Đánh đổi sự vững bền lấy cái mong manh?
Nhật ký một ngày bình thường (April 18, 1994)
Ngoài hiên mưa rơi rơi. Những giọt mưa vô tư có lẽ nó không biết nó đã mang đến cho tôi nhiều cảm giác bất ngờ, không diễn tả được. Mưa gõ lên khung cửa sổ của tôi tiếng lách tách đều đều như nhịp thời gian của chiếc đồng hồ cũ kĩ, cần mẫn im lặng đẩy ngày tháng trôi qua.
Mưa vẳng trong long lời ru đã xưa “Trời mưa bong bóng bập bồng…” lời ru buồn vời vợi về một kiếp long đong. Đời sống không đẹp, không lãng mạn như những câu chuyện cổ tích, còn hạnh phúc thì như những bong bóng mưa – cứ trôi lang thang, mỏng manh dễ vỡ.
Tần ngần nhìn mưa, lòng tự hỏi: trong thế giới mênh mông này, có chỗ nào thật yên lặng thật bình yên… để tôi đến và hét thật lớn những suy nghĩ không diễn tả được của mình hay không nhỉ? Thế giới này rộng lớn thật, vậy mà tôi muốn tìm một chỗ cho riêng mình mãi vẫn không ra, để cái ý tưởng ấy cứ ám ảnh tôi mãi. Nhưng cuộc sống bận rộn và những mối quan hệ ràng buộc nho nhỏ đã giữ tôi lại, không xoay sở được… Và tôi – lại một mình đối diện với mình, để tự kéo mình ra khỏi mớ tâm tư rắc rối. Và tôi – vẫn ngày ngày với bộ mặt vui vẻ, vô tư đối diện với mọi người. Không phải là tôi sống giả dối. Đó thật là một mảnh đời rất lớn của tôi. Cuộc sống và những niềm vui nhỏ, những toan tính nho nhỏ… vậy mà chúng đủ sức cuốn tôi quay cuồng, đủ sức đẩy một ngày trôi qua thật mau, để một ngày mới đến với những lo toan mới.
Một người bạn thân sắp rời xa nơi này thật lâu... Một người quen ôm tôi khóc vì những nỗi đau lòng thật lớn. Một người quen, gặp lại tình cờ, kể tôi nghe về cuộc sống hiện thời của nó, về những lo âu trắc trở và cả những ước mơ rất đời, rất thật...
Một ngày quen trôi qua cùng sách vở, bạn bè, nhà cửa... và những giấc mơ mang theo nó nụ cười thiên thần của một người bạn nhỏ và mang theo nó cả những dự tính tương lai của tôi và mơ ước của tôi về hạnh phúc. 'Hạnh phúc là phải tìm, phải khao khát, phải ước mong và quan trọng là phải xây dựng' - phải như vậy thật hay sao?
Có một hạt mưa vội vã đập vào cánh cửa, rồi kéo theo nó một dòng nước nhỏ xíu, để lại mảnh thủy tinh trong veo. Ngoài kia mưa vẫn rơi. Hạnh phúc lang thang đã phiêu lãng đến phương nào, để ta ở mãi nơi này chờ đợi? Hạnh phúc quá mong manh, cho nên lòng cứ ngại ngùng không dám chạm tay, để rồi nhìn hạt mưa bay ta lại ngơ ngẩn nhớ một cảm giác êm đềm, lạ lẫm: Sao bàn tay ta hứng mưa không giữ được những bong bóng nhỏ? Hạt mưa bay vẫn bay qua khung cửa nhỏ, những bong bóng mưa trôi vẫn trôi theo dòng nước, nhỏ xíu, lặng lẽ như không. Hạnh phúc là những gì ta không chạm đến được nhưng mà nó vẫn tồn tại ở bên cạnh của ta, để cho ta cảm nhận vị ngọt bất ngờ của cuộc sống. Hạt mưa xanh dù nhỏ bé cũng đủ sức gọi hạt mầm lớn dậy. Hạnh phúc dù mong manh, dù mơ hồ, nhưng với cả tâm ý nó vẫn cho ta sức mạnh để ta sống và ước mơ.
Tôi vẫn mơ một ngày nào đó tôi được đến một nơi thật xa, thật bình yên, để tôi sống với những tưởng tượng của riêng mình về mọi thứ. Nhưng mà tôi cũng hiểu được chỉ có ở nơi cuộc sống ồn ào đông đúc này mới có những con người sống động, có những mơ ước & toan tính rất thật… tất cả đã cuốn cuộc sống của tôi quay cùng với những cánh hoa trong chiếc kính vạn hoa của đời. Đó mới là cuộc sống thật của tôi.
Hạnh phúc vẫn lang thang như tên lãng du, nhưng không vô tình - Tên lãng du ôm đàn & hát để cuộc sống thêm vui vẻ và ấm áp. Hạnh phúc dù mong manh như những bong bóng mưa, nhưng hạnh phúc mang theo tiếng cuời rộn rã & những nụ cười hoàn hảo, để ta sống với những mơ ước & khát vọng.
Ngoài hiên mưa vẫn rơi. Ước chi tôi được đi lang thang trong mưa, được bay đi thật xa, thật xa... Và tôi cảm thấy vui vẻ lắm vì ý nghĩ ngộ nghỉnh vừa mới thoáng qua: không biết tên lãng du mang tên Hạnh Phúc của tôi có bao giờ dừng chân ở nơi thật xa, thật bình yên trong trí tưởng tượng của tôi hay không?
viết xong ngày 7/5/94
3.
Một khoảnh khắc nào đó trong cuộc đời, mình chợt nhận ra con người thật của mình: không có ai để thiên vị khi đánh giá mình, không có lời nói hoa mỹ nào có thể che được tật tính xấu, chỉ có ta với ta… chợt nhận ra cuộc đời có nhiều vị lắm: ngọt bùi, cay đắng, hạnh phúc, khổ đau… Cuộc sống vốn biến động thay đổi từng giây từng phút, lòng người thay đổi là thường… Một vài phút – dù chỉ một vài phút thôi – để sống chỉ cho riêng mình, để thật thà, để yêu, để khóc, để buồn vui… Mỗi phút giây đi qua, mình có khôn ngoan thêm, hay vẫn đau những vết thương xưa cũ? Nhưng mỗi khắc thời gian đi qua cuộc đời mình đều để lại dấu ấn sâu sắc của SỐ PHẬN!
4.
Tôi vẫn giữ thói quen nhìn lại xem mình đã sống & cảm nhận cuộc sống này theo cách nào, tỉ mỉ đo đếm những niềm vui cỏn con trong thường nhật nhàm chán của mình...
Trong tôi đã luôn song hành 2 cô Hà Thanh - một đứa mơ mộng viễn vông, một đứa chi li đong đếm từng niềm vui nhỏ bé & phân tích đến tận cùng những nỗi xót xa buồn. Chúng "cãi lý" với nhau từng giây phút, cố níu giữ dùm tôi chút niềm tin bé bỏng tiếp tục đi qua cuộc sống này.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét