Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2009

TEARS


NƯỚC MẮT

Em thân yêu! Như bàn tay có trăm đường chỉ dọc ngang – làm sao biết được đường đời sẽ đưa ta về đâu? Ngày vui ngắn ngủi còn nỗi buồn thì muôn trùng, nhưng đừng vì thế mà chán nản!

Phải có can đảm để dứt khoát một mối tình – dù ta đã nương dựa nhau rất lâu hay nhiều nữa – mối tình không nhỏ - rất thiêng liêng!
Phải có đủ can đảm để nhìn lại đời mình – đời của kẻ tôn trọng tình yêu hay cuộc đời nô lệ - những ngày vui với nụ cười hồng, những ngày buồn và ngàn giọt lệ.
Phải có can đảm để bằng lòng số phận – thua thiệt để có nhau – hay mất nhau – cũng phải can đảm nhìn vào sự thật.
Và phải có đủ nghị lực để dỗ dành trái tim – đời sống không phải lúc nào cũng cần đến tình yêu – không phải lúc nào cũng cần đến rung động…
phải sống & thở như chiếc kim đồng hồ - điềm đạm & bình thản!

Có lẽ em sẽ chạy trốn trước anh & sẽ tự hờn dỗi mình – ôi trái tim mềm yếu!
Có lẽ em sẽ nghĩ về anh hoài & sẽ tự làm mình đau – ôi trái tim bướng bĩnh!
Có lẽ em sẽ như con sông kia – chảy và cuốn đi những gì trong tầm tay
cả hạnh phúc & khổ đau – nụ cười và tiếng khóc…

Và có lẽ sẽ dễ dàng hơn
nếu mình không còn nhớ gì về những điều xảy đến
thật đau buồn nếu ta còn bồng bột dẫm lên ta.

Nước mắt như một dòng sông – như một cơn lũ
đôi khi trong vắt, đôi khi đục ngầu
đôi khi không biết từ đâu cứ tìm em đổ tới.
Nước mắt như mưa quất rát đau lồng ngực,
thánh thót một điệu nhạc khóc cười…
và em tự hỏi: ai sẽ giúp em lấp đi cơn lũ của dòng sông nước mắt?

Tháng ngày buồn vui nối tiếp
vẫn biết đời hạnh phúc chẳng bao nhiêu
mong manh làm sao thứ tình phiêu lưu
biết có ngày rã tan mà tình vẫn dày như biển…
Cũng may em vẫn tự dạy dỗ mình: “Đừng chán nản vì ngày vui ngắn ngủi còn nỗi buồn thì muôn trùng, Thanh thân yêu!”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét