cần đâu, có đứa bạn lên tận Sơnla mua hũ "Trên bảo dưới nghe" gì đấy, mai này nếu cần thì xin của chàng ta một chút là được mà - mình vừa không cần uống mà vẫn có lợi :-)
Feb 6, 2010: cảm nhận album "Họ Đã Sống Như Thế" của nhiếp ảnh gia Nguyễn Á, Penguin post lên FB - Hôm đi xem triễn lãm này, trong bao nhiêu cảm xúc còn có cảm giác xấu hổ nữa - vì mình lành lặn khỏe mạnh mà không nghị lực được một tị ti như họ, có chút đau lòng là la oai oái, yêu đương nhăng nhít mà cứ nghĩ cả thế giới đổ xụp dưới chân... Cảm phục họ & cảm phục Nguyễn Á vì ý tưởng đầy tính nhân văn nhân đạo của tập ảnh này.

Feb 7, 2010: Mấy hôm nay tôi buồn - cảm nhận Tdz tự điều chỉnh khoảng cách & mình không thể làm gì được cả - đó là con đường cậu ấy chọn. Tôi cũng từng nói chúng tôi là "good option" - nhưng khi mối quan hệ này trở nên xa xa dần dần tôi thấy lòng buồn không thể tả.

Feb 8, 2010:
  1. Ừ, nhiều khi cứ phải tự an ủi là dù sao mình cũng làm một chút gì đấy cho họ, gọi là "có còn hơn không"... chứ những gì mình làm được chỉ như xức miếng dầu lên chỗ bị bầm mà nguyên nhân của vết bầm thì quá sâu xa mà mình chẳng làm gì hơn được. (Cảm nhận bài viết "Xa Lánh" của Thaidzuy về chuyến đi Tịnh Biên & trại phong Sóc Sơn)
  2. Post xong album về chuyến từ thiện Phú Yên. Nhẹ cả người.
  3. Trong 24 giờ - mình có thể làm được gì? Không quan trọng mấy! Quan trọng là Chòe có thể mang đến niềm vui cho ai & giây phút họ cười mang đến cho mình hạnh phúc nhiều bao nhiêu. Hôm nay - có câu chuyện về món chè đắng HàGiang & ý tưởng về chương trình Giao Thừa cho người vô gia cư có nhiều người ủng hộ. Nhiêu đó niềm vui thì xem như là ngày giàu nhất tuần rồi còn gì!
  4. Bạn MunVu post 1 album hoa đào. Thật là đẹp! Chuyến này phải ra xem hoa đào thôi... có mấy người bạn rủ rê nhưng mình trả lời nhát gừng, kiểu "nếu lúc ấy mà busy thì mình ở nhà..." nhưng xem xong mấy tấm hình này thì có thể tưởng tượng cảnh thật hoa thật sẽ phải chục lần sinh động hơn, phải ngắm thôi :-) cảm ơn Mun nhiều nhé nhé... (mà bọn bạn chắc là phải cảm ơn Mun rối rít đấy!!!)

(hoa đào kép - Sapa)

Feb 9, 2010:

  1. Việc nhiều đến phát điên.
  2. Chiều - tất niên với đám văn phòng & nhóm Nụ Cười. Vui. Hát hò, ăn uống... Nhớ Tdz thế. Nhớ Tdz hay hát "mùa xuân đầu tiên" & nhấp nhấp mấy ngón tay theo nhạc, nhớ Tdz cười thật hiền & vẫn thật gian - mâu thuẫn ghê luôn... Nhớ Tdz - sáng nay hai đứa 8 một chút, tưởng tượng khuôn mặt & nụ cười của Tdz với cái đầu mới... trọc, tưởng tượng nó vùng vẫy trong hồ bơi... nhớ hai đứa đã tự ngạc nhiên thế nào khi lần đầu nắm tay nhau cũng trong khung cảnh của 1 buổi karaoke... nhớ lung tung hết - Tdz ơi ơi...
  3. Quyết định bay ra Hanoi dịp rằm tháng Giêng để ngắm hoa đào... chưa nói tiếng nào với anh về quyết định này, cũng đâu có cơ hội gặp anh, mình nghĩ thế nên lại thôi không biết nói thế nào. Mà buồn cười nhỉ, khi mình thế này, từng ngày trôi qua như thế này, càng nhắng nhít nhặng xị với bạn bè cũ mới bao nhiêu thì càng biết mình yêu anh nhiều thế nào - nói chính xác là biết anh chiếm vị trí & không gian toàn bộ cuộc sống của mình.
  4. Tối khuya về nhà - phân vân rồi quyết định để xe lại văn phòng. Mình đã hứa với anh là đi taxi về mà. Hai thằng bé Vũ & Huy nhắn nhủ "Chị về nhà phải nhắn tin cho em yên tâm"... rồi thằng bé thở phào "yên tâm rồi. Em ngủ đây!" Bình yên & bình yên thôi.
  5. Khuê viết bài "Chung thủy"... mình đọc & thấy ngột ngạt - nó chắc bực bội kiểu sống của mình. Mà nghĩ chi cho nhiều, mình có định nghĩa của riêng mình về Tình yêu mà. "Niềm thương nhớ - ta trói nhau vào đó..." Chỉ cần mình biết mình thuộc về nơi nào & trái tim mình hướng đến đâu... thế là đủ.
  6. Thủy Chung là tự ở lòng mình thôi :-) Trong một chừng mực nào đó nó được gọi là kiên định là nhất quán là trước sau như một... Từ ngữ đôi khi hay đánh đố - trong công viêc là trung thành, tình bạn là chân thành & tình yêu là chung thủy - tức là không thay đổi, tức là dành cho họ một phần trái tim & cuộc sống của mình. Tất cả đều phải xuất phát từ trái tim - Chòe nghĩ vậy đó. Đọc note này, Chòe thấy mừng vì mình chưa từng phải "long đong" như Khuê - vì Chòe sống cảm tính, ngay cả việc gắn bó nhiều năm với Nike cũng là do tự thích là ở lại thôi, suy nghĩ đến cùng thì ở lại là ở lại thôi :-) bạn bè thì hễ chơi được là được, bạn thân thì cứ thế thành màu nền cho nhau... cuộc sống của Chòe có nhiều ngăn rất rạch ròi - mỗi ngăn chiếm của mình bao nhiêu phần trái tim, bao nhiêu phần lý trí phải suy nghĩ... cứ thế là ngày tháng trôi qua thôi :-) (Cảm nhận note Chung Thủy của Khuê)

Feb 10, 2010: Sáng nay ngồi trên xe bus, đang nghe BoneyM từ radio thì chen vào 1 đọan quảng cáo kính thưa tất cả bọn mì ăn liền... nghe giọng đọc của anh ĐạtPhi - giọng còn ấm như cũ thì chắc là anh vẫn ok. Tối qua đọc note của Khuê, giật mình - hình như mình không chung thủy lắm nếu ịn ý tưởng của Khuê vào cuộc sống của mình. May quá, mình là Chòe - mình thấy mình rất "đàng hòang & chung thủy" theo định nghĩa của MẹCám!
Feb 11, 2010: anh Lu & tôi nối liên lạc trên Facebook. Tôi thấy vui ghê lắm.

Feb 12, 2010: Tất niên với đám bạn thân A1 - vẫn những người bạn ấy, khi ở gần là cảm giác yên bình & an toàn. Thấy Đức Vinh có tóc bạc & già nhanh - xót bạn quá!

Feb 13, 2010: Sáng sớm 30 tết - sớm ơi là sớm - mấy nhóc cháu rục rịch đi xem đường hoa, tại mình "hù" đứa nào dậy trễ là ở nhà... thế là bọn nhóc thức sớm hơn mình lun (xí hổ quá). Đường hoa đông kìn kìn, mới có 2 ngày mà một số hoa đã héo. Ý tưởng năm nay không có gì sáng tạo lắm, có vài con cọp mập như con ỉn... nhưng dù sao vẫn đẹp, đáng xem.

Tối 30 - chạy xe trên những con đường ngoằn ngoèo tăm tối để tìm kiếm những người vô gia cư, để trao cho họ một xíu quà. Thật chẳng có gì vui hơn - phần quà bé xíu xiu mà cả người nhận lẫn người cho đều hạnh phúc. Chúc năm mới bình yên cho tất cả bạn bè & gia đình. Mong cho thời gian khắc những niềm vui & xóa hết buồn phiền.

  • Tôi làm 1 Quiz: What will happen to you in 2010? & Results: LOVE
    I PREDICT IN 2010 YOU WILL FIND LOVE, OR LOVE WILL GROW STRONGER FOR YOU. Thai Dzuy comment: Chúc chị Chòe "Tình yêu tìm thấy nguyên vẹn sau đêm bão giông..." nhé. & tôi trả lời ChíchChòe Thany : hi hi... là lời bài hát thôi - chứ có thứ gì còn nguyên vẹn sau đêm bão giông đâu Tdz. Tìm được là mừng rùi, tròn méo là do mình thôi - người ta nói khi yêu củ ấu cũng tròn muh :-) :-) nên hổng bít hình thù TY thế nào nhưng chắc là sẽ "nguyên vẹn" như củ ấu khi yêu :-) :-)
  • Munvu viết 2 note về Giao Thừa ngoài Bắc - tôi có góp 1 phần đề nghị bạn tả Giao Thừa cho tôi nghe. Tôi thấy vui vì bạn giữ lời hứa & bài viết rất hay. Đây là cảm nhận của tôi về bài "Đêm Giao Thừa tất Niên": Cảm ơn Mun nhé... bài nì giúp củng cố cái ý tưởng "lập dị" của Chòe, dù mẹ & bạn bè có khuyên can thế nào - Chòe yêu anh Bắc Kỳ thôi :-) hi hi... Ở SG, Giao Thừa người ta hoặc là đổ ra chùa xin thắp 1 cặp nhang hương thật to rồi mang lửa ấm ấy về nhà tự xông đất nhà mình - may rủi thế nào tự mình nhận thôi. Mâm cỗ cúng giao thừa cũng không cầu kỳ, đa số là cúng chay - có bánh mứt & một trái dừa nhỏ... (hay là nhà mình làm đơn giản chẳng bít nữa!) Hồi bà ngoại Chòe còn, khi cúng bà vái bốn phương tám hướng, bà lầm rầm đọc cái gì đấy (mà bọn mình rình mãi chẳng học được, cũng chẳng bít bà đọc gì mà cứ súyt xoa...) Nhưng mà đúng là Giao Thừa thì thật đặc biệt & khoảnh khắc đêm 30 sớm mùng 1 luôn luôn đặc biệt.
  • Mun Vu trả lời:
    Lời đầu tiên là chúc mừng một anh chàng Bắc Kỳ may mắn nào đó và ý tưởng"lập dị"của Choè. Xin mượn lời một bài hát :" Cuộc đời đó, có bao nhiêu mà hững hờ ?" để tặng hai bạn.Đầu năm, nhất là đêm giao thừa Choè mong muốn gì thì cứ khấn thế. Ví dụ: "Xin cho anh Bắc kỳ nho nhỏ của con vào rọ, yêu con quên hết đường về quê mẹ. Nếu cầu được như ý, ngày mai con sẽ mang sọt đi úp, trúng quả này sang năm con xin lễ tạ bằng năm, bằng mười ". Nhớ là xuýt xoa cho thêm phần long trọng. Ấy là ví dụ thế thôi, để hôm nào Mun tư vấn giúp Choè úp một cái là ăn liền như mỳ Hảo Hảo ấy.
  • Thaidzuy bon chen: Trai Bắc Kỳ mà lại đúng là Đích Tôn nữa thì vừa quý vừa hiếm, không ai sánh bằng...Người ta PR mãi kìa chị Chòe...Đan sọt úp ngay đi chị.
  • & Chòe cũng đâu có vừa: Tdz là bạn của ai thế? sao lại đẩy bạn vào sọt thế huh??? Chị Chòe mà bít san sọt thì đâu còn ngồi đây câu cá thế này? Mà Mun có rãnh thì tư vấn cho cái nhà anh í dùm Chòe, người ta hay bảo tại Chòe không bật đèn xanh, oan "thị Mầu" dễ sợ lun, trai gì mà người ta cầm tay dắt qua đường rồi (nói chi là còn ở cái đoạn bật đèn xanh!!!) thế mà vẫn ngúng nguẩy không bít đi tiếp làm sao ... Nhiều khi cũng thấy lo lo, tự hỏi "hay mìn wen bọn có vấn đề về giới tính- sao cứ ngúng nguẩy????"
  • Mun Vu : Haha thích cái còm măng của Choè. Chuẩn không cần chỉnh.
  • Thai Dzuy : Chết cười, sáng ra đọc còm của Chòe suýt ngã lăn từ trên ghế xuống. Tưởng tượng ra cảnh mấy con cá của Chòe ngúng nguẩy, hai chân dậm xuống đất "ứ chịu", đi lại khép nép như gái Nhật, kekeke...iu nhỉ?
  • ChíchChòe Thany : iu chứ :-) Cá bảy màu mà :-)
  • Đây là cảm nhận của tôi về bài "Chiều tất Niên": ChíchChòe Thany: Nhà Chòe cũng là người Bắc đấy :-) Việc chuẩn bị y chang như tả trong bài nì :-) Lúc nãy có người bạn hỏi Chòe chuẩn bị cúng kiếng đến đâu rồi - trả lời "Mẹ còn mà, nên chưa đến lượt Chòe chuẩn bị" - trả lời rồi cũng giật mình, mai này mẹ mất mình chẳng biết làm gì cả... Hồi xưa bà ngoại làm hết, mẹ cũng nói "Mai mốt má chết chẳng còn ain biết cúng", rồi mẹ cũng làm được... chắc mai này mình cũng biết làm :-) Ah, nghe nói về việc tắm nước hoa mùi già, họ bảo anh con trai dù có già đi bao nhiêu tuồi dù có làm đến chức cha chức ông, nếu còn có mẹ vẫn được mẹ nấu cho nồi nước mùi vào chiều tất niên... Thú vị hén! Giờ đang chuẩn bị chạy đi rùi... lại ấp ủ viết 1 bài gì đấy, nhưng chưa biết. Nói thật cuối năm, Chòe vẫn ngong ngóng đọc bài Tất Niên của Mun đấy, vì Mun đã hứa sẽ viết một bài mà :-) Chúc năm mới hạnh phúc & bình yên nhé

Feb 14, 2010: Ngày mùng 1 tết cũng là ngày Valentine... Viết chút cảm nhận 1 năm sau khi viết bài "Phía Sau Thiên Đường". Anh vẫn ở một nơi không bao giờ có tôi. Đã biết yêu anh thì phải chấp nhận điều này, nhưng sao tôi vẫn cứ có cảm giác tủi thân lạ lẫm...

Feb 15, 2010: anh Hoàng chồng Thảo qua đời. Nhìn chị, nhìn cháu... đứt hết cả ruột. Cuộc sống thật quá mong manh. Ai cũng phải đi qua cửa này, nhưng không khỏi khiến người ở lại xót xa & chuỗi tháng ngày sắp tới sẽ như thế nào đây?

Lúc ngồi trên xe từ Vũng Tàu về, tôi lan man nghĩ về chuyện của mình, của tôi & anh. Nếu một ngày mai nào đó anh có làm sao, tôi sẽ không bao giờ được biết, tôi sẽ chẳng bao giờ là người ở bên cạnh để lo cho anh, tôi sẽ không được công khai khóc lóc, tôi dù có muốn làm cho anh nhiều hơn cũng không được... mà những thứ đó xa xỉ lắm, tôi dù có muốn được nhìn thấy anh còn không được nữa mà - nói chi đến lo lắng cho anh. Thật chẳng biết như thế là may hay không may, yêu thế là yêu hay đơn giản lắm - là sự cần có nhau để thêm chút hương vị cho cuộc sống chứ không phải là cần nhau để sống. Tôi cần anh để sống - nhưng anh thì không thể. Tôi sẽ tiếp tục chuyện tình này như thế nào? Tôi đang tự chất vấn mình đây. Hôm nay đã là ngày thứ 4 không có một dòng một chữ nào... hôm nay tôi sẽ ra sao? Khi tôi cần anh - anh ở đâu?

Thaidzuy nhắn tin cho tôi - đơn giản là hỏi thăm bịnh ho của tôi thôi, nhưng tin nhắn vào lúc tôi đang rối bời chuyện nhà chị Thảo... Nếu tôi tin rằng chúng tôi có một linh cảm nào đó thì có lẽ tôi sẽ khó sống hơn - nhưng rõ ràng Tdz đã luôn ở bên cạnh tôi khi tôi cần. Cảm ơn Thaidzuy nhé.

Feb 16, 2010: cảm nhận của tôi về 1 bài nữa của bạn Mun Vu CUỘC ĐỜI CÓ BAO LÂU MÀ HỮNG HỜ

"có khi nào trên đường đời tấp nập - ta vô tình đã đi lướt qua nhau - bước lơ đãng... chẳng ngờ đang để mất - một tâm hồn ta đợi đã từ lâu" (hình như của Nguyễn Đông Thức - không nhớ lắm) Nếu cuộc sống đơn giản thì đã chẳng có yêu ghét giận hờn & Mun chắc cũng không phải ngừng lại hẳn mấy giờ đồng hồ để suy ngẫm trước sau & viết note này - như là kể lại một trò trốn tìm & tất cả những người trong cuộc đều là người có tình, đều dễ tổn thương & đều trân trọng người khác... chỉ vì là trái tim đập những điều vô lý... Nhưng khi mình đơn giản hóa cụôc sống thì có thể mình thấy nhàm chán (người ta thik những thứ ngoài tầm tay - vì cứ nghĩ trong tầm tay nên cố với tìm!!!)...bọn nhóc trong này đang mắng Chòe vì cái lí sự cùn "Nếu hổng quen nhiều người, mần seo bít cái nào là T.Y thật của mình? làm seo bít người nào là ai với ai..." he he... đúng là lý sự cùn của CámMẹ tham lam, nhưng mà đồng ý hoàn toàn với Mun ở cái lẽ "trái tim có những lý lẽ riêng của nó nhiều khi không chấp nhận thực tại và những lời khuyên tỉnh táo của lý trí. Dường như chúng ta không bao giờ dừng cuộc chơi đuổi bắt tình cảm của mình cho đến khi hoàn toàn thực sự nhận ra mình đã vô tình đánh mất một thứ gì đó." Đôi khi vẫn cứ phải sống & yêu tiếp thôi - dù thiên hạ có nói thế nào... vì hạnh phúc hay khổ đau chỉ có mình mới biết. Khi trái tim chấp nhận đứng ở phía khác của lý trí, trái tim chắc chắn nhận được một phần thưởng nào đó mà nó thấy đáng, rất đáng!

Feb 17, 2010: Hôm nay hỏa táng anh rể, thế là anh Hoàng chồng Thảo hoàn toàn rời khỏi thế giới này. Cuộc sống thật ngắn.

Đức vào SG. Tôi chưa thu xếp để gặp được nó. 2 đứa cứ lu bu những chuyện a-b... Để xem ngày mai có thể làm gì, nhậu thì chắc là không nổi rồi đấy :-) Đã bao năm rồi tôi chưa nhìn thấy nó nhỉ? Mấy tháng trước mẹ đi Kon-tum có ghé gặp nó, mẹ nói dạo này nó trông có da có thịt rồi :-)

Feb 18, 2010: Viết note "Hãy yêu nhau đi..." (http://thany-writing4anotherday.blogspot.com/2010/02/life-is-short-with-love-life-lasts.html) Suy nghĩ nhiều, nhiều ghê lắm - về mọi mối quan hệ mà tôi đang có - tình bạn, tình yêu, chuyện cũ, chuyện hiện tại & khả năng có thể của một tương lai nào đó...

Tôi vẫn cứ yêu thương như trái tim mình mách bảo... vì như thế sẽ không có hối hận, dù có xót xa chút chút & lâu lâu vài chút, nhưng quan trọng là mình không hối tiếc... Cầu mong khi một ngày mình biến mất khỏi thế gian sẽ không để lại cho ai một mảy may xót xa nào... Cầu mong khi ấy những người thương yêu tôi đều đột nhiên mất đi phần ký ức về tôi - để họ sống tiếp an lành & thanh thản...

Feb 19, 2010 - mấy ngày này ba con cún nhà mình là sướng nhất vì tối đã có cô Chòe "sủa" canh nhà dùm chúng... Mẹ nấu cho 1 nồi nước giá hẹ, nín thở uống... thương mẹ nên uống - chứ nếu biết thương thân thì đâu để bịnh đến thế nì.

Tối - dắt đám nhóc vào Chitchat@cafe - thấy bọn nhóc hớn hở tung tăng mình thấy thật mừng. Ít nhất là lúc này không thể phủ nhận giá trị của tiền bạc :-) Bọn nhóc được ăn uống ngon lành sang trọng & có thể dạy tụi nó vài thói quen xã giao cần thiết - cũng hay.

Feb 22, 2010: Đi làm lại. Không thấy vui. Vẫn chưa thể liên lạc được với anh còn ABN thì cũng chỉ khiến tôi buồn thêm thôi. Thế là Ghen đấy, tôi biết... nhưng tôi ghen thì chỉ tự mình cắn xé mình thôi, nhưng khó chịu thật đấy. Thấy giận sôi mà suy nghĩ suy nghĩ rồi thì không đáng giận chút nào... nhưng vẫn giận sôi...

Thêm sự kiện là tôi trở thành "người dưng" trong friendlist của MunVu... lạ nhỉ! Đột nhiên thấy hụt hẫng, đột nhiên thấy mất mát dù chỉ là 1 người bạn mình chưa gặp bao giờ, cũng chỉ là người đơn giản viết & đọc của nhau thôi mà. Tôi nghĩ nếu thật sự bị "lost contact" thì tôi sẽ recover rất nhanh - và vì nghĩ được như thế nên lại thấy buồn nhiều hơn vui... Rõ ràng là 1 dạng bạn bè hiểu nhau & rất hợp nhau (về tính cách) thế mà nếu vì lý do máy tính bị hư (lý do vô duyên nhất đời!) mà mất nhau rồi lại xem như chưa từng có quen người nào như thế... Tôi ghét kiểu quan hệ như thế. Mới cách đây ít lâu thôi, tôi thấy mình thật là ổn & hình như là giàu có nhiều hơn vì những tình bạn tạm thời như thế, nhưng giờ thì thấy không ổn chút nào...

"Đột nhiên phát hiện mình đã mất liên lạc hoàn tòan với 1 người bạn - dù chỉ đơn giản là bạn ở FB này thôi... lạ nhỉ! Hơi bối rối một chút, hụt hẫng & thấy có chút mất mát... nhưng lại phải tự định thần - MOVING ON! biết đâu người ta block mìn vì mìn hay ý kiến ý cò? Biết đâu đấy :-)"

Feb 23, 2010:

1. Ăn trưa với Vũ, hai chị em 8 những chuyện động trời... nhất định sẽ viết cho xong cái note "Hình Nền" :-) Đúng là phải đụng chuyện mới biết ai là ai... May quá, mình không có vấn đề về giới tính!!! :-):-)

2. MunVu vẫn chưa trở lại bình thường với FB. Thấy buồn buồn :-) dù sao Mun cũng là fan hâm mộ những thứ mình viết ra mà.