
... Nhiều khi người ta buồn quá, âu lo quá...làm lời lẽ vướng nghẹn đâu đó trong trái tim khiến mình chỉ có thể im lặng và chịu đựng. Một khi nào đã nói ra được, nghĩ về nó được một cách rõ ràng...là mình đang tìm thấy bình an.
Mưa...
“Em còn nhớ hay em đã quên - nhớ Sài gòn mưa rồi chợt nắng ?”
Ở đây không phải là Sài gòn, những cơn mưa không phải tự dưng mà đến. Trời vần vũ, gió rít từng cơn rồi mới có mưa. Mưa nặng hạt hơn. Mưa dai dẳng hơn. Có khi mưa kéo dài cả tuần lễ.
Mưa Sài gòn ào ạt và xối xả. Đường phố chợt như lên cơn sốt. Mọi người cuống quít. Những cánh cửa khép vội. Những mái hiên chợt chật những người...những chiếc xe lao điên cuồng vội vã...Tất cả đều cố tìm chút ấm áp trong mưa.
Ở đây không phải là Sài gòn, người chẳng đủ nhiều để cho đường chật hẹp...phố chẳng đủ đông để náo động trước cơn mưa...
Mưa Sài gòn đến và đi cũng vội như nhịp sống của một thành phố lớn. Mưa mà cũng như bị công nghiệp hóa vậy. Chớp nhoáng là sấm sét. Chớp nhoáag trời đã sáng hẳn ra, trong hơn, cao hơn. Dòng người lại vội vã ngược xuôi. Dòng đời tất bật. Có chăng là những mối tình sét đánh dưới một mái hiên nào đó? Có chăng là một kỷ niệm rất xa xôi dội về nhức nhối...nhưng mưa chẳng đủ lâu để nhớ cho trọn một quãng đời...Có chăng là một ánh nhìn bối rối...một bóng hình vội vã phóng xe nhanh...
Ở đây không phải là Sài gòn, mưa đủ lâu để người ta luận bàn nhân tình thế thái. Mưa cho người ta nhớ lại cả cuộc đời. Khi mưa không còn nặng hạt thì mưa vẫn còn tí tách rơi mãi như không bao giờ dứt. Những con đường nhầy nhụa khiến người cũng chẳng muốn đặt chân lên. Đường vẫn vắng và nhà im ỉm đóng. Sau cơn mưa nhịp sống vẫn như chưa hồi sức, người như còn đang chìm vào quá khứ,còn đang muốn ngủ hoài bằng tiếng mưa ru. Gió thổi từng cơn cố đuổi những hạt mưa núp trong vòm lá rơi xuống làm thành thêm những cơn mưa.
Ở đây không phải là Sài gòn. Lúc trời giông, lạnh cóng, những cánh cửa va vào nhau lập cập...để cho người ta có cái cảm giác tủi thân, khốn khổ. Dù giông gió qua đi, cũng còn tiếng tí tách đều đều gõ lên mái nhà, gõ vào lòng người những thanh âm trầm buồn, gõ vào mọi ngóc ngách kỷ niệm...Chỉ còn tiếng rí rách cuả nước mưa chảy thành dòng quanh nhà, tiếng lá rừng xào xạc...để người cô đơn nghe được cả tiếng những giọt nước mắt của mình lặng lẽ, len lén rơi khỏi con người mình thường ngày cứng cõi. Ôi nhớ ! Nhớ quay quắt một điều gì đó không hiểu được ! Ôi tiếc ! Tiếc nuối đau đớn vì một sự mất mát mà mình không biết gọi tên ! Mơ ước tha thiết một điều gì đó không diễn tả được ! Sóng lòng cuộn cuộn, lúc lại như đầy ắp tâm sự, lúc lại như trống rỗng, không nhớ, không mong, không ước mơ, không chờ đợi...Một tiếng CÔ ĐƠN nghe buốt cả lòng ! Giờ này bạn bè ở chốn xa vời ai có chạnh lòng nhớ kẻ xa xôi ? Giờ này...
Mưa cóng chân tay nhưng tâm hồn mềm yếu - Chợt nhớ - Chợt quên - Quá khứ Tương lai - Nhớ xa xưa và nhớ hôm nay...Ta đã sống như ta cần phải sống. Dòng đời tuy giông tố, cuốn mình xoay quay cuồng chóng mặt, như cuốn đi của mình tất cả những điều tốt đẹp và những suy nghĩ tốt đẹp...Nhưng mà đời là vậy và cần phải vậy. Nếu mưa không dai dẳng, mưa không buồn tê lòng...ta sẽ ghét cay đắng những ngày nắng gắt. Và nếu nắng chẳng như thiêu đốt ta cũng đâu bao giờ chờ đợi một cơn mưa. Cuộc sống là vậy và cần phải vậy !
Ở đây không phải là Sài gòn, nên những cơn mưa đủ lâu để làm nỗi buồn và sự cô đơn mệt mõi, để cho mình có đủ thời gian thấy lòng thanh thản hơn một chút. Những nỗi buồn không bao giờ đi mất, nó âm ỉ trong lòng để mình cảm nhận được hoàn toàn những vị ngọt bất ngờ của niềm vui và hạnh phúc, hạnh phúc tuy cỏn con bé bỏng nhưng hoàn hảo và tuyệt vời !
Cảm ơn những cơn mưa buồn để nước mắt theo mưa cuốn giùm ta những nỗi lòng u uất, để lòng ta yếu mềm trong vài giây phút đủ cho ta cảm nhận tiếng réo rắt êm đềm còn lại của cơn mưa...Cảm ơn người đã cho ta thời gian để đối diện với mình, để nhớ và để quên, và để sống tốt hơn.
“Em còn nhớ hay em đã quên - nhớ Sài gòn mưa rồi chợt nắng ?”
Ở đây không phải là Sài gòn, những cơn mưa không phải tự dưng mà đến. Trời vần vũ, gió rít từng cơn rồi mới có mưa. Mưa nặng hạt hơn. Mưa dai dẳng hơn. Có khi mưa kéo dài cả tuần lễ.
Mưa Sài gòn ào ạt và xối xả. Đường phố chợt như lên cơn sốt. Mọi người cuống quít. Những cánh cửa khép vội. Những mái hiên chợt chật những người...những chiếc xe lao điên cuồng vội vã...Tất cả đều cố tìm chút ấm áp trong mưa.
Ở đây không phải là Sài gòn, người chẳng đủ nhiều để cho đường chật hẹp...phố chẳng đủ đông để náo động trước cơn mưa...
Mưa Sài gòn đến và đi cũng vội như nhịp sống của một thành phố lớn. Mưa mà cũng như bị công nghiệp hóa vậy. Chớp nhoáng là sấm sét. Chớp nhoáag trời đã sáng hẳn ra, trong hơn, cao hơn. Dòng người lại vội vã ngược xuôi. Dòng đời tất bật. Có chăng là những mối tình sét đánh dưới một mái hiên nào đó? Có chăng là một kỷ niệm rất xa xôi dội về nhức nhối...nhưng mưa chẳng đủ lâu để nhớ cho trọn một quãng đời...Có chăng là một ánh nhìn bối rối...một bóng hình vội vã phóng xe nhanh...
Ở đây không phải là Sài gòn, mưa đủ lâu để người ta luận bàn nhân tình thế thái. Mưa cho người ta nhớ lại cả cuộc đời. Khi mưa không còn nặng hạt thì mưa vẫn còn tí tách rơi mãi như không bao giờ dứt. Những con đường nhầy nhụa khiến người cũng chẳng muốn đặt chân lên. Đường vẫn vắng và nhà im ỉm đóng. Sau cơn mưa nhịp sống vẫn như chưa hồi sức, người như còn đang chìm vào quá khứ,còn đang muốn ngủ hoài bằng tiếng mưa ru. Gió thổi từng cơn cố đuổi những hạt mưa núp trong vòm lá rơi xuống làm thành thêm những cơn mưa.
Ở đây không phải là Sài gòn. Lúc trời giông, lạnh cóng, những cánh cửa va vào nhau lập cập...để cho người ta có cái cảm giác tủi thân, khốn khổ. Dù giông gió qua đi, cũng còn tiếng tí tách đều đều gõ lên mái nhà, gõ vào lòng người những thanh âm trầm buồn, gõ vào mọi ngóc ngách kỷ niệm...Chỉ còn tiếng rí rách cuả nước mưa chảy thành dòng quanh nhà, tiếng lá rừng xào xạc...để người cô đơn nghe được cả tiếng những giọt nước mắt của mình lặng lẽ, len lén rơi khỏi con người mình thường ngày cứng cõi. Ôi nhớ ! Nhớ quay quắt một điều gì đó không hiểu được ! Ôi tiếc ! Tiếc nuối đau đớn vì một sự mất mát mà mình không biết gọi tên ! Mơ ước tha thiết một điều gì đó không diễn tả được ! Sóng lòng cuộn cuộn, lúc lại như đầy ắp tâm sự, lúc lại như trống rỗng, không nhớ, không mong, không ước mơ, không chờ đợi...Một tiếng CÔ ĐƠN nghe buốt cả lòng ! Giờ này bạn bè ở chốn xa vời ai có chạnh lòng nhớ kẻ xa xôi ? Giờ này...
Mưa cóng chân tay nhưng tâm hồn mềm yếu - Chợt nhớ - Chợt quên - Quá khứ Tương lai - Nhớ xa xưa và nhớ hôm nay...Ta đã sống như ta cần phải sống. Dòng đời tuy giông tố, cuốn mình xoay quay cuồng chóng mặt, như cuốn đi của mình tất cả những điều tốt đẹp và những suy nghĩ tốt đẹp...Nhưng mà đời là vậy và cần phải vậy. Nếu mưa không dai dẳng, mưa không buồn tê lòng...ta sẽ ghét cay đắng những ngày nắng gắt. Và nếu nắng chẳng như thiêu đốt ta cũng đâu bao giờ chờ đợi một cơn mưa. Cuộc sống là vậy và cần phải vậy !
Ở đây không phải là Sài gòn, nên những cơn mưa đủ lâu để làm nỗi buồn và sự cô đơn mệt mõi, để cho mình có đủ thời gian thấy lòng thanh thản hơn một chút. Những nỗi buồn không bao giờ đi mất, nó âm ỉ trong lòng để mình cảm nhận được hoàn toàn những vị ngọt bất ngờ của niềm vui và hạnh phúc, hạnh phúc tuy cỏn con bé bỏng nhưng hoàn hảo và tuyệt vời !
Cảm ơn những cơn mưa buồn để nước mắt theo mưa cuốn giùm ta những nỗi lòng u uất, để lòng ta yếu mềm trong vài giây phút đủ cho ta cảm nhận tiếng réo rắt êm đềm còn lại của cơn mưa...Cảm ơn người đã cho ta thời gian để đối diện với mình, để nhớ và để quên, và để sống tốt hơn.
13/06/1993

Tháng 4/ 2010 - những ngày Chòe ở Quảng Châu lần này trời mưa suốt. Không gian ở GZ vốn đã luôn có màu xám xịt của không khí ô nhiễm, giờ thêm mưa rả rích nữa - cộng hưởng nỗi cô đơn làm mình nhớ một bài viết lâu lắm rồi...
Trả lờiXóaNăm đó học xong 12, Đức không được học lên Đại Học, ba mẹ nuôi bán luôn căn nhà ở SG bắt nó lên Buôn Mê Thuộc trông rẫy cafe. Nó viết thư cho cô-bạn-nhỏ kể một chút về nỗi cô đơn & Chòe đã viết bài này tặng Nó - viết từ tưởng tượng của chính mình chứ có biết mưa ở BMT như thế nào đâu... Nhiều năm sau này Chòe mới biết lá thư có ghi bài này đã đến vào lúc Nó không định sống nữa, Nó biết Nó bị bỏ rơi lúc còn đỏ hỏn, Nó biết nó chỉ có mỗi một mình... Thú thật mình thấy hú vía khi biết điều này - may mà mình đã không dửng dưng với nỗi cô đơn của Nó, may mà mình cũng biết viết & giàu trí tưởng tượng, may mà như thế...
Bây giờ đọc lại, cách suy nghĩ của mình cũng khác một chút rồi, nhưng hình như lúc nhỏ viết văn hay hơn bây giờ, lúc đó đơn giản là viết thôi, viết vì mình & vì bạn bè mình... Bây giờ vì mình nhiều hơn - văn chương nhuộm nhiều màu mè quá.
Post lại bài nì lên Facebook - vì những ngày mưa ở GZ, vì một lời hứa với chính mình thôi... (30/4/2010)