NỖI SỢ HÃI
“thời gian tàn nhẫn cuốn đi: Nước mắt buồn chia ly... nụ cười vui gặp gỡ”
Ở một nơi có thể dùng mấy từ tiếng Anh như này để diễn tả "in the middle of nowhere", tôi bắt đầu viết một chút gì về những nỗi sợ hãi vây kín cuộc sống mình thời gian gần đây. Tôi nghĩ có thể nhu cầu viết về thứ này cũng như là một dạng đối diện với nó thay vì cứ bị ám ảnh vì những tưởng tượng của chính mình về hình thù khủng khiếp mà mình cứ nghĩ là nó có.
Vài biến cố - to, nhỏ, vừa vừa... có đủ hết – khi chúng đến, tôi chẳng chuẩn bị gì, không đến mức hoảng hốt nhưng điềm nhiên đón nhận cũng không phải là thái độ mà tôi có được vào những thời khắc đó. Chấp nhận miễn cưỡng bằng thái độ bình thản – thật ra là một thứ hỗn hợp khó nuốt... Nhưng đó là con người của tôi, sự chọn lựa của tôi – thay vì giãy giụa chống cự thì tôi chọn cách từ bỏ, kể cả là gì, dù đó là ai... Không hay ho chút nào, vì trong bao nhiêu chọn lựa hành vi phù hợp, tôi đã không chọn cách khôn ngoan nhất & phù hợp nhất vào thời điểm đó, càng không phải cách mà đa số người ta sẽ chọn hay một ngày nào đó chính tôi cũng chậc lưỡi “Phải chi ngày đó...”, hay là cách bảo vệ những thứ vốn có vẻ là rất quan trọng với mình... Đều không phải – tôi đã chọn cách mà mình có thể tự đối diện với mình sau này, thế thôi!
Qua đi qua đi... còn lại với tôi thời gian này lại chính là nỗi sợ hãi. Suy cho cùng, đáng sợ nhất không phải là những hiểm họa chết người hay là những khó khăn mà mình chưa được chuẩn bị để đương đầu. Đáng sợ nhất có lẽ là những góc khuất trong toan tính của con người. Đáng sợ nhất không hẳn là sự giả dối mà chính là sự ngụy tạo y-như-thật khi con người toan tính hơn thiệt quá nhiều. Tôi thấy mình chảy theo dòng toan tính đó, rất tự nhiên, như bản năng. Tôi thấy mình thật đáng sợ khi vẫn sống (rất ổn!) & thở thứ không khí mà khi còn lại mình-với-ta, tự tôi cũng thấy rất gớm. Có khác gì đâu – góc khuất tăm tối khi tôi cũng chả là mình, cũng tiếp tay phủ thêm lên cuộc sống mình vài màn bụi khói để tồn tại kiểu “vậy cho nó lành”, khi tôi cũng đáng sợ với chính tôi?
Không giống như sự khác biệt của ngày-không-gió với phút thinh lặng trước một ngày bão động...
Ranh giới giữa sự thật & sự-thật-ngụy-tạo... tạo ra khoảng không mù mịt, tạo ra nỗi sợ hãi vô hình, ám ảnh & đeo bám. Khốc liệt thay...
NHỮNG GAM MÀU KHÁC CỦA CUỘC SỐNG & TÔI
Đã quen với nỗi sợ hãi – phải thế chứ! “Phải sống & thở như chiếc kim đồng hồ - điềm đạm & bình thản” - đó chẳng phải là câu tôi vẫn nói với mình hàng ngày sao?
Đã kết thân với thứ có tên là “Trống Rỗng” – chả phải đến tận giờ mới quen, chỉ là lúc trước ít tiếp xúc hơn bây giờ rất nhiều – bây giờ gặp hàng ngày, nên trở thành thân thiết...
Rồi những thói quen cũ của một ngày bình thường cũng thay đổi, thậm chí thấy xa lạ với những thứ từng là tất cả... Thay đổi là như vậy sao – là quen thêm & quen thân vài thứ đồng thời với việc quên & từ bỏ rất nhiều thứ từng tạo ra cuộc sống hàng ngày của mình...
Thấy hoang mang...
Tất cả mọi mối quan hệ xã hội đều thay đổi cơ bản phần “lý tính” - phần thể hiện! Nhưng, thú vị là trong cơn lốc của sự thay đổi phần thể hiện, bản chất & cốt lõi của mọi mối tương quan lại có được cơ hội để lộ diện rõ rệt. Nhờ đó, mình nhận ra màu của thời gian – khi phần nổi bật mình vẫn nhìn thấy có thứ bỗng trở nên bạc phếch, phần cốt lõi vẫn không suy suyển, giản dị làm nền.
Thời gian tạo ra những phát hiện gây thất vọng về một ít lớp màu bề mặt, nhưng bù lại, thời gian làm nổi bật gam màu nền giản dị. Sự thật là chính mình đã tạo lớp nền bền vững đó theo thời gian, nhưng mình lại hớn hở sống với những hời hợt vui mắt vui tai... Tự huyễn hoặc mình: vậy mới là cuộc đời chứ!
Cứ vui thôi – dù thế nào, dù ra sao! Thời gian có sức mạnh gần như tuyệt đối nhưng lại không thể thay đổi bản chất của sự việc & con người – vậy thì đừng cố thay đổi bản chất của mình thành gam màu sáng tươi mọi người đều thích, cứ đơn giản mà làm chính mình, thế thôi à.
Có những ngày rất dài, nhớ hoang mang một giọng nói cũ, rất cũ...
Có những khi mọi khoảng trống được lấp đầy nhờ sự chờ đợi với yêu thương chân thành của những người bạn còn lại & nỗi nhớ rất vô tư nhưng ấm áp của vài người bạn nhỏ...
Có nhiều đêm không ngủ được vì mãi ngắm khuôn mặt của thiên thần nhà mình... Nó thay đổi từng giây... Chợt ngẫm nghĩ: thời gian dù vẫn có gam màu bạc bẽo trên bọn người trưởng thành chúng tôi, nhưng lại tô màu của ánh sáng lên mấy nhóc yêu trong trái tim tôi. Miễn là tôi biết chọn lọc, cuộc sống của tôi sẽ luôn có ánh sáng làm tươi mới gam màu nền giản dị bền chặt.
Saigon, June-July, 2012
HATHANH 4 HATHANH
Sớm nay trời mù sương - Sàigòn có sương mù giờ không còn là chuyện hiếm nữa rồi, mà cũng chả chắc gì màn mây mềm hư ảo bao quanh mấy tòa cao ốc & chung cư ở Sài Gòn có phải thật là sương mù không, hay chỉ là bụi khói quấn quít nhau... Nghĩ chi cho nhiều, cứ tin đó là mờ sương không phải bụi khói thì cũng có sao đâu! Chút mây khói ảo ảnh đó tạo ra một nốt trầm trong ngày nhiều nắng, cho cô-HT-mơ-mộng lên tiếng rằng: lâu lắm rồi HT không thực sự viết thứ gì đó cho mình, vì mình... Dù cũng có chia sẻ với bạn bè vài tâm sự be bé, viết cho vui, dạng “lí sự rất cùn của cô Chòe”... nhưng đã không viết được những trăn trở thực sự tồn tại trong từng giây phút của mình.
Còn phải cảm ơn nốt trầm này vì một lẽ khác, vì nó cho tôi nhớ cũng lâu lắm rồi mình chưa chơi một trò đối thoại mà tôi vẫn hay lẩm cẩm tham gia mỗi khi cần phải suy nghĩ về những thay đổi. Đó là cuộc đối thoại rất thẳng thắn & chân thành, rất tàn khốc & mạch lạc, & cảm thông ray rứt... dù không có sự nhượng bộ nào cho đến khi người nghe là TÔI quyết định sẽ về phe của ai. Cuộc hội thoại của cô-HT-số-1 & cô-HT-số-2, của lý trí & trái tim (thi thoảng & rất nhiều khi), của những bất đồng, có nước mắt và những mảnh tim vỡ - đôi khi. Với tôi – những hội thoại như vậy là lúc tôi sống cho chính mình nhiều nhất – chỉ cho mình & vì mình thôi.
Ờ, giờ thì viết, cô-HT-số-2 cũng không chắc là có thể diễn tả nổi mớ lộn xộn của cô-HT-số-1 hay không, thôi thì thong thả, có gì đâu mà vội, ngày dài tháng rộng, buồn vui mênh mông vẫn thế mà!
