em quên gần như sạch sẽ rồi các bác ạh...
2 ngày sau khi em rời trại trâu, có bác viết thơ hỏi em "em có nhớ không?"... nói thật lòng câu hỏi đơn giản vậy của bác í làm em suy nghĩ ghê lắm - vì em không thể trả lời ngay lập tức là "em hổng nhớ gì" - trả lời thế là tổn thương nông chọet vào sự quan tâm của bác í, nhưng câu trả lời thành thật & là câu trả lời cuối cùng của em đã & sẽ vẫn là "em hổng nhớ gì".
em không quên bạn - vì em luôn sống vì bạn
em không quên tình cảm vui buồn của các bạn - vì em đã đam mê chia sẻ hết lòng những lúc cùng các bạn tạo ra những vui buồn
nhưng em không nhớ cái không khí của chuồng trại đó
nhưng em không hề nhớ nhung hay có cảm giác thiếu thốn gì mùi cỏ cũ khi em đã tung tăng lăng quăng đổi món ngoài này
em cũng ngạc nhiên sao mình có thể như chưa từng sống cái đoạn đời dài thế
em cứ tưởng thái độ này em chỉ có với tình iu thôi chứ (?)
em cứ tưởng...
thì ra hễ buông tay là em rũ sạch - đó là thái độ sống của em với mọi thứ liên quan đến em
thì ra đó là cách để em tự tiếp tục, tự không làm tổn thương mình
ngẫm lại - em chưa bao giờ phụ bạc ai, em đã sống nhiệt tình đam mê hết mình cho từng giây từng phút từng khoảnh khắc mà em đang thở dù là đang cùng với ai đang làm việc gì...
vậy thì khi quay đi, chẳng có gì níu kéo khi chính em đã tin & đánh cược trái tim của mình để sẽ không bao giờ hối hận
Lẽ ra chả viết gì
lẽ ra chả cần phải viết gì
em quên sạch rồi các bác ạh!
em biết bác A thích ăn món gì, chơi thân với ai, thích uống thứ gì...
em nhớ chính xác từng câu chuyện nhỏ gắn kết tình bạn của em & bác B...
em chả cần nhắm mắt vẫn có thể hình dung được size giày size quần áo & gu thẩm mĩ của bác C, bác D, bác E...
em có thể kể vài ngày những chuyện cười mà bác F luôn thấy thú vị...
em có thể viết vài ba cuốn vài trăm trang về câu chuyện con cái vui buồn của bác G, H, K...
...
Đó là tình bạn
Đó là cuộc sống em từng sống & tạo ra cuộc sống sau này của em
Đó không nằm trong thứ em trả lời cho câu hỏi đại loại "nhớ không?" hay "quên rồi?" - vì với em đó không phải là ký ức đơn thuần, đó là chính em, tình bạn của các bác đã & sẽ chảy trong huyết mạch của em, nên không cần hỏi "em còn nhớ hay em đã quên..." đâu, các bác ạh :-) Đã là bạn thì không cần hỏi đâu bác ạh!
Mà nếu không phải bạn, hỏi chơi cho vui cho có chuyện để buôn rằng em Chòe sống chết thế nào thì câu trả lời thành thật & là câu trả lời cuối cùng của em đã & sẽ vẫn là "em hổng nhớ gì".
Saigon, 6/6/2012
Hôm nay có mấy người bạn đến chơi, uống với nhau 1 chai rượu đầy... mình thấy cần phải viết cái suy nghĩ này xuống :-) sau này chắc là mình sẽ thấy thú vị, còn bây giờ thì cứ viết thế thôi :-)
