Thứ Hai, 27 tháng 8, 2012

GHEN - câu chuyện số 2

Hồi còn ở thế kỷ trước, mình có register vào 1 web tìm bạn bốn phương, không nhớ vì sao mà mình không có thường xuyên liên lạc trên đó cũng chả có kết thêm bạn nào từ web ấy... Vài hôm trước mail box xuất hiện một tin nhắn đề nghị làm quen của 1 bạn do tìm thấy mình (ảnh post chính xác hồi 1998!!!) trên web ấy, bạn bảo đang ở HN – đúng cái “Hồ Cá” yêu thích của mình, cho luôn số điện thoại – nhanh tiện lợi, gửi luôn ảnh – thông điệp rõ ràng “yêu? không yêu trả dép bố về!”... Nếu như là hồi trước chắc là mình tê tê gọi điện thoại xác nhận ngay... Cũng đâu có gì sai nếu bây giờ mình trả lời: Sự thật là cô nương bạn nhìn thấy là cô Chòe của 14 năm trước, tức là tuổi thật của cô ấy giờ cũng phải cộng thêm 14... Sự thật là mình cũng lăn tăn vui vì trò chơi tìm bạn bốn phương ngày trẻ...
Sự thật là bây giờ yêu cũng dễ nhưng không sâu,
quen cũng dễ nhưng không bền,
tim chả động nhưng có thể vờ như phiến lá mảnh trong những ngày gió to lồng lộng...

Ah, bạn đừng sốt ruột vì Chòe viết dài thế mà vẫn chưa ăn nhậu gì với cái tựa đề nhé, GHEN – câu chuyện số 2 là chuyện kể lúc đã yêu đã ghen chán chê rồi, đã biết tỏng tòng tong cần làm gì nói gì khi nào với ai để biến chuyện to hóa nhỏ chuyện nhỏ thổi phù đi phủi tay... đã thế thì đâu cần phải sùng sục như hố vôi làm gì :-) Sống tạm lâu ở cõi yêu này thì GHEN cũng biến tướng kiểu khác chứ, vì cõi yêu giờ cũng có giống ngày xưa nữa đâu!

Hồi lâu mình có quen một anh bạn, hai đứa lúc ấy hình như bị sét đánh. Cô bạn gái lâu năm sắp cưới của anh biến thành một con người khác... Chỉ là rồi anh ta cũng cưới nàng – vì một lý do đơn giản: tôi không tự tử vì chàng, còn nàng ta thì đã dọa rằng sẽ chết... Có vẻ như với anh tôi đã không yêu anh đủ nhiều – vì theo hiểu biết của anh về tình yêu (từ tình yêu 5 năm với cô bạn ấy!) thì yêu là phải giành lấy giữ lấy, là luôn luôn khẳng định chủ quyền, là nếu không lấy được nhau thì em sẽ chết... Còn em Thanh lúc ấy lại bảo: em chẳng biết phải làm gì để chứng minh, anh nếu cảm nhận được & trân trọng thì anh hãy làm theo trái tim anh bảo, anh nếu thấy cần phải cưới cô ấy thì cứ làm, em sẽ không làm gì để ngăn cản... Sau ngày cưới, nàng nắm đầu anh đập xuống bàn trước mặt cha mẹ chồng – khẳng định: “giờ tôi là vợ của anh, là con của ba mẹ anh, tôi khóc vì anh là đủ rồi, giờ đến lúc con đấy phải trả giá!” – cả gia đình anh bàng hoàng, có thể giải thích vì ghen nên không kìm chế... nhưng hành động thế thì có phải hàng ngày đã giả tạo lắm sao. Người đàn ông đã không thể nhìn ra bộ mặt khác của người phụ nữ anh ta quen hơn năm năm thì chả có lý do gì để tôi còn tin anh ta trân trọng thứ tình yêu không đong đếm của tôi! Nghe kể mãi đến giờ gần 15 năm cô nàng vẫn mang chuyện ngày xưa ra dằn vặt, vẫn tự hào vì thắng được ông chồng (cô nàng mà biết giờ tôi vẫn chưa lập gia đình chắc chị ta phải sướng lắm!), vẫn cay cú vì suyt mất anh người yêu 5 năm ngày ấy khi chàng ta sẵn sàng bỏ tất để đi với người khác.. Thật lòng là chuyện bi hài ngày đó là một trong những nền tảng cho cách tôi sống khi yêu & cách tôi ủng hộ trái tim mình nếu phải ở trong tình huống phải ghen. Ừ thì cứ nghĩ chán chê đi, cứ đau đớn tự giằng xé đi... rồi thì hoặc buông tay hoặc chờ đợi!

“ĐỪNG MẤT SỨC GHEN TUÔNG MÀ LÀM GÌ! ĐỪNG PHUNG PHÍ TÌNH YÊU VÀO NHỮNG CƠN THỊNH NỘ TỰ ĐÁNH MẤT MÌNH!” – câu này mình luôn luôn muốn nói với tất cả bạn bè nếu có một ngày chẳng may bạn tìm mình tâm sự chuyện người í đang tung tăng vung vít ở đâu đó, một nơi bạn nghĩ không hề có bạn! Dù ở giai đoạn nghi ngờ, có bằng chứng, hay tưởng tượng hay là bắt được quả tang... cũng đừng phí sức! Đừng hỏi Chòe “tại sao?” cứ tự hỏi chính mình vài câu – giả như đang chất vấn tên tội phạm tên “TÔI” & bắt “nó” trả lời thành thật, bắt “nó” thề chỉ nói sự thật...
  1. THÍCH – KHÔNG THÍCH – HẠNH PHÚC – BẤT HẠNH – ĐAM MÊ – DỤC VỌNG – TRÁCH NHIỆM – BỔN PHẬN – CHÁN – THẤT VỌNG – ÂN NGHĨA – TÔN TRỌNG...: Sao cứ tách bạch bọn chúng ra? Vì cả cái hỗn hợp ấy mới thành một chữ YÊU! Vì nhiều khi chính mình quên nên pha chế không đúng liều lượng mới thành ra GHEN! Không phải sao?
  2. Lúc cơm lành canh ngọt, sao cứ cố ý bỏ quên vài thứ? Lại biện hộ: dù gì thì A-B-C cũng lấp đầy D-E-F...
  3. Lúc thất vọng về D-E-F, sao lại lờ đi rằng chúng mình đã từng hạnh phúc vì A-B-C? Lúc ấy, ngay cả A-B-C cũng bị chính mình bóp méo: chắc khi ấy là giả tạo mà thành?
Khi còn nhau, sao không vì nhau vì mình cho trọn vẹn? Ah, đừng hỏi Chòe sao mới là trọn vẹn – tự mình định nghĩa thôi mà, thấy đủ là đủ, thấy trọn vẹn thì trọn vẹn – chỉ là đã định nghĩa thứ mà mình cho đi như thế là “trọn vẹn” thì sau này cũng nên theo đó mà đo bất hạnh khi mình đang vịn vào để dằn vặt đối phương.

Hơn bất kỳ ai, tôi biết mình không đủ “tư cách” để mong người ta tin mình nghe mình trong mấy chuyện yêu & ghen này. Vì tôi chưa từng chung sống với ai quá 10 ngày, dĩ nhiên đã chẳng có trách nhiệm tình yêu gì với ai, cũng vì như thế nên chắc gì người ta đã tin là tôi cũng từng yêu ai đó đủ nhiều đủ sâu sắc. Tôi cũng hiếm khi có xác nhận cặp kè cùng ai đấy (bọn Cá của tôi toàn hoạt động trong vùng bí mật, có bạn được tôi trưng ra thì cả thiên hạ xúm xít đen đỏ bảo là tình yêu ngang trái!!!!)... Mà thôi, kể mãi về mình cũng chỉ có bấy nhiêu, tin hay không cũng được, bạn đọc đến đây rồi thì chắc sẽ đọc tiếp thêm chút nữa thôi – sắp hết rồi, hết ngay ấy mà.

Hồi ba tôi qua đời, có người phụ nữ dẫn về một cô bé 10 tuổi xin chịu tang, cả nhà vỡ òa. Chả biết vì thấy người nhớ người, hay thương cảm, hay xót xa tình đời... Bé giống người trong hình như tạc, nó còn tên là Thanh (sau này tôi nghe kể hễ bà nào sinh con gái ba tôi đều bắt đặt tên Thanh – là tên của tôi!)... Người phụ nữ ấy dỉ nhiên mẹ tôi biết. Nếu ba tôi còn trên đời chắc cả kiếp này những người phụ nữ của ông vẫn còn thù hận nhau, chỉ thù hận oán trách mà thôi. Nhưng ông ra đi rồi, người sống phải tiếp tục sống chứ, thế là họ ngồi lại với nhau, cùng khóc than thương nhớ người đàn ông đã khuất, xem như chưa từng có đoạn hận thù, xem như giờ mới bắt đầu... Có câu ‘”chết là hết” – hồi đó tôi không suy nghĩ nhiều (vì cũng không phải chuyện yêu đương gì của chính mình), tôi có thêm một đứa em gái chính thức, mẹ tôi có thêm một người gọi nàng là chị, lâu lâu gặp mặt họ cũng có đôi khi nhắc chuyện ghen tuông ngày cũ như kể chuyện của người khác... Có câu “chết là hết” – sau này tôi hay suy nghĩ về chuyện nhà mình mỗi khi ý tưởng giữa Yêu-Ghen đan xen lẫn lộn – sao cứ phải đợi đến lúc chết hay là người chết rồi mình mới tha thứ, để phải chấp nhận rằng giờ có muốn bày tỏ thương yêu cũng chả còn được nữa... Lúc còn nhau sao không chỉ yêu thương thôi mà lại còn thay lòng đổi dạ tham lam rồi ghen tuông thù hận?

Lúc trẻ – Ghen vì người ấy còn nhan sắc, còn sức lực cống hiến cho các trò chơi ái tình, còn khả năng kiếm ra tiền tài... Ghen vì lo người ấy chia sẻ những thứ ấy với kẻ khác. Vậy lúc trẻ Yêu là vì những thứ đó hay sao?

Có chút tuổi – Ghen vì cần giữ quyền lực địa vị tiền bạc cho con cái & cho mình, Ghen vì tự ái khi chàng-nàng quen người khác trẻ đẹp hơn mình, hoành tráng hơn mình... lại khinh bỉ: tình nghĩa bao nhiêu năm rồi cũng  xem như men rượu cay chếnh choáng mù mờ. Kẻ mang tiếng phụ bạc vì đổi nghĩa tình lấy đuôi mắt dài ướt rượt... Kẻ oán trách gầm gừ đánh rớt luôn chút tình còn lại vào những lời cay nghiệt của ghen tuông...

Dĩ nhiên có vô số lý do để Ghen, và người trong cuộc thấy tất cả lý do đều đúng...Chỉ là tôi thấy hơi oan cho Tình Yêu.

Theo suy nghĩ nông cạn của tôi, khi còn trẻ, lúc mà “còn sức lực cống hiến cho các trò chơi ái tình” ấy, có thể là lúc người ta nhiều điều kiện nhất để yêu thêm người này người khác – vì khi ấy còn muốn quăng mình vào các loại thử thách, vì lúc ấy bình yên không phải là đích đến... Nhưng, trái tim của người trẻ lại tin vào cảm giác đặc biệt vì một người – thế đấy, dù thích lao vào những thử thách & trải nghiệm, người trẻ vẫn tự biết trân trọng chọn lựa của trái tim họ. Nếu còn cảm nhận tình yêu từ đối phương thì tại sao không tin thêm một chút để tình yêu thời tuổi trẻ không bị lão hóa quá nhanh vì những mệt mỏi nghi ngờ do Ghen?

Sống nhiều thêm, khi mà “sức lực cống hiến cho các trò chơi ái tình” đang dần dần rời bỏ mình, người ta sẽ dùng chút sức lực còn lại để tạo sự bình yên, hay cố mà không phá vỡ nó... Cuộc sống chung giờ đã quá quen thuộc, đôi khi gây nhàm chán... Nhưng bù lại gia đình đã ổn định, rễ cây đã ăn sâu vào cái nền tảng đó, cả những thói quen xấu cũng đã ăn rất sâu, đã tạo ra một cộng đồng nhỏ nhỏ nơi họ chấp nhận mình tôn sùng mình ngay cả những tật xấu cũng mang giá trị riêng gia đình này mới có... vậy thì chẳng có ai can đảm từ bỏ chỉ vì cảm giác mới lạ mua vui vài chốc (là chưa nói cũng chả còn sức lực đâu để cống hiến lâu dài cho những trò đứng tim của các tình yêu chớp nhoáng...)

Theo lý luận hạn hẹp của tôi thì YÊU là tuyệt đối nên không thể có GHEN lẫn vào. Ai nói sao mặc kệ, lý luận của tôi là đã yêu thì nếu người ta thấy chán hay có niềm vui nơi khác thì chung quy chắc là tại mình, nếu không cố gắng tự thay đổi được thì để cho người ta toại nguyện (ngốc nhỉ?) Nếu còn yêu thì chờ đợi, nếu trái tim mệt mõi đớn đau thì thôi quay về điểm bắt đầu nơi mình yêu mình nhất, không hy sinh cho người ta nữa... Nghe lý thuyết nhỉ?

(Saigon, tháng 8, 2012)