
Rời khỏi khách sạn lúc tờ mờ sáng. Bữa sáng chớp nhoáng tiết kiệm thời gian đã diễn ra một điều vô lý đến buồn cười: Ăn sáng 1 tô phở 5000đ, 1 tách trà nhỏ xíu lại 2500đ(?). Châu rất ‘áy náy’: “hình như mình có phát biểu 1 câu gì đó không phải phép đối với thị chủ quán? Định phát biểu nữa nhưng nhớ lại hôm nay leo núi Yên Tử nên đành nhịn vậy, leo xong rồi sẽ tính sổ tiếp!” Chụp một tấm hình với nhà hát lớn Hải Phòng trước khi tạm biệt thành phố. Từ trung tâm nhắm hướng Bắc tìm ra bờ sông Cửa Cấm. Bến phà Bính cũ kỹ nhỏ bé & cũng không được giữ sạch sẽ. Buổi sáng người đợi qua phà khá đông, chen chúc nhau. Chờ phà hơn 10 phút, mất thêm hơn 5 phút nữa để phà Bính vượt sông Cấm – nhánh của sông Thái Bình – ở Km29 – QL10, đi từ trung tâm Hải Phòng sang huyện Thủy Nguyên, qua phà nhìn lại thấy dàn cần cẩu xếp dài dọc cảng. Đi thẳng đến Km25 là thị trấn Núi Đèo, trung tâm huyện Thủy Nguyên, đoạn này thấy nhiều đá vôi, dân lấy đá làm gạch, nhà nhà đều làm gạch.
Phà Rừng vượt sông Bạch Đằng qua Quảng Ninh ở Km15 – QL10 thuộc địa bàn huyện Yên Hưng. Nơi đây không sầm uất, người đi lại thưa thớt, nên thời gian đợi phà khá lâu, có thể tranh thủ chợp mắt một chút được.
Phà vượt sông mất gần 15 phút, cũng đủ để chúng mình có mấy tấm hình thời sự rất đẹp. Sông nước mênh mông, cảm giác được đi trên con sông lừng lẫy chiến tích kiêu hùng thật là khó diễn tả. Bến phà này nằm ngay trên đoạn sông thủy chiến ngày xưa nên chắc chắn phải có ít nhiều liên quan đến những câu chuyện lịch sử về các cuộc kháng chiến ấy.
Bạch Đằng Giang ngay tại khu vực này từng ghi dấu những chiến tích oai hùng của lịch sử chống giặc ngoại xâm của dân ta: năm 938 Ngô Quyền đánh tan quân Nam Hán bằng trận Bạch Đằng giành lại độc lập, chấm dứt giai đoạn Bắc Thuộc hàng ngàn năm; Lê Hoàn tái tạo một Bạch Đằng của Ngô Quyền đánh tan quân Tống; vua tôi nhà Trần ba lần đánh bại quân Nguyên, cùng với cuộc chiến này Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn đã trở thành danh nhân quân sự cổ kim của thế giới.
Đi tiếp gần Km12 có bảng chỉ đường vào di tích bãi cọc Bạch Đằng, rẽ phải vào vài trăm mét là thấy tấm bia lưu niệm dựng ngay chân đê.
Bãi cọc Bạch Đằng nằm trong khu đầm nước của xã Yên Giang, giáp đê sông Chanh, huyện Yên Hưng. Bãi cọc tồn tại cùng thời gian là nhân chứng trong lịch sử chống giặc ngoại xâm của dân tộc ta.
Vào thế kỷ 13, năm 1288, sau hai lần tiến quân xâm lược Việt Nam bị thất bại thảm hại (1258, 1285), quân Nguyên Mông quyết tâm xâm lược nước ta một lần nữa với 30 vạn quân do Thoát Hoan chỉ huy & 70 vạn hộc lương do Trương Văn Hổ cầm đầu tiến vào Thăng Long bằng đường bộ & đường thủy. Trước sức mạnh đó, vua quan nhà Trần đã thực hiện kế sách rút lui chiến lược, áp dụng chiến tranh du kích để tiêu hao sinh lực địch. Sau một thời gian bị tiêu hao binh lực, mệt mỏi vì khí hậu, hơn nữa đoàn thuyền lương của Trương Văn Hổ đã bị quân của Trần Khánh Dư đánh chìm ngay khi vào đến Vân Đồn – Cửa Lục, buộc quân địch phải rút lui. Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn đã dựa vào chiến thuật cắm cọc gỗ xuống lòng sông Bạch Đằng của Ngô Quyền & kết hợp với hai dải đá ngầm ở Ghềnh Cốc & ghềnh sông Chanh tạo thành phòng tuyến chặn đường rút lui của quân giặc.
Ngày 9 tháng 4 năm 1288, khi đạo binh của Ô Mã Nhi vào đến cửa sông Bạch Đằng, Trần Quốc Tuấn đã cho thuyền nhỏ ra khiêu chiến, khi nước triều rút, các cánh quân mai phục từ các nhánh sông mới lao ra quyết chiến làm cho quân địch không kịp trở tay. Kết hợp với chiến thuật hỏa công chỉ trong vòng một ngày hơn 3 vạn quân của Ô Mã Nhi và gần 400 chiến thuyền đã bị quân dân nhà Trần tiêu diệt & bắt sống.
Chiến thắng Bạch Đằng 1288 là một chiến công chói lọi đã ghi vào trang sử hào hùng chống giặc ngoại xâm của dân tộc ta, & bãi cọc đầm yên Giang là nhân chứng hùng hồn của chiến công đó.
Những cây cọc lim từng nằm đây hơn 700 năm nay đã bị nhổ đem đi trưng bày ở các nhà bảo tàng hết cả. Nơi bảng ghi di tích nhìn ra ngoài sông là nơi bãi cọc xưa, nay là bãi cây bần ngập nước bình yên. Bổ xung cho di tích bạch Đằng nghe nói ở gần đây còn có đình Trung Bản thờ đức thánh Trần và miếu Vua Bà – tương truyền là một nữ nhân kiệt xuất trong cuộc chống ngoại xâm. Tại đình Trung Bản có pho tương Đức Thánh Trần xõa tóc rất lạ – nghe kể trong lúc truy đuổi quân Nguyên Mông, Trần Hưng Đạo bị xổ mái tóc, ngài đã dừng chân tại nơi này để búi tóc rồi tiếp tục xông pha trận mạc. Chúng mình không ghé 2 nơi ấy được nên chỉ tranh thủ đọc lướt qua mà thôi.
Thị trấn Quảng Yên gọi nôm là Rừng, là trung tâm huyện Yên Hưng nằm ở Km10 – QL10. Trong thị trấn nhỏ bé heo hút này lại thấy còn sót lại vài ngôi nhà kiểu kiến trúc thuộc địa, ngay cả ngôi chợ Rừng nhìn kỹ lại cũng thấy phía sau cái mặt tiền tân thời vuông vắn là mái chợ cũ kỹ xây theo kiểu thuộc địa gợi nỗi hoài cổ hơn nhiều.
Thời tiết rất đẹp, không lạnh lắm. Đi nốt 10 km còn lại của QL10 để đến Biểu Nghi. Đoạn đường này thấy nhà dân hai bên đường trồng nhiều nhãn, đường vắng, cảnh quan còn lưu được nhiều vẻ dân dã. Thị trấn Biểu Nghi đánh dấu nơi khởi đầu của QL10, cũng là Km91 – QL18 rẽ hướng đông đi Hòn Gai 31 km, rẽ hướng tây đi 9 km về Uông Bí.
Ngã rẽ vào thị xã Uông Bí nằm trên QL18 ở Km183, rẽ vào đi 4 km đến trung tâm. Đường xá nhuốm màu đen của than, phía bắc thị xã là nhà máy nhiệt điện Uông Bí, một trong những nhà máy sớm nhất ở Việt Nam do Pháp xây dựng. Trước nhà máy có đường đi mỏ than Vàng Danh. Đường này đi Yên Tử 25 km nhưng là con đường của các xe tải chở than ra vào các mỏ, nếu không biết đi bằng đường này để đến Yên Tử thì chỉ tắm mình trong bụi than mà thôi. Chúng mình tiếp tục theo QL18 để đến Yên Tử bằng chính đạo.
Đường vào Yên Tử cũng đồi núi chập trùng, đường đi vòng vèo có nhiều đoạn dốc cao thẳng đứng, tuy vậy đường đi đã được đổ bê tông khá tốt nên có thể chạy xe nhanh nhanh. Đỉnh Yên Tử không biết là ngọn nào trong số trùng điệp mây mù trắng xóa kia? Trên đường đi ngang qua Thiền Viện Trúc Lâm Yên Tử, từ ngoài nhìn vào kiến trúc giống y như Trúc Lâm Thiền Viện ở Đà Lạt. Đến chân núi mới 9h40 sáng. Thế là tốt rồi, có nhiều thời gian hơn để thong thả hành hương lên núi. Gửi xe & hành lý dưới chân núi, mang theo một ít lương khô, nước uống & chai rượu Shán Lùng mua ở Ninh Bình hôm trước, cuộc hành hương bắt đầu. "Nhớ mang theo áo lạnh - Thắng khuyến cáo, leo núi thì sẽ đổ mồ hôi ngay thôi, nhưng khi lên đến đỉnh núi thì lạnh lắm đấy!"
Trong tờ bướm vé cáp treo có ghi tóm tắt về Quần thể di tích Yên Tử: gồm có 11 chùa, rất nhiều am & tháp, trải từ Bí Thượng (chân Dốc Đỏ) đến chùa Đồng. Nơi đây vào thời đại nhà Trần, thiền phái Trúc lâm đã phát tích, do Thái Thượng Hoàng Trần Nhân Tông sau khi đánh bại 3 cuộc xâm lăng của Nguyên Mông đã về đây tu hành. Tên núi Yên Tử cũng do người đặt sau khi biết trước mặt có núi Yên Phụ là nơi thờ An Sinh Vương Trần Liễu.
Đường lên yên Tử phải qua nhiều dốc & suối. Linh Động Tự (chùa Lân), có 25 ngọn tháp bằng gạch & đá, đẹp nhất là tháp Tịch Quang (niên đại 1727), nơi giữ xá lị sư Tuệ Đăng, người sáng lập chùa này. Vượt dốc Dây Điều, Vá Quỳ đến gò đất rộng bằng phẳng, có 8 ngôi tháp, trong đó có 3 tháp đá cao 3 tầng, ngọn cổ nhất có niên đại 1758. Khu lăng tổ rộng khoảng 3000m2, có 97 ngọn tháp. Giữa lăng là tháp tổ có tên Huệ Quang Kim Tháp, nơi giữ xá lị của Trúc Lâm Đệ Nhất Tổ. Tháp gồm 46 tảng đá ghép, bệ tháp hình đài sen 102 cánh, có pho tượng Đức Ngài Điều Ngự cao 62cm bằng đá cẩm thạch. Chùa Hoa Yên là nơi thờ Trúc Lâm Tam Tổ. Tượng Trần Nhân Tông lớn nhất đặt ở giữa hậu cung, chùa có cây đại 700 tuổi. Sau chùa có tháp Độ Nhân xây bằng gạch tráng men, gần 8 thế kỷ dãi dầu mưa nắng mà vẫn bền màu. Vượt qua nhiều suối & dốc nữa sẽ lên tới vị trí cao nhất của Yên Tử – bia chữ Phật cao 3m, rộng khoảng 2m. Gần bia là chùa Đồng. Tương truyền mỗi khi đánh chuông ở chùa Đồng thì mây mưa kéo tới.
Phải trả 45.000 để hưởng tiện nghi của nhà cáp treo. Lên được đầu trên của nhà cáp treo thì cũng rút ngắn được khoảng hơn 1/3 đoạn đường, nhưng sẽ bỏ qua khá nhiều chi tiết trong quần thể Yên Tử, chỉ bắt đầu từ khu Tháp Tổ ở độ cao khoảng 400m. Từ trạm dừng cáp treo là nơi bắt đầu theo các bậc đá lên núi, chỉ cần đi một đoạn ngắn nữa là lên đến Lăng Tổ. Quãng đường 700 m còn lại để lên chùa Đồng vẫn phải dựa vào đôi chân, nghe nói đi nhanh cũng phải mất tiếng rưỡi. Kinh nghiệm leo núi được chia xẻ & cả nhóm tuân thủ gần như tuyệt đối: hãy bước như là cả đời mình vẫn phải đi như thế, nên cứ thong thả bước sau bước trước đều đặn, không việc gì phải vội, cậy sức ham nhanh thì chỉ sau mươi bước là thở đằng tai, đi nhanh mà đến muộn!
Trạm dừng đầu tiên là Lăng Tổ. Tấm hình của nhóm ở đây có thể xem là một trong những tấm đẹp nhất của chuyến đi lần này.
Trong tờ bướm vé cáp treo có ghi tóm tắt về Quần thể di tích Yên Tử: gồm có 11 chùa, rất nhiều am & tháp, trải từ Bí Thượng (chân Dốc Đỏ) đến chùa Đồng. Nơi đây vào thời đại nhà Trần, thiền phái Trúc lâm đã phát tích, do Thái Thượng Hoàng Trần Nhân Tông sau khi đánh bại 3 cuộc xâm lăng của Nguyên Mông đã về đây tu hành. Tên núi Yên Tử cũng do người đặt sau khi biết trước mặt có núi Yên Phụ là nơi thờ An Sinh Vương Trần Liễu.
Đường lên yên Tử phải qua nhiều dốc & suối. Linh Động Tự (chùa Lân), có 25 ngọn tháp bằng gạch & đá, đẹp nhất là tháp Tịch Quang (niên đại 1727), nơi giữ xá lị sư Tuệ Đăng, người sáng lập chùa này. Vượt dốc Dây Điều, Vá Quỳ đến gò đất rộng bằng phẳng, có 8 ngôi tháp, trong đó có 3 tháp đá cao 3 tầng, ngọn cổ nhất có niên đại 1758. Khu lăng tổ rộng khoảng 3000m2, có 97 ngọn tháp. Giữa lăng là tháp tổ có tên Huệ Quang Kim Tháp, nơi giữ xá lị của Trúc Lâm Đệ Nhất Tổ. Tháp gồm 46 tảng đá ghép, bệ tháp hình đài sen 102 cánh, có pho tượng Đức Ngài Điều Ngự cao 62cm bằng đá cẩm thạch. Chùa Hoa Yên là nơi thờ Trúc Lâm Tam Tổ. Tượng Trần Nhân Tông lớn nhất đặt ở giữa hậu cung, chùa có cây đại 700 tuổi. Sau chùa có tháp Độ Nhân xây bằng gạch tráng men, gần 8 thế kỷ dãi dầu mưa nắng mà vẫn bền màu. Vượt qua nhiều suối & dốc nữa sẽ lên tới vị trí cao nhất của Yên Tử – bia chữ Phật cao 3m, rộng khoảng 2m. Gần bia là chùa Đồng. Tương truyền mỗi khi đánh chuông ở chùa Đồng thì mây mưa kéo tới.
Phải trả 45.000 để hưởng tiện nghi của nhà cáp treo. Lên được đầu trên của nhà cáp treo thì cũng rút ngắn được khoảng hơn 1/3 đoạn đường, nhưng sẽ bỏ qua khá nhiều chi tiết trong quần thể Yên Tử, chỉ bắt đầu từ khu Tháp Tổ ở độ cao khoảng 400m. Từ trạm dừng cáp treo là nơi bắt đầu theo các bậc đá lên núi, chỉ cần đi một đoạn ngắn nữa là lên đến Lăng Tổ. Quãng đường 700 m còn lại để lên chùa Đồng vẫn phải dựa vào đôi chân, nghe nói đi nhanh cũng phải mất tiếng rưỡi. Kinh nghiệm leo núi được chia xẻ & cả nhóm tuân thủ gần như tuyệt đối: hãy bước như là cả đời mình vẫn phải đi như thế, nên cứ thong thả bước sau bước trước đều đặn, không việc gì phải vội, cậy sức ham nhanh thì chỉ sau mươi bước là thở đằng tai, đi nhanh mà đến muộn!
Trạm dừng đầu tiên là Lăng Tổ. Tấm hình của nhóm ở đây có thể xem là một trong những tấm đẹp nhất của chuyến đi lần này.
Qua Lăng Tổ, qua chùa Bảo Sái, chụp hình với những gốc đại cổ thụ 700 tuổi, qua các hàng các quán, qua các lời mời mọc nghỉ chân… Có những khoảnh khắc trời quang đãng, nhìn được xuống con đường bên dưới mới biết mình đã đi được một quãng rất xa, có khi đang ở một đỉnh mây mù che kín nào đấy trong số trùng điệp núi rừng khi nãy mình thấy. Cuộc hành hương vẫn còn tiếp tục với những bậc đá nối nhau không kết thúc. Núi rừng Yên Tử gần như toàn tre trúc, những rừng mây dây giăng chằng chịt bên dưới, cũng có những khu rừng thông. Hôm nay trời đẹp nên cũng có khá nhiều đoàn hành hương lên đây, vẳng nghe trong gió có tiếng gọi nhau í ới, rồi lại rơi vào khung cảnh im lặng tĩnh mịch. Cuối cùng cũng lên đến đỉnh mây mù. Thấy được tấm bảng đề “Đỉnh thiêng Yên Tử” thì cũng còn phải đi thêm cả trăm mét nữa. Đặt chân lên đỉnh Yên Tử ở độ cao 1.068m thì đã quá ngọ, thế nhưng mây bay gió cuộn, hiếm hoi mới có vài chùm nắng yếu ớt vất vả xuyên qua màn mây chiếu xuống chùa Đồng, nhìn xuống dưới chân núi những mảnh đồng bằng lúc ẩn lúc hiện.
Chùa Đồng hằng nghe thực ra chỉ là hai khám nhỏ thờ Phật, một khám làm hoàn toàn bằng đồng. Những người hành hương gõ chuông vang vang cả đỉnh núi, khói nhang nghi ngút. Hôm nay đỉnh núi nhỏ bé này có khá nhiều khách nên chúng mình không chiêm nghiệm được khung cảnh tĩnh lặng thoát tục khi chỉ có tiếng gió mây vây quanh đỉnh núi. Chọn được một phiến đá bằng phẳng, thắp nhang “làm phép” cho mấy sợi dây đeo tay, ngồi lại với nhau nhấm nháp vị cay nồng của rượu. Cùng với những người bạn thân nhất, chúng mình nhắc lại những chuyến đi đã từng có mặt tất cả những thành viên này.
Giây phút uống cùng trời đất & uống rượu với nhau trên Đỉnh Thiêng Yên Tử, cảm giác về sự thanh thản & cảm nhận được sự hoàn hảo về một điều tâm nguyện đã thành hiện thực... là thời khắc đáng nhớ nhất trong cuộc hành trình phương Bắc lần này. Chợt nhớ những người bạn thân đang ở rất nhiều nơi trên thế giới… Bọn này nhớ các bạn lắm! Đã từng ao ước được đi với nhau đến một nơi thật đặc biệt & ngồi ôn lại những kỷ niệm, nếu có thể thì cùng chia sẻ cả những dự định cho tương lai & chia sẻ cảm nhận của mỗi người về cuộc sống… Bây giờ chỉ có 4 đứa thế này, không sao cả, bốn đứa bọn tớ đã & sẽ hết sức mình cho chuyến đi này, như đã nói từ ngày viết nhật ký đầu tiên: bọn này mang cả nhiệt tình của tất cả bạn bè thành nhiệt huyết thực hiện chuyến đi lịch sử.
Chai rượu Shán Lùng uống một lúc đã cạn, rồi cũng đến lúc bái chào chùa Đồng. Ngậm ngùi chẳng biết còn có dịp nào trở lại nơi này đủ mặt bạn bè tri kỷ thế này hay không?
Chúng mình xuống núi bằng đường khác, dốc đứng, bậc đá lởm chởm hơn, nhưng con đường sẽ ngắn hơn. Xuống tới cáp treo rồi xuống núi cũng đã gần 5h chiều rồi. Bọn mình còn mua một bình Rượu Mơ Yên Tử nữa – vì không biết chất lượng rượu thế nào nên không mua nhiều. Đọc lại câu ca dao trong tờ bướm du lịch, tự dưng thấy mãn nguyện.
Trăm năm tích đức tu hành
Chưa lên Yên Tử, chưa thành quả tu.
Lấy xe, lấy đồ rồi chạy vội Đông Triều theo con đường mới xây đi 14 km ra QL18 ở Km74. Nhớ ngày nhỏ học địa lý về những vòng cung Ngân Sơn, Đông Triều… chẳng bao giờ nghĩ mình sẽ đi ngang qua đấy, mà lại còn đi với những người bạn thân thiết nhất… Thú vị thật chứ! Vẫn còn kịp để về đến thị trấn Sao Đỏ ở Hải Dương nghỉ đêm, tranh thủ như thế thì hành trình ngày mai sẽ thong thả hơn nhiều.
Nhà nghỉ 555 trên đường Nguyễn Trãi – trục đường chính của Sao Đỏ chính là nơi bọn mình nghỉ chân. Ông chủ nhà nghỉ cũng nhiệt tình đưa bọn mình đến tận 1 nhà hàng khang trang để ăn tối. Bầu rượu mơ Yên Tử được khui ngay. Rượu không nồng, ấm bụng, chua chua ngọt ngọt dễ uống, ngon lắm! Thật tiếc lúc chiều không mua thêm. Mọi người lại quay qua chọc bé Hạnh vì em phải về sớm, không thể tham gia cho đến hết Dreamtour. Thực sự chúng mình xưa nay đi chơi ít khi nào có thêm người lạ, nhưng bé Hạnh đã tham gia từ đầu, không thể đi nốt chặng đường thám hiểm còn lại thì thật tiếc quá, mà đám anh chị này cũng sẽ nhớ em. “Thôi em về ráng thi aerobic, mai mốt giảm cân rồi bọn anh sẽ chở em đi chơi!” – Minh Châu hứa hẹn trong khi bị Cám Con nhéo cho đau điếng.
Hôm nay gió đông bắc thổi về, trời rét căm. Nhớ lại lúc leo lên đến gần đỉnh núi thì chân đứa nào cũng run lẩy bẩy, tối nay trời lạnh thế này chắc sẽ ngủ “đã” lắm đây!
Chùa Đồng hằng nghe thực ra chỉ là hai khám nhỏ thờ Phật, một khám làm hoàn toàn bằng đồng. Những người hành hương gõ chuông vang vang cả đỉnh núi, khói nhang nghi ngút. Hôm nay đỉnh núi nhỏ bé này có khá nhiều khách nên chúng mình không chiêm nghiệm được khung cảnh tĩnh lặng thoát tục khi chỉ có tiếng gió mây vây quanh đỉnh núi. Chọn được một phiến đá bằng phẳng, thắp nhang “làm phép” cho mấy sợi dây đeo tay, ngồi lại với nhau nhấm nháp vị cay nồng của rượu. Cùng với những người bạn thân nhất, chúng mình nhắc lại những chuyến đi đã từng có mặt tất cả những thành viên này.
Giây phút uống cùng trời đất & uống rượu với nhau trên Đỉnh Thiêng Yên Tử, cảm giác về sự thanh thản & cảm nhận được sự hoàn hảo về một điều tâm nguyện đã thành hiện thực... là thời khắc đáng nhớ nhất trong cuộc hành trình phương Bắc lần này. Chợt nhớ những người bạn thân đang ở rất nhiều nơi trên thế giới… Bọn này nhớ các bạn lắm! Đã từng ao ước được đi với nhau đến một nơi thật đặc biệt & ngồi ôn lại những kỷ niệm, nếu có thể thì cùng chia sẻ cả những dự định cho tương lai & chia sẻ cảm nhận của mỗi người về cuộc sống… Bây giờ chỉ có 4 đứa thế này, không sao cả, bốn đứa bọn tớ đã & sẽ hết sức mình cho chuyến đi này, như đã nói từ ngày viết nhật ký đầu tiên: bọn này mang cả nhiệt tình của tất cả bạn bè thành nhiệt huyết thực hiện chuyến đi lịch sử.
Chai rượu Shán Lùng uống một lúc đã cạn, rồi cũng đến lúc bái chào chùa Đồng. Ngậm ngùi chẳng biết còn có dịp nào trở lại nơi này đủ mặt bạn bè tri kỷ thế này hay không?
Chúng mình xuống núi bằng đường khác, dốc đứng, bậc đá lởm chởm hơn, nhưng con đường sẽ ngắn hơn. Xuống tới cáp treo rồi xuống núi cũng đã gần 5h chiều rồi. Bọn mình còn mua một bình Rượu Mơ Yên Tử nữa – vì không biết chất lượng rượu thế nào nên không mua nhiều. Đọc lại câu ca dao trong tờ bướm du lịch, tự dưng thấy mãn nguyện.
Trăm năm tích đức tu hành
Chưa lên Yên Tử, chưa thành quả tu.
Lấy xe, lấy đồ rồi chạy vội Đông Triều theo con đường mới xây đi 14 km ra QL18 ở Km74. Nhớ ngày nhỏ học địa lý về những vòng cung Ngân Sơn, Đông Triều… chẳng bao giờ nghĩ mình sẽ đi ngang qua đấy, mà lại còn đi với những người bạn thân thiết nhất… Thú vị thật chứ! Vẫn còn kịp để về đến thị trấn Sao Đỏ ở Hải Dương nghỉ đêm, tranh thủ như thế thì hành trình ngày mai sẽ thong thả hơn nhiều.
Nhà nghỉ 555 trên đường Nguyễn Trãi – trục đường chính của Sao Đỏ chính là nơi bọn mình nghỉ chân. Ông chủ nhà nghỉ cũng nhiệt tình đưa bọn mình đến tận 1 nhà hàng khang trang để ăn tối. Bầu rượu mơ Yên Tử được khui ngay. Rượu không nồng, ấm bụng, chua chua ngọt ngọt dễ uống, ngon lắm! Thật tiếc lúc chiều không mua thêm. Mọi người lại quay qua chọc bé Hạnh vì em phải về sớm, không thể tham gia cho đến hết Dreamtour. Thực sự chúng mình xưa nay đi chơi ít khi nào có thêm người lạ, nhưng bé Hạnh đã tham gia từ đầu, không thể đi nốt chặng đường thám hiểm còn lại thì thật tiếc quá, mà đám anh chị này cũng sẽ nhớ em. “Thôi em về ráng thi aerobic, mai mốt giảm cân rồi bọn anh sẽ chở em đi chơi!” – Minh Châu hứa hẹn trong khi bị Cám Con nhéo cho đau điếng.
Hôm nay gió đông bắc thổi về, trời rét căm. Nhớ lại lúc leo lên đến gần đỉnh núi thì chân đứa nào cũng run lẩy bẩy, tối nay trời lạnh thế này chắc sẽ ngủ “đã” lắm đây!



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét