MOM TAUGHT ME TO APPRECIATE A JOB WELL DONE
"If you're going to kill each other, do it outside, I just finished cleaning!"
MOM TAUGHT ME RELIGION
"You better pray that will come out of that carpet!"
MOM TAUGHT ME ABOUT TIME TRAVEL
"If you don't straighten up, I'll knock you into next week!"
MOM TAUGHT ME LOGIC
1) "Because I said so, that's why!"
2) "If you fall off of that swing and break your neck, you can't go to the store with me."
MOM TAUGHT ME FORESIGHT
"Make sure you wear clean underwear in case you're in an accident."
MOM TAUGHT ME IRONY
"Keep laughing and I'll give you something to cry about!"
MOM TAUGHT ME ABOUT THE SCIENCE OF OSMOSIS
"Shut your mouth and eat your supper!"
MOM TAUGHT ME ABOUT CONTORTIONISM
"Will you look at the dirt on the back of your neck?"
MOM TAUGHT ME ABOUT STAMINA
"You'll sit there until all that spinach is gone!"
MOM TAUGHT ME ABOUT WEATHER
"It looks like a tornado went through your room!"
MOM TAUGHT ME HOW TO SOLVE PHYSICS PROBLEMS
"If I yelled because I saw a meteor coming toward you, would you listen then?"
MOM TAUGHT ME ABOUT HYPOCRISY
"If I told you once, I've told you a million times-don't exaggerate!"
MOM TAUGHT ME ABOUT BEHAVIOR MODIFICATION
"Stop acting like your father!"
MOM TAUGHT ME ABOUT ENVY
"There are millions of less fortunate kids in this world who don't have wonderful parents like you do!"
MOM TAUGHT ME THE CIRCLE OF LIFE
"I brought you into this world, I can take you out!"
MOM TAUGHT ME ABOUT MEDICINE
"If you don't stop crossing your eyes, they are going to freeze that way."
MOM TAUGHT ME ABOUT THINKING AHEAD
"If you don't pass your spelling test, you are never going to get a good job."
MOM TAUGHT ME ABOUT ENVIRONMENT
"Put your sweater on, don't you think I know when you are cold?"
MOM TAUGHT ME TO MEET A CHALLENGE
"What were you thinking? Answer me when I talk to you, don't talk back to me."
MOM TAUGHT ME ABOUT HUMOR
"When the lawn mower cuts off your toes, don't come running to me."
MOM TAUGHT ME HOW TO BE AN ADULT
"If you don't eat your vegetables, you'll never grow up."
MOM TAUGHT ME ABOUT SEX
"How do you think you got here?"
MOM TAUGHT ME ABOUT GENETICS
"You are just like your father."
MOM TAUGHT ME ABOUT MY ROOTS
"Do you think you were born in a barn?"
MOM TAUGHT ME ABOUT THE WISDOM OF AGE
"When you get to be My age, you will understand."
MOM TAUGHT ME ABOUT ANTICIPATION
"Just wait until your father gets home."
MOM TAUGHT ME ABOUT RECEIVING
"You are going to get it when we get home."
and my all time favorite thing JUSTICE
"One day you will have kids, and I hope they turn out just like you.....then you'll see what it's like."
(Choe copied from internet... but I love those ideas :-) Enjoy reading as much as I do, my friends :-)
Thứ Tư, 13 tháng 4, 2011
Thứ Ba, 12 tháng 4, 2011
XEM BÓI
Tết vừa rồi, trong khi Nàng đi Thập Tự, nàng xin được cho con gái nàng quẻ xăm có 4 chữ “THIÊN DUYÊN TIỀN ĐỊNH”. 4 chữ đó khiến mắt nàng sáng rực lấp lánh hạnh phúc … Chỉ 4 chữ thôi, dù chẳng có gì làm điểm tựa, thế mà như là thần dược nó có thể gỡ bỏ cái gánh lo canh cánh trong lòng nàng mấy chục năm, lo khi mình quy tiên thì không biết con Thanh Béo sẽ sống thế nào, ai sẽ lo cho nó, ai sẽ chịu nổi tính khí thất thường của nó… giờ thì sẽ có 1 mối lương duyên đã định đâu từ kiếp trước, tức là chắc chắn sẽ có 1 đứa Đất-Hỡi nào đó tới rinh cái con Trời-Ơi nhà mình. Đứa con gái thấy nàng vui nên cũng không nỡ cười trừ như những lần trước, dù nàng biết nó chả quan tâm mấy đến những thứ này, nó cứ thích gì là làm nấy, thích ai thì yêu cắm cổ chả cần nhìn thấy tương lai là cái gì, mù mịt hay cùng đường nó cũng kệ… Con với cái!!!!
Chờ mãi, qua đến tháng 3 rồi, mà đứa con gái của Nàng vẫn bình chân như vại… Nghe đâu nó còn tuột luôn cái mảnh tình hờ vắt vai mấy năm nay nữa. Nói thiệt tình là Nàng thấy mừng, đã gọi là tình-hờ mà, không có còn tốt hơn…Lại nghe nói có cô Tư xem bói rất hay, hổm rày cô Tư mới lên Sì-gòn, nàng hò hẹn mãi cuối cùng cũng rước dzìa nhà một buổi chiều. Đứa con gái hôm nay ở nhà, đương nhiên là nó phải sà vào xem bói rồi – dù gì tin hay không, thì tò mò cũng là một tính tốt – ít nhất Nàng thấy hả dạ vì nó vẫn có cái tính này như bao phụ nữ khác. Cô Tư xem bói cho con gái nhưng mà mọi điềm báo tương lai hiện lên trong quẻ đều nhất nhất khai báo cho Nàng.
“Ráng qua tháng 4 nghe cô… tháng 3 này còn 20 ngày nhưng hổng tốt cho cô đâu”
“Bạn cô tuổi con gì?”
“Hổng biết hả? Ừa, thì bây giờ chưa xuất hiện làm sao mình biết tuổi con gì hén! Mà Tư nói cô nghe nghen, từ giờ trở đi, hễ Tí – Ngọ – Mẹo –Dậu là cô phải cho qua nghen, kị tuổi muh, hổng được đâu”
“Những người mà cô chọn, không đi tới đâu hết, rồi cô sẽ gặp, người ta chọn cô, rồi cô ừ liền hà”
Chờ mãi, qua đến tháng 3 rồi, mà đứa con gái của Nàng vẫn bình chân như vại… Nghe đâu nó còn tuột luôn cái mảnh tình hờ vắt vai mấy năm nay nữa. Nói thiệt tình là Nàng thấy mừng, đã gọi là tình-hờ mà, không có còn tốt hơn…“Yên tâm, cô này có chồng mà.”
“Mà cô này nghen, toàn xây cầu rồi kéo sập không hà, hổng có cây cầu lương duyên nào chắc hết… Nói “ế” thì hổng phài, tại cô kén quá mà…”“Ráng qua tháng 4 nghe cô… tháng 3 này còn 20 ngày nhưng hổng tốt cho cô đâu”
“Bạn cô tuổi con gì?”
“Hổng biết hả? Ừa, thì bây giờ chưa xuất hiện làm sao mình biết tuổi con gì hén! Mà Tư nói cô nghe nghen, từ giờ trở đi, hễ Tí – Ngọ – Mẹo –Dậu là cô phải cho qua nghen, kị tuổi muh, hổng được đâu”
“Những người mà cô chọn, không đi tới đâu hết, rồi cô sẽ gặp, người ta chọn cô, rồi cô ừ liền hà”
...
Nghe thế, Nàng cười mãn nguyện như thực sự đang ngồi mần xui với một nhà danh giá dzậy đó...
Hix hix….
Hix hix….
Sự thật nè:
Tui bao nhiêu tuổi rồi mà còn kén cá chọn canh…
Chả lẽ Cá vớt vào lưới rồi, hỏi tuổi xong mà là T-N-M-D lại phải thả ra ah???Nếu có người chọn tui, tui hổng ừ liên hồi thì tui còn làm gì, tui vốn nổi tiếng thông minh từ nhỏ muh!!!!
(April 12, 2011 - một chiện chép lại chiều nay ở nhà mình...kí tên: Thanh Béo)
Thứ Hai, 11 tháng 4, 2011
SYMPATHY
It is rightly said that "there is a time for departure even when there's no certain place to go". When the time comes, all have to depart on their own, leaving everything and everyone behind. The person who passes away has his own journey to make with the angels by his side but those who are left behind find it difficult to move on. Some heart warming words of sympathy can help them feel a little better. Words are a powerful medium. Some simple words can pull a person out of the shadows of pain and sorrow. Though words are abstract, they are true healers especially when they come right from the heart. Though words cannot substitute for the loss they can provide comfort to saddened hearts. The sole reason behind writing words of sympathy is to make the bereaved realize that there are people who care about them. Words of sympathy can reduce at least a little bit of pain. Thus, words of sympathy are very essential.
1. hight above the sky, they whisper thru wind to us "DON'T MISS ME TOO MUCH! THE VIEW IS GREAT HERE & I'M DOING JUST FINE"
When somebody dies, a cloud turns into an angel and flies up to tell God to put another flower on a pillow. A bird gives the message back to the world and sings a silent prayer that makes the rain cry. People disappear, but they never really go away. The spirit up there put the SUN to bed, wake up the grass and spin the Earth in dizzy circles. ... Somtimes you can see them dancing in a cloud during the daytime when they're supposed to be sleeping. They paint the rainbows and also the sunsets and make waves splash and tug at the tide. They toss shooting stars and listen to wishes. And above the sky, when they sing wind songs, THEY WHISPER TO US, "DON'T MISS ME TOO MUCH. THE VIEW IS NICE, AND I'M DOING JUST FINE"...
2.
Love here on earth, Love beyond the grave, There are no roads, My love for you can’t pave. (T. Sachs)
3.
2.
Love here on earth, Love beyond the grave, There are no roads, My love for you can’t pave. (T. Sachs)
3.
Perhaps they are not the stars, but rather openings in Heaven where the love of our lost ones pours through and shines down upon us to let us know that are happy.
4.
4.
When you are sorrowful look again in your heart, and you shall see that in truth you are weeping for that which has been your delight. (Kahlil Gibran)
5.
5.
We must embrace pain and burn it as fuel for our journey. (Kenji Miyazawa)
6.
6.
If the future seems overwhelming, remember that it comes one moment at a time. (Beth Mende Conny)
7.
7.
Every moment of life is a step towards death. (Corneille)
8.
8.
Life is not measured by the breaths we take but by the moments that take our breath away.
9.
9.
Like the ripples in a pond, the work of one man can spread out and touch the lives of many others.
10.
10.
Dream as if you’ll live forever. Live as if you’ll die today. (James Dean)
11.
11.
Only distance tests the strength of horses; only time reveals the hearts of men. (Chinese Proverb)
12.
12.
He spoke well who said that graves are the footprints of angels. (Henry Wadsworth Longfellow)
13.
13.
Heaven is a place nearby, so there’s no need to say goodbye. (Lene Marlin)
14.
14.
Don’t ever save anything for a special occasion. Being alive is the special occasion
15.
While we are mourning the loss of our friend, others are rejoicing to meet him behind the veil. (John Taylor)
Thứ Năm, 7 tháng 4, 2011
CUỘC SỐNG KHÔNG THỂ THIẾU TÌNH YÊU (TCS)
Một bài viết về Tình Yêu của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn... chia sẻ nhiều suy nghĩ rất đáng suy ngẫm. (Chòe copy lại vào đây - để dành đọc mà - April 8, 2011)
Người ta nói trên trái đất không có gì ở ngoài qui luật cả. Nhưng tình yêu hình như cũng có lúc là một ngoại lệ. Tình yêu có thể nâng bổng con người nhưng cũng lắm lúc nhấn chìm kẻ háo hức. Tôi không tin những người quá lạc quan khi nói về tình yêu bằng thể khẳng định. Người ta có thể tin rằng mình được yêu và cũng có thể hiểu nhầm mình không được yêu.
Tôi không thể nói về một vấn đề mà chính bản thân mình cũng chưa hiểu hết. Chưa hiểu hết là nói theo kiểu đại ngôn chứ thật sự là hoàn toàn không thể hiểu. Nếu có người nào đó thách thức tôi một trò chơi nghịch ngợm thì tôi sẽ mang tình yêu ra mà đánh đố. Tôi e, không ai dám tự xưng mình am tường hết nội dung phong phú và quá phức tạp của tình yêu.
Có người yêu thì hạnh phúc; có người yêu thì đau khổ. Nhưng dù đau khổ hay hạnh phúc thì con người vẫn muốn yêu. Tình yêu vì thế mà tồn tại. Con người không thể sống mà không yêu. Hàng nghìn năm nay con người đã sống và đã yêu - yêu thật lòng chứ không phải giả. Thế mà đã có không biết bao nhiêu là tình yêu giả. Cái giả mà rất thật trong đời. Sự giả trá đó lúc biết được thì làm khổ lòng nhau biết bao nhiêu mà kể. Người giả, người thật nhìn nhau lúc bấy giờ ngỡ ngàng không biết thế nào nói được. Người thật thì nằm bệnh, người giả thì nói, cười huyên thuyên. Ðời sống vốn không bất công. Người giả trong tình yêu thế nào cũng thiệt. Người thật thế nào cũng được đền bù.
Tình yêu thời nào cũng có. Nhưng có tình yêu kết thúc bi thảm đến độ có khi con người không dám yêu. Yêu mà khổ quá thì yêu làm gì. Có người đã nói như vậy.
Tôi đã có dịp đứng trên hai mặt của tình yêu và dù sao chăng nữa, tôi vẫn muốn giữ lại trong lòng một ý nghĩa bền vững: "Cuộc sống không thể thiếu tình yêu".
TCS.
Người ta nói trên trái đất không có gì ở ngoài qui luật cả. Nhưng tình yêu hình như cũng có lúc là một ngoại lệ. Tình yêu có thể nâng bổng con người nhưng cũng lắm lúc nhấn chìm kẻ háo hức. Tôi không tin những người quá lạc quan khi nói về tình yêu bằng thể khẳng định. Người ta có thể tin rằng mình được yêu và cũng có thể hiểu nhầm mình không được yêu.
Tôi không thể nói về một vấn đề mà chính bản thân mình cũng chưa hiểu hết. Chưa hiểu hết là nói theo kiểu đại ngôn chứ thật sự là hoàn toàn không thể hiểu. Nếu có người nào đó thách thức tôi một trò chơi nghịch ngợm thì tôi sẽ mang tình yêu ra mà đánh đố. Tôi e, không ai dám tự xưng mình am tường hết nội dung phong phú và quá phức tạp của tình yêu.
Có người yêu thì hạnh phúc; có người yêu thì đau khổ. Nhưng dù đau khổ hay hạnh phúc thì con người vẫn muốn yêu. Tình yêu vì thế mà tồn tại. Con người không thể sống mà không yêu. Hàng nghìn năm nay con người đã sống và đã yêu - yêu thật lòng chứ không phải giả. Thế mà đã có không biết bao nhiêu là tình yêu giả. Cái giả mà rất thật trong đời. Sự giả trá đó lúc biết được thì làm khổ lòng nhau biết bao nhiêu mà kể. Người giả, người thật nhìn nhau lúc bấy giờ ngỡ ngàng không biết thế nào nói được. Người thật thì nằm bệnh, người giả thì nói, cười huyên thuyên. Ðời sống vốn không bất công. Người giả trong tình yêu thế nào cũng thiệt. Người thật thế nào cũng được đền bù.
Tình yêu thời nào cũng có. Nhưng có tình yêu kết thúc bi thảm đến độ có khi con người không dám yêu. Yêu mà khổ quá thì yêu làm gì. Có người đã nói như vậy.
Tôi đã có dịp đứng trên hai mặt của tình yêu và dù sao chăng nữa, tôi vẫn muốn giữ lại trong lòng một ý nghĩa bền vững: "Cuộc sống không thể thiếu tình yêu".
TCS.
KHOẢNG TRỐNG
Những lúc buồn vô cùng
Biết đi đâu? Về đâu?
Thế gian này lớn vậy?
Bạn tri kỉ phương nào?
(Sep, 1991)
KHOẢNG TRỐNG
Không có những niềm vui rất nhỏ, không theo đuổi những đam mê chết người, không còn cả những nỗi buồn vực sâu – chỉ TRỐNG RỖNG. Lạ nhỉ, thứ duy nhất đang tồn tại với mình hàng ngày lại chẳng là thứ gì.
Có lần tôi cũng tự ngạc nhiên nhìn lại mình, sao có thể quay lưng đi và sống tiếp như không, sao có thể như chưa có quãng đời dài đến thế từng tồn tại… Sự thật là: không phải là tôi giỏi quên, chỉ là tôi không có can đảm quay lại nhìn quãng đời mình để lại sau lưng. Có vẻ là tôi bạc bẽo, kiểu quay lưng là quên hết… có vẻ là tôi tìm ra cách tự bảo vệ mình. Không thú vị gì khi tự làm mình đau trong khi vẫn còn có chọn lựa khác để không phải bao giờ quay lại.
Một lần tôi đã đi băng ngang cuộc sống của người ta & rồi chính cuộc đời tôi cũng thay đổi, khi quan niệm về niềm vui & nỗi buồn cũng khác. Sau này, khi mỗi người sống phần đời của mình, những cam kết tự mình ràng buộc mình vào, cả chấp nhận trở lại sống phần đời ngày cũ như chưa từng biết đến nhau… để không tìm kiếm sự bình yên, để nỗ lực cho phần hiện tại, để bình yên cho nhiều người nên chấp nhận quên đi phần bình yên của chính mình khi tìm ra nhau ngày xưa... Hạnh phúc hiện tại là thật đấy chứ, nên chỉ có thể giữ tình yêu trong ký ức thôi.
Tôi vẫn hàng ngày cười vui hăng hái, vẫn nhiệt tình năng động, vẫn hoàn thành mọi thứ trong bổn phận & trách nhiệm… Chỉ là tôi không thấy mình đang sống. Chỉ là tôi không thấy có lý do gì níu kéo để tồn tại tiếp. Chỉ là tôi cũng đủ can đảm để không đùng đùng tìm chết. Chỉ là lúc này khi thứ duy nhất tồn tại với mình lại là KHOẢNG TRỐNG thì tôi thấy rất hoang mang.
Như người bỏ cả đời vào rừng tìm trầm để rồi ngơ ngẩn trắng tay trở về tàn dại…. tôi cũng thấy mình như thế khi nhận ra không gì có thể bù vào được khoảng giao động cực đại trái tim đã từng rung động. Chút dao động mới cũng lặng lẽ tắt vì mình lỡ tay đẩy nó đi nhanh hơn cần thiết… Và giờ nó thản nhiên, chịu buồn, chịu chờ, chờ tắt, không hy vọng nữa, không cố gắng yêu thương nữa… tự dưng tôi lại ước thà trái tim mình toàn những xót xa hình như còn tốt hơn cảm giác trống rỗng bây giờ.
April 7-8, 2011
Cho HàThanh, những ngày Tháng Tư hoang mang, những ngày nhớ quay quắt cảm giác hạnh phúc vì biết mình tồn tại trong cuộc sống của ai đó, vì những người sau này mình gặp chẳng cho mình cảm giác bình yên vì một chỗ trú thân bình yên trong một ngày của họ...
những ngày cô độc vì chẳng còn gì, chẳng còn ai để cho mình một chỗ nhất định trong trái tim của họ, những ngày cố gắng để đi tiếp mà không quay lại tìm William dù chỉ để cười nói chút thôi hay đơn giản là khóc...
những ngày cố gắng yêu thương chính trái tim vỡ vụn của mình để không quay lại chỉ vì muốn hàng ngày nghe câu hỏi “Sàigòn hôm nay thời tiết thế nào hả em?”
Thấy tội nghiệp mình
Biết đi đâu? Về đâu?
Thế gian này lớn vậy?
Bạn tri kỉ phương nào?
(Sep, 1991)
KHOẢNG TRỐNG
Không có những niềm vui rất nhỏ, không theo đuổi những đam mê chết người, không còn cả những nỗi buồn vực sâu – chỉ TRỐNG RỖNG. Lạ nhỉ, thứ duy nhất đang tồn tại với mình hàng ngày lại chẳng là thứ gì.
Có lần tôi cũng tự ngạc nhiên nhìn lại mình, sao có thể quay lưng đi và sống tiếp như không, sao có thể như chưa có quãng đời dài đến thế từng tồn tại… Sự thật là: không phải là tôi giỏi quên, chỉ là tôi không có can đảm quay lại nhìn quãng đời mình để lại sau lưng. Có vẻ là tôi bạc bẽo, kiểu quay lưng là quên hết… có vẻ là tôi tìm ra cách tự bảo vệ mình. Không thú vị gì khi tự làm mình đau trong khi vẫn còn có chọn lựa khác để không phải bao giờ quay lại.
Một lần tôi đã đi băng ngang cuộc sống của người ta & rồi chính cuộc đời tôi cũng thay đổi, khi quan niệm về niềm vui & nỗi buồn cũng khác. Sau này, khi mỗi người sống phần đời của mình, những cam kết tự mình ràng buộc mình vào, cả chấp nhận trở lại sống phần đời ngày cũ như chưa từng biết đến nhau… để không tìm kiếm sự bình yên, để nỗ lực cho phần hiện tại, để bình yên cho nhiều người nên chấp nhận quên đi phần bình yên của chính mình khi tìm ra nhau ngày xưa... Hạnh phúc hiện tại là thật đấy chứ, nên chỉ có thể giữ tình yêu trong ký ức thôi.
Tôi vẫn hàng ngày cười vui hăng hái, vẫn nhiệt tình năng động, vẫn hoàn thành mọi thứ trong bổn phận & trách nhiệm… Chỉ là tôi không thấy mình đang sống. Chỉ là tôi không thấy có lý do gì níu kéo để tồn tại tiếp. Chỉ là tôi cũng đủ can đảm để không đùng đùng tìm chết. Chỉ là lúc này khi thứ duy nhất tồn tại với mình lại là KHOẢNG TRỐNG thì tôi thấy rất hoang mang.
Như người bỏ cả đời vào rừng tìm trầm để rồi ngơ ngẩn trắng tay trở về tàn dại…. tôi cũng thấy mình như thế khi nhận ra không gì có thể bù vào được khoảng giao động cực đại trái tim đã từng rung động. Chút dao động mới cũng lặng lẽ tắt vì mình lỡ tay đẩy nó đi nhanh hơn cần thiết… Và giờ nó thản nhiên, chịu buồn, chịu chờ, chờ tắt, không hy vọng nữa, không cố gắng yêu thương nữa… tự dưng tôi lại ước thà trái tim mình toàn những xót xa hình như còn tốt hơn cảm giác trống rỗng bây giờ.
April 7-8, 2011
Cho HàThanh, những ngày Tháng Tư hoang mang, những ngày nhớ quay quắt cảm giác hạnh phúc vì biết mình tồn tại trong cuộc sống của ai đó, vì những người sau này mình gặp chẳng cho mình cảm giác bình yên vì một chỗ trú thân bình yên trong một ngày của họ...
những ngày cô độc vì chẳng còn gì, chẳng còn ai để cho mình một chỗ nhất định trong trái tim của họ, những ngày cố gắng để đi tiếp mà không quay lại tìm William dù chỉ để cười nói chút thôi hay đơn giản là khóc...
những ngày cố gắng yêu thương chính trái tim vỡ vụn của mình để không quay lại chỉ vì muốn hàng ngày nghe câu hỏi “Sàigòn hôm nay thời tiết thế nào hả em?”
Thấy tội nghiệp mình
Rất muốn hỏi anh Huy“cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ?” nhưng rồi lại thôi, lại đi tiếp vậy, vì không có được một chữ DUYÊN mà…
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

