....Tự nhiên tôi muốn làm một điều gì đó cho riêng mình...Tôi thèm được khóc biết bao !”KHÔNG ĐỀ...
Chưa bao giờ tôi nghĩ đến một cái gì bao la. Cuộc sống của tôi là gia đình, thầy cô, bè bạn. Tất cả suy nghĩ của tôi cũng chỉ quanh quẩn trong chừng ấy người và tôi nữa mà thôi. Nhưng rồi có một lần tôi cảm thấy bế tắc kinh khủng, thấy chán và tuyệt vọng. Đau khổ cho tôi là tôi không thể nào diễn tả được thành lời điều gì đang diễn ra trong đầu của mình. Tự nhiên tôi muốn làm một điều gì đó cho riêng mình, ước gì tôi đang đứng ở một nơi nào đó thật rộng lớn để tôi có thể hét thật to gào thật to...Tôi nghe tiếng sóng biển đâu đây...Biển cười nhạo tôi? Biển an ủi tôi?
Tôi có yêu biển không, sao lúc này tôi nghĩ về biển vậy? Tôi chẳng biết nữa. Có một ngày, đã rất lâu, biển giữ lại trong lòng nó tiếng cười tôi rộn rã vô tư, biển ghi lại một ngày hạnh phúc vui vẻ của tôi và những người bạn mà tôi yêu quí. Còn bây giờ tôi nghĩ về biển hoàn toàn tình cờ, tôi chỉ nghe thấy tiếng sóng chào mời, thân thiết, dữ dội, cuống cuồng...Sóng vội vã chạy vào bờ rồi lại thui thủi lùi xa. Điên tiết sóng chồm lên lao vào, ầm ầm sóng réo nhưng rồi cũng phải lùi xa. Sóng đành ngọt ngào vỗ về nhè nhẹ...nhưng rồi cũng phải lùi xa. Bế tắc! Có một cái gì đó giống nhau, có một điều chi trùng lặp ?Những tâm sự của tôi cuộn chảy trong lòng nhưng tôi không biết phải diễn tả như thế nào, bắt đầu từ đâu và bày tỏ cùng ai...Tôi cảm thấy tất cả những gì mà tôi đã có hình như chưa từng tồn tại, chỉ là do tôi tưởng tượng mà thôi. Tất cả những điều mà tôi mơ ước sẽ không bao giờ là sự thật, mãi mãi là mơ ước mà thôi. Có những người mà tôi yêu quí cùng với tôi đưa tay bóp nát trái tim của tôi, lòng tin của tôi. Tôi sống giả dối, tôi cợt đùa với số phận của mình...Tất cả những điều đó đề lại cho tôi, trong tôi cảm giác cuối cùng là uất ức, đau khổ như sẽ tồn tại mãi mãi. Một cảm giác gây đau nhói trong lòng, tôi không biết tâm sự với ai, tôi càng không muốn giữ lại những điều mà mình cảm nhận. Đau lòng quá! Tiếng sóng biển lại rì rầm ở quanh tôi...
Sóng vỗ mãi vào bờ hàng ngàn năm, bao nhiêu kiếp người đã qua, bao nhiêu kiếp sau chờ tới...Biển có chán nản không? Có cảm thấy bế tắc hay không? Hay là biển vô tri? Không đâu ! Tôi nghe có tiếng sóng biển ở quanh tôi lúc này, biển đang muốn nói gì với tôi?
Còn tôi? Tôi đang muốn đến nơi huyên náo của biển để nguôi quên sự cô độc trong tâm hồn mình? Tôi đến để thấy biển bao la mênh mông, để thấy mình chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi vô tích sự chỉ làm ngấn nước mắt trong đôi mắt của mẹ mình mà thôi ? Tôi đến để mong vị mặn của biển sẽ xua đi vị đắng chát trong cổ tôi?...Hàng ngàn lý do, nhưng mà tôi thực sự không biết tại sao lúc này tôi chỉ nghe thấy tiếng sóng biển dạt dào, chào mời, thân thiết, dữ dội, cuống cuồng...Biển cười nhạo tôi? Biển an ủi tôi? Tôi thèm được khóc biết bao...
Chưa bao giờ tôi nghĩ đến một cái gì bao la. Cuộc sống của tôi là gia đình, thầy cô, bè bạn. Tất cả suy nghĩ của tôi cũng chỉ quanh quẩn trong chừng ấy người và tôi nữa mà thôi. Nhưng rồi có một lần tôi cảm thấy bế tắc kinh khủng, thấy chán và tuyệt vọng. Đau khổ cho tôi là tôi không thể nào diễn tả được thành lời điều gì đang diễn ra trong đầu của mình. Tự nhiên tôi muốn làm một điều gì đó cho riêng mình, ước gì tôi đang đứng ở một nơi nào đó thật rộng lớn để tôi có thể hét thật to gào thật to...Tôi nghe tiếng sóng biển đâu đây...Biển cười nhạo tôi? Biển an ủi tôi?
Tôi có yêu biển không, sao lúc này tôi nghĩ về biển vậy? Tôi chẳng biết nữa. Có một ngày, đã rất lâu, biển giữ lại trong lòng nó tiếng cười tôi rộn rã vô tư, biển ghi lại một ngày hạnh phúc vui vẻ của tôi và những người bạn mà tôi yêu quí. Còn bây giờ tôi nghĩ về biển hoàn toàn tình cờ, tôi chỉ nghe thấy tiếng sóng chào mời, thân thiết, dữ dội, cuống cuồng...Sóng vội vã chạy vào bờ rồi lại thui thủi lùi xa. Điên tiết sóng chồm lên lao vào, ầm ầm sóng réo nhưng rồi cũng phải lùi xa. Sóng đành ngọt ngào vỗ về nhè nhẹ...nhưng rồi cũng phải lùi xa. Bế tắc! Có một cái gì đó giống nhau, có một điều chi trùng lặp ?Những tâm sự của tôi cuộn chảy trong lòng nhưng tôi không biết phải diễn tả như thế nào, bắt đầu từ đâu và bày tỏ cùng ai...Tôi cảm thấy tất cả những gì mà tôi đã có hình như chưa từng tồn tại, chỉ là do tôi tưởng tượng mà thôi. Tất cả những điều mà tôi mơ ước sẽ không bao giờ là sự thật, mãi mãi là mơ ước mà thôi. Có những người mà tôi yêu quí cùng với tôi đưa tay bóp nát trái tim của tôi, lòng tin của tôi. Tôi sống giả dối, tôi cợt đùa với số phận của mình...Tất cả những điều đó đề lại cho tôi, trong tôi cảm giác cuối cùng là uất ức, đau khổ như sẽ tồn tại mãi mãi. Một cảm giác gây đau nhói trong lòng, tôi không biết tâm sự với ai, tôi càng không muốn giữ lại những điều mà mình cảm nhận. Đau lòng quá! Tiếng sóng biển lại rì rầm ở quanh tôi...
Sóng vỗ mãi vào bờ hàng ngàn năm, bao nhiêu kiếp người đã qua, bao nhiêu kiếp sau chờ tới...Biển có chán nản không? Có cảm thấy bế tắc hay không? Hay là biển vô tri? Không đâu ! Tôi nghe có tiếng sóng biển ở quanh tôi lúc này, biển đang muốn nói gì với tôi?
Còn tôi? Tôi đang muốn đến nơi huyên náo của biển để nguôi quên sự cô độc trong tâm hồn mình? Tôi đến để thấy biển bao la mênh mông, để thấy mình chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi vô tích sự chỉ làm ngấn nước mắt trong đôi mắt của mẹ mình mà thôi ? Tôi đến để mong vị mặn của biển sẽ xua đi vị đắng chát trong cổ tôi?...Hàng ngàn lý do, nhưng mà tôi thực sự không biết tại sao lúc này tôi chỉ nghe thấy tiếng sóng biển dạt dào, chào mời, thân thiết, dữ dội, cuống cuồng...Biển cười nhạo tôi? Biển an ủi tôi? Tôi thèm được khóc biết bao...
06/02/1993 -Hà Thanh

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét