Thứ Năm, 21 tháng 7, 2011

muối mặn trong thế giới phẳng

Nếu có một ngày bạn nghe ai đó trong đám đông tuyên bố "MUỐI MẶN"...

Rồi cũng có một ngày có ai đó rỉ tai bạn rằng "THẾ GIỚI NÀY THÌ PHẲNG"...
Phản ứng của bạn thế nào?

Tôi cược là với "Muối Mặn", tuy có thể bạn định không trả lời không phản hồi không ý kiến, nhưng ít nhất là trong hàng loạt những ý nghĩ dây chuyền chạy vút qua đầu bạn, có 1 ý nghĩ sau đây được bạn trân trọng giữ lại thề không phát biểu: "Điên rồi! Tưởng gì!!!!". Nhưng với câu "Thế giới phẳng" thì ý nghĩ của bạn dành cho nó có phần tích cực hơn, dù tò mò thì cũng là tò mò háo hức chứ không đơn thuần tò mò như kiểu mấy bà cô nhiều chuyện buôn dưa lê...

Hình như phản ứng của con người mình đối với những sự thật hiển nhiên đôi khi không dùng cái thứ mà họ gọi là tri thức, hay lý trí hay đầu óc để ghi nhận thông tin, họ luôn luôn thêm một chút phản ứng cá nhân của họ vào lượng thông tin cần xử lý (thậm chí là rất nhiều chút) & dĩ nhiên là kết quả xử lý rất... cá nhân! Đôi khi người ta tin và bỏ nhiều phần chú tâm vào những điều hư cấu hoặc nghe có vẻ sâu sắc (vì có vẻ đang chứa đựng bí mật gì đấy phía sau)... & dĩ nhiên kết quả là rất nhiều khi con người mình chả quan tâm đến những sự thật hiển nhiên là mấy.

Người ta tin rất nhiều vào con người mà họ quen biết qua màn hình qua email
Người ta chia sẻ sự quan tâm & sâu sắc của cá nhân vào những dòng thư điện tử, tin nhắn
Người ta yêu người trong những tâm sự hàng đêm dán mắt vào màn hình gõ gõ viết viết
Người ta không thấy chút khiếm khuyết nào sau những chia sẻ ngọt ngào chớp nhoáng, vì 99% thứ tạo nên tình yêu cuồng nhiệt & sự gắn bó này được ghi cất cẩn thận trong máy tính và điện thoại...
Người ta tìm quên sự sống chung đến quen thành ra nhàm chán & đem so với thứ mới mẻ cần được cất dấu
Người ta cố ý quên rằng họ đang sống cuộc sống thật cần ăn cần tắm cần đi vệ sinh, cần giặt đồ, cần được cung cấp năng lượng để tối tối khuya khuya dán mắt vào màn hình viết yêu viết tốt viết lời ngọt ngào vẽ rừng hoa tỏa hương ngào ngạt...

Sâu sắc bao nhiêu con người mình được vẽ ra ở thế giới phẳng?
Nông cạn bao nhiêu sự cố gắng đôi khi hơi quá sức để gìn giữ cuộc sống có muối mặn gừng cay chảy nước mắt?
Sâu sắc bao nhiêu con người hàng ngày có vài bộ mặt & họ vẫn khẳng định với màn hình phẳng rằng những dòng chữ này mới chính là con người của họ?
Sâu sắc bao nhiêu những con người có thể đeo bộ mặt giả dối sống qua ngày tháng với cả thế gian để rồi tự mụ mị mình rằng chỉ có thể tháo mặt nạ khi đối diện với thế giới phẳng...

& lạ thay, người ta cứ thờ ơ với Muối Mặn - vì đó là một sự thật nông cạn, mà hăm hở với Thế Giới Phẳng dù đó là sự thật hão huyền vẽ bằng mong ước của mình về thứ gọi là Sâu Sắc.

(Tôi viết vì không thể không viết gì... linh tinh lắm... ngày 20/7/2011)

Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2011

learning saying "THANK YOU" & "SORRY"

THANK YOU for...

1. being with me
2. for the love you gave me
3. for coming to a boring company party with me
4. for telling me your innermost secrets
5. for secrets you kept from me
6. for warming the bed on cold winter's night
7. for coming to my parents without complaining.
8. for the flowers you brought me
9. for making up after we quarreled
10. for quitting smoking for me
11. for all the smiles that light up my life
12. for forgiving me... even though I was wrong!
13. for accepting me, together with my past.
14. for our life together... and apart!
15. for being there when I failed
16. for teaching me patience and tolerance
17. for the love that makes other people envy us
18. for looking after me when I had the flu
19. for making me laugh in the middle of our quarrel
20. for teaching me that everything's permissible in love!
21. for not comparing me to other people.
22. for sharing everything with me... including your recent flu!
23. for hugging me in my time of sorrow
24. for buying me a goldfish as a surprise... my cat also thanks you!
25. for treating me like a winner, even when I came last.
26. for not saying, "I told you so!" every time I make a mistake
27. for teaching me that 69 is not just a number
28. for letting me win our last pillow fight.
29. for loving my parents
30. for simply being in my life.
31. for letting me see the love in your eyes
32. for being yourself all the time
33. for wanting to be mine


I'm SORRY...

1. for I yawned at your company party
2. for keeping secrets from you
3. for turning my back on you when you were longing for a hug
4. about the times I smiled at others, in front of you!
5. I'm sorry I broght my past with me
6. I didn't go with you to your favorite places.
7. I saw our failure as only your failure
8. I don't show my love in public
9. for not being there for you
10. I laughed at you when you wanted to learn Yoga
11. I fell asleep during the midnight movie you love
12. I used up all the hot water on a cold winter's day
13. I went out without kissing you
14. I didn't come to see you off at the station
15. I've forgotten the good times that you still remember
16. for the things that can't be said out loud.

SOMETIMES, TO FIND LOVE, WE MUST CLOSE ONE EYE...
AND TO KEEP IT, WE MUST CLOSE BOTH EYES!
(from 3 books "I LOVE YOU", "THANKS" & "SORRY" by Leonie Meadows)

théc méc biết hỏi ai...

Sáng nay lóc cóc đi phỏng vấn xin thị thực
Giờ hẹn của mình là 7:30, mình cũng đến sớm hơn 30 phút, nghĩ thế là dư thong thả để... xếp hàng. Đến nơi choáng váng thấy thiên hạ đã rồng rồng rắn rắn dù cửa lãnh sự vẫn còn im ỉm đã có hí ra tị nào đâu (?)
Théc méc 1: Anh chị xếp hàng từ lúc nào? khi ấy mặt trời lên chưa? (thú thiệt là ứ dám hỏi mấy người đang hiên ngang xếp đầu hàng... hix hix)

Rất nhiều người lần đầu tiên đi xin thị thực & cũng rất nhiều người có đầy mình kinh nghiệm ở cái chốn này... Họ trao đổi đủ mọi loại thông tin - đi diện gì? ở "bển" có những ai? giấy hẹn ghi mấy giờ? hồ sơ chuẩn bị thế này đã đủ chưa? định bay bằng hãng máy bay nào? qua "bển" đi những đâu... Có loại thông tin dạng "khoe", cũng có những người thiệt tình là hổng biết gì ù ù cạc cạc, có người im lặng phớt lờ, cũng có người điện thoại liên hồi với ít nhất 4 người chỉ để khoe "Đang xếp hàng rồi"... Cái khúc rồng-rắn trước mặt mình dễ chừng cũng cả trăm người và hơn một nửa số họ có giờ hẹn đều sau 7h30, thậm chí là 10h30...
Théc méc 2: đã có hẹn giờ phỏng vấn rõ ràng lúc đăng ký mà họ vẫn đến sớm ơi là sớm, để enjoy sự hồi hộp & sự chờ đợi chán ngắt này ư? (câu này cũng ứ dám hỏi... hix hix)

Tự dưng nhớ một thói quen rõ xấu của người Việt - không bao giờ đúng giờ mỗi khi đi đám cưới, luôn luôn đi trễ 2h trở lên so với giờ người ta mời
Théc méc 3: hình như dân mình thích lấy thời gian của mình vung vít vào những chờ đợi chán ngắt, & cũng thích để người khác chờ đợi mình... Hình như dân mình hổng quý thời gian là mấy?

Câu cuối thì dù có ăn gan rồng mình cũng chẳng bao giờ dám mang ra hỏi - mà théc méc để trong bụng thì ấm ức nên viết linh tinh ra đây vậy đó.
(Saigon, July 8,2011)