Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2009

LOVE GAMES


“Tình yêu anh ơi cút bắt trò chơi...” khi hát lên một bản tình ca là mình đang muốn trang trải tâm sự của mình về một thời nào đó đã qua hay đang qua


Trong vườn chơi của tuổi ấu thơ ai chẳng một lần rình bắt một cánh chuồn... hai ngón tay nhỏ xíu run run...niềm luyến tiếc thơ ngây...Bật khóc! Thời thơ bé dễ thương ai chẳng từng chơi rượt bắt trốn tìm...mỗi đứa tìm cho mình một chỗ thật bí mật, thật bất ngờ...rồi hồi hộp, rồi đợi chờ...rồi chạy thật nhanh ra khỏi chỗ trốn để đến đập bàn tay nhỏ bé vào cột năm mười. Niềm hạnh phúc thơ ngây làm rạng rỡ những tháng năm thơ trẻ! Lớn lên, bao nhiêu trò giải trí, bao nhiêu bè bạn...nhưng mà tôi vẫn không sao tìm lại được cái cảm giác đặc biệt trong những khoảnh khắc chờ đợi, hồi hộp... ngày xưa.

Với tình yêu tôi không hề rượt đuổi. Nhưng cuộc sống với tôi vẫn cứ mãi là một trò chơi trốn tìm khi tôi biết rằng: Tôi là một bí mật trong trái tim của NÓ ! Tôi yên ổn trú chân và đôi lúc xuất hiện trong suy nghĩ của NÓ với một nụ cười ấm áp làm NÓ bối rối. Tôi không cố ý đâu. Tôi biết rất rõ vị trí của mình trong trái tim phập phồng của cô bé nhỏ, tôi kiêu hãnh về vị trí hoàn hảo đó dù không hiểu tại sao mình lại được coi trọng như vậy trong thế giới phức tạp của NÓ !

Cô bé nhỏ cũng thật là kỳ lạ, NÓ tôn thờ cả những tật xấu của tôi, sự cao ngạo của tôi. NÓ tôn thờ cả tiếng cười của tôi và cái cách cười của tôi. Nhiều lúc NÓ thật tội nghiệp! Nhỏ ngoan ngoãn vâng dạ khi tôi sai khiến, Nhỏ hồi hộp đợi chờ tôi tỏ vẻ vui mừng về món quà bất ngờ nào đó của nó...Tôi cũng không hiểu tại sao tôi cứ mãi là một thằng anh mà thôi. Tôi hiểu tâm tư thầm kín của cô bé nhỏ, tôi hiểu hết...Nhưng tôi không đáp lại được tấm lòng của nó. Đơn giản chỉ vì trái tim thường đập những điều vô lý! Tôi nghĩ chắc là NÓ hiểu, nên NÓ vẫn còn là cô bé ngoan của tôi, còn tôi vẫn cứ là một điều bí mật trong trái tim của NÓ .

Nó gọi tôi là “HẠNH PHÚC ĐẮNG” tôi cũng nghe đắng chát trong lòng. Tôi không cố ý làm NÓ buồn, tôi muốn an ủi NÓ . Tôi không muốn mình trở thành một điều bí mật đau lòng của NÓ . Nhưng mà tôi cũng sợ mình sẽ càng gây thêm cho nó nhiều tư tưởng hoang đường. Tôi vẫn muốn là một kẻ lãng du. Tôi cũng có những điều bí mật của tôi - NÓ cũng là một bí mật của tôi, một bí mật nhỏ như NÓ vậy ! Nhưng tôi không như nó, tôi không cất điều bí mật đó vào tim, tôi giữ trong tiếng cười của mình...bởi NÓ yêu quí tiếng cười của tôi ! NÓ làm mọi thứ vì tôi, cho tôi...để đổi lấy một nụ cười vui sướng của tôi. NÓ khi đó thật khờ khạo và tội nghiệp quá! Tôi cứ muốn suốt đời là một thằng anh rong chơi và NÓ vẫn cứ là một điều bí mật trong tiếng cười của tôi.

Cuộc sống có rất nhiều thứ mà mình không cách nào lý giải bằng lời mà hết được. NÓ thì không phải là tôi. Khi tôi đi với những niềm vui, khi tôi bay với những khát vọng và mơ ước... NÓ không biết phương nào để kiếm tìm tôi... NÓ lục tìm trong ký ức những tiếng cười của tôi...Tôi và NÓ giống như trong một cuộc chơi vậy, tất cả đã an bài: tôi vẫn cứ suốt đời rong ruổi, kiếm tìm... NÓ vẫn cứ suốt đời ngóng trông...

“Tình yêu anh ơi cút bắt trò chơi...” khi hát lên một bản tình ca là mình đang muốn nhắc mình về một thời nào đó mà mình sẽ không quên bao giờ !
12/12/1993

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét