
Đời sống không làm nên những chia xa lâu dài - chỉ có ta tự làm mất nhau trong tâm tưởng. BÂNG KHUÂNG... (Tặng Hà Thanh & những người bạn)
Có một lần tôi tìm đến một nơi rất xa, rất bình yên. Tôi muốn tìm một không khí khác, một điều gì đó khác xa với nơi tôi đang sống. Tôi trốn chạy. Cuộc sống quá phức tạp với tôi. Tôi đi tìm chính tôi, tôi muốn sống thanh thản bình yên như những ngày tháng rất xa xưa thuở nào, dù chỉ một ngày, một khoảnh khắc thôi.
Nơi ấy trời xanh trong, cao lắm. Gió mát lạnh, gió thổi không mệt mỏi. Không gian vượt ra khỏi tầm mắt tôi là một màu xanh mênh mông bất tận. Thời gian như ngừng lại, như không còn ranh giới giữa đất và trời. Tôi lặng yên, lồng ngực căng phồng hương đồng nội. Tôi cố gắng sống trọn vẹn những ngày này. Tôi tận hưởng từng giây phút êm đềm bình yên...Nắng dịu dần, gió cũng nhẹ nhàng hẳn. Từng đàn cò trắng bay qua khung trời xanh, bay về nơi nào đó mà tôi không thể biết. Mây trời nhuộm màu hồng pha đỏ, phơn phớt tím ở xa xa, sắc màu của hoàng hôn êm đềm không thể tả. Bất chợt tôi nhìn thấy một chấm nhỏ ở rất xa...Rất xa trên nền trời đang ngả dần sang màu tím biếc- một cánh cò. Trời quá mênh mông và trên ấy chỉ có một cánh chim cô đơn, lẻ đàn, đang hối hả tìm về tổ ấm, hay đang cố gắng tìm chỗ nương náu qua đêm? Cánh cò bay mãi, bay ngang qua tôi, rồi lại bay xa. Trời mỗi lúc một sẫm màu. Cô quạnh quá! Cánh cò đã tít nơi nao, chỉ còn là một chấm trắng bé xíu xiu rồi mất hút. Tôi thở hắt: "Cầu mong cho mi tìm được chốn nương thân, cò ơi !”
Một vài ngôi sao mọc lên ở phía xa. Rồi bầu trời rực rỡ như tấm áo nhung điểm minh châu của những bà hoàng trong cổ tích. Những ngôi sao quần tụ với nhau thành một xã hội, ngôi sao nào cũng cố ý phô trương chút ánh sáng yếu ớt mà huyền hoặc của mình. Có ngôi sao nào cô đơn? Ngôi sao định mệnh của tôi đang ở phương nào? Nó có đang trốn chạy? Và ở một nơi nào đó, thứ ánh sáng yếu ớt kia của nó có được ai trông thấy hay không? Hay chỉ như là một đốm đom đóm lập lòe rồi tắt ngấm, không để lại cho ai một chút cảm giác nào - dù chỉ là thương hại?
Cánh cò lẻ loi lúc chiều có thể nó không biết nhưng nó đâu cô độc hoàn toàn. Ít nhất cũng có bầy đàn đang chờ nó ở một nơi nào đó. Ít nhất cũng có tôi đã cầu chúc một điều lành cho nó...Nhưng mà nó chẳng bao giờ biết, nó vẫn kêu thảm thiết, sợ hãi, vẫn cố xoải cánh bay thật nhanh, trốn chạy khỏi không gian bao la đang dần dần như cố ý trùm tấm màn đen lên đôi cánh gầy của nó...
Lúc này đây tôi mới ý thức được rằng tôi đang cô đơn biết chừng nào. Và chắc tôi, giống như con cò bé xíu kia, cũng đang than thở mà không hiểu, không thèm hiểu rằng: ở trên đời này, lúc này đây có một vài người nào đó, một ai đó đang chờ tôi, đang mong có tôi ở bên cạnh và cầu chúc cho tôi. Tại sao tôi lại vô tình? tại sao tôi trốn chạy? Bầu trời chỉ có vẻ như chặn bước chú cò, như uy hiếp nó - chỉ có vẻ thôi ! Cuộc sống chỉ có vẻ như quá mức ồn ào, ô hợp - chỉ có vẻ thôi ! Còn tôi? Khi trốn chạy khỏi nơi đó tôi đã thấy gì? Hay là ở chốn không gian yên lành mênh mông này, tôi chỉ boàng hoàng cảm nhận được sự lẻ loi của mình, sự nhỏ bé của cái TÔI ? Tôi chẳng tìm được chính tôi, xong tôi đã hiểu được ý nghĩa của cuộc sống. “Con người ta không bao giờ cô độc cả. Ngay cả khi không có ai ở bên cạnh thì cũng còn có một người nào đó, ở rất gần, đang quan tâm lo lắng cho mình bằng tất cả tấm chân tình của họ.” Và cuộc sống cũng vậy, ngay ở trong những điều tưởng chừng xấu xa, phức tạp nhất... là một điều gì đó, một dịp may hay một ban tặng ngọt ngào nào đó mà cuộc sống dành riêng cho những người can đảm đương đầu với nó. Cuộc sống như một đóa hồng có gai rất sắc, rất nhọn nhưng có mật có hương !
Tiếng côn trùng rả rích. Đêm thanh bình quá! Tôi hít mạnh, tôi muốn thu vào lồng ngực mình tất cả không khí mát lạnh của đêm...cảm giác như được bay trong không igan yên lành này như một chú cò, một cánh cò không cô đơn đang tìm đường trở về tổ ấm, trở về với cuộc sống hàng ngày quen thuộc - bên cạnh những lo lắng bon chen là những niềm hạnh phúc thật dịu dàng ấm áp...
13/05/1992
Có một lần tôi tìm đến một nơi rất xa, rất bình yên. Tôi muốn tìm một không khí khác, một điều gì đó khác xa với nơi tôi đang sống. Tôi trốn chạy. Cuộc sống quá phức tạp với tôi. Tôi đi tìm chính tôi, tôi muốn sống thanh thản bình yên như những ngày tháng rất xa xưa thuở nào, dù chỉ một ngày, một khoảnh khắc thôi.
Nơi ấy trời xanh trong, cao lắm. Gió mát lạnh, gió thổi không mệt mỏi. Không gian vượt ra khỏi tầm mắt tôi là một màu xanh mênh mông bất tận. Thời gian như ngừng lại, như không còn ranh giới giữa đất và trời. Tôi lặng yên, lồng ngực căng phồng hương đồng nội. Tôi cố gắng sống trọn vẹn những ngày này. Tôi tận hưởng từng giây phút êm đềm bình yên...Nắng dịu dần, gió cũng nhẹ nhàng hẳn. Từng đàn cò trắng bay qua khung trời xanh, bay về nơi nào đó mà tôi không thể biết. Mây trời nhuộm màu hồng pha đỏ, phơn phớt tím ở xa xa, sắc màu của hoàng hôn êm đềm không thể tả. Bất chợt tôi nhìn thấy một chấm nhỏ ở rất xa...Rất xa trên nền trời đang ngả dần sang màu tím biếc- một cánh cò. Trời quá mênh mông và trên ấy chỉ có một cánh chim cô đơn, lẻ đàn, đang hối hả tìm về tổ ấm, hay đang cố gắng tìm chỗ nương náu qua đêm? Cánh cò bay mãi, bay ngang qua tôi, rồi lại bay xa. Trời mỗi lúc một sẫm màu. Cô quạnh quá! Cánh cò đã tít nơi nao, chỉ còn là một chấm trắng bé xíu xiu rồi mất hút. Tôi thở hắt: "Cầu mong cho mi tìm được chốn nương thân, cò ơi !”
Một vài ngôi sao mọc lên ở phía xa. Rồi bầu trời rực rỡ như tấm áo nhung điểm minh châu của những bà hoàng trong cổ tích. Những ngôi sao quần tụ với nhau thành một xã hội, ngôi sao nào cũng cố ý phô trương chút ánh sáng yếu ớt mà huyền hoặc của mình. Có ngôi sao nào cô đơn? Ngôi sao định mệnh của tôi đang ở phương nào? Nó có đang trốn chạy? Và ở một nơi nào đó, thứ ánh sáng yếu ớt kia của nó có được ai trông thấy hay không? Hay chỉ như là một đốm đom đóm lập lòe rồi tắt ngấm, không để lại cho ai một chút cảm giác nào - dù chỉ là thương hại?
Cánh cò lẻ loi lúc chiều có thể nó không biết nhưng nó đâu cô độc hoàn toàn. Ít nhất cũng có bầy đàn đang chờ nó ở một nơi nào đó. Ít nhất cũng có tôi đã cầu chúc một điều lành cho nó...Nhưng mà nó chẳng bao giờ biết, nó vẫn kêu thảm thiết, sợ hãi, vẫn cố xoải cánh bay thật nhanh, trốn chạy khỏi không gian bao la đang dần dần như cố ý trùm tấm màn đen lên đôi cánh gầy của nó...
Lúc này đây tôi mới ý thức được rằng tôi đang cô đơn biết chừng nào. Và chắc tôi, giống như con cò bé xíu kia, cũng đang than thở mà không hiểu, không thèm hiểu rằng: ở trên đời này, lúc này đây có một vài người nào đó, một ai đó đang chờ tôi, đang mong có tôi ở bên cạnh và cầu chúc cho tôi. Tại sao tôi lại vô tình? tại sao tôi trốn chạy? Bầu trời chỉ có vẻ như chặn bước chú cò, như uy hiếp nó - chỉ có vẻ thôi ! Cuộc sống chỉ có vẻ như quá mức ồn ào, ô hợp - chỉ có vẻ thôi ! Còn tôi? Khi trốn chạy khỏi nơi đó tôi đã thấy gì? Hay là ở chốn không gian yên lành mênh mông này, tôi chỉ boàng hoàng cảm nhận được sự lẻ loi của mình, sự nhỏ bé của cái TÔI ? Tôi chẳng tìm được chính tôi, xong tôi đã hiểu được ý nghĩa của cuộc sống. “Con người ta không bao giờ cô độc cả. Ngay cả khi không có ai ở bên cạnh thì cũng còn có một người nào đó, ở rất gần, đang quan tâm lo lắng cho mình bằng tất cả tấm chân tình của họ.” Và cuộc sống cũng vậy, ngay ở trong những điều tưởng chừng xấu xa, phức tạp nhất... là một điều gì đó, một dịp may hay một ban tặng ngọt ngào nào đó mà cuộc sống dành riêng cho những người can đảm đương đầu với nó. Cuộc sống như một đóa hồng có gai rất sắc, rất nhọn nhưng có mật có hương !
Tiếng côn trùng rả rích. Đêm thanh bình quá! Tôi hít mạnh, tôi muốn thu vào lồng ngực mình tất cả không khí mát lạnh của đêm...cảm giác như được bay trong không igan yên lành này như một chú cò, một cánh cò không cô đơn đang tìm đường trở về tổ ấm, trở về với cuộc sống hàng ngày quen thuộc - bên cạnh những lo lắng bon chen là những niềm hạnh phúc thật dịu dàng ấm áp...
13/05/1992
(ảnh chụp bởi Opla - Vườn cò Q9 & Thắng - Sông Lô)

Chuc mung mi da co mot ngoi nha de co the chia se nhung phuc tap nhung cung day bat ngo cua cuoc song nay , okie .
Trả lờiXóa