Hôm nay chính thức đi làm lại sau 1 lèo 3 tuần phép. Thật ra thì từ lúc ở HN về cả tuần trước ngày nào mà chẳng có mặt ở văn phòng, thành ra hôm nay đi làm mới phải viết thêm "Chính thức" là vậy đó.
Nhận được thông tin "lương của chị được adjusted"... Hèn nào mấy hôm trước xem tiền trong tài khoản có một khoản cộng thêm lạ lạ mà mình chẳng biết tại sao, đang định hỏi thì đã có câu trả lời - hơn cả sự mong đợi. he he... bắt đầu ngày mới quá tốt còn gì.
Điện thoại rung lên tin nhắn từ William. Thêm một unxpected "event" cho ngày hôm nay. Điện thoại với William hơn 30'... Bỏ điện thoại xuống - chỉ còn mỗi ước muốn được khóc một trận cho vỡ tung lồng ngực... Đã viết cái note nhỏ. Đã khóc với Sinh Nam & chẳng thể vui hơn được.
Tối. Ăn tối với bé Thủy & Thu. 3 chị em ngồi cafe đến khuya... chẳng vơi được nỗi buồn, chỉ khiến tụi nó lây buồn ...
Cả 2 tuần nay không liên lạc được anh... Có thứ gì đó nhiều hơn là giận, nhiều hơn là chán, nhiều hơn là mọi thứ cộng lại - đó là TRỐNG RỖNG!
Viết cái này nè... post lên FB
NỖI BUỒN HÌNH 2 CHỮ V...
“How are you today?” – cái tin nhắn tí teo này mở đầu một chuỗi khóc cười của Chòe tôi hôm nay.
Sài gòn một ngày nắng không gay gắt...
chúng tôi nhớ HN nơi chúng tôi gặp nhau, nhớ phố nhỏ ngõ nhỏ bận rộn vẫn lưu giữ một khoảng không gian hoàn toàn yên tĩnh cho những ký ức của chúng tôi thanh bình thường trú
& nhớ nhạc jazz ở Minh Bar một ngày đầu hè vài năm trước...
Bao lâu rồi nhỉ? Chúng tôi đã sống phần đời của riêng mình bao lâu rồi nhỉ? Hình như đủ lâu để lẽ ra là phải quên luôn… Đủ lâu để giật mình, vội vàng nỗi sợ, nhỡ may không kịp nghe giọng người ta lần nữa…
Thèm khóc một trận vỡ tung hoang tàn, không phải ao ước thời gian quay lại, chỉ là không biết mình nên trách ai – lại trách một chữ Duyên thôi àh?
Chúng tôi đã nghĩ quyết định như thế là hạnh phúc, là vì yêu người kia hơn chính bản thân mình
Chúng tôi đều đã sống đàng hoàng tử tế với hiện tại
Chúng tôi đều đi tới mà không dám ngoái lại, sợ mình dừng một chút chẳng may đủ lâu để nhớ & quay về bình yên những sẻ chia mà không cố chút nữa qua những giận hờn thường nhật…
Vẫn không hiểu tại sao người ta không tin những cố gắng không mệt mỏi của mình?
Chắng lẽ vì vẫn còn phố nhỏ ở HN nho nhỏ - như hạt bụi tí teo thôi đủ cay mắt người ta nhiều ghê lắm
Thật là ghét – cái cảm giác uất ức đến nghẹn…
Thật là ghét – chẳng lẽ không cố gắng nữa…
(29/11/2010)
Thứ Hai, 29 tháng 11, 2010
Thứ Bảy, 20 tháng 11, 2010
rất xa là thiên đường
mang dép & mặc quần áo - là những thứ rất xa vời với trẻ con ở đây. Vì chúng không có cả hai thứ đấy, vì chúng đã chân trần như thế từ lúc lọt lòng, vì thu nhập đầu người ở đây một năm là 67nghìn đồng thì mua dép là những chi phí quá sức xa xỉ, còn mua quần áo - thì cần xem xét lại...
Thiên nhiên phú cho nơi này cảnh sắc thiên đường & khí hậu khốc liệt... Họ vẫn dung dị sống, không có sự so sánh để tự hào về những ban tặng của thiên nhiên & dĩ nhiên cũng chẳng có gì để so sánh để biết với họ những điều kiện của một cuộc sống sơ đẳng vẫn là xa lắm một thiên đường... (Nov 16, 2010)
16/11: Thaidzuy nhận xét:
Nói thật nghen, bài này Chòe viết hơi vội, như thể viết cố để cho ai đó kịp đọc vậy. Bình thường Chòe viết cảm xúc hơn nhiều mà.
17/11: Chòe trả lời:
ừ, viết vội, vì nếu không viết thì sẽ mất ý tưởng, ý tưởng của bài này không cần ấp ủ Tdz ạh :-) nhưng xưa giờ Chòe ít khi viết cho ai đọc, càng không viết theo order, wên rùi ah??? :-) :-) Đi 2 chuyến, những gì mắt thấy tai nghe - về cuộc sống của họ & về những người đồng hành với mình, thấy mình chưa khô cạn cảm xúc đã là may rùi đấy bé ạh :-)
![]() |
| hai ánh nhìn này đã ám ảnh tôi mãi... |
Chống chọi để sinh tồn - là thứ khái niệm xa vời thực tế, vì họ tồn tại theo bản năng & sẽ ra đi vì không tồn tại nữa, đơn giản thế thôi mà. Vì không có so sánh, vì tự nhiên mà sinh ra rồi sẽ tự nhiên mà không tồn tại nữa... có đau đớn nhưng dường như đã quen rồi.
ngày 13/11 - những người dân LaHủ ở Kalăng & các bản mà chúng tôi đến - lần đầu tiên trong đời nhìn thấy thứ gọi là hình ảnh của chính họ. cái máy in dã chiến nhỏ xíu đã làm được một việc phi thường - mỗi tấm hình chân dung là quà tặng từ chốn thiên đường. Bọn chúng tôi dĩ nhiên vui & sung sướng vì nghĩ mình đã làm được điều gì đấy rất ý nghĩa. Họ cười sau một hồi nhìn nhóm người chúng tôi sợ hãi, họ rúc rích nói thứ tiếng của họ, ánh mắt vẫn lo ngại, dù đã vơi bớt xa lạ, nhưng với họ chúng tôi vẫn là những con người từ trên trời rơi xuống chúng tôi nói thứ tiếng chỉ một số ít người của họ hiểu, chúng tôi mang theo hàng lô lốc những xanh đỏ quà cáp mà họ chưa từng bao giờ nhìn thấy (trừ quần áo!), chúng tôi nấu nướng & để đồ ăn trong dĩa khi mời họ, chúng tôi có nhiều kẹo bánh & toàn những quà bánh lạ lẫm...
Tôi vẫn phân vân - Không hiểu là việc chúng tôi làm là tốt hay xấu - nếu chỉ xuất hiện trong chốc lát mang đến những quà tặng kiểu thế này, rồi sau này họ sẽ thế nào? Chúng tôi xuất hiện, mang theo những giấc mơ & hình ảnh mà họ cũng chưa từng mơ thấy (về một thiên đường?), chúng tôi đã xáo trộn cuộc sống của họ, chắc chắn rồi. Nhưng chúng tôi có thể nào tiếp tục cưu mang & giúp đỡ họ? Viêc này lớn quá mà sức chúng tôi hạn hẹp... Vậy thì mình cứ tự an ủi - mình đã làm hết sức mình, dù gì họ cũng đã có những giấc mơ đẹp... Nhưng thật tâm, tôi thấy rất bất ổn.
Thiên nhiên phú cho nơi này cảnh sắc thiên đường & khí hậu khốc liệt... Họ vẫn dung dị sống, không có sự so sánh để tự hào về những ban tặng của thiên nhiên & dĩ nhiên cũng chẳng có gì để so sánh để biết với họ những điều kiện của một cuộc sống sơ đẳng vẫn là xa lắm một thiên đường... (Nov 16, 2010)
Nói thật nghen, bài này Chòe viết hơi vội, như thể viết cố để cho ai đó kịp đọc vậy. Bình thường Chòe viết cảm xúc hơn nhiều mà.
17/11: Chòe trả lời:
ừ, viết vội, vì nếu không viết thì sẽ mất ý tưởng, ý tưởng của bài này không cần ấp ủ Tdz ạh :-) nhưng xưa giờ Chòe ít khi viết cho ai đọc, càng không viết theo order, wên rùi ah??? :-) :-) Đi 2 chuyến, những gì mắt thấy tai nghe - về cuộc sống của họ & về những người đồng hành với mình, thấy mình chưa khô cạn cảm xúc đã là may rùi đấy bé ạh :-)
Viết? Hay không viết gì?
vì chỉ viết khi buồn
đã lâu rồi quên buồn?
những vụn vặt nho nhỏ
ghi lại bụi đường rất vội
biết sẽ làm thất vọng
bạn bè
viết hay không viết gì?
viết?
hay không viết gì?
đơn giản là viết thôi mà
sao cứ phải vì buồn mới sẻ chia?
sao chỉ chia những đau lòng xưa cũ?
hình như mình vẫn thế
cũng chỉ viết khi buồn
những nỗi buồn xa lạ
tìm quen
đã đi qua nỗi đau
đã quên nhau quên mau nỗi nhớ
những thất vọng chực chờ
viết hay không viết gì?
(Nov 17, 2010)
đã lâu rồi quên buồn?
những vụn vặt nho nhỏ
ghi lại bụi đường rất vội
biết sẽ làm thất vọng
bạn bè
đã quen một cô Chòe
chỉ viết những điều ấp ủ nhiều nămviết hay không viết gì?
viết?
hay không viết gì?
đơn giản là viết thôi mà
sao cứ phải vì buồn mới sẻ chia?
sao chỉ chia những đau lòng xưa cũ?
hình như mình vẫn thế
cũng chỉ viết khi buồn
những nỗi buồn xa lạ
tìm quen
đã đi qua nỗi đau
đã quên nhau quên mau nỗi nhớ
những thất vọng chực chờ
viết hay không viết gì?
(Nov 17, 2010)
Chủ Nhật, 7 tháng 11, 2010
Nov 7, 2010
Hứa với cháu sẽ ăn sáng cùng nàng :-)
Tối qua thức rị mọ xếp quần áo đến tận gần 2h khuya. Tách cafe bé tí như ly nước cúng uống ở nhà bạn của Thu mà khiến mình chẳng có tẹo nào buồn ngủ, chỉ hơi mệt mệt... nếu không cố mà chợp mắt chắc là có thể thức đến sáng. Cũng may mà không bị làm mệt.
Sáng nay đến tận hơn 9h mới xong hành lý. Thiệt là chán :-)
Viết cái này nè... vì nghĩ đến chuyện với 1 người rất thú vị thời gian gần đây mình trở nên thân hơn - có thể nói là người hay ho nhất trong số những người mình có cơ duyên làm bạn. Bạn Tri Âm - hay là giữ mãi ở vị trí Tri Âm ấy nhỉ, có phải là vui hơn không? hi hi...
ơh, cô Chòe muốn có gia đình rồi kìa, lêu lêu :-)
http://thany-writing4anotherday.blogspot.com/2010/11/lieu-xieu.html
Bay ra HàNội chuyến VN220, họ báo "hành lý xách tay là vali kéo thì vui lòng check-in" - lâu lắm mơi lôi cái vai kéo ra sử dụng thì gặp ngay tình huống này. Đóng tiền quá cước 6kg mà thấy vừa buồn cười vừa tức tối. Trên máy bay, xeo xéo 1 hàng ghế có ngừơi phụ nữ bé theo 1 thằng bé chưa biết nói, cứ khóc ngặt ngoẹo, sốt ruột. Bà này chẳng có vẻ gì là bà nội hay ngoại gì của đứa bé cả, mà mẹ nào lại để con chưa tròn tuổi đi với người khác thế này, lại chẳng gói ghém cho thằng bé món đồ chơi nào... Mình & mấy người hành khách đi cùng đều ái ngại, xót thằng bé chắc về đến "nơi tập kết" thì hết cả hơi & phát bệnh mất thôi.
Vừa landing - điện thoại píp píp - một tin nhắn gây tranh cãi: "Anh da cw lai xe don em, dt 0944495059" - sweet thế & chu đáo nữa. Xúc động quá!
Ah, hôm nay những người phụ trách bốc dỡ hành lý họ làm viêc chậm kinh khủng. Ai đời đứng ở cái belt gần 10' mà chưa thấy hành lý của bọn VIP thì biết bao giờ mới đến phiên mình. Mà tôi là luôn luôn xui xẻo nhé, hành lý luôn luôn ra trong nhóm trễ nhất :-( hix. Cái belt cứ kót kẹt, sốt hết cả ruột. Landing từ 3h20 mà đến tận 4h10 mới hoàn tất việc nhận hành lý. Khổ lắm cơ, hành lý nhiều như đi di dân, cả 1 thùng toàn chăn & giày, một thùng quần áo & các thứ linh tinh, một cái va li kéo, đeo theo cái balô có 2 computers, tay xách một túi nhỏ nữa. Không giống dân di cư thì giống ai vào đây :-)
Bất ngờ kinh khủng - vì anh lái xe diện áo vàng bảnh bao, đeo kính đen như JBond007... he he... Happy với bất ngờ này nhiều lắm.
Về đến nhà An là quáng quàng đón taxi đi lên Al Frescos, có hẹn với hai chú cháu Mun Nhí mà. Bữa tối thật vui. Tặng cho cháu cái balô mới. Thằng bé kể về comment mà mình viết khi Thaidzuy post bài tập làm văn của cháu lần trước, ah thì là ba Huy nó đọc cho nó nghe :-)
Tối về nhà An. Biết thêm cách nấu hạt dẻ. Mấy hôm nữa về SG sẽ "tha" theo vài kg hạt dẻ mới được.
Ngủ ngon!
Tối qua thức rị mọ xếp quần áo đến tận gần 2h khuya. Tách cafe bé tí như ly nước cúng uống ở nhà bạn của Thu mà khiến mình chẳng có tẹo nào buồn ngủ, chỉ hơi mệt mệt... nếu không cố mà chợp mắt chắc là có thể thức đến sáng. Cũng may mà không bị làm mệt.
Sáng nay đến tận hơn 9h mới xong hành lý. Thiệt là chán :-)
Viết cái này nè... vì nghĩ đến chuyện với 1 người rất thú vị thời gian gần đây mình trở nên thân hơn - có thể nói là người hay ho nhất trong số những người mình có cơ duyên làm bạn. Bạn Tri Âm - hay là giữ mãi ở vị trí Tri Âm ấy nhỉ, có phải là vui hơn không? hi hi...
ơh, cô Chòe muốn có gia đình rồi kìa, lêu lêu :-)
http://thany-writing4anotherday.blogspot.com/2010/11/lieu-xieu.html
Bay ra HàNội chuyến VN220, họ báo "hành lý xách tay là vali kéo thì vui lòng check-in" - lâu lắm mơi lôi cái vai kéo ra sử dụng thì gặp ngay tình huống này. Đóng tiền quá cước 6kg mà thấy vừa buồn cười vừa tức tối. Trên máy bay, xeo xéo 1 hàng ghế có ngừơi phụ nữ bé theo 1 thằng bé chưa biết nói, cứ khóc ngặt ngoẹo, sốt ruột. Bà này chẳng có vẻ gì là bà nội hay ngoại gì của đứa bé cả, mà mẹ nào lại để con chưa tròn tuổi đi với người khác thế này, lại chẳng gói ghém cho thằng bé món đồ chơi nào... Mình & mấy người hành khách đi cùng đều ái ngại, xót thằng bé chắc về đến "nơi tập kết" thì hết cả hơi & phát bệnh mất thôi.
Vừa landing - điện thoại píp píp - một tin nhắn gây tranh cãi: "Anh da cw lai xe don em, dt 0944495059" - sweet thế & chu đáo nữa. Xúc động quá!
Ah, hôm nay những người phụ trách bốc dỡ hành lý họ làm viêc chậm kinh khủng. Ai đời đứng ở cái belt gần 10' mà chưa thấy hành lý của bọn VIP thì biết bao giờ mới đến phiên mình. Mà tôi là luôn luôn xui xẻo nhé, hành lý luôn luôn ra trong nhóm trễ nhất :-( hix. Cái belt cứ kót kẹt, sốt hết cả ruột. Landing từ 3h20 mà đến tận 4h10 mới hoàn tất việc nhận hành lý. Khổ lắm cơ, hành lý nhiều như đi di dân, cả 1 thùng toàn chăn & giày, một thùng quần áo & các thứ linh tinh, một cái va li kéo, đeo theo cái balô có 2 computers, tay xách một túi nhỏ nữa. Không giống dân di cư thì giống ai vào đây :-)
Bất ngờ kinh khủng - vì anh lái xe diện áo vàng bảnh bao, đeo kính đen như JBond007... he he... Happy với bất ngờ này nhiều lắm.
Về đến nhà An là quáng quàng đón taxi đi lên Al Frescos, có hẹn với hai chú cháu Mun Nhí mà. Bữa tối thật vui. Tặng cho cháu cái balô mới. Thằng bé kể về comment mà mình viết khi Thaidzuy post bài tập làm văn của cháu lần trước, ah thì là ba Huy nó đọc cho nó nghe :-)
Tối về nhà An. Biết thêm cách nấu hạt dẻ. Mấy hôm nữa về SG sẽ "tha" theo vài kg hạt dẻ mới được.
Ngủ ngon!
![]() |
| Bữa tối ở AlFrescos (HaiBàTrưng Hànội) với MunNhí. Nov 7 2010 |
Thứ Bảy, 6 tháng 11, 2010
LIÊU XIÊU
1.
Có những ngày mưa & nhiều ngày nắng
Tình yêu tôi mong manh đi giữa thực tại xót xa & ký ức hạnh phúc
2.
Vừa rực rỡ tiếng nói cười sẻ chia
Đã lặng trầm đi vệt quá khứ của mỗi người vây kín
Vừa mong ngóng những tin vui bé xíu
Đã giật mình - con đường phía trước mịt mờ sương
Sao chưa thể đơn giản mà yêu như đã từng yêu?
Sao chưa thể đơn giản mà đi như cuộc sống hàng ngày vẫn nối dài những hành trình vô tận?
Cố để hiểu
Hình như đã hiểu
Tự dưng mà thân
Hình như rất thân
Sao chưa thể vượt qua
Quá khứ những tình yêu nồng nàn & đau đớn
Sao chưa thể cho nhau
Bình yên?
(sáng 7/11)
Nov 6, 2010
Tự hứa: Bắt đầu viết nhật ký đều đặn :-) chẳng biết có làm được không, hứa với mình thôi mà, cố mà tốt với bản thân một chút là ổn thôi (nghĩ vậy đó, nghĩ sao viết xuống vậy thôi muh)
Tối qua bé Nhi ngủ thiếp đi với mình, hai cô cháu chẳng biết sao mà cùng mệt rũ - chắc là nó thì vì thuốc ho còn cô nó thì vì... công việc. Ừ, mà công viêc dạo này nhiều thiệt. Sáng sớm, hơn 4h, nó đòi xuống lại phòng ba nó, thế là mình cũng thức luôn. Hôm qua, ah, phải kể lể một chút, hôm qua nhà chỉ có hai cô cháu, mêng mông mênh mông... Thế mới biết thương mẹ chứ, từ nay sẽ cố xong việc sớm mà về nhà.
Sáng nay, chẳng biết ăn gì, lại uống cho hết 1 bình rõ to nước thanh long - chả biết có ốm đi chút nào không chứ thấy mình ra vào thăm cái nhà bé suốt. Tội nghiệp, thân làm tội đời, lúc thấy đồ ăn ngon thì không kềm chế, nên phải diet & đi #1 suốt...
Đã kịp chạy xuống SG rồi chạy về, đóng xong hành lý Hànội, chưa xong phần của mình.
Mấy hôm nay tạo cái blog cho bọn 12A1, mệt chứ, thế mà chúng nó còn bảo không được úp thông tin cá nhân, ừ thì gỡ xuống, nhưng thấy mất hứng làm tiếp quá...
Gần tháng nay, có chút niềm vui, đôi khi thấy nhớ một người vẫn lâu lâu 8 với mình... Khi người ta có ý muốn chia sẻ với mình những thông tin như kiểu "anh vừa hạ cánh" lúc đã gần 10h đêm... thì lại khiến tôi suy nghĩ. Lạ lắm nhé, những kiểu thông tin thế này không phải là tôi chưa bao giờ nhận, nhưng đây là một thông tin mà tôi chưa chuẩn bị để được chia sẻ... Bạn bình thường có ai chia sẻ thế không nhỉ? he he.. chắc chắn là không rồi, nhưng với người bạn đặc biệt này thì tôi nghĩ mình chưa đi xa hơn bạn bình thường chút nào, nên tôi thấy hơi bối rối. Có phải là "đèn xanh" không nhỉ? hi hi... Nhật ký của hôm nay nhưng tôi kể chuyện này vì thú thật là hai hôm nay tôi cũng có tâm trạng kỳ lạ - tôi chờ đợi một tin nhắn nhỏ từ người ta - dù vẫn biết anh bận lắm, nhưng sao không tiếp tục chia sẻ nhỉ :-) :-) sao cứ phải so đo anh/hay mình liên lạc trước nhỉ??? Hình như niềm tin chưa đủ :-)
mà tôi đã nói gì nhỉ - tôi là loài không đáng tin cậy chút nào :-)
14:00... mưa ngoài kia. Tập chụp hình mưa xem nào... cũng tạm :-)
Tối - hẹn gặp Thu. Mưa vẫn còn nặng hạt. Gớm, mưa suốt từ trưa chẳng chán hở trời?
Hai chị em đến nhà Bảo - Thắng, bạn của Thu. Mình lần đầu gặp họ mà vẫn có thể trò chuyện mấy giờ đồng hồ, mình phục mình thật chứ! hi hi...
Soạn đồ đi Bắc, soạn mại chẳng xong...
Thôi cũng phải ngủ rồi. Tại tách cafe ở nhà bạn của Thu lúc tối mà mình chẳng buồn ngủ tí nào... sợ thật. Phải cố thôi.
6h45 - Nov 7,
Vừa mới phải sửa lại cái tiêu đề - chả hiểu hôm qua kẻm nhẻm kèm nhèm thế nào mà lại viết thành 6-10-1010, thiệt là lẩm cẩm hết sức
Tối qua bé Nhi ngủ thiếp đi với mình, hai cô cháu chẳng biết sao mà cùng mệt rũ - chắc là nó thì vì thuốc ho còn cô nó thì vì... công việc. Ừ, mà công viêc dạo này nhiều thiệt. Sáng sớm, hơn 4h, nó đòi xuống lại phòng ba nó, thế là mình cũng thức luôn. Hôm qua, ah, phải kể lể một chút, hôm qua nhà chỉ có hai cô cháu, mêng mông mênh mông... Thế mới biết thương mẹ chứ, từ nay sẽ cố xong việc sớm mà về nhà.
Sáng nay, chẳng biết ăn gì, lại uống cho hết 1 bình rõ to nước thanh long - chả biết có ốm đi chút nào không chứ thấy mình ra vào thăm cái nhà bé suốt. Tội nghiệp, thân làm tội đời, lúc thấy đồ ăn ngon thì không kềm chế, nên phải diet & đi #1 suốt...
Đã kịp chạy xuống SG rồi chạy về, đóng xong hành lý Hànội, chưa xong phần của mình.
Mấy hôm nay tạo cái blog cho bọn 12A1, mệt chứ, thế mà chúng nó còn bảo không được úp thông tin cá nhân, ừ thì gỡ xuống, nhưng thấy mất hứng làm tiếp quá...
Gần tháng nay, có chút niềm vui, đôi khi thấy nhớ một người vẫn lâu lâu 8 với mình... Khi người ta có ý muốn chia sẻ với mình những thông tin như kiểu "anh vừa hạ cánh" lúc đã gần 10h đêm... thì lại khiến tôi suy nghĩ. Lạ lắm nhé, những kiểu thông tin thế này không phải là tôi chưa bao giờ nhận, nhưng đây là một thông tin mà tôi chưa chuẩn bị để được chia sẻ... Bạn bình thường có ai chia sẻ thế không nhỉ? he he.. chắc chắn là không rồi, nhưng với người bạn đặc biệt này thì tôi nghĩ mình chưa đi xa hơn bạn bình thường chút nào, nên tôi thấy hơi bối rối. Có phải là "đèn xanh" không nhỉ? hi hi... Nhật ký của hôm nay nhưng tôi kể chuyện này vì thú thật là hai hôm nay tôi cũng có tâm trạng kỳ lạ - tôi chờ đợi một tin nhắn nhỏ từ người ta - dù vẫn biết anh bận lắm, nhưng sao không tiếp tục chia sẻ nhỉ :-) :-) sao cứ phải so đo anh/hay mình liên lạc trước nhỉ??? Hình như niềm tin chưa đủ :-)
mà tôi đã nói gì nhỉ - tôi là loài không đáng tin cậy chút nào :-)
14:00... mưa ngoài kia. Tập chụp hình mưa xem nào... cũng tạm :-)
| từ cửa sổ phòng mình... cảnh xấu òm :-) nhưng chụp được mưa rơi rồi nè... happy :-) |
| hình này chộp ở trạm dừng chân MêKông hôm đi Vĩnh Long, lúc nãy load hình vừa chụp mưa nên load ra luôn |
Tối - hẹn gặp Thu. Mưa vẫn còn nặng hạt. Gớm, mưa suốt từ trưa chẳng chán hở trời?
Hai chị em đến nhà Bảo - Thắng, bạn của Thu. Mình lần đầu gặp họ mà vẫn có thể trò chuyện mấy giờ đồng hồ, mình phục mình thật chứ! hi hi...
Soạn đồ đi Bắc, soạn mại chẳng xong...
Thôi cũng phải ngủ rồi. Tại tách cafe ở nhà bạn của Thu lúc tối mà mình chẳng buồn ngủ tí nào... sợ thật. Phải cố thôi.
6h45 - Nov 7,
Vừa mới phải sửa lại cái tiêu đề - chả hiểu hôm qua kẻm nhẻm kèm nhèm thế nào mà lại viết thành 6-10-1010, thiệt là lẩm cẩm hết sức
Thứ Ba, 2 tháng 11, 2010
DUYÊN
Cuộc sống là những chuyến đi tiếp nối & hữu duyên mà gặp bạn đồng hành cùng bạn tri âm…
Nhắm mắt lại là tôi thấy mình rơi tự do vào dòng xoáy của cát lở, rơi mãi, chới với… là nỗi sợ hãi vây kín & chưa thể thoát ra được. Hôm trước, lúc đã bình yên trên đường trải nhựa từ Hòa Bình về Hànội, tôi mới tẽn tò kể về nỗi sợ hãi của mình, cả 3 người đi cùng xe cười vang. CCB bảo “bà bị ám ảnh cái thằng TB vô duyên lúc nó bảo “chào lần cuối” chứ gì?” Có lẽ thế thật, mà thật sự nỗi sợ hãi chỉ xuất hiện khi tôi nhìn thấy con đường từ Mường Tè vào KaLăng, những quả núi đồi toàn cát, hạt to rõ to… thế này thì nước mưa ngấm xuống rồi trôi ra tạo thành li ti nghìn triệu rãnh nhỏ từ bên trong, rồi chỉ đợi đến giờ G là đổ sụp cả núi cát… Cái giờ G đó, biết đâu chính là lúc tôi đi ngang? Tôi tin mình là người tốt nên không thể sống lâu ở cõi này chịu khổ, nhưng chết bị vùi trong cát kiểu thế này thì đúng là không phải cái chết dành cho người tốt rồi, khéo mình mất đi thiên hạ lại đồn thổi: con này ở ác nên mới chết thảm như thế… Tôi không còn ngủ được nữa vì nhắm mắt lại thấy mình rơi giữa hai bờ vực vừa mới toác ra từ khối cát khổng lồ.
Có lần tôi mơ mình không ở thế gian. Đó thật sự là một giấc mơ đẹp. Tôi thấy mình gặp rất nhiều người mình yêu thương (& yêu thương mình) ở cùng một nơi hòa nhã trò chuyện – trong mơ tôi hỏi chính mình: cảnh này mà xảy ra thì đúng là mình không còn ở kiếp người nữa rồi, & tôi tự hỏi mình đã chết thế nào nhỉ?
Tôi đã từng ước “nếu một mai tôi qua đời, cầu mong cho những người thương yêu tôi chợt mất đi hoàn toàn phần ký ức về tôi, để họ sống tiếp thanh thản”. Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thế nào, chết đi rồi nhưng có còn vương vấn kỷ niệm chi không, có còn nuối tiếc để xin ở lại dương gian với kiếp ma hay không?
Tôi tin ở đời luôn có chữ DUYÊN đan xen mọi sự kiện & gắn kết mọi khoảnh khắc.
Sống hay chết (& chết như thế nào!) cũng không thể ra ngoài chữ Duyên ấy.
1. Những màu nền của tôi:
Tôi đâu được chọn cha mẹ anh em & tôi cũng không thể làm gì khi đến ngày kia hết duyên phận họ không còn tiếp tục cùng nhau. & tôi của ngày hôm nay – nếu được nhìn nhận là 1 kẻ biết suy nghĩ thì là nhờ phần Duyên ngắn ngủi đầy đau thương của tôi trong bối cảnh gia đình của chính mình.
Tôi đâu được chọn lớp học để rồi tôi gặp bạn bè mình – những người đã vui buồn cùng tôi suốt từ những tháng năm cấp 1, 2 & 3, & đến tận bây giờ vẫn còn gọi nhau í ới. Có thể vài người họ thì không còn cần sự tồn tại của tôi như ngày nhỏ nữa, nhưng tôi cần họ - trong phần đời sống tinh thần của tôi họ là Màu Nền – trên nền đó tôi vẽ cuộc sống của mình, tôi yên tâm vung vít hàng ngày của mình với những niềm vui xa xỉ hay đau thương trò chơi tình yêu – cũng vì tôi biết mình có thể quay về khóc hay cười, có thể bỏ ra mọi lớp mặt nạ chỉ cần chung quanh tôi là những người bạn cũ ấy.
2. Cuộc sống là những chuyến đi tiếp nối & hữu duyên mà gặp bạn đồng hành cùng bạn tri âm…
Quay trở lại với Kalăng & năm trước là Pa Ủ, những chương trình liên quan đến địa danh này mang đến cho tôi vài người bạn rất hay, có thể nói là vô cùng đặc biệt. Chẳng biết vì lý do gì mà có thể tự dưng lại thân nhau thế. Chẳng phải hoàn toàn vì một chữ Tâm khi cùng giúp người khác đâu, đơn giản là quý nhau thế thôi, đơn giản là đứa này có thể đọc được ý nghĩ của đứa kia bằng thứ ngôn ngữ hài hước & thấu hiểu sâu sắc… thế là thân! Tôi nhớ năm trước mình vô duyên với chương trình Pa Ủ đến mức nào – tham gia làm chương trình từ đầu, ngày phép thì đã nằm trong kế họach từ cả năm trước nữa… đến phút cuối cùng thì không thể tham gia. Nhưng – vẫn không thể thiếu cái chữ Nhưng ấy, nhờ thế mà sự hiện diện của chúng tôi & tình bạn chúng tôi tạo ra sau đó mới lạ lẫm, thú vị & nhiều kỷ niệm. Cho đến tận hôm nay, 3 đứa tôi (L2T) đếm những lần gặp được nhau chắc vẫn chỉ còn trên đầu các ngón tay, vẫn hí hố nói cười & tâm sự chuyện trong nhà ra ngoài ngõ, cứ như đã quen nhau từ rất lâu, cứ như đã là màu nền cho nhau từ ngày nhỏ…
Sáng nay tôi vừa trò chuyện với một người bạn cũ. Có thể xem anh là cầu nối từ đấy tôi bắt đầu hành trình mới của mình trong những chuyến đi thiện nguyện. Trong rất nhiều chọn lựạ xin con nuôi của đôi vợ chồng hiếm muộn, anh & Heather đã chọn một cô bé Việt Nam ở tận Thái Nguyên. Rồi tôi lại tham gia vào một chuyến tìm kiếm ly kỳ như mò kim đáy bể để tìm lại người chị gái cho cô bé Micah, năm 2007. Đó là một câu chuyện rất dài & mang nhiều yếu tố tâm linh. Đến giờ đôi khi tôi vẫn không thể tin mình có thể tìm được chị gái cho Micah – từ một mẫu thông tin chút xíu trên tờ khai sinh vàng ố ngày Jason mang Micah về Mỹ đầu năm 2000. Tôi ở Sàigòn, tìm một cô bé nào đó ở Thái Nguyên – chỉ có cái tên gọi viết không có dấu, chỉ có tên thôn xóm viết vắn tắt trên tờ khai sinh của một em bé mồ côi… thế mà vẫn tìm được nhau – gần như lật ngược cả VN này luôn. Nếu không phải là Duyên – thì làm sao mà thằng bạn thân ngày học đại học của một thằng bạn làm ở nhà máy ngoài HàNội lại là công an ở đúng cái xã có tên trên tờ khai sinh vàng ố đó? Nếu không phải là Duyên – sao tôi có thể chỉ hỏi đến người thứ 2 ở một khu nhà trọ gần 10 ngàn người ở Biên Hòa là đã hỏi đúng người hàng xóm ở quê chồng của cô chị gái? Nói thật tôi bắt đầu tin chữ Duyên tồn tại từ sau sự kiện này.
Anh vẫn tranh thủ kêu gọi những người quen ở nhà thờ bên ấy thi thoảng gửi chút quà về cho trẻ em ở nhà mở Thái Nguyên nơi anh đón Micah về làm con gái & tôi vẫn đóng vai người-vận-chuyển cho những món quà xuyên lục địa ấy. Rồi tôi bắt đầu những chuyến đi xa hơn… một chút tấm lòng nối cùng với nhiều bè bạn, có thể tạo mối lương duyên giản dị để chúng tôi gặp những mảnh đời khác nhau, viết tiếp những câu chuyện muôn hình dạng của kính vạn hoa ở cõi tạm này.
Có những người bạn – là bạn của bạn, có khi là bạn của bạn của bạn… trước khi là bạn của mình. & rồi chúng tôi hiểu nhau & thân nhau. Cuộc sống hàng ngày là chuỗi những mối lương duyên dễ chịu, dù dĩ nhiên, đôi khi là những cuộc gặp gỡ nhuốm màu phiền muộn. Nhưng dù thế nào, miễn là mình nhìn về phía ánh sáng, thì con đường này sẽ dẫn đến con đường khác nhiều thú vị hơn.
3. Yêu & TÙY DUYÊN
Xưa giờ tôi vẫn yêu dại dột – bọn bạn biết chuyện (biết ít hay biết nhiều) đều nhất trí phong cho tôi cái danh hiệu “mê-zai-không-có-đối-thủ".
Có lẽ những người tôi gặp - yêu - không yêu - cũng không qua khỏi thứ người ta gọi là DUYÊN. (hay là mình vô duyên, đôi khi tôi tự hỏi & chậc lưỡi - kệ...)
& tôi tự bào chữa cho cái vô duyên của mình thế này đây:
"...vì dưng yêu quí những người yêu mình còn hơn chính bản thân mình nên tôi trân trọng tự do của họ, không “ràng buộc” họ vì yêu họ rất nhiều đấy chứ… mà mình đã không “ràng” người ta lại thì dĩ nhiên trong mắt thiên hạ mình cũng chẳng có sợi dây níu kéo nào, dĩ nhiên trong mắt những người thương yêu mình không điều kiện thì mình như diều bay không điểm tựa, mông lung lắm, dại dột lắm, chẳng được gì, chỉ thiệt thân… thương lắm & lo lắm…
Thôi thì cứ để yên đấy – tùy duyên
Thôi thì cứ thương yêu trọn vẹn đủ đầy
Mình vẫn yêu người ta hơn cả bản thân mình, vẫn sống cho thật tốt thật đàng hoàng không buồn không khóc không tủi thân... tất cả chỉ để mua lấy một sự an tâm cho người mình yêu thôi… Đã sống được vậy & thấy hạnh phúc, vậy thì thôi vậy, lại tùy duyên thôi.
& những người tôi gặp - Nếu còn duyên thì sẽ đi xa hơn, đi xa hơn hẳn những đường cong vòng qua trái tim mình bé nhỏ… Nếu còn duyên, không cần cố gắng, cuộc sống hàng ngày chỉ là những chuỗi sự kiện đưa mình gặp lại nhau – lần nữa, hội ngộ hay tương phùng, hay đơn giản là sẽ ôm nhau thật chặt như không bao giờ buông tay ra…
(Sàigòn/ hànội - tháng 10/2010)
Nhắm mắt lại là tôi thấy mình rơi tự do vào dòng xoáy của cát lở, rơi mãi, chới với… là nỗi sợ hãi vây kín & chưa thể thoát ra được. Hôm trước, lúc đã bình yên trên đường trải nhựa từ Hòa Bình về Hànội, tôi mới tẽn tò kể về nỗi sợ hãi của mình, cả 3 người đi cùng xe cười vang. CCB bảo “bà bị ám ảnh cái thằng TB vô duyên lúc nó bảo “chào lần cuối” chứ gì?” Có lẽ thế thật, mà thật sự nỗi sợ hãi chỉ xuất hiện khi tôi nhìn thấy con đường từ Mường Tè vào KaLăng, những quả núi đồi toàn cát, hạt to rõ to… thế này thì nước mưa ngấm xuống rồi trôi ra tạo thành li ti nghìn triệu rãnh nhỏ từ bên trong, rồi chỉ đợi đến giờ G là đổ sụp cả núi cát… Cái giờ G đó, biết đâu chính là lúc tôi đi ngang? Tôi tin mình là người tốt nên không thể sống lâu ở cõi này chịu khổ, nhưng chết bị vùi trong cát kiểu thế này thì đúng là không phải cái chết dành cho người tốt rồi, khéo mình mất đi thiên hạ lại đồn thổi: con này ở ác nên mới chết thảm như thế… Tôi không còn ngủ được nữa vì nhắm mắt lại thấy mình rơi giữa hai bờ vực vừa mới toác ra từ khối cát khổng lồ.
Có lần tôi mơ mình không ở thế gian. Đó thật sự là một giấc mơ đẹp. Tôi thấy mình gặp rất nhiều người mình yêu thương (& yêu thương mình) ở cùng một nơi hòa nhã trò chuyện – trong mơ tôi hỏi chính mình: cảnh này mà xảy ra thì đúng là mình không còn ở kiếp người nữa rồi, & tôi tự hỏi mình đã chết thế nào nhỉ?
Tôi đã từng ước “nếu một mai tôi qua đời, cầu mong cho những người thương yêu tôi chợt mất đi hoàn toàn phần ký ức về tôi, để họ sống tiếp thanh thản”. Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thế nào, chết đi rồi nhưng có còn vương vấn kỷ niệm chi không, có còn nuối tiếc để xin ở lại dương gian với kiếp ma hay không?
Tôi tin ở đời luôn có chữ DUYÊN đan xen mọi sự kiện & gắn kết mọi khoảnh khắc.
Sống hay chết (& chết như thế nào!) cũng không thể ra ngoài chữ Duyên ấy.
1. Những màu nền của tôi:
Tôi đâu được chọn cha mẹ anh em & tôi cũng không thể làm gì khi đến ngày kia hết duyên phận họ không còn tiếp tục cùng nhau. & tôi của ngày hôm nay – nếu được nhìn nhận là 1 kẻ biết suy nghĩ thì là nhờ phần Duyên ngắn ngủi đầy đau thương của tôi trong bối cảnh gia đình của chính mình.
Tôi đâu được chọn lớp học để rồi tôi gặp bạn bè mình – những người đã vui buồn cùng tôi suốt từ những tháng năm cấp 1, 2 & 3, & đến tận bây giờ vẫn còn gọi nhau í ới. Có thể vài người họ thì không còn cần sự tồn tại của tôi như ngày nhỏ nữa, nhưng tôi cần họ - trong phần đời sống tinh thần của tôi họ là Màu Nền – trên nền đó tôi vẽ cuộc sống của mình, tôi yên tâm vung vít hàng ngày của mình với những niềm vui xa xỉ hay đau thương trò chơi tình yêu – cũng vì tôi biết mình có thể quay về khóc hay cười, có thể bỏ ra mọi lớp mặt nạ chỉ cần chung quanh tôi là những người bạn cũ ấy.
2. Cuộc sống là những chuyến đi tiếp nối & hữu duyên mà gặp bạn đồng hành cùng bạn tri âm…
Quay trở lại với Kalăng & năm trước là Pa Ủ, những chương trình liên quan đến địa danh này mang đến cho tôi vài người bạn rất hay, có thể nói là vô cùng đặc biệt. Chẳng biết vì lý do gì mà có thể tự dưng lại thân nhau thế. Chẳng phải hoàn toàn vì một chữ Tâm khi cùng giúp người khác đâu, đơn giản là quý nhau thế thôi, đơn giản là đứa này có thể đọc được ý nghĩ của đứa kia bằng thứ ngôn ngữ hài hước & thấu hiểu sâu sắc… thế là thân! Tôi nhớ năm trước mình vô duyên với chương trình Pa Ủ đến mức nào – tham gia làm chương trình từ đầu, ngày phép thì đã nằm trong kế họach từ cả năm trước nữa… đến phút cuối cùng thì không thể tham gia. Nhưng – vẫn không thể thiếu cái chữ Nhưng ấy, nhờ thế mà sự hiện diện của chúng tôi & tình bạn chúng tôi tạo ra sau đó mới lạ lẫm, thú vị & nhiều kỷ niệm. Cho đến tận hôm nay, 3 đứa tôi (L2T) đếm những lần gặp được nhau chắc vẫn chỉ còn trên đầu các ngón tay, vẫn hí hố nói cười & tâm sự chuyện trong nhà ra ngoài ngõ, cứ như đã quen nhau từ rất lâu, cứ như đã là màu nền cho nhau từ ngày nhỏ…
Sáng nay tôi vừa trò chuyện với một người bạn cũ. Có thể xem anh là cầu nối từ đấy tôi bắt đầu hành trình mới của mình trong những chuyến đi thiện nguyện. Trong rất nhiều chọn lựạ xin con nuôi của đôi vợ chồng hiếm muộn, anh & Heather đã chọn một cô bé Việt Nam ở tận Thái Nguyên. Rồi tôi lại tham gia vào một chuyến tìm kiếm ly kỳ như mò kim đáy bể để tìm lại người chị gái cho cô bé Micah, năm 2007. Đó là một câu chuyện rất dài & mang nhiều yếu tố tâm linh. Đến giờ đôi khi tôi vẫn không thể tin mình có thể tìm được chị gái cho Micah – từ một mẫu thông tin chút xíu trên tờ khai sinh vàng ố ngày Jason mang Micah về Mỹ đầu năm 2000. Tôi ở Sàigòn, tìm một cô bé nào đó ở Thái Nguyên – chỉ có cái tên gọi viết không có dấu, chỉ có tên thôn xóm viết vắn tắt trên tờ khai sinh của một em bé mồ côi… thế mà vẫn tìm được nhau – gần như lật ngược cả VN này luôn. Nếu không phải là Duyên – thì làm sao mà thằng bạn thân ngày học đại học của một thằng bạn làm ở nhà máy ngoài HàNội lại là công an ở đúng cái xã có tên trên tờ khai sinh vàng ố đó? Nếu không phải là Duyên – sao tôi có thể chỉ hỏi đến người thứ 2 ở một khu nhà trọ gần 10 ngàn người ở Biên Hòa là đã hỏi đúng người hàng xóm ở quê chồng của cô chị gái? Nói thật tôi bắt đầu tin chữ Duyên tồn tại từ sau sự kiện này.
Anh vẫn tranh thủ kêu gọi những người quen ở nhà thờ bên ấy thi thoảng gửi chút quà về cho trẻ em ở nhà mở Thái Nguyên nơi anh đón Micah về làm con gái & tôi vẫn đóng vai người-vận-chuyển cho những món quà xuyên lục địa ấy. Rồi tôi bắt đầu những chuyến đi xa hơn… một chút tấm lòng nối cùng với nhiều bè bạn, có thể tạo mối lương duyên giản dị để chúng tôi gặp những mảnh đời khác nhau, viết tiếp những câu chuyện muôn hình dạng của kính vạn hoa ở cõi tạm này.
Có những người bạn – là bạn của bạn, có khi là bạn của bạn của bạn… trước khi là bạn của mình. & rồi chúng tôi hiểu nhau & thân nhau. Cuộc sống hàng ngày là chuỗi những mối lương duyên dễ chịu, dù dĩ nhiên, đôi khi là những cuộc gặp gỡ nhuốm màu phiền muộn. Nhưng dù thế nào, miễn là mình nhìn về phía ánh sáng, thì con đường này sẽ dẫn đến con đường khác nhiều thú vị hơn.
3. Yêu & TÙY DUYÊN
Xưa giờ tôi vẫn yêu dại dột – bọn bạn biết chuyện (biết ít hay biết nhiều) đều nhất trí phong cho tôi cái danh hiệu “mê-zai-không-có-đối-thủ".
Có lẽ những người tôi gặp - yêu - không yêu - cũng không qua khỏi thứ người ta gọi là DUYÊN. (hay là mình vô duyên, đôi khi tôi tự hỏi & chậc lưỡi - kệ...)
& tôi tự bào chữa cho cái vô duyên của mình thế này đây:
"...vì dưng yêu quí những người yêu mình còn hơn chính bản thân mình nên tôi trân trọng tự do của họ, không “ràng buộc” họ vì yêu họ rất nhiều đấy chứ… mà mình đã không “ràng” người ta lại thì dĩ nhiên trong mắt thiên hạ mình cũng chẳng có sợi dây níu kéo nào, dĩ nhiên trong mắt những người thương yêu mình không điều kiện thì mình như diều bay không điểm tựa, mông lung lắm, dại dột lắm, chẳng được gì, chỉ thiệt thân… thương lắm & lo lắm…
Thôi thì cứ để yên đấy – tùy duyên
Thôi thì cứ thương yêu trọn vẹn đủ đầy
Mình vẫn yêu người ta hơn cả bản thân mình, vẫn sống cho thật tốt thật đàng hoàng không buồn không khóc không tủi thân... tất cả chỉ để mua lấy một sự an tâm cho người mình yêu thôi… Đã sống được vậy & thấy hạnh phúc, vậy thì thôi vậy, lại tùy duyên thôi.
& những người tôi gặp - Nếu còn duyên thì sẽ đi xa hơn, đi xa hơn hẳn những đường cong vòng qua trái tim mình bé nhỏ… Nếu còn duyên, không cần cố gắng, cuộc sống hàng ngày chỉ là những chuỗi sự kiện đưa mình gặp lại nhau – lần nữa, hội ngộ hay tương phùng, hay đơn giản là sẽ ôm nhau thật chặt như không bao giờ buông tay ra…
(Sàigòn/ hànội - tháng 10/2010)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)








