Thứ Năm, 29 tháng 4, 2010

DIARY - MARCH & APRIL 2010

Đã lâu mình chẳng đến phụ rửa chén được - chẳng có lời giải thích nào nghe hợp lý với chính bản thân vì dù sao mình cũng là đứa "to mồm" nhất về khu vực rửa chén từ ngày đầu tiên, rồi tranh luận gay gắt có mềm mỏng có cho nhân sự ở đấy... rồi mình cũng biệt tăm - bỏ mặc các bé sinh viên cũ mới quay cuồng với mớ khay chén... những ngày 3/5/7 vẫn giật mình thấy có lỗi với chính mình vì 1 lời hứa không giữ được.

Hôm nay đọc bài này bên ngôi nhà mới - cảm ơn bạn Sunyata đã tỉ mỉ "chép" lại không thiếu chi tiết nào những bài viết của mọi người & dĩ nhiên những tranh luận cùng cảm xúc của chính mình ngày nào."Quán cơm của chúng ta" - cụm từ mà mọi thành viên luôn tự hào khi nói đến, nghe như mình có "góp vốn", có góp của góp công - tự hào chứ! Có bao nhiêu bạn sinh viên vẫn rón rén xin rửa chén, có bao nhiêu ngày thiếu nhân sự trầm trọng mọi người cố gắng quàng vác, có bao nhiêu thực khách giờ đã thành khách-hàng-thân-thiết

Hy vọng thứ 7 tuần này mình có thể đến phụ một tay (hai tay luôn chứ!) Nhớ quán cơm & cái chốn lênh láng nước nôi mà mình luôn được trân trọng giao vai "thị trưởng" chỉ cần mình xuất hiện (viết trên dđ NTCM)

April 18, 2010
anh bảo "Em sa đà vào những chuyến từ thiện quá rồi đấy" - em lý sự "Anh hãy làm gì đấy khiến em bận rộn hơn đi". Anh lườm "Cô chỉ giỏi cài bẫy" - em cười "có thứ bẫy cần nhất thì em không chịu học cách thao tác..."

Tdz: Tò mò quá. Anh nào dzợ??? Anh nào mà dám "ghen" với người nghèo?

Chòe: không fải "ghen" với ngừi nghèo mà ganh tị với thời gian nghe chừng rất rãnh của "em" cho những chuyến đi ấy... giải thích - không ăn thua, rủ đi cùng thì "làm gì có thời gian - anh có phải như em suốt ngày đi chơi đâu..." Nhỏ mọn wá, nhỉ... Lôi kéo ngừơi ta vào những việc thiện nguyện chẳng dễ chút nào :-) he he... Hy vọng nước chảy đá mòn...

April 17
Trí thông minh nội tâm giống như sự tự nhận thức & đây là loại kiến thức quan trọng nhất bạn cần có & một phần thưởng khác nữa: khi có nó, bạn cũng phát triển dễ dàng những trí thông minh khác. (sách: Bạn thông minh hơn bạn nghĩ)

April 16 (có người vì tôi vui buồn nhung nhớ, có người vì tôi hàng ngày tranh đấu với bản thân "yêu? Không yêu? Yêu? không yêu? Tại sao? Tại sao? & hôm nay chúng tôi đã không thể quay trở lại) 

Buổi tối - hồi hộp gặp nhau :-) khi ấy vẫn còn là bạn, dù chúng tôi có hơi đi xa một chút bằng nụ hôn "trộm" hôm 19/3 - là tôi cố ý phá vỡ trạng thái cân bằng động mà anh cố gắng giữ gìn. Lần gặp này cả hai đều tự thử thách mình. Anh nhớ tôi, còn tôi thì vẫn giữ tâm trạng lẫn lộn giữa đùa chơi & nghiêm túc. Tôi dẫn anh về nhà mình. Chúng tôi nghiêm túc & thân thiết nói về mọi thứ trên đời - gia đình của anh, cuộc đời của tôi, cuốn sách "Bạn thông minh hơn bạn nghĩ" là cầu nối để câu chuyện của chúng tôi trong không khí thân thiện, vui vẻ & thật ấm cúng. (Tôi yêu cuốn sách đó thế :-)

& chúng tôi yêu nhau, có những thứ không như tôi nghĩ - vì có thể tôi đùa, nhưng anh không đùa, có thể tôi không mất gì nhưng anh đã chọn con đường mất hết mọi thứ để có tôi, có thể tôi chỉ rong chơi một chút nhưng anh đã tự áp lực mình & cố gắng thử thách chính anh trong một cơ hội cuối cùng để rồi anh cũng đầu hàng số phận... Mọi thứ cũng chẳng còn quan trọng chút nào nữa khi chúng tôi đều thấy hạnh phúc...

April 14
có đứa "mát mẻ": chị ơi chị trốn rửa chén ở quán cơm bao lâu rồi? "chốn xưa" giờ đổi tên thành Công Viên Nước... Thấy áy náy quá, bít lèm seo, phải tự cưu mang muh, nên lỗi hẹn quán cơm suốt gần 2 tháng nay.
 April 13
để đi được nhà thờ đá Phát Diệm - Ninh Bình, sáng ra khỏi ks 6h (thức đậy lúc... hix hix...) về đến ks là bây giờ... đói meo... ăn tối lúc nì thì béo mà chít... hix hix... nhưng thấy vui & thanh thản vì mình đến nơi này lần nữa - mỗi lần một cảm xúc rất lạ & thú vị. Có bao nhiêu người chưa từng biết đến nơi này?

April 12
đi HN dzìa chuyến này không biết mẹ có phải nới cửa cho mìn vào nhà không??? Tội nghiệp cái nhà, có cánh cửa mà phải nới không bít bao nhiêu lần trong năm rùi :-)

April 11

Thời tiết HN mấy ngày này rất khó chịu... Hôm nay nhóm đi Vĩnh Phúc rất vui, làm được chút gì đấy cho hai mẹ con một bà chị rất tồ & thua thiệt thiên hạ đủ mọi thứ. Hỏi chị "nếu có 500K thì chị muốn mua gì?" thế mà chẳng biết trả lời... Nghĩ: có ai lỡ miệng hỏi Chòe câu đấy thì...

April 9, 2010



Lẽ ra phải viết từ những ngày đầu tháng nhưng mà túi bụi với chuyến Quãng Ngãi rồi nhà máy đình công... chẳng có thời gian thở nữa thì lấu đâu ra thời gian viết lách. Hôm 7/4 - gom góp những thứ mình từng trò chuyện với Mun, Cầu Vồng & viết cho mình... làm thành cái note "VIẾT LINH TINH 2", ngày hôm đó trò chuyện với William nữa... Nhớ Hànội & những con phố có mình & William tung tăng không cần biết đến thiên hạ chung quanh.


Hôm nay mình lại bay đi HN, lâu rồi mới có cái thứ gọi là "đi công tác" - chẳng hào hứng một chút nào.
FB: Một nhóm người vì nghĩ là thân với nhau nên cùng nhau tạo ra một "tổ chức"... đến khi phát hiện "hổng hạp nhau tẹo nào" - thế là cái tổ chức chút xíu kia lung lay theo, chút lòng nhân làm keo níu lại, không đủ để vá những vết rạn nứt do lầm tưởng từ đầu. May mà điểm chung là tấm lòng dành cho người nghèo... sao không dành tấm lòng đó cho nhau nhỉ??? Cưu mang người dưng làm gi???


April 7 - viết "Linh Tinh 2"

vẫn là viết linh tinh - sợ không viết thì sau này không nhớ những suy nghĩ rất khùng của mình... Cảm ơn người bạn đặc biệt đã "trò chuyện" với Chòe những lúc rất linh tinh :-)

April 6

Hãy cẩn thận với những ý nghĩ của bạn, vì bạn sẽ nói chúng. Hãy cẩn thận với những lời nói của bạn, vì bạn sẽ thực hiện chúng. Hãy cẩn thận với những hành động của bạn, vì chúng sẽ là thói quen của bạn. Hãy cẩn thận với những thói quen của bạn, vì chúng sẽ là cá tính của bạn. Hãy cẩn thận với những cá tính của bạn, vì ...chúng sẽ quyết định số mệnh của bạn. (Chòe mới chôm được!!!)

Mar 30
Thấy thương những người có thân nhân bị tâm thần... mình chỉ biết 1 người có triệu chứng tâm thần thôi mà muốn điên theo họ luôn. Y học có thuốc chữa chưa ta?

Mar 29
Tuần này có gì vui? HỌP - HỌP - HỌP (hổng mấy gì thú dzị!!!) Tối thứ 5 - bay vèo, thứ 6 ở Xuân Thủy - Quãng Ngãi - không biết bọn học trò có trông nhóm mình không, nhưng hình như đám mình thì nôn nao! Thứ 7 & Chủ Nhật lang thang Hội An. Nghĩ thế thôi là thấy có thể bắt đầu tuần mới với chút hăng hái rùi.

Mar 28
1. báo Dân Trí hôm nọ đưa tin về một làng ở TuyênQuang dân đói thảm khốc 10 tháng ròng... báo lên tiếng kêu gọi các nhà hảo tâm đóng góp tiền vào tài khoản của báo Dân Trí (?) - bạn bè mình bên NTCM cũng nhói lòng mong đi cứu trợ... hỏi ra mới biết báo đã thổi phồng, đưa tin sai sự thật - tự hỏi: có bao nhiêu tấm lòng xót... xa thương cảm đã "nộp" tiền vào tài khoản này rùi nhỉ???

2. Hồi đi VĩnhPhúc, Chòe đến gặp 1 gia đình 2 mẹ con chui rúc trong một cái chòi bé teo. Hôm nay biết tin chính quyền không cho cơi nới hay sửa chữa gì cả... đành phải nhìn họ tiếp tục cuộc sống ở chỗ ẩm thấp hôi hám đó. Buồn.

Tdz: Cuộc sống mà chị. Cũng không trách được địa phương mẹ con chị ấy dựng chòi tạm mà, đâu có giấy tờ gì. Ba nhu cầu cơ bản ăn, ở và mặc thì mình vẫn còn có thể giúp 2 mẹ con chị ấy ăn và mặc mà.

Mar 26
một ngày bận rộn... chưa bắt đầu mà đã biết sẽ tối tăm mặt mũi, chưa bắt đầu mà vẫn còn buồn ngủ... he he... cố thôi!

Giang Vu: Keu Anh Bang gui cho chi 1 chut thuoc me nhe hihi

Tu Khac Huy Vu : Anh Bang la ai? Ca si Anh Bang ha? Luc nay Chè toi quan he voi cac gioi showbiz nua ha???

ChíchChòe Thany : đầu tiên là tui bị lừa đi coi ca nhạc chứ có quan tâm chi đến giới showbiz... nhưng giờ thì tui thấy cũng thik thik, miễn là họ hát hay nhiệtt ình, miễn là họ thật sự "hát" chứ không phải chỉ biễu diễn sự nổi tiếng. Tui cũng có sự lựa chọn của tui muh, đâu phải ai hát cũng được tui cổ vũ (dĩ nhiên trừ Vutu, Jimmii & Cầuvồng!!!)

Thai Dzuy : Tối nay đi tiếp đi chị. Nên về nhà lúc 5h sáng, trở thành con ngoan của mẹ ngay. Biết dậy sớm tập thể dục ...Kekeke

Mar 25
hôm nay ở BiênHòa tìm hiểu hoàn cảnh sống của một cô bé 11 tuổi sống với cha trong căn chòi tí teo... thấy bé hồn nhiên dặn 2 con gấu bông nằm ngoan đó cho chị đi học mà xót xa, bé reo vui vì lần đầu tiên được cầm chai dầu gội đầu Sunsilk & những thứ bánh kẹo mà em chưa bao giờ từng nhìn thấy. Xót xa!

Thai Dzuy : Nhìn cái túp lều lợp tôn trong cái nắng nóng đến gần 40 độ mới biết sức chịu đựng của cha con cô bé thế nào chị Chòe nhỉ. Rất mừng là có nhiều nhóm hỗ trợ cha con họ. Mong sao cha con sớm có giấy tờ tùy thân.

Mar 23 - post lên FB ngày đầu tiên của Dreamtour 2003

Cuối năm 2003 - Chòe & những người bạn thân tổ chức 15 ngày "dreamtour" lang thang đất Bắc bằng xe honda. Chòe được phân công viết "nhật ký hành trình" & để chuẩn bị cho chuyến đi bọn mình chia nhau đọc sách, tìm hiểu lịch sử... Đây là nội dung của ngày đầu tiên - 1 ngày ở Hànội trong hành trình 15 ngày nhớ đời đó... Bạn sẽ thấy chóng mặt nhức đầu vì cái note dài ngoằn, nhưng nếu bạn có con cái & muốn có một bản tóm lược lịch sử & những địa danh của Hanoi thì ghi chép của nhóm chúng tôi ngày đó là một tài liệu tham khảo khá thú vị. Mình nghĩ có vài bạn ngay cả là người Hanôi chắc cũng không bỏ công tìm hiểu những đại danh chung quanh mình chi tiết như nhóm mình ngày đó đã làm :-) Chia với bạn bè một ngày chạy lòng vòng của chúng tôi - một ngày trong cuộc đời của chúng tôi...

- Munvu viết email "Khi buồn, đừng cố gắng quên những gì làm mình buồn. Hãy cho phép mình được khóc và cay đắng với những nỗi buồn của mình nhưng chỉ một, hai tiếng mỗi ngày thôi. Những lúc còn lại là để dành cho bạn bè và gia đình, nhất là những người thương yêu mình." (nhưng Chòe không khóc được, đành hi hi ha ha...)

Mar 22

Cái gì cũng có ghi giá một cách kín đáo, đôi khi thật đắt! Tôi bay 4h đồng hồ, tôi plan từ năm trước, tôi ngồi xe 8h đồng hồ nữa, tôi đợi 30 phút - để trong 20 giây sau đó nắm tay nhau thật chặt rồi buông ra mãi mãi... để sẽ không khùng khùng bay vèo ra HN nữa. Tôi uống với bạn cũ bạn mới 3 tối liền - chẳng mua nổi dù cảm giác lơ mơ - tỉnh táo đến ghét mình luôn...

Chòe: Cảm ơn các bạn, Chòe tôi thấy mình có lỗi khi khiến bạn bè lo lắng... Chòe ổn! Chuyện này không là gì cả - vì để có kết cuộc như thế, quá trình tự hàn gắn vết thương cho mình đã diễn ra từ ngày đầu tiên vài năm trước... chẳng qua khi thật sự khâu mũi kim cuối cùng, có lẽ thấy nhớ mình đã từng có vết thương ở đó nên thấy hụt hẫng chút thôi... Buồn - dĩ nhiên! Từ nay không vì ai mà vui, cũng sẽ không vì ai mà buồn, từ nay vì chính mình thôi...

Thứ Bảy, 17 tháng 4, 2010

KHÔNG LINH TINH CHÚT NÀO…

1. Yêu thương thế nào mới đúng?

Sáng nay ở nhà lại có 1 cuộc chiến tranh – không phải “cụôc chiến hoa hồng” như trong phim mẹ chồng nàng dâu, càng không phải vấn đề chị chồng em dâu… là những sai lầm nho nhỏ suốt bao nhiêu năm để rồi lẫn quẫn không tới lui xoay sở được như bây giờ…

Khi ba mẹ chia tay, thằng bé mới có 12 tuổi. Nó vẫn còn ôm tay chị ngủ, nó vẫn còn rúc vào nách mẹ. Nhớ ba, nó chạy xe đạp đến cơ quan của ông, chờ mãi đến khi nhìn thấy ba, nó chạy vào sờ bụng ba rồi chạy riết mà về, không dám hé răng nói “con vừa đi tìm ba” sợ bị mẹ mắng – Nó không biết mẹ mắng vì nó chạy xe ngoài đường một mình mẹ sợ tai nạn, nó nghĩ mẹ không thích nó nhắc đến ba…

Chị & mẹ thương nó. Chị làm hết việc nhà, mẹ bươn chải đi buôn tận Cambodia… Nó không phải lo lắng gì đến miếng ăn cái mặc… Không có tiền, chị dụ dỗ để chị cắt tóc cho em – rằng chị cắt tóc còn đẹp hơn tiệm… Mẹ đi Cambodia, hai chị em ở trong căn nhà vườn mênh mông, sợ ma tối lại rúc vào ôm nhau ngủ, ban ngày chơi trò bóp mũi (dại như con nít!!!)…

Chị học xong đại học, những đồng lương đầu tiên là mua quần áo cho em, mua xe cho em...
Mãi đến tận bây giờ chị vẫn lo cho em từ cái quần bé đến đôi giày to… con của em chị bao thầu luôn phần ăn uống ngủ nghỉ vui chơi & học hành… đơn giản vì chị vẫn thấy lo cho em.

Nhưng chị đã sai rồi!

Lẽ ra em phải học được bài “Nếu mẹ & chị không còn trên thế gian, thì mình sống thế nào?” chứ không phải là thứ niềm tin bình yên “mình có gì thì mẹ & chị sẽ lo cho bé Nhi!”

Lẽ ra em phải biết để thể hiện tình yêu thương mẹ & chị thì mình phải biết tự lo từ việc nhỏ cho chính bản thân mình chứ không phải thể hiện sự hạnh phúc vì chị & mẹ bảo bọc em từ A-Z.

Lẽ ra em phải mạnh mẽ & dứt khóat…
Lẽ ra em cần một chút nhẫn tâm để sống vì chính bản thân mình…
Lẽ ra chị không được là người quá vững vàng mạnh mẽ để em thấy mình có trọng trách bảo vệ cho những người phụ nữ trong nhà…
Lẽ ra…

Yêu thương thế nào mới đúng?
Lẽ ra phải dạy ra một người đàn ông cầm lên được bỏ xuống được, phải là một người khi bị bỏ vào cô nhi viện vẫn sống được & lo được cho người khác… Nhưng chị và mẹ đã yêu em theo kiểu “đừng lo gì, cứ yên tâm, chị & mẹ luôn ở bên em & che chở cho em”…

Chị sai rồi!

2. Sống thế nào mới phải?
Yêu & được yêu bởi một người không tự do – dĩ nhiên chẳng có tương lai – mà nếu có cũng là dẫm lên hạnh phúc của người khác – như đi chân trần trên than đỏ, như đi trên thanh tre vắt ngang bờ vực… KHÔNG SỐNG THẾ ĐƯỢC!

Không làm gì sai – không sống cuộc đời tình nhân – chỉ là bạn thân, chỉ sống bằng niềm vui nho nhỏ… lại thấy có lỗi với bản thân… MÌNH KHÔNG VÌ MÌNH, TRỜI ĐẤT KHÔNG DUNG!

Sống vung vít… Ừ, thì vung vít… càng có lỗi với bản thân… KHÔNG CHẤP NHẬN ĐƯỢC!

Sống thế nào nhỉ?
Hỏi thế thôi – chứ khi vung vít thì vẫn vung vít
Hỏi thế thôi – chứ ngốc nghếch yêu thì vẫn yêu ngốc nghếch
Hỏi thế thôi – chứ nếu biết yêu bản thân thì đã không có thời gian mà viết linh tinh thế này…

(Saigon, 17/4/2010)

Thứ Tư, 7 tháng 4, 2010

VIẾT LINH TINH (2)

vẫn là viết linh tinh - sợ không viết thì sau này không nhớ những suy nghĩ rất khùng của mình... Cảm ơn người bạn đặc biệt đã "trò chuyện" với Chòe những lúc rất linh tinh :-)

1. Hanoi 27/2/2010
Bọn bạn vẫn khẳng định: “Chòe mê giai nên mò ra HN” - kệ…

2. Saigon 8/3/2010
Nhận được một lời chúc mừng 8/3 – bạn hỏi “dân Sìgòn chắc không quen ngày "communist" này & gửi lời chúc mừng đến một nửa rất quan trọng của nhân loại."
Ngày này dân Sìgòn cũng "sến" mắc mệt luôn :-) Hôm nay nhận được 1 giỏ hoa cùng với 2 cô bạn cùng văn phòng... truy lùng mãi, thì ra là của... 1 cô gái tặng!!! Thiệt là ế hết chỗ nói luôn :-) :-) he he... Nhưng không hề gì, ngày nì hay ngày khác, nếu thấy vui vẻ là cả năm đều là ngày mình hạnh phúc muh. Chòe không mấy gì ủng hộ cái việc 8/3 hay 3/8 thì khác ngày thường :-) :-)

Lâu lâu Chòe "lén" qua nhà Mun thám thính, vẫn thấy có mỗi mình mình ngồi chễm chệ trong friendlist - oai vệ & cô độc :-)

3. Hanoi 16/3/2010
Dạo này chẳng có ai viết gì cả - hình như mọi người bận quá hay là mất hết hứng thú để viết???

Chòe không có chuyện buồn cũng chẳng có gì vui quá nên cũng không viết gì được :-)

Buồn cười nhỉ - có thời gian thiên hạ ở FB này đua nhau viết bài, nhiều khi thấy có những bài vô cùng linh tinh, hoặc vô cùng nghiêm trọng. Giờ chẳng thấy ma nào viết gì hết :-) đâu phải cuộc sống đột nhiên thanh bình không có gì đáng nói đâu - đúng không??? he he...

Chòe muốn viết nhiều lắm, nhưng ý tưởng cứ lởn vởn trong đầu rồi chẳng hoàn tất được. Hôm trước định viết tiếp bài GHEN - vì phát hiện một kiểu yêu thích đồng giới (vốn không có gì lạ) từ đấy sinh ra một thứ ghen tuông rất lạ (thứ này thì hồi giờ nghe thôi, giờ mới biết nhiều hơn một chút...)... nhưng mình không đủ can đảm để tìm hiểu nên chắc chắn là sẽ viết không trọn vẹn.


Hôm đi Cần Thơ về, cảm xúc không đủ nhiều để viết... không viết gì thì sợ mình sẽ quên, sẽ chai lì những cảm xúc với cuộc sống... thế là lại quay lại tỉ mỉ viết chút chút cho riêng mình đọc thôi, bạn ah.

Mai Chòe lại bay vèo ra Hanoi - dù là đi giúp người ta thật nhưng dĩ nhiên sẽ có đoạn đi lang thang gặm nhấm nỗi buồn cũ rích & ngồi lại với mấy người bạn mới, vui những niềm vui linh tinh chẳng để lại chút gì sau đấy. Thấy mình sống bắt đầu vô định rùi :-) :-)

Chòe đi chuyến này về thì sẽ không khùng khùng là bay ra HN nữa đâu :-)

4. Hanoi 17/3/2010
… đôi lúc thấy hình như mình hơi thái quá vì sống thế chỉ nuốt vào người mọi thứ thôi, cái gì cũng nghĩ cho đến cùng rồi bỏ qua - cả tự do cho người khác cũng nhắm mắt mà cho và nhận lại những năm tháng của mình ở trong mớ hỗn độn - chỉ thấy mình dại dột mà không dám ôm vào oán trách sợ người ta không đi tiếp được... làm người như thế chẳng biết là được hay là mất nữa. Hôm nay buồn dã man luôn, cảm ơn Mun đã viết cho vài chữ :-) :-) cho Chòe mượn cớ mà viết lung tung

5. Giữa tháng 3, 2010
Chòe tôi bay ra Hànội - tự thử thách mình trong một thứ người ta gọi là "Vết thương cuối cùng". Trước khi đi - chỉ một tâm trạng buồn, trở về - vẫn thế thôi. Buông tay cho gió cuốn đi mối tình dày như biển của mình, buông tay & bước tiếp... không thanh thản chút nào, không nhẹ nhõm chút nào... Tôi từng tự ngạc nhiên thấy mình có thể nhẫn tâm với chính mình & "máu lạnh" với mối tình mình vừa bước ra - nhưng lần này thì không, có lẽ vì những lần trước buông tay vì chỉ vì mình, còn bây giờ thì vì người ta. Lòng can đảm của tôi đã cạn, không còn chút nào để có thể chịu đựng nhìn thấy anh cố gắng giữ gìn thế "cân bằng động" đang trở nên mong manh hơn bao giờ hết... Không thể đi đâu được (vì không có dù chỉ một lối mòn nho nhỏ hay là ngõ cụt) - chúng tôi vẫn biết thế từ ngày đầu tiên, vậy mà vẫn đơn giản để giữ lời hứa “một tình bạn last long” lẫn lộn yêu thương & đơn giản tồn tại bên cạnh nhau mấy năm nay.

Bạn khuyên “Khi buồn, đừng cố gắng quên những gì làm mình buồn. Hãy cho phép mình được khóc và cay đắng với những nỗi buồn của mình nhưng chỉ một, hai tiếng mỗi ngày thôi. Những lúc còn lại là để dành cho bạn bè và gia đình, nhất là những người thương yêu mình. Thời gian sẽ hàn gắn những vết thương và chính mình là người bác sĩ tốt nhất cho mình. Cứ nghĩ đơn giản là thời gian còn lại của mình rất ít, hãy cảm nhận thật kỹ một ngày nắng đẹp, một bông hoa lạ, một mùi hương làm mình dễ chịu, một khuôn mặt đáng yêu hay một hành động ấn tượng nào đó. Đừng mất thời gian với những cái gì không thuộc về mình nữa nhé.”

Chòe không sao đâu – Mun cũng nhận là hiểu Chòe mà & cũng có cách đối diện nỗi buồn tương tự như Chòe mà - vì để có kết cuộc như thế, quá trình tự hàn gắn vết thương cho mình đã diễn ra từ ngày đầu tiên vài năm trước... chẳng qua khi thật sự khâu mũi kim cuối cùng, có lẽ thấy nhớ mình đã từng có vết thương ở đó nên thấy hụt hẫng chút thôi... Chòe đã sống trọn vẹn, đã vui vẻ với bạn bè cũ mới trọn mấy ngày - là họ giúp lấp đầy những lỗ hổng còn lại & giúp mình đi tiếp.

Buồn - dĩ nhiên. Không biết bạn đã từng trải nghiệm thời khắc động quan ở đám ma người nhà chưa nhỉ? Trải qua thời khắc quan tài xuống mộ... người nhà thống thiết, muốn nhảy theo xuống mộ... vì đó là thời khắc cuối cùng còn nhìn thấy bóng dáng người thân... Thật ra, bóng dáng người thân chưa bao giờ không tồn tại, dù họ còn hay mất. Chòe chưa bao giờ khóc vào những thời khắc đó cả, vì Chòe luôn biết mình sống tốt thì mới là cách thể hiện sự thương yêu người khác một cách thực tế nhất. Chỉ là tự Chòe chấm dứt phần tình yêu của mình thôi, từ nay không vì anh mà vui, cũng sẽ không vì anh mà buồn, từ nay vì chính mình thôi…

Những thời khắc thế này... Chòe đã tự chuẩn bị từ rất lâu rồi... Mạnh mẽ - có vẻ là mạnh mẽ, nhưng nếu mình thực sự mạnh mẽ thì không cần phải làm quen với nỗi đau một thời gian dài như thế... Mâu thuẫn nhỉ!!!

6. Tháng 4 về…
Thời tiết nắng nóng như thiêu ở Sài Gòn làm mình nhớ Hà Nội
Hôm nay ríu rít với William & nhớ phố Hàng Đường ghê gớm, nhớ quán nhỏ ở phố Hàng Quạt & Minh Bar… Nhớ trận lụt vô duyên năm nào chôn chân mình trong phố lười biếng…
Nhớ lời hẹn về Hòa Bình có món cá bò – đau lòng vì cả William & mình đều ngẩn ngơ nhớ & xót xa 1 lời hứa mãi mãi không thực hiện “Sorry Thany, that will be forever-dream till the end of my life”

Nghe báo tin có em bé song sinh – mình còn hớn hở với tin này hơn cả William… lạ nhỉ!
Lại bồi hồi - thời khắc này 2 năm trước mình & William gặp nhau lần đầu tiên, những ngày cuối tháng 3... để rồi thật khó sống những ngày sau đó.
Nhớ HàNội…

Thứ 6 này mình lại bay vèo HN – không phải khùng khùng mà bay, không phải vì ai mà rộn ràng chuẩn bị chuyến đi, công tác thôi – ra sớm vài hôm làm cùng chút xíu việc với nhóm bạn NTCM, hy vọng thấy lòng thanh thản… mà chắc là sẽ vui rồi, hình như mình có quà – hay ít nhất là niềm vui nhỏ xíu vì nhờ mua được thứ mà mình thích…
Sài Gòn vẫn nóng như thiêu.

(April 7, 2010)