Chủ Nhật, 27 tháng 1, 2013

ẢO


Thấy tôi xúng xính đi ăn mừng đám cưới anh bạn cùng học phổ thông, mẹ tôi hỏi: “Đứa nào cưới?”
-          Mẹ không biết nó đâu...
-          Ừ, bạn mày tao chỉ biết vài đứa mà cũng chỉ có con Kim Loan, thằng Quang, thằng Châu là còn biết mày là ai, tết nhất còn qua nhà thăm mày. Những đứa mày chơi thân cho lắm, lo cho lắm, còn lo cho cả gia đình của nó nữa... có bao giờ thấy hỏi han đến mày đâu, mày cứ thử chết quách đi xem có đứa nào biết mày đã chết không?
-          Mẹ cứ nói thế... :-)
Ơh, mà mẹ nói đúng chứ, mấy chục năm nay chỉ có tôi hỏi han bọn nó, chứ có từng đứa nào dù đơn giản gọi một cuộc điện thoại hỏi thăm tôi (dĩ nhiên ngoại trừ mấy đứa mà mẹ tôi đã nêu tên!!!). Ái chà chà, cái sự thật này cay nghiệt đó nghen!

Ở đám cưới – cái đám cưới mà cả đám tham dự hôm nay, chúng tôi đều nghĩ đó là cơ hội để gặp mặt nhau, còn cái việc mừng thằng bạn già mấy chục tuổi rồi mới lấy được vợ trở thành đương nhiên & thứ yếu, ở đó, những người bạn mà thằng bạn nghĩ là thân với nó (mà đúng họ là trong số rất ít bạn gái cùng lớp mà nó chơi với ngày nhỏ), thì những người đấy đã không xuất hiện.

Có một cô nàng, vốn là bộ 3 bộ tứ của tôi ngày xưa, đám bạn học cũ luôn luôn hỏi thăm nàng ta... có đứa ở bên Mỹ mấy chục năm mới dzìa VN mấy ngày cũng lặn lội tìm đến tận nhà để hỏi thăm, có đứa bên Nhật về Thủ Đức thăm ba thời gian vỏn vẹn chưa đầy 48h nhưng vẫn nằng nặc muốn gặp nó... Bạn tôi tụi nó có biết đâu, với nàng ấy, bạn mấy mươi năm đã không gặp thì có gặp cũng chả để làm gì... Ừ cuộc sống bận rộn mà, khó khăn chồng chất mà... đám bạn ở xa đó dĩ nhiên không biết (vì tôi chả nỡ nói ra sự thật phũ phàng ấy) và giờ nếu có đoán biết tôi đang nói ai thì chắc cũng không ai nỡ trách móc. Cũng đúng thôi, mỗi người với nhau trong cuộc sống này chỉ là mắc xích của cuộc sống người khác, mình là ai trong đời họ không nhất thiết phải có giá trị tương đương với sự thật họ là ai trong đời mình... Nếu vẫn yêu quí người bạn ấy dù chả còn nhận được tín hiệu nào, thì vẫn yêu quí – vì bây giờ là yêu quí & trân trọng chính thời niên thiếu của mình, mà trong cái thời ấy thì vài người bạn như cô nàng này đã luôn luôn hiện diện.

Lớp cũ gắn bó với cô giáo dạy tóan, rồi cô thành cô chủ nhiệm năm cuối cấp. Hai mươi năm bọn tôi vẫn mùng 3 Tết là có đứa lên thăm cô, ngồi với đám hậu bối – dễ chừng tuổi còn nhỏ hơn tuổi con của vài đứa trong lớp. Hôm nay đám cưới cũng có cô. Đám bạn lần luợt qua chào cô. Cô quên hẳn một đứa, không mảy may nhớ ra nó là ai – dù là sau 25 năm, nó là đứa có vẻ ngoài ít thay đổi nhất. Chả ai bị tổn thương, vì cô có mấy ngàn học trò, có phải chỉ mỗi lớp tôi đâu... Nhưng điều này làm tôi nhớ vài câu chuyện nhỏ khác mà bạn bè gặp nhau năm trước khi tôi qua Mỹ đã từng tâm sự với tôi suy nghĩ của tụi nó về cô. Xưa nay chuyện này tụi nó dĩ nhiên không nói với tôi – vì tôi là đứa học trò thân thiết & có vẻ là gần gũi với cô nhất. Các bạn nói từng rất không thích cô, vì cô chỉ quan tâm đến những đứa nổi bật. Sự thật thì đúng thế, hay ít nhất thể hiện của cô giáo trong thời gian chúng tôi ở trường ngày xưa là như thế. Tôi & các bạn tôi sau này trưởng thành rồi cũng biết đó là chuyện thường tình. Đến cha mẹ mà còn thể hiện sự ưu ái cho đứa con nào mang tiếng thơm về cho gia đình nữa mà, huống chi nghề giáo, thầy cô tự hào về đứa học trò nào thì sẽ có khuynh hướng nhắc đến tên đứa đó nhiều hơn một chút. Sau này có nhiều dịp ngồi với các bạn học, tôi mới nghiệm ra vài điều – thật ra chính những đứa ít nói hay là những học trò mà hồi đó học môn toán của cô còn chưa giỏi lắm, tụi nó mới là những đứa cần cô & thực sự yêu cô với tấm lòng trẻ con nhạy cảm của tụi nó. Mấy đứa như tôi nhận được sự ưu ái của cô thì nghĩ là đương nhiên, & chưa từng cố gắng yêu thương cô, trong khi các bạn khác thì có. Điều này có lẽ cô không bao giờ biết.

Tôi là người từng dạy về thuyết tảng băng, sự thật ở phần nổi & phần chìm của tảng băng... Chuyện bạn bè lớp cũ cũng khiến tôi nghĩ về điều này. Tôi nằm ở phần nổi đó & cả những người bạn vốn có thể gọi là “thân nhất” của tôi ngày xưa cũng nằm ở phần nổi đó... Bao nhiêu năm sau này, nhiều khi tôi ngạc nhiên một cách hạnh phúc khi biết có nhiều người bạn rất yêu quý lớp A1, yêu lớp hơn cả tôi, họ là những bạn ở phần chìm của tảng băng, họ nhớ từng chi tiết ngày xưa thế nào, trong khi tôi chỉ nhớ mình tung tăng ở phần nổi & những người ở đó.

Là ẢO.
Mà đã là ảo thì, đôi khi, không cần phải tiếp tục dành cho nó sự nâng niu mà nó không xứng. Việc này không dễ, vì thừa nhận vài thứ mình đang trân trọng chỉ có giá trị Ảo đã là việc rất khó làm rồi (như tự phủ nhận mình ấy!).

Là ẢO.
Mà đã là ảo thì, đôi khi, chính nó không muốn lộ diện, không cần phải lộ diện, không cần phải được phơi bày.
Nhưng dù là ẢO, vẫn cần phải được nâng niu & nhận được sự trân trọng tương xứng.

Bây giờ cả đám bao nhiêu tuổi rồi, đâu còn chuyện ngồi trách móc nhau, gặp được nhau là mừng như đi hội rồi. Tôi chỉ muốn nhắn nhủ bạn bè tôi, những đứa còn lại của rừng cười, dù ngày xưa bạn không từng là bạn thân hay những người thường cặp kè hủ hỉ với tôi, nếu trong lòng các bạn vẫn lung linh thời niên thiếu có 12A1 & có tôi, các bạn là phần đời rất lớn của tôi. Là PHẦN ĐỜI CÓ THẬT CỦA TÔI!

(Thuduc, Jan 27, 2013)
hôm nay đám cưới Đình Thông




Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013

CHỌN MỘT DÒNG... HAY ĐỂ NƯỚC TRÔI?

Mấy ngày này thật điên đầu vì phải ra quyết định liên quan đến tương lai.

Mình không thích việc này chút nào - dù đã từng rất chân thành & thoải mái chia sẻ với bạn thân rằng mình trải nghiệm toàn bộ quá trình của viêc ra quyết định & tự hào về quyết định ấy của mình. Nhưng lần này thì khác...

Lần này cũng cần phải ra một quyết định tương tự - đi hay ở, & nếu đi thì với lời mời gọi nào... Cảm giác cực khó chịu, vì chả có cái quá trình nào cần phải hoàn tất cả, chỉ lấn cấn cơ hội công viêc thật tốt & một tình bạn đang khá ổn. Giống như đã từng phải xem xét tận cùng và quyết định vì tình bạn lâu dài nên... từ chối chuyển nó thành tình yêu - Lần này không liên quan gì đến yêu đương trai gái, nhưng cũng vì một tình bạn thú vị mà không thể chuyển thành sếp & nhân viên, dù có professional cỡ nào thì chắc chắn sẽ tổn thương tình bạn, chưa kể mình cũng biết hơi bị rõ tính khí nắng mưa vô đối của người bạn này. Là bạn thì thấy sự vô đối đó cũng chấp nhận được, nhưng là người khác thì... mình không chắc mình sẽ là ai :-) Lăn tăn mãi vì vài cơ hội có thể nói là tuyệt vời & mơ ước của chính mình, lăn tăn mãi vì cân nhắc bạn bè... dù vẫn biết chính mình nghiêng về phía Giữ Tình Bạn, nhưng vẫn cần một cú hích "Thôi thôi, em ngưng ngay cái ý nghĩ đó" thì mới dứt khoát chia tay với cơ hội đang vẫy vẫy phấp phới trước mắt. Nhưng, nói thật, nói ra rồi thì nhẹ cả người.

Phải cảm ơn hai người
cảm ơn anh, vị cố-vấn đặc biệt của em!
cảm ơn người bạn thú vị của em, cảm ơn vì anh cũng thấy nhẹ nhõm & vui vẻ đứng về phía LÀ BẠN chứ không... dỗi, vì lần này là lần đầu tiên em từ chối "hợp tác" với anh! :-)

Nhẹ lòng

Saigon, Jan 24 2013

Thứ Hai, 14 tháng 1, 2013

vẫn viết về tình yêu


Nói thiệt là mới cách đây 2 hôm, trên chuyến xe lắc lư đi vào vùng Krông Bông – ĐakLak mần từ thiện, mình ngồi gần một cô nàng bạn của bạn, người ta chồng con đuề huề rùi, vậy mà khi được hỏi kinh ngịm êu đương là mình lại vung vít tíu tít quảng bá cái thói linh tinh vô định của mình.

Lúc nãy dạo 1 vòng facebook đọc thấy trên tường nhà bạn bè & bạn của bạn của bạn của bạn… thấy có một ít lời yêu thương – chân tình, ướt át, sướt mướt, đam mê, cháy… rụi & cũng có vài cái tỉnh rụi!

Giật mình thon thót – dạo này (mà đúng ra là lâu lắm rồi!) mình chả viết gì về tềnh êu, dù cũng êu kêu keng keng, dù vẫn câu cá/ vui với cá/ nuôi cá &  thả cá. Chết, cứ kiểu tình cảm khô cạn hạn hán như lày thì có ngày mất luôn cái danh hiệu cuối cùng vào tay đứa khác – cái đỉnh đỉnh đại danh “Thiên Hạ Đệ Nhất Dzại Giai” ấy, dù không mấy đáng tự hào, nhưng được cái nghe cũng vang vang kêu leng keng như chuông cà lem thời trẻ con.

Trong kho ký ức cũ kĩ, những lời yêu vẫn còn tươi mới, dù là mối tình trẻ con mơ mộng của 25 năm trước, hay là “vết thương sau cùng”… vẫn mang nguyên vẹn cảm xúc mỗi khi tình cờ hay cố ý nhắc đến. Vì những người bạn đã từng nghe mình trải lòng, hay từng kiên nhẫn chờ mình bước ra từ khoảng lặng vài ngày nhốt mình trong không gian u buồn đặc quánh… vì với những người bạn ấy, mình dù bao nhiêu tuổi, dù những khi yêu vui tung tăng hay dại dột thiêu thân, với bạn, cái cách mình sống & yêu – lúc như nến đốt cháy bản thân để nuôi nguồn sáng leo lét, lúc như sóng ngang tàng vồ vập hất tung trắng xóa bến bờ – yêu & sống như thế sao không khiến bạn bè & những người yêu thương phải lo lắng bất an?

Gạt qua mớ bòng bong những yêu đương 100-năm/ Năm-Trăm/ Năm-Mươi-Xu… mình vẫn yêu như chưa từng học được bài học nào. Kệ chứ, có ai giống ai đâu & trong cuộc sống của các tềnh êu cũ mới, mình cũng đóng những vai trò vị trí khác nhau, mình cũng là những cô Chòe khác nhau – có cô lòe loẹt lục lam chàm tím, có cô trầm một nốt nâu xám hoàn toàn, có cô lập lòe ánh sáng đom đóm & cũng có khi mình đóng tất cả các vai kể trên. Cuộc sống mình nhờ vậy mà không quá chán, nhờ vậy mà dù khi kết thúc phần đời dù dài 10-20 năm mình cũng chỉ uống một ly nước đắng, nhắm mắt nhắm mũi một lần là thôi luôn, quay lưng là trái tim quên hết dù vì người ấy Nó đã từng hét toáng lên với Lý Trí rằng “Tao sẽ ngưng đập nếu Mày còn lèm bèm phân tích đúng sai”.

Bạn bè thân yêu mãi đến tận bây giờ mới có vài đứa thở phào yên tâm, vì đã chứng kiến tận mắt Hai-Cô-Chòe độc lập & tôn trọng nhau. Dù Trái Tim luôn luôn thắng, nhưng trái tim trẻ con ấy nó biết Lý Trí đã nhường nhịn nó & vì thế nó “không dám” làm gì quá đáng!

Cũng muốn viết về tình yêu – mà trái tim giờ đã bị lý trí thu phục nên không còn nhiều hoa hồng mơ mộng nữa. Đôi khi lời yêu được chắp cánh bay phấp phới rồi, nhưng phải bay trong lồng nguyên tắc nên lại thôi.
Cũng muốn nói về tình yêu – mà lý trí nhường nhịn trái tim mãi rồi nên lý lẽ phân tích của mình dù chưa phát biểu mà nghe chừng đã không thực hiện được, lại thôi.

Viết dông dài thế thôi – viết những tranh luận của hai cô Chòe Lý-Sự-Rất-Cùn & Mơ-Màng-Dại-Dột xuống cho vui một mai này đọc lại, chứ tóm lại thì chỉ vài dòng thế này:
Tình Yêu đơn giản lắm
Cứ yêu thế thôi,
là để người ấy ung dung tồn tại trong cuộc sống của mình,
như chưa từng phải suy tư
như ngày mới lớn gặp là yêu người bạn cùng lớp
như mưa mùa hè - đương nhiên là mưa, không cần báo trước
nếu được yêu như thế - còn mong chờ gì hơn nữa???

Saigon, Jan 14, 2013
Viết cho HT & vì những người bạn đã luôn luôn dành cho mình một chỗ bình yên trú chân dù yêu mệt mõi hay hăng hái dấn thân vào những hành trình vô định