Thứ Hai, 18 tháng 1, 2010

sao Thany không viết thêm bài "YÊU"?

Có vài người bạn (cũ mới có đủ) hỏi Chòe "Sao không viết thêm 1 bài YÊU?" - tôi đoán: chắc là bạn từng đọc cái note GHEN hồi lâu... Biết bạn hỏi thế thôi, hỏi cho biết khi nào Thany có bài đăng mới trên FB này & hỏi để nhắc Chòe "đừng quên ghi chép nhé!", chứ bạn biết thừa, sức Chòe làm sao mà viết nổi về đề tài hàng khủng này qua 1 cái note nhỏ xíu chứ.

Mỗi người sẽ YÊU cách khác nhau & thể hiện tình yêu của mình khác nhau - vì tính cách khác nhau & sự trải nghiệm đời sống cũng hoàn toàn khác nhau.

Chòe mà có viết cũng chỉ loanh quanh loay hoay trải nghiệm của chính mình - Chuyện của Chòe chỉ là chuyện của Chòe thôi, không mang tính đại diện, cũng có vài khoảnh khắc dữ dội đau đớn & cũng có một ít reo vui hân hoan... nhưng chắc là "mua vui cũng được một vài trống canh" (xin phép cụ Nguyễn Du cho con xin 1 dòng) & tạo ra một mảnh ghép nho nhỏ cho bức tranh chữ YÊU.

1. TRÒ CHƠI - CÂU CHUYỆN THỨ NHẤT (Tháng 12/1993)http://thany-writing4anotherday.blogspot.com/2009/05/love-games.html
2. CÂU CHUYỆN THỨ HAI & NHỮNG BÍ MẬT CỦA CUỘC SỐNG... (Tháng 7/2003)
http://thany-writing4anotherday.blogspot.com/2009/05/wrote-after-17-years.html
3. NƯỚC MẮT -
http://thany-writing4anotherday.blogspot.com/2009/05/tears.html
4. PHÍA SAU THIÊN ĐƯỜNG -
http://thany-writing4anotherday.blogspot.com/2009/05/phia-sau-thien-duong.html
5. TRO TÀN - CÂU CHUYỆN CUỐI CÙNG...
http://thany-writing4anotherday.blogspot.com/2009/10/tro-tan.html


HÃY YÊU NHƯ CHƯA YÊU LẦN NÀO – CÂU CHUYỆN HÀNG NGÀY…

Có người dù bất kể là sự kiện gì trong ngày cũng tự nhiên mà chia sẻ với tôi – một tin nhắn nho nhỏ, một câu hỏi vu vơ, thời tiết thế nào, công việc ra sao… Có tưởng tượng được không: tất cả những điều như thế chúng tôi trao đổi hàng ngày. Đôi khi tôi ngồi ngẫm lại, hình như ngày nào cũng như ngày nào, tuần nào cũng như tuần nào, câu hỏi gần như giống nhau, câu trả lời thì tùy thời tiết, nhưng hầu như là nếu ngày mưa thì sẽ giống những ngày mưa khác, ngày nắng gió thì sẽ có ngày nắng gió tương tự… Khi buồn, khi vui, khi lo lắng, khi an bình, khi lang thang ngoài sân bay tiếp nối những hành trình bất tận, khi chúi mũi vào màn hình vi tính, ngày nắng nóng chọn một bộ đồ thể thao khỏe khoắn, ngày lạnh lẽo đi ra đường mang giày vớ thế nào, khi có một (hay nhiều) cô nương xinh đẹp chung quanh, khi xao xuyến vì một người phụ nữ khác… người ta đơn giản chia sẻ với tôi & trong suy nghĩ của cuộc sống quá nhiều tự do như thế, đôi khi họ nghĩ “Đùa àh, Chòe mà yêu gì mình, yêu mà thế àh…”

Tôi biết họ không gọi thứ đó là Tình Yêu, với người ta, Tình Yêu không đơn giản vậy! Tuy nhiên bằng cách này hay cách khác, người ta đã cho phép chính họ bị ảnh hưởng bởi sự hiện diện của tôi. Đến lúc nào đó chia sẻ cuộc sống với một cô nương khác, đến lúc biết rằng “Chòe phải yêu mình lắm mới để cho mình thứ quan trọng nhất – TỰ DO”, lúc đó thì cũng muộn muộn nhiều rồi.

Còn tôi thì khác. Với tôi – chỉ có yêu mới chia sẻ, chỉ có Yêu mới có thể tìm thấy điều mới mẻ trong mọi thứ bình thường hàng ngày & vui bất tận với mỗi một tiếng bíp bíp nhỏ xíu. Và như thế, tôi đã sống trọn vẹn chính mình, tôi đã yêu đơn giản như thở. Tôi cũng không vui gì khi đến một ngày người ta muộn màng nhận ra Tình Yêu là đơn giản thế thôi… nhưng tôi chẳng làm gì để thay đổi – vì sẽ chẳng ai tin "Tình Yêu thật ra rất đơn giản" cho đến khi quá muộn.

Cuộc sống muôn màu sắc & cuộc sống thật ngắn ngủi. Với Chòe - YÊU LÀ… CỨ YÊU THẾ THÔI, CHẲNG ĐONG ĐẾM GÌ…

(19/1/2010)

Thứ Ba, 12 tháng 1, 2010

NHỮNG KHOẢNH KHẮC LÀM NÊN CUỘC SỐNG CỦA CHÚNG TA

Trở về từ buổi khai trương quán cơm 2000 tôi vẫn còn thấy lâng lâng trong lòng một thứ tình cảm ấm áp khó tả.

Tôi nhớ khuôn mặt đáng yêu của cô bé bán báo đội cái nón lá bé xíu. Vương vấn trong tưởng tượng của tôi là vẻ lầm lì, đen nhẻm lấm lem của chú bé ăn xin giấu cái tô xin tiền vào lưng áo khi e dè bước vào quán… Tôi nhớ vẻ hớn hở của chú xe ôm khoe rằng “Tui kiu thêm mấy người nữa dzô ăn đó nhe” và cười rạng rỡ, chú cảm ơn chúng tôi đã cho chú cơ hội làm được việc đưa tin tốt lành cho những người bạn lao động nghèo như mình…

Sao có thể quên những ông cụ bà cụ lam lũ móm mém vài cái răng, run rẩy bàn tay già nua xúc từng muỗng cơm nhỏ như sợ phần cơm hết nhanh quá, như cố níu kéo cảm giác khó tin về một bữa cơm ngon lành chỉ tốn 2000 đồng, nhưng không giấu nụ cười hạnh phúc trên gương mặt đậm giấu ấn thời gian…

Có người phụ nữ giúp việc nhà cho một cửa hàng gần đó, sau bữa cơm, chị ngồi xuống phụ chúng tôi rửa khay chén “Trả tiền có 2000Đ mà ăn xong rồi về thấy kỳ quá

Nếu có ai đó hỏi tôi “Như thế nào là hạnh phúc?” có lẽ tôi sẽ vẫn bối rối khi chưa có câu trả lời chính xác, vì người ta suốt cuộc đời vẫn đi tìm thứ gọi là HẠNH PHÚC. Nhưng cảm giác hạnh phúc thì hôm nay tôi biết thêm một chút – cảm giác mang đến điều bất ngờ cho người khác, là thứ niềm vui khi nhìn thấy nụ cười giãn những nếp lo toan trên khuôn mặt những người hàng ngày lam lũ kiếm sống trên các nẻo đường thành phố.

Tôi ngạc nhiên phát hiện chính mình thay đổi cách sống & niềm vui sống khi mình tự nguyện ngồi xuống phụ các bạn rửa đống khay chén – trong khi ở nhà mình chẳng bao giờ phải làm việc này cả. Từ chính mình tôi biết có rất nhiều các bạn bè của chúng tôi ở diễn đàn này, họ đang xắn tay áo lăn xả vào rất nhiều việc vất vả hơn việc rửa chén nhỏ xíu mà tôi tham gia hôm nay.

Tôi cũng biết một lời cảm ơn không đủ để nói hết lòng biết ơn của tôi với tất cả các bạn bè của DĐ này. Các bạn của tôi (& trong đó có tôi) những người không quen biết nhau chỉ có cùng một niềm tin vào lòng nhân ái, đã chung tay đóng góp cho quán cơm này hôm nay & tạo ra sự thay đổi cho rất nhiều những mảnh đời nho nhỏ chung quanh chúng tôi.

Tôi từng rất thích một câu ngạn ngữ mà tôi chẳng biết dịch sang tiếng Việt thế nào, nó nói thế này: “Life is not measured by the breaths you take, but by the moments that take your breath away." Và khoảnh khắc nhìn thấy nụ cười của những người nghèo đến quán cơm 2000 của chúng tôi hôm nay, với tôi, đó là một trong những khoảnh khắc làm nên cuộc sống của mình.

THANY - Sep 7, 2009


(Nguồn hình ảnh: NTCM & Opla)

CHIA SẺ

Mấy hôm nay tôi buồn, không thiết nhấc cánh tay, chẳng muốn thở - vì sợ người ta phát hiện tiếng thở mình dài quá, không bình thường…

Hôm qua có 1 người bạn-của-bạn viết 1 bài về 1 người bạn của anh ta nữa – tính ra chẳng có mảy may gì liên quan đến tôi – câu chuyện về những tấm lòng nối với nhau để giúp một em bé vượt qua cửa tử của ca mổ tim. Tôi chẳng giúp được gì, nhưng sáng nay nghe tin ca mổ thành công, tự dưng tôi thấy vui, là tin vui thắp sáng 1 ngày của tôi luôn đấy, thấy như mình có chút công dù chỉ góp một lời cầu nguyện.

Chuyện của tôi – cố gắng mãi cuối cùng tôi cũng len lén post 1 câu lên FB, đã gia giảm 90% nỗi buồn… Đám bạn nhỏ nhảy tưng tưng đòi đi uýnh nhau “Đứa nào làm Chòe buồn, nói tụi em một tiếng, em kêu tụi nó uýnh hội đồng nha”. Có đứa thì nhìn thấy tôi mấy ngày này, lặng lẽ viết 1 cái note nho nhỏ
“You deserve the best, you settle for less only because you don't believe you deserve. No appreciation can ever be worth your sacrifice when you have sacrificed yourself, so don't.”

Tôi cũng không chắc mình “deserve the best”… Tôi chẳng kể lể gì vì chuyện mình chẳng giống ai, chẳng nói gì đựơc, lại thấy chung quanh mọi người đang rộn ràng & bận rộn… tôi chỉ thấy tủi thân vì vào lúc mình không ổn thì mọi người lại vui, làm mình chẳng dám hó hé, sợ làm bạn bè cụt hứng… nhưng ngẫm lại, mình tiu nghỉu thế này cũng chẳng mang lại hào hứng cho ai.

Dù tôi chẳng thực sự sẻ chia gì, nhưng viết ra một chút, nhận lại vài lời khuyến khích của một bọn dù chẳng biết đang xảy ra chuyện gì – thấy lòng nhẹ nhẹ một chút. Nghĩ cho cùng tụi nó cũng chẳng cần quan tâm chi tiết, cứ thấy chị Chòe buồn là tụi nó lại nghĩ phải uýnh cái “thằng cha nào” – cái tiếng "dại giai" của Chòe đã khiến tụi nhỏ luôn nghĩ Chòe vui hay buồn luôn có dính dáng đến bọn con giai. (lần này thì đúng là có dính đến “giai”, nhưng đám nhóc yêu quý ạ, chẳng thể làm gì cái thằng ku ấy đựơc vì nó là em ruột của Chòe tôi!)

Hôm nay, bài note của bạn-của-bạn có báo tin vui – ca mổ thành công, đứa bé sẽ ăn tết ở quê nhà với trái tim khỏe mạnh. Bạn-của-bạn nói “chia sẻ niềm vui là niềm vui được nhân lên mà” – tôi nghĩ đến chuyện của mình, cũng là chia sẻ, nhưng là nỗi buồn, lạ nhỉ, chia sẻ nỗi buồn thì nỗi buồn vơi đi.

Quan trọng là mình quyết định chia sẻ hay không thôi – chứ kết quả của hành động chia sẻ luôn luôn là điều đặc biệt! Nó quẳng bớt gánh lo toan muộn phiền trên vai mình & sưởi ấm trái tim đang buồn của mình, lại thắp sáng những ánh đén lấp lánh để niềm vui thêm lung linh.

Tôi học thêm được 1 từ rồi đấy – học trọn vẹn ý nghĩa của từ CHIA SẺ.

(Saigon, Jan 12, 2010)


Thứ Tư, 6 tháng 1, 2010

THÁNG NGÀY BUỒN VUI NỐI TIẾP...

Ngày cuối cùng của năm 2009, CầuVồng đã post 1 bài note tổng kết năm của cậu ấy – câu chuyện của tôi viết vào thời điểm đó có nhiều phần giống của ABN – vì tôi tham dự vài phần trong những sự kiện của chàng ta & ngược lại. Thế là tôi thay đổi 1 chút khi kể lại câu chuyện của mình... Mà tôi chỉ nghĩ thế thôi, chứ nếu có trùng lặp thì chỉ một vài sự kiện, chứ làm sao mà giống được. Tôi vẫn giữ thói quen nhìn lại xem mình đã sống và cảm nhận cuộc sống này như thế nào – năm này tôi vẫn yêu mà – còn yêu sâu hơn năm 2008 nữa kia :-)

Tôi yêu chính mình nhiều hơn – nhưng sự thật là nếu tôi có được hạnh phúc nhiều hơn bao nhiêu khắc thời gian thì nỗi buồn cũng không hề kém cạnh. Cái được cái mất chẳng thể rạch ròi được thì làm sao đong đếm liệt kê ra được?


Tôi đi nhiều hơn & trải nghiệm nhiều hơn. Nhưng nếu tính kilomet mà tôi có cơ hội sải bước thì trong vòng 10 năm trở lại đây, năm này là năm tôi "đi" gần nhất nhưng “được” nhiều nhất! Loanh loanh loanh quanh, bay ra bay vô Saigon Hanoi, loay hoay xoay xoay công việc & bạn bè, một vài chuyến làm từ thiện, thử thách sự chịu đựng của mình với những câu chuyện thương tâm, nước mắt càng ngày càng cạn để có thể rơi thành giọt, vậy mà vẫn đủ để biến thể thành lũ cuộn trong lòng & chảy tràn trên giấy.

Tôi đến được Hà Giang – thõa nguyện 1 ước mơ chu du vùng núi rừng phía Bắc Việt Nam & tận mắt nhìn những mảnh ruộng bậc thang đẹp như tranh vẽ.
Có thể xem chuyến đi Siem Reap ngày cuối cùng của năm 2009 là 1 sự kiện của năm này không nhỉ? Trên passport của tôi đóng dấu 31/12/2009 – thú vị nhỉ! Đó là chuyến đi toàn niềm vui, tôi đến được nơi mà tôi luôn mơ ước được đến.

Tôi tham gia vào 1 chuyến đi vất vả & làm quen 1 nhóm bạn mới tinh – họ cũng có 1 thú vui xa lạ với tính cách của tôi. Tôi tự nâng 1 cấp khả năng thích nghi của mình sau chuyến đi “hành xác phá xe” của hội bạn này. Sau đó tôi sống đời tôi, không nghĩ mình có khả năng & can đảm để hội nhập với những thú vui kỳ lạ đó, nhưng dù sao tôi vẫn phải cảm ơn vì tôi được trải nghiệm những ngày đặc biệt trong một chuyến đi để đời.

Những chuyến đi làm từ thiện nho nhỏ mang tôi đến với những số phận khác nhau & những cảm nhận khác nhau. Tôi yêu cụôc sống của mình hơn sau những chuyến đi này – vì tôi được cha mẹ sinh ra lành lặn bình thường, tôi có lý trí & trái tim để yêu để sống & để cảm nhận muôn màu sắc & góc cạnh của cuộc sống… Dù là những điều đau buồn, khi ngồi ngẫm lại, tôi vẫn thấy tạ ơn trời đất vì tôi có trái tim biết đau đớn biết tổn thương – nghĩa là mình không chai sạn, biết cảm nhận đau buồn thì dĩ nhiên biết cảm nhận niềm vui.

Tôi viết trở lại – không chỉ viết những tâm sự tình yêu nhỏ xíu chỉ mình mình đọc như từ xưa đến giờ mà bắt đầu viết về bạn bè & những cảm nhận đôi khi rất đơn giản hàng ngày chung quanh mình… Quan trọng hơn cả là suy nghĩ của tôi về những thứ mình viết ra có chút thay đổi, tôi bắt đầu viết cho bạn bè đọc, thấy bình yên tự tin hơn khi chia sẻ. Có vài điều ấp ủ trong đầu rất nhiều năm về những cung bậc trạng thái tình cảm cũng như những nỗi đau lòng xưa cũ… cuối cùng cũng hình thành trọn vẹn thành một đoạn văn nho nhỏ & nhận được sự đồng cảm của bè bạn. Từ đây tôi có thêm vài người bạn tinh thần vì yêu thích những gì mà tôi viết ra, điều này thực sự có ý nghĩa rất lớn đối với tôi – tức là tôi không cô đơn, chưa bao giờ cô độc hoàn toàn. Chưa kể là tôi viết sau mỗi chuyến đi – trở thành một thói quen tốt, để dành sau này gối mõi chân chồn, ngồi ôn kỷ niệm hay kể lại cho con cháu nghe – kẻo chúng nó không tin “Bà Chòe đã từng đến những nơi này!”

Thành công nhất trong cái nghiệp viết lách này có lẽ là việc tôi đã lôi kéo được vài đứa bạn mới quen có đựơc cảm giác tự tin thú vị khi trang trải tâm sự lên giấy.

Có bè bạn bên mình. Tôi xưa giờ vẫn đo đếm cuộc sống của mình bằng số bạn bè còn lại khi mình đau buồn, khi mình va vấp, khi mình muốn khóc mình nghĩ đến nơi nào & nghĩ đến ai. Tôi biết bằng cách này thì tôi luôn nghèo. Vì thế năm này có thể xem là năm “giàu có” nhất của tôi, suốt mấy chục năm tồn tại ở cõi tạm này. Nhờ viết lách & chia sẻ, nhờ những chuyến từ thiện… tôi có thêm một nhóm bạn, cũng có người tôi chưa gặp bao giờ… vậy mà họ trở thành bạn của tôi, đơn giản bình dị ngồi lại đọc những lời tâm sự nho nhỏ của tôi, để lại 1 lời bình luận (& rất nhiều khi là bình loạn!), & tôi cũng làm như thế mà không cần phải suy nghĩ có cần 5 -7 -10 năm quen biết nhau, có cần là bạn từ ngày nhỏ để sẻ chia những tâm sự rất riêng tư… Tôi trải lòng trên giấy (đúng ra phải nói là “tôi gõ lại cuộc sống của mình & dán nó vào FB”) & nhận lại những tấm lòng đồng cảm. Có lẽ cái được lớn nhất là họ đã cho tôi niềm tin rằng mình không cô đơn, dù suy nghĩ có lập dị đến đâu, dù sống bạt mạng đến đâu, dù yêu hết mình hay lặng lẽ cháy… tôi vẫn không cô đơn.

Công việc thay đổi. Cuộc sống của tôi gắn bó rất nhiều với công việc mà tôi yêu thích ở Nike. Vui buồn, stressful hay là vui vẻ hòa nhập cũng bắt nguồn từ môi trường làm việc ở công ty & công việc đặc biệt của mình. Năm này, có thể kể đến một sự thay đổi từ kết cấu tổ chức đến tinh thần & mục đích làm việc trong công ty Nike của tôi hồi tháng 5. Một sự thay đổi toàn diện & lớn nhất trong lịch sử công ty từ ngày thành lập đến nay - như kiểu nói trong phim hình sự là 1 hành động "thay máu". Sự kiện này thực tế thì chẳng ảnh hưởng trực tiếp đến tôi, nhưng một cách gián tiếp nó cho phép tôi trải nghiệm vài cảm giác & làm cho tôi thay đổi khi sự kiện này khiến 1 người bạn của tôi lâm vào tình trạng khó khăn vì mất việc, những quan hệ bạn bè trong công việc có nhiều rạn nứt vì nghi ngờ nhau… Tuy nhiên không thể chối bỏ một sự thật là sự kiện lớn này giống như mình được chứng kiến màn cuối cảnh cuối khi ai cũng phải bơi qua sông đầy cá sấu để tồn tại – bao nhiêu bộ mặt thật & rất nhiều sự thật được sáng tỏ… Tôi biết cẩn thận hơn, tôi nhìn vài người bớt đi sự ngưỡng mộ (với tôi điều đó là mất mát!), nhưng ngược lại tôi cũng có thêm cơ hội để tiếp tục gắn bó một tình bạn thực sự lâu bền với vài người nữa...

Cũng do sự kiện này, tôi nghiêm túc tìm việc & thử thách mình trong một cơ hội có thể thay đổi hoàn toàn “phần đời công sở” của mình – từ cung cách làm việc, quy mô hoạt động của công ty, tham gia vào 1 ngành công nghiệp mới. Đến phút cuối cùng thì tôi vẫn ở lại với Nike. Tôi trải nghiệm mình xuyên suốt một quá trình hình thành 1 quyết định quan trọng có ý nghĩa thay đổi cuộc sống của mình. Tôi phải nghĩ xem mình thực sự cần gì: tiền bạc, địa vị, bạn bè đồng nghiệp, hay là sự an toàn trong một môi trường mà mình quá quen thuộc, hay là muốn thử thách mình trong những thứ khó khăn hay những cơ hội mới mẻ… Để đến cuối cùng, tôi biết không phải tôi cần tìm câu trả lời “thứ quan trọng nhất đối với mình là gì?” mà là “sự tồn tại của mình thật ra có ích cho bao nhiêu người & mang lại ý nghĩa gì cho ai đấy không?” để rồi tôi thanh thản với quyết định ở lại, vẫn cun cút ngày 2 buổi chạy xe đi về, làm việc cũ với một trái tim mới. Chứng kiến những cái nhìn ngạc nhiên thắc mắc của vài người vẫn còn chào mời mình những công việc hấp dẫn hơn về tiền lương – tôi thấy thú vị, và tự hào về quyết định lập dị của mình.

VẪN YÊU NHƯ CHƯA YÊU LẦN NÀO – đọc những lời tổng kết năm 2008 của tôi đi, sẽ biết cô Chòe đã yêu như thế nào. Năm này chuyện yêu của tôi cũng thăng trầm nhiều ghê lắm – tôi biết thế nào là cảm giác ngoại tình rồi nhé – dù chưa làm ra chuyện xấu ấy, nhưng mà tôi cũng có cảm giác quái đản lạ lùng – thật thú vị & đáng sợ, tôi như người điên & như người say, quay cuồng & sợ hãi – sợ sớm mai thức dậy biết mình trắng tay… Cuộc tình mới quét bay chút tàn tro còn lại của thứ tôi gọi là Niềm Vui & tôi chỉ còn lại tro tàn của chính mình.

Một lời ngỏ của người bạn cũ có thể xem như một đề nghị hôn nhân không nhỉ? Vào thời điểm nói lời từ chối, lại là lúc tôi nhìn lại mình rõ nhất – nhìn lại để biết mình đã yêu & sống vì điều gì & tất cả những chuyện này có ý nghĩa thế nào với cuộc sống của mình.

Tôi hỏi Cầuvồng nếu có một ngày để nhớ trong năm này thì sẽ nhớ ngày nào nhất – khoảnh khắc mà tôi nhận được câu trả lời của CầuVồng là khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong năm của tôi - vì chúng tôi cùng ghi nhớ ngày 17/7 - ngày đầu tiên chúng tôi nắm lấy bàn tay nhau. Một kết thúc tốt đẹp hơn cả tưởng tượng của tôi cho năm 2009.


(viết từ 20/12/2009 & hoàn tất ngày 13/1/2010)


Tôi vẫn giữ thói quen nhìn lại xem mình đã sống & cảm nhận cuộc sống này theo cách nào, tỉ mỉ đo đếm những niềm vui cỏn con trong thường nhật nhàm chán của mình...

Trong tôi đã luôn song hành 2 cô Hà Thanh - một đứa mơ mộng viễn vông, một đứa chi li đong đếm từng niềm vui nhỏ bé & phân tích đến tận cùng những nỗi xót xa buồn. Chúng "cãi lý" với nhau từng giây phút, cố níu giữ dùm tôi chút niềm tin bé bỏng tiếp tục đi qua cuộc sống này...

Năm này tôi yêu - đơn giản là yêu thế thôi, chẳng đong đếm gì, mặc kệ những cuộc khẩu chiến kinh hoàng của 2 đứa nó, mặc kệ những lý lẽ muôn đời chê trách kiểu tình yêu trái ngang này của chúng tôi... Mặc kệ tất cả, tôi tự tạo ra thêm một cô Hà Thanh nữa – HàThanh-Đang-Yêu, và tôi mặc nhiên cho cô nương mới này chức danh "Thủ Lĩnh" - cho nó quyền tối cao để trấn át hai đứa kia nếu chúng lên tiếng phàn nàn hay phản đối. Lý lẽ của cô HT số 3 khiến tôi cho nó mọi quyền hành, đó là "Hãy sống bằng tấm lòng của mình, đơn giản mà cảm nhận niềm vui! Không được buồn vì có thể anh sẽ buồn! Không được khóc vì có thể anh sẽ đau lòng! Không được tủi thân vì đó là điều vô ích! Không được để nỗi buồn che mất niềm vui! Dù niềm vui bé nhỏ thôi, nhưng nếu mình cho nó giá trị to lớn nó sẽ che lấp được những ngày u ám". & tôi kinh ngạc nhận ra từ khi cô HT thứ 3 này thống trị cuộc sống của mình, tôi vui hơn, đơn giản hơn, bớt đau lòng hơn & hình như anh yêu tôi nhiều hơn (ý tưởng này là của cô Hthanh-Dreaming!). Như thế là HẠNH PHÚC - Theo quan niệm của tôi.

Trước nay 2 cô HT kia vẫn luôn tranh luận gay gắt tại sao HT lại yêu ngốc nghếch thế, tại sao lại yêu người đó mà không phải kẻ nọ, tại sao lại lặng lẽ đi bên cạnh cuộc sống của người ta & nhận lại những điều cay đắng... Giờ thì cô HT thủ lĩnh đưa ra thắc mắc "Tại sao anh lại yêu HT nhiều như thế? Sao anh biết mà yêu HT đúng như cách mà HT luôn mong ước?", thế là những cuộc tranh luận của 3 đứa chúng nó thời gian gần đây bớt gay gắt hơn - vì những thắc mắc dễ thương hơn & vì câu trả lời có hay không cũng không còn quan trọng - đơn giản là anh yêu HT, chẳng vì cô số 1 ngốc nghếch tin tưởng tuyệt đối vào những điều kỳ diệu, cũng chẳng vì cô số 2 sâu sắc cầu toàn, cũng chẳng vì cô số 3 bình thản mà say đắm yêu thương... Đơn giản là họ cần nhau, thế thôi!

Cuộc sống cũng đáng sống đấy chứ - TÔI thấy 3 đứa HàThanh của TÔI vui vẻ bước vào năm mới & chúng nó đều Hạnh Phúc!

Viết cho HaThanh – 1 January 2009

Chủ Nhật, 3 tháng 1, 2010

DIARY - JANUARY 2010

Jan 3, 2010 (vừa trở về từ Seam Riep)
Chòe qua Cambodia xin 1 quẻ đầu năm - Chòe hỏi thầy bói: Năm Con Cọp con phải làm gì để hóa giải? Thầy phán: thương yêu Con Cọp của con nhiều hơn một chút đi con!!! Ôi, mừng quá, việc nì con làm được nè thầy!


Jan 4, 2010 (17h30) - 2 cô bạn thân nhất của tui đang ở VN... HAPPY :-) Một đứa đã "nuôi" tui học vài năm đại học & vẫn cưu mang mỗi khi tui buồn tui chuồn qua Mẽo chơi, một đứa sẽ nuôi tui khi nào tui đi du lịch qua England (đã "nuôi" lúc ở Nam Phi rùi muh!!!) he he... Mình cũng phải ăn ở thế nào mới có bạn tốt thế chứ - Thiệt là tự tin!

Tony Tran: You 'r really lucky having close friends like that!...take me have opportunities???
Jan 6, 2010
1. 12:40 trưa - tự dưng muốn thử lại xem mình có còn "bịnh hồi hộp" vì uống cafe không... Đúng là hổng có cái ngu nào giống cái nào - mà cái nì phải gọi là đại ngu lun nè - biết chắc là xỉn mà còn thử - giờ tay chân bủn rủn, gõ xong mấy dòng hối hận nì là phải kím chỗ trốn, nếu không thì hổng chắc mìn có mần ra thêm chuyện ngốc nghếch nào nữa không. Thì ra cảm giác hối hận chỉ cần mua có 23 ngìn thôi!

  • Thaidzuy: Chòe không ngốc đâu. Với Chòe, cafe chưa đủ đô đâu. Quả nì gọi là giả vờ để nhận phiếu bé ngoan đóa.
  • ChíchChòe Thany: hi hi... ai mà cho Chòe "phiếu bé ngoan" vì dzụ nì thì mới là "đại nhu" nè :-) Mà mỗi thứ 1 tác dụng, Tdz ơi, hổng nói thứ nào mới đủ đô dược - cũng làm tim đập nhanh, nhưng cafe làm tay chân bủn rủn, còn thứ khác làm mình mềm lòng dễ sa ngã thui muh :-)
  • Raymond Nguyen : Hehe...Chi Thanh de thuong ghia. Chac lai muon the de "me` nheo" voi "Ca'" day muh... hehe

2. CầuVồng đã post 1 bài note tổng kết năm 2009 (31/12/2009) - chít rùi, tổng kết năm 2009 của tui có tới hai phần ba giống của chàng - vì tui là 1 phần trong những sự kiện của chàng ta & ngược lại. Tuy nhiên tôi sẽ thay đổi 1 chút khi kể lại câu chuyện của mình... Năm này tôi vẫn yêu mà - còn nhiều hơn năm 2008 nữa kia :-)

3. Thằng Hà đánh bài ở quán & bị công an bắt, khi tôi đang viết thế này (10:39PM) thì thằng em duy nhất của tôi đang ở cái nơi mà nói nhẹ nhàng thì là trại giam, nói nặng nề thì là nhà tù. Tôi không biết mình phải làm gì, tôi không biết mình có thể làm gì... Tôi gọi Sinh Nam - cái tên đầu tiên mà tôi có thể gọi nhất là trong những tình huống thế này, từ Nam tôi tìm anh Đức, anh Đức gọi tiếp vài mối quan hệ để giúp chúng tôi... Chẳng biết những cuộc điện thoại kèm theo lời hứa có thật sự giúp ích gì cho em trai tôi không, nhưng ít nhất giúp tôi bình tĩnh & mẹ tôi thấy bớt một chút lo lắng... Chỉ có thể hy vọng, chẳng thể làm gì khác.

Tôi nhắn 1 tin cho Tdz - hy vọng mỏng manh là nó hiểu tôi đang buồn & đang lo lắng, hy vọng nó hỏi dù chỉ 1 câu đơn giản "có chuyện gì hả chị?" - để tôi có lý do mà chảy nước mắt một cách bình thường. Nó trả lời nguyên văn thế này "Em đang lo viết bài tổng kết NTCM 1 năm nè". Tôi cười buồn - tôi đâu đủ thân để nó có thể hiểu khi một người có khiếu hài hước như Chòe tôi cần nghe 1 chuyện cười tức là tôi đang chỉ muốn khóc... Thôi kệ, nuốt nước mắt vào trong là việc tôi đã quen rồi mà. Thế đấy - thế là mất 1 chỗ mà mình cứ tin là mình có thể dựa...

Jan 7, 2010

  • Chuyện nhà: mẹ chạy đôn đáo khắp nơi, vận tất cả mọi mối quan hệ đông tây kim cổ, lên chùa, gặp thầy bói, tìm thầy cúng, công an, quân đội, cả nhưng quen biết sơ sơ với vài tay anh chị xã hội đen hoàn lương (ai mà biết họ có còn dính dáng đến "xã hội" đó không, nhưng chắc chắn là họ biết ở trong tù đường đi nước bước thế nào & người nhà có thể làm gì)... thằng Hà vẫn còn phải nằm trong trại giam thêm vài ngày nữa. Con vợ nó làm phiền tôi bằng tất cả mọi loại tin nhắn - than khổ, khóc lóc, ai oán, trách móc, làm ra vẻ hiểu chuyện... Tôi chỉ thấy tội nghiệp thằng em mình. Nhà hiu hắt như có đám ma - mà nếu có đám ma thật thì đâu có vắng ngắt thế này. Tôi nhớ cô Nhi lùn, nghĩ thương cô nhóc chắc khóc suốt 2 đêm liền vì nhớ ba Hà & phải nghe mẹ nó lầm bầm dằn vặt...
  • Chuyện mình: cả ngày dán mặt vào máy tính, một lũ báo cáo... không một cuộc điện thoại, không một tin nhắn nhỏ - tự tôi sắp xếp cho mình không tin vào chút tình cảm của ABN nữa, xem nó như 1 người bình thường, rất bình thường như bạn của bạn của bạn chẳng liên quan gì đến mình... Cuối ngày, cuối cùng thì cũng nghe được giọng nói của Anh Yêu sau 2 ngày. Tôi chẳng biết chia sẻ thế nào chuyện nhà mình thế nào nên vẫn im lặng. Anh có biết thì cũng chẳng làm gì cho tôi được, chỉ khiến anh lo lắng thêm mà thôi. Ngẫm lại mình - Mình yêu thích 2 người đàn ông này - nhưng những lúc mình đã có quá đủ phiền muộn như thế này họ lại chỉ khiến mình: thêm đau lòng thôi... Chẳng lẽ buông tay từ bỏ hết?
  • Bài viết mới: Viết lại nhật ký 2009. Chưa xong đâu. Chuyện nhà & Chuyện mình mấy hôm nay làm mình chẳng có chút hứng thú nào mà cầm bút cả...
Jan 10, 2010 - gần 1 tuần không post chữ nào lên FB, không có tâm trạng cũng không biết post gì - chuyện nhà không hay ho thú vị gì, chuyện mình - chẳng lẽ post "muốn buông tay từ bỏ 2 người yêu"??? Thằng Hà vẫn còn trong trại tạm giam của quận 9. Ở nhà vẫn không khí đưa đám. Hôm qua cô Nhi lùn về chơi 1 ngày, tôi dẫn 2 bà cháu đi ăn sáng rồi sắm đồ tết... Hôm qua - một ngày lẫn lộn nhiều cung bậc tình cảm - nhìn thấy cháu nhớ ba - cháu buồn không dám thổ lộ mà mình đứt ruột lại thấy giận thằng em mình ghê gớm, nó chỉ biết nói thương con chứ thực sự nó đã làm gì cho tương lai của con bé? Hôm nay tôi chẳng biết mình nên làm gì... Viết tiếp cái note tổng kết năm, nhưng hình như dài dòng quá rồi... Kệ, tôi viết cho tôi mà, sẽ post ở bên này thôi, tạm quên FB một thời gian đi.

Jan 11, 2010 - định bụng không viết gì, nhưng hình như đã quen với thói quen cũ - viết nhật ký, hình như là cô đơn - buồn chi là sầu... Lại lâm vào tình trạng chán như con gián, buồn như con chuồn chuồn, bực như con mực... muốn nói gì đó với ai đấy, muốn thút thít khóc một chút...

4PM - Nhỏ Hến vừa post 1 bài nho nhỏ, hạnh phúc mà nó kể thật ra cũng rất nhỏ… nhưng càng như thế tôi càng tủi thân - vì hiện tại tôi không có dù chỉ là 1 niềm vui nho nhỏ, nói chi đến thứ xa xỉ "cảm giác Hạnh Phúc". Mấy hôm nay tôi ở trong tâm trạng trống rỗng & buồn, tôi ở trong trạng thái hoàn toàn đơn độc & tôi cũng không dám hó hé một câu một chữ nào – sợ mình viết u ám quá, mà có lẽ sợ nhất là không có 1 ai còm-men, sợ gặp lại thứ cảm giác thất vọng giống như hôm gửi tin nhắn xin Tdz một chuyện cười… biết là chẳng phải lỗi của ai cả, nhưng tủi thân thì vẫn tủi thân, muốn buông bỏ thì vẫn muốn buông bỏ, biết mình vô lý nhưng chẳng làm gì được để tự giải thoát. Thèm khóc thế!

5:30PM - biết nói người khác rằng "Đôi khi mình vì 1 giây thất vọng mà buông bỏ mấy chục năm hiểu nhau - hổng đáng chút nào :-) " - nhưng tự mình thì tôi chưa làm được - vẫn đang loay hoay, chẳng lẽ thế này, chẳng lẽ thế kia, biết là "hổng đáng chút nào" nhưng chưa nguôi buồn được... Khóc được thì tốt nhỉ? Thèm khóc thế! Chỉ ước có ai đó đơn giản ngồi lại với mình, mỉm cười & nói 1 câu dễ nghe...
  • Thai Dzuy
    Chị Chòe lại tâm trạng rùi. Mà seo cứ phải lấy chuyện của người khác vận vào mình vậy Chòe? Đứa nào làm Chòe buồn, nói tụi em một tiếng, em kêu tụi nó uýnh hội đồng nha.
  • Phuong Le
    @Chòe - đang type một cái note cho chị, hope it helps...@Dzuy - Thui nha, ăn chơi thì rủ, đi úynh nhau thì đi một mình nha, nhớ uýnh vào mặt mũi nó (hay đưa cái mũi hay cái mặt cho nó uýnh) càng nát càng tốt, về tui dẫn mối cho bs iu tui đè ra mổ kiếm tiền mua kim cương cho tui, tối nay 2 đứa tui đã tậu được một cái hộp đựng kim cương rùi...;-)
  • Uyen Nguyen
    Ủng hộ ý kiến của TDz, Chị cứ kêu một tiếng, tụi em xúm vào đánh hội đồng nó cho cịhị hết buồn, đánh không nổi thì em đứng cổ vũ cho ...người khác đánh. Đời không có gì phải buồn chị nhé.
  • ChíchChòe Thany
    trùi ui.. cảm ơn các bé nhé - bít "nó" là ai mà cứ đòi chém đòi giết loạn xạ, các bé có bị làm seo thì Chòe lấy đâu ra kim cương mà mang tới nhờ BS khâu lại cho cái mẹt xinh, huh??? Trong vụ này, các anh chị đang ở đâu ở yên đấy là ban phúc cho Chòe rùi.
  • Nguyen Thi Minh Khue
    Thôi vậy thì ôm Choè vào lòng và hỉ mũi cho Choè là được rùi...

Jan 12, 2010 - Ngày mai rồi cũng đến - nhưng phải hoàn tất HÔM NAY đã. Sẽ bận rộn lắm đây, sẽ phải nói cười hớn hở nhiều lắm đây - cười mà cũng phải cố thì biết là mình đang ở đâu rồi đấy, nhưng biết đâu - mình sẽ quên mất tiêu, đơn giản là cười thôi, thế là vui, thế là vui... Nghe trong gió tiếng cười rất gian của mấy người bạn - nếu là hôm qua thì mình đã khóc thút thít vì tủi thân rồi, nhưng HÔM NAY LÀ HÔM NAY - sẽ vui thôi mà!

  • Thaidzuy: Chòe mới thông báo, Hôm Nay chị chàng đã vét cạn túi cho các khoản CMTX, CMKTX rùi. Ngày Hôm Nay là thế...Ngày Mai mới thực sự là một Ngày Mới, phải không Chòe?
  • Nguyen Thi Minh Khue: Qua, Nay, Mai, Mốt, Kia... như thế nào đều do mình cảm nhận cả, thôi cố gắng bình an là được chị nhỉ.

Jan 14, 2010 - nước mắt dù hạnh phúc hay đau buồn, nước mắt chỉ có một vị mặn thôi. Cho nên nếu HẠNH PHÚC có vị đắng - mình sẽ nghĩ đó là chocolate! Đang có 1 thanh chocolate màu xanh to đùng đây - đắng ơi là đắng, buồn chi là sầu, nhưng sao vẫn thấy hạnh phúc vì được nhìn thấy thanh chocolate đó ở đây trong tầm mắt mình. (viết cho anh yêu của tôi & sự hiện diện của anh hôm nay trong cuộc đời tôi)

Nhận được quà SN rồi... hạnh phúc có vị đắng của Chocolate :-)

- Tối 9PM - ghé thăm cháu, để rồi nhận được tình cảm yêu thương nhớ nhung trẻ con của cô cháu cưng. Xót cháu & giận thằng em trai ghê gớm.

Jan 16, 2010 - Sinh Nhật NTCM. Một buổi tối vui vẻ.

Jan 17, 2010 - Dẫn cả đám nhóc đi chơi - cô Nhi hét lên "Nhớ ba Hà! Nhớ ba Hà! Nhớ ba Hà!", lại thấy xót xa. Cô nhóc của tôi mới có 5 tuổi đầu mà đã biết che dấu tình cảm, biết thể hiện ra ngoài là một cô Nhi khác. Tôi không tưởng tượng có một con bé giống mình về tính cách nhiều đên thế. Nhìn nó mấy ngày này, tôi biết tại sao bạn bè tôi luôn nói "Nhìn HT sống mà không an tâm. Thấy HT cười vui mà thấy xót xa & lo lắng!"

Jan 18, 2010 - viết một chút trên FB, gom vào đó những bài Tình Yêu đã từng viết từ rất lâu... Tuy nhiên tôi cũng không muốn chính thức post bài - vì tôi cũng không ưng ý lắm...

"Có vài người bạn (cũ mới có đủ) hỏi Chòe "Sao không viết thêm 1 bài YÊU?" - tôi đoán: chắc là bạn từng đọc cái note GHEN hồi lâu... Biết bạn hỏi thế thôi, hỏi cho biết khi nào Thany có bài đăng mới trên FB này & hỏi để nhắc Chòe "đừng quên ghi chép nhé!", chứ bạn biết thừa, sức Chòe làm sao mà viết nổi về đề tài hàng khủng này qua 1 cái note nhỏ xíu chứ.

Mỗi người sẽ YÊU cách khác nhau & thể hiện tình yêu của mình khác nhau - vì tính cách khác nhau & sự trải nghiệm đời sống cũng hoàn toàn khác nhau.

Chòe mà có viết cũng chỉ loanh quanh loay hoay trải nghiệm của chính mình - Chuyện của Chòe chỉ là chuyện của Chòe thôi, không mang tính đại diện, cũng có vài khoảnh khắc dữ dội đau đớn & cũng có một ít reo vui hân hoan... nhưng chắc là "mua vui cũng được một vài trống canh" (xin phép cụ Nguyễn Du cho con xin 1 dòng) & tạo ra một mảnh ghép nho nhỏ cho bức tranh chữ YÊU. "

Jan 19, 2010 - Sàigòn mấy hôm nay đã lạnh lẽo rồi. Dù chẳng là gì so với cái lạnh ở những nơi khác, nhưng cũng đủ để tê tái, để ra đường phải chú ý mắc thêm áo không thể sơ suất được.

2. sàigòn lạnh lạnh... chẳng thấm tháp gì so với cái lạnh ở những nơi khác, nhưng cũng đủ để sáng sáng ra đường nhớ mặc thêm chiếc áo, nhớ bàn tay ấm nắm lấy tay mình rụt rè hạnh phúc... Nhớ mình đã yêu & đang yêu như thế nào... để hạnh phúc suốt ngày vì một lời hỏi thăm nhẹ nhàng "Saigon hôm nay thế nào?"

3. SAIGON mưa cả ngày rả rích. Mình bận quá, chẳng có thời gian để buồn vì mưa, lâu lâu nhìn ra ngoài cửa kiếng, trời vẫn xám màu buồn... Có 1 cô nương ngân nga bài “Café một mình” trên FB, có người bạn dán một cái note nho nhỏ về sự chia tay trong tình yêu, mình thì sáng sớm đã gom góp nhiều năm văn chương bỏ vào 1 cái note dài tít tắp – không nói hết một chữ YÊU… Cuộc sống thản nhiên trôi.

4. Comment MunVu's note: Cảm ơn Mun vì một tùy bút rất hay & thú vị về một cung bậc tình cảm… Suy cho cùng, hơn 2/3 những tác phẩm văn chương, điện ảnh & thơ nhạc nghệ thuật muôn đời nay vẫn nói về TÌNH YÊU – vì những cảm xúc mà nó mang lại khiến người ta có động lực để sáng tác (lúc vui buồn, thăng hoa hay rớt xuống vực thẳm…) Sáng nay Chòe cũng ngồi ngẫm lại 1 lời đề nghị viết 1 bài về T.Y, làm seo mà viết được trong 1 bài thôi, tỉ mỉ lục tìm những cung bậc thăng trầm của mình, chỉ viết may lắm là được 1 nốt cho cả bản giao hưởng của thiên hạ... Thôi thì quay lại bình thản mà đi, yêu giản dị như là sống & sống đam mê như là yêu.

  • Mun Vu: Yêu và may mắn được yêu trong cuộc sống đã là tự bạn viết lên một bản giao hưởng của chính mình rồi. Cho dù đó là bản Mùa Xuân của Vivaldi hay Nhạc buồn của Chopin thì nó vẫn là bạn, không giống ai và đem lại màu sắc mới cho cuộc sống quanh mình. Tâm đắc câu của Thany "Yêu giản dị như sống và sống đam mê như yêu". :-)

Jan 20, 2010 - Có người bảo thời tiết ở SG của mình chỉ có 2 mùa, thik Miến Bắc hay Dalat có 4 mùa XuanHaThuDong hơn... nhưng Chòe thích SG - vì thời tiết SG không đóan nổi nhưng thực ra lại dễ thích nghi - nắng cũng không thiêu đốt, mưa cũng không nặng nề, lạnh cũng chỉ yêu cầu cái áo khoác 2 lớp vừa vừa... Đỏng đảnh nhưng thú vị. Mưa thêm hôm nay nữa là ngày thứ 2 rồi - Chòe không thích đi làm trời mưa (vì chạy xe 2 bánh) - nhưng mưa thì luôn làm mình mềm lòng, không phải cố gắng, ai nói động tủi thân một chút là mau nước mắt được ngay. Thích mình như thế :-)

Jan 21, 2010: ChíchChòe Thany (comment bài Mưa Phùn của Mun Vu)
Sáng nay SG trời hửng lên chút nắng rùi, vậy mà đến lúc này mới đọc Mưa Phùn - có khi thế mà hay - sự so sánh trong suy nghĩ của mình sẽ rõ ràng hơn - nếu hôm qua viết comment chắc chỉ ghi 2 chữ "Đúng rồi" hoặc "Đồng ý" với bạn của Mun. Nghe nói ngoài Bắc còn có gió bấc nữa - cộng với mưa phùn thì lạnh lẽo lắm - hạt mưa nhỏ như bụi nhưng đủ sức làm rất nhiều chuyện lớn. Nếu là cây xanh thì sẽ yêu nhất mưa phùn còn gì - mưa nhẹ như gió, mát lạnh êm ái, không trôi hết phù sa mà đủ gột rửa bụi trên lá, đủ "sức hấp dẫn" của thiên nhiên để bọn mầm thôi ngủ mà vươn vai. Nhưng mình chẳng phải cây xanh, làm người đối với mưa phùn sẽ lúc buồn lúc vui, người có kỷ niệm đẹp thì dù mưa như trút vẫn yêu mưa, người không có thì thích ngày nắng ấm để rong chơi ngoài biển... Dù thế nào vẫn không thể phủ nhận tính thi vị của cơn mưa phùn - vì nó có đủ khí chất của một tâm hồn lãng mạn.

Jan 23, 2010 - Hôm qua Chòe & Lan đã tặng quà tết cho cô bé con của người phụ nữ tên N (note GHEN)... chút ánh sáng của con mắt còn lại trên khuôn mặt dị dạng của chị sáng lên, lấp lánh sự ngạc nhiên. Bọn mình thấy thật vui.

  • Mun Vu: Thực ra là Thany và bạn đã nhận được món quà Tết rất ý nghĩa đó là sự ngạc nhiên lấp lánh trong ánh mắt còn lại của người phụ nữ đó.
  • Phuc Le: Chi Choe se mim cuoi ngay ca trong giac ngu, hihi.
  • Thai Dzuy: Wow, chị Chòe sắp trở thành Mẹ Tesera rùi đó nha. Chúc mừng chị và bạn chị đã có một việc làm thật hay.

Jan 26, 2010: Kết bạn một thời gian - va chạm vài chút rồi sẽ rẽ 2 hướng: một va chạm lớn để vỡ òa hiểu nhau hơn & chấp nhận, hoặc một chi tiết nhỏ xíu nhưng đủ phá vỡ niềm tin - thế là bạn trở thành người dưng trong tim mình. Chòe tôi là loại người thứ 2. Có người lo lắng: sống thế thì dễ bị tổn thương lắm. Nhưng một chi tiết nhỏ vỡ mất niềm tin thì tổn thương dù có cũng chút xíu - chấp nhận được! (yên tâm nhé, bé cưng!)

Tôi nói chuyện thật lâu với Thaidzuy - tôi biết câu chuyện này sẽ kết thúc như thế nào. Dần dần tôi đã hết buốn, không còn đau khi đối diện sự thật như hôm SN của nó nữa. Một lần nữa vang trong đầu tôi câu nói rất cũ vào khoảnh khắc rất đau đớn ngày xưa "Không thể dừng chân ở chỗ này thêm giây phút nào được nữa, thứ đam mê đã từng đốt cháy chúng tôi giờ đã lụi tàn!" Lần này là với Tdz - một người tôi yêu quý & là một tình bạn mà tôi trân quý - nhưng nỗi đau vẫn như cũ. Có lẽ tôi đã quen, tôi ngụy trang khéo hơn & biết tự bảo vệ mình.

  • Thai Dzuy : Sau những va chạm, càng hỉu ra không nên (thực ra là không thể) giả định ngừi khác làm giống như si nghĩ của mìn. Hành động sai cũng chưa hẳn bản chất con ngừi đó tệ. Cuộc sống là nên biết thích nghi sự đa dạng xung quanh, nếu không thì uất mà chít thui...
  • Vy Huynh : Em nghĩ trong bất cứ mối quan hệ bạn bè nào cũng sẽ có những lúc làm tổn thương nhau nhưng nếu mình tha thứ được thì go ahead, nếu không thì sẽ dãn ra bớt, trở thành những người bạn bình thường thôi, không quá thân để tránh tổn thương cho chính mình.
  • Có người nghĩ chàng ta hiểu Chòe, biết Chòe thẳng tính, sợ Chòe sẽ thẳng tính mà nói thẳng nói thật khiến bạn của chàng bị tổn thương (?) Nó không hề nghĩ thêm 1 giây thôi - bằng cách suy nghĩ đó chàng đã làm tổn thương tình cảm của Chòe. Tuy nhiên Chòe vẫn cảm ơn rối rít - vì Chàng cho Chòe ngộ ra Chàng có hiểu mình xíu nào đâu & ngược lại :-) Kết bạn bao lâu để rồi phải nghĩ lại - chắc là mình thik nó thật nên mới tha cho nó & tiếp tục làm bạn với nó... hay là mình cố ý tự che mắt mình?
  • ChíchChòe Thany: Thật ra đâu có con người nào tệ - họ cũng từng là bạn của mìn mà :-) tuy nhiên khi họ hành động không giống với con người mà khi mình đã gọi là bạn (tức là chấp nhận cho họ một chỗ trong cuộc sống của mình) thì thôi, mừng quá, để trái tim khỏe mạnh ... dồn tâm trí mà ...yêu anh í thôi... he he...
  • Nguyen Thi Minh Khue
    Đã "vỡ mất niềm tin" thì tổn thương làm sao mà "chút xíu - chấp nhận được" chị ? Câu này hơi mâu thuẫn, hoặc là em không hiểu.
  • @Khuê: nghe "phá vỡ niềm tin" thì hơi to tát, nhưng tại không có từ nào cho đúng... chuyện nhỏ mà - Nếu một ngày còn thấy chị Chòe giận hờn than thở hay viết lách một chút thì toàn chuyện nhỏ thôi. Những thứ to tát thì phải nhiều năm sau khi lòng đã yên, may ra Chòe mới tìm được chút can đảm để chia sẻ. Cứ yên tâm.

Jan 27, 2010: (comment note của Khuê) lúc hạnh phúc chẳng ai nỡ ngừng lại 1 chút để viết xuống... lúc buồn thì có thời gian suy ngẫm nên viết được - điều đó lý giải tại sao chưa từng có bài thơ tình nào mà reo vui... dù TY vẫn luôn làm nngười ta hân hoan hạnh phúc :-)

Jan 28, 2010 - (comment status của Khuê): Càng có tuổi người ta phải đối diện & chập nhận sự thật là họ không thể tiếp tục làm được rất nhiều thứ, vì vậy những thứ họ có thể làm họ mà mình lại muốn giúp – đôi khi họ nghĩ mình cho rằng việc đó họ cũng không có khả năng nữa… Tự ái & thậm chí tủi thân nữa. Bởi vậy không phải cứ thấy người nghèo cho tiền là ổn, cũng không phải thấy người già yếu là mình đưa vai ra gánh vác mà được.