Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2009

my way


…Em sẽ đi tiếp con đường của mình. Hơn ai hết, anh biết rõ em sẽ qua được khoảnh khắc này, sẽ trở về được & tiếp tục cuộc hành trình định mệnh mà em tự đặt ra. Em sẽ làm được. Anh đừng áy náy về em nữa…

CON ĐƯỜNG

Những người nhạc công đang mãi mê với những đoản khúc guitar rất lạ – nghe như tiếng nước mắt chảy trong lòng, nghe lại như tiếng reo vui, thấy lòng chùng xuống, có chút day dứt, có chút thanh thản. Hôm nay tôi không khóc, tôi biết mình không còn nước mắt cho anh nữa. Tôi biết tôi không còn nước mắt khóc cho con đường mà tôi đã bỏ lại sau lưng. Tôi phải đi tiếp – dù thế nào tôi cũng phải đi tiếp. Đó là định mệnh của tôi cho đến khi tự tôi quyết định dừng lại với cuộc đời của mình.

Ngày tôi được sinh ra – mẹ nói súng đạn mù trời. Ba ngày sau mẹ vừa bồng tôi rời khỏi viện thì bom dội xuống sập nát chính nơi mà tôi oe oe vài ngày trước. Tôi không sinh ra cùng những đứa trẻ khác, vì lúc đó là chiến tranh… mẹ sinh tôi cùng lúc hai người lính khác bị thương phải cưa chân & một người vừa mất. Mẹ vừa mừng có tôi, mẹ vừa sợ. Chẳng có gì cho tôi, chẳng có tương lai, chẳng có cuộc sống, chẳng có con đường nào mẹ nghĩ có thể cho tôi đi lên.

Vậy mà tôi vẫn lớn lên. Tôi học giỏi, thông minh & chứng tỏ bản lĩnh trí tuệ của mình trong một đám trẻ con, cho dù chúng có đứa lớn hơn tuổi tôi. Từ bé tôi đã có con đường để đi – con đường rất bằng phẳng, bởi vì tôi thực sự xuất sắc trong đám trẻ con cùng đùa vui trên những con đường thênh thang đó.

Có những ngày bình yên & cũng có nhiều ngày giông bão. Tuổi thơ tôi lẫn lộn giữa tình yêu gần như tuyệt đối của ba tôi & sự hạn chế trong tình yêu ông dành cho mẹ tôi. Tuổi thơ tôi lẫn lộn giữa tiếng cười, niềm vui & những giọt nước mắt của mẹ, những đêm thức trắng vì những nổi đau mà tôi chưa thể hiểu được…

Và tôi lớn lên. Tôi tự vẽ con đường của mình cho mình đi. Tự nhủ lòng sẽ đi đến đích. Tự nhủ lòng sẽ không lặp lại dấu chân khổ đau của mẹ. Tự nhủ lòng sẽ không bao giờ màng tới những người đàn ông tương tự như ba mình. Tôi đã đi như thế với niềm tin như thế trên con đường mình chọn. Tôi sống hết lòng & tự hào rằng tấm lòng đó đã yêu ai hay dành cho ai thì không gì có thể so sánh được. Bởi vì tôi không có tiền bạc, không có bất kể thứ gì để tự hào ngoài tấm lòng của mình – thời đại này người có tấm lòng như vậy không còn nhiều. Càng ý thức điều đó tôi càng cảm thấy mình luôn đi đúng con đường. Có chông gai, nhưng con đường của tôi dung dị bình thường, ấm áp & rất Người!

Tôi gặp anh. Tôi biết rõ tôi sẽ không vì anh mà dừng lại. Nhưng tôi dừng lại với anh, chối bỏ tương lai & mơ ước… tôi đổi – để bắt đầu sống một cuộc sống tạm bợ & gian dối, để chỉ là một cái bóng bên lề cuộc sống của anh. Anh không biết & không hề ý thức được đối với tôi điều đó có ý nghĩa như thế nào – điều đó đã kết thúc con đường mà tôi đã hiên ngang bước đi suốt cuộc đời cho đến lúc này. Làm sao anh biết được khi chính tôi cũng mới nhận ra điều đó khi nó xảy ra, khi tôi phải dừng lại. Tôi không hối hận – vì thực sự tôi sẽ không bao giờ biết hết về bản thân mình nếu không có sự dừng chân lần này. Tôi đã cố gắng hết tấm lòng của mình để anh không hề cảm thấy áy náy hay lo lắng gì cho tôi. Bản thân tôi cũng không nghĩ ra được bất kể một thứ tội lỗi gì về tất cả những việc mà chúng tôi làm. Sự kết thúc con đường, hay là sự lệ thuộc – chỉ là do tự tôi áp đặt lên bản thân mình mà thôi, không hề do lỗi của ai. Trước khi trao cho anh con đường của mình, tôi không biết nhiều về bản thân mình đến như vậy. Đến khi tôi biết thì cũng khá muộn rồi. Con đường của tôi đã chấm dứt.

Tôi bắt đầu loay hoay để quay trở lại. Cũng không hẳn là quay trở lại – tôi nghĩ thế. Có lẽ tôi cố gắng xoay sở để lại đi tiếp con đường của mình. Tôi đã xác định không vì anh mà dừng lại, nên sẽ chẳng bao giờ là do anh mà con đường của tôi kết thúc. Tôi hiểu thế và thấy thanh thản hơn. Ngày hôm nay cũng giống như ngày tôi được sinh ra. Tôi cũng giống như mẹ tôi ngày xưa – cũng hạnh phúc vì biết được bản thân mình nhiều hơn như chưa bao giờ được biết & cũng sợ. Có vẻ như là không có gì cho tôi, không có tương lai, không có đường để đi. Nhưng mà tôi vẫn phải đi tiếp, không thể dừng chân tại chỗ này thêm giây phút nào nữa. Thứ đam mê đã từng đốt cháy chúng tôi giờ đã lụi tàn./.

Hanoi, Sep 2002

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét