Thứ Hai, 30 tháng 11, 2009

VAI ÁC


lần đầu tiên có người viết về tôi - xưa giờ tôi vẫn luôn tự viết về những chuyện xảy ra trong cuộc sống thường nhật của mình - vì vậy điều này với tôi là 1 sự kiện trọng đại... Nhưng tôi không thể hét toáng lên kiểu "Mừng quá!" nhưng đúng là tôi thấy rất vui, dù bé Thaidzuy chưa viết đúng lắm về tôi, nhưng là lỗi của tôi khi thể hiện con người của mình đấy chứ - dù thế nào thì Tdz cũng đã mang đến cho tôi một bất ngờ & niềm hạnh phúc thật lớn. Tôi thấy mãn nguyện vì Tdz cảm nhận được tấm lòng của tôi, tôi giống như người gieo niềm vui và gặt hạnh phúc vậy... Cảm ơn Cầu Vồng của tôi! (Nov 30, 2009)



VAI ÁC

Chị luôn tự tin khi thú nhận mình đóng vai ác không cần hóa trang, không cần phô diễn bởi theo chị nói cái ác chảy trong máu của chị từ ngày chị còn bé xí. Nhiều lần chị em tôi cười ha hả vì những thành tích cai trị kẻ khác của chị.

Chị ồn ào, đi đến đâu chưa thấy chị nhưng đã nghe giọng nói vút cao lên rồi. Làm công việc gì chị cũng muốn cháy rực lên mới chịu.

Chị nhiệt tình, tới mức làm người khác nghi ngờ về đức tính đó. Công bằng mà nói, nơi nào có chị, nơi đó khó khăn vơi đi một nửa.

Chị xông xáo, luôn xắn tay làm những việc khó khăn và vất vả nhất, nhường cho tụi tôi những nơi mát mẻ và nhẹ nhàng mà không một lời than phiền. Khi biết chúng tôi sắp triển khai một dự án mang tính đột phá tại HN, chị đã nhanh chóng tìm kiếm các mạnh thường quân cho hoạt động này.
Chị chu đáo, luôn giành nhiệm vụ tổ chức các cuộc vui để cho cả bọn xả stress, coi như cũng là niềm vui của chị. Lâu dần thành quen, chị biến lũ chúng tôi thành những đứa thụ động, muốn đi đâu làm gì là ơi ới gọi chị. Toàn những đứa vô tâm, nhiều khi quên cả chị, có lúc chị giận, nói dỗi: ”Các người cứ coi tui như không trong team cùng với các người vậy. I don’t like that way!” Lúc đó tụi tôi vừa muốn xin lỗi chị về sự vô ý vô tứ, vừa buồn cười vì sự trẻ con của chị.

Chị ghê gớm, hiếm người phủ nhận điều này. Trong hội quán, chị ghét nhất tên M., đến nỗi chỉ cần ai nhắc đến tên nì là máu từ đâu dồn hết lên khuôn mặt phúc hậu của chị. Ai mà trót nói, “Hỏi M. xem việc lần tới thế nào…” thì y như rằng chị cong cớn “Wrong person rồi…” Hehe, được cái đa số cũng hiểu tính chị nên không ai nói qua nói lại nữa. Trộm nghị, nếu chị sống ở thời Hai Bà Trưng thì nước Việt chắc gì có Nữ tướng Lê Chân nhỉ?

Chị chân thành, có thể riêng tôi cảm nhận được điều này. Khi tôi buồn, chị là một trong số ít người chia sẻ với tôi. Khi tôi lo lắng, chị lại là một trong số những người đầu tiên trấn an tôi. Khi tôi vui, cũng vẫn là chị, một trong những người nhanh chóng nhất thấy được niềm vui đó nơi tôi và khuyến khích.

Chị thích viết, viết tất cả những gì đã qua, đang đi và sắp tới một cách nhẹ nhàng. Nhiều người trong đó có tôi thích đọc những đoản văn của chị bởi ở đó người ta tìm thấy một tâm hồn không hời hợt.

Tôi hiểu chị là người yêu ghét rõ ràng, vô phúc cho kẻ nào bị chị ghét và cũng không hẳn gã nào được chị yêu cũng có phước đâu nha. Chị tự nhận chị là kẻ dại zai nhất trần đời. Có lẽ nào đằng sau vẻ xù xì phớt đời kia là một trái tim mong manh đã từng bị tổn thương bởi một gã zai nào đó?

Tôi yêu quý chị không phải vì những món quà “bảy sắc cầu vồng” mà chính là sự đa dạng trong tính cách của chị. Vai Ác trong đời chị luôn đem đến những ngọt bùi cho những phận người bất hạnh.

(Thaidzuy viết - 10:34PM - Nov 30, 2009)

Thứ Tư, 18 tháng 11, 2009

THANY ĐI RỬA CHÉN... (Làm thì ít mà viết thì nhiều!!!)

Nghỉ 1 lèo mấy tuần, hôm nay mới chạy qua quán cơm được một chút - súyt nữa là bị treo giò luôn rùi (mà từ nay cũng đừng hòng tranh thủ thứ 3 thứ 5 nữa nhé, Thany - hic hic)
Thôi kệ, chuyện hôm nay tính hôm nay... Dù sao thì vẫn chạy đi được... Đến quán chưa tới 11 giờ mà đã bắt đầu nhận khách rùi. Líu ríu chào các bạn rồi thay đồ là chúi đầu vào khu vực rửa chén (nhìn thấy Tdz mà 2 chị em cũng chẳng kịp mừng nữa)

Bây giờ quán cơm đã hoạt động nhịp nhàng vì có điều phối từ đầu đến đuôi - lâu lâu nghe Opla ong ỏng: "Ngưng lại Vịt ơi!" "Nước sôi nước sôi đây..." Nghĩ sao Chú Trứng này có giọng nói bến xe dzữ dzậy ta, hèn nào mà dù có muốn nhận việc khâu khác thì vẫn phải làm security thôi. Hôm nay các bạn chia cơm thêm & canh thêm ở ngay ngoài cửa cạnh chỗ thâu tiền - điều phối giao thông hợp lý đây mà!!! Ý kiến này của chị Lá & Vịt hay thiệt!

Một mình mình bao sô nguyên khúc dạo đầu ở khâu rửa chén.Từ lúc bà con mang khay ra "Chén bỏ vô đây, muỗng nĩa bỏ kia, thức ăn thừa cho vào thùng trắng, khay bỏ dùm vào 2 cái chậu vàng đó đó... Đúng rồi! Cảm ơn nha!"... liên hồi miệng hổng kịp liền da non... Đến đoạn tráng sơ mọi thứ rồi cho qua khâu rửa xà bông & kiêm luôn rửa chén... (Tui phục tui thiệt đó nha!)

Đứng, ngồi chồm hổm, cúi, với, ngoái qua ngóai lại... tất cả mọi động tác cần thiết cho một bài tập thể dục... chỉ thiếu mỗi chi tiết lau mồ hôi - vì tay đâu nữa mà lau mồ hôi... mồ hôi chảy xuống mắt cay sè mà hổng biết làm sao chùi (thương tui ghê!)

Dù tôi vẫn luôn miệng ra rả bài ca con cá "Chén bỏ vô đây, muỗng nĩa bỏ kia, thức ăn thừa cho vào thùng trắng, khay bỏ dùm vào 2 cái chậu vàng đó đó... Đúng rồi! Cảm ơn nha!"... nhưng vẫn còn nhiều bà con cô bác vứt cả nguyên khay xuống đất hoặc cho hết "5 in 1"... Tuy nhiên, nhờ điều phối từ đầu nên khâu rửa chén không bị tồn ứ nhiều. Tôi vẫn còn thời gian để thu dọn & làm gọn khu vực gớm nhất của khâu rửa chén.

Chưa xong việc hoàn toàn, chỉ là hết khách thôi, nhưng tôi phải chạy về - chiều có một lũ việc... lại líu ríu chào cả nhà.
Hôm nay quán bán đậu hũ dồn thịt... tranh thủ chôm một miếng ăn vã...

Hôm nay có tay anh chị bị xỉn, cứ lèm bèm, giành luôn việc của Opla... Quán phục vụ người lao động nghèo là chính, nên những anh chị như thế này là chuyện thường xuyên. Tội nghiệp các bạn của tôi.

Nhưng ngẩm nghĩ kỹ thì ở đâu có một môi trường rèn luyện tính kiên nhẫn & khả năng ứng xử tuyệt vời hơn quán 2K của chúng tôi? Cứ nhìn con bé Hào giang hồ ngoan ngoãn ngồi rửa chén mà xem... Ah, tôi thấy vui vì lần này tôi gặp lại nó, thấy nó đã nói năng nhẹ nhàng hơn một chút rùi (hay là nó sợ tôi??? he he) Cái ông xỉn hôm nay cũng thế, ban đầu cũng xù lông nhím kiếm chuyện với một ông xỉn khác, rồi còn giở thói xin tiền ông xe ôm khác nữa, nhưng sau thì giả lả bưng cơm thêm cho mọi người... Hôm nay nghe Op kể, tôi nghe đựơc cách ứng xử trên cả tuyệt vời của chú xe ôm khi bị hỏi xin 5000 mua rượu uống "Mày ăn cơm tao mua cho mày, còn rượu thì miễn bàn!" Hay! Phải thế chứ! Vỏ quýt dày có móng tay nhọn mà! Bọn chúng tôi lúc đầu còn chưa biết làm sao để dẹp loạn, cứ yên được ngày nào hay ngày đó, rồi cắt cử luôn những anh trông hùng dũng nhất (về cân nặng!) làm người đón khách... Rồi cũng ổn...

Lâu rồi mới được đi bán cơm... Chỉ thấy vui mà quên hết mệt... Hôm nay Opla nó cũng bận làm "anh chị" chứ nếu hôm nay nó mang máy đi chộp hình thì có khi mình cũng được một tấm mồ hôi mẹ cõng mồ hôi con... mang đi khoe thiên hạ là mình có lao động... sau này thất nghiệp xin 1 chân rửa chén nhà hàng - lấy tấm hình đó xem như là bằng chứng về có kinh nghiệm lâu năm, cũng được nhỉ!
Thôi, làm việc thôi...
(Saigon, Nov 12, 2009)

NGÀY HÔM QUA... những ngày tháng cuối cùng & cuộc sống trong thế giới đơn sắc...

Chúng tôi - 1 nhóm những đứa còn quá sức là ham chơi - suốt cả tháng nay rục rịch chuẩn bị tới lui & ấp ủ cho sự ra đời của 1 nhóm công tác xã hội của chính mình... Chỉ có mỗi việc đặt tên nhóm thôi mà cơ man nào là email chéo qua chéo lại... đến tận ngày đầu tiên ra quân, đến khi đã đi thăm viện dưỡng lão & trẻ khiếm thị trở về rồi mà cả nhóm vẫn còn chí chóe vì chưa thống nhất được tên gọi... Tên gì cũng được, miễn trong lòng mình thấy nhẹ nhõm & gắn bó cùng nhau để chia sẽ khó khăn với những thân phận bé nhỏ trong cuộc sống vốn cũng không lớn lắm này. Hãy bắt đầu nho nhỏ bằng một buổi chiều thứ 7, với cái tên tạm "Nụ Cười" chúng tôi đến thăm các cụ già ở viện dưỡng lão & các em nhỏ khiếm thị ở một trung tâm gần đó...

Viện dưỡng lão là điểm đến đầu tiên - nơi có 4 sueur thay phiên chăm sóc cho hai mươi mấy cụ bà & 1 cụ ông. Các sueur làm công việc của rất nhiều người cộng lại: là con, là mẹ, là bảo mẫu, là người quét dọn, là tài xế, là y tá, là người tẩm liệm khi các cụ ra đi, là người thân duy nhất khóc cho các cụ trong những ngày cuối đời. Một công việc phi thường trên đôi vai của 4 người phụ nữ bình thường.

Những người già ở đây mỗi người có một câu chuyện cuộc đời của họ - chẳng biết câu chuyện của người nào thì nỗi đau đời lớn hơn & chúng tôi cũng không đủ can đảm để tìm hiểu cho hết, chỉ nghe tóm tắt vài dòng (như kiểu lý lịch trích ngang thôi) mà đã thấy đau lắm những nẻo đường đời gai góc & lòng người vô chừng...

Có vài cụ từ trại mồ côi được các sueur nuôi rồi lớn lên làm việc ở bệnh viện SantPaul, rồi bệnh viện cũ không còn, họ phiêu bạt kiếm sống một thời gian, cuối đời tìm được chốn này nương thân. Có bà cụ suốt đời làm Oshin cho nhà người ta, chăm ẵm từ con của đời ông nội, đến con cái của chính người mà bà đã săn sóc... rồi họ cũng gửi bà vào đây, đến lúc bà ra đi họ bảo "Bận lắm! cần gì thì các sueur cứ nói!". Có vài mảnh đời đơn giản như đang giỡn vậy - bà nào có biết cha mẹ là ai, cũng không được lớn lên từ trại mồ côi nữa nên chẳng có bạn bè từng là cô nhi ở cùng một viện cô nhi, trôi giạt kiếm sống, ngày đổi qua ngày... may mà cuối đời trôi được về đây, rồi sẽ qua đời ở đây. Bà cụ cao tuổi nhất viện chỉ còn cố 2 mùa xuân nữa là mừng Bách Niên rồi đấy. Cụ ngồi đấy mỏng manh như tờ giấy lụa, có thể nhìn thấy qua làn da trong veo cả những mao mạch nhỏ li ti, cụ minh mẫn đến kỳ lạ. "Giờ thì chỉ còn chờ chết thôi, mong mãi mà chưa thấy Chúa gọi tên" cụ móm mém chào chia tay chúng tôi như thế. Bà cụ còn linh lợi khỏe mạnh nhất của hội cũng đã 67 tuổi rồi, bà có giọng nói nghe thóang qua như giọng của bà Bảy Nam mẹ nữ kịch sĩ Kim Cương vậy, giọng nói không có tuổi, giọng riêng biệt giòn tan những niềm vui của vài người SàiGòn chính gốc còn sót lại... Có người trông như một mệnh phụ, cách ăn mặc vẫn rất sang trọng & đeo một ít đồ trang sức, bà được con cháu gửi vào đây, đến dịp lễ tết thì chúng nó đón bà về vài hôm. Dù bà không mấy hào hứng kể về gia đình con cháu còn lại ngoài đời kia, nhưng dù sao việc bà đang có thân nhân thì với những người khác ở đây cũng là điều đáng ghen tị rồi.

Cuộc sống ở đây lặng lẽ đến hoảng sợ. Chúng tôi vào từng phòng & gửi quà cho các cụ, ngồi lại trò chuyện một chốc rồi dời chân qua thăm các cụ khác... & khi chúng tôi bước ra, các cụ tắt đèn rồi quay lại nằm trên chiếc giường của mình, tay vắt lên trán cố ngủ thêm chút nữa, rồi sẽ đến giờ ăn tối, rồi lại quay về ngủ. Vài cụ ra đứng ngoài hiên, nhưng số này rất ít. Cuộc sống ở đây như một dấu lặng giữa cuộc sống náo nhiệt ngoài kia - chỉ cách bức tường nhà thờ thôi, ngoài kia đường xá xe cộ nườm nượp, tuy ở rất xa trung tâm, nhưng vẫn là khu dân cư lao động, náo động đến kinh người. Vậy mà ở trong này có 21 cụ già & 4 sueur còn khá trẻ, sống một cuộc sống không hề mong có ngày mai, không có ước mơ, không có công việc, chỉ có quá khứ cất giữ của riêng từng người, chỉ có mong ước sớm về với Chúa.

Vào đây, mình sẽ có ngay cảm giác về nỗi CÔ ĐƠN, cảm giác cầm nắm được cái tính từ chỉ trạng thái đáng ghét ấy trong từ điển. Tôi đùa cùng các bạn "Nhất định kỳ này về phải marriage thôi! Lên mạng đăng báo. marriage thôi!" Chúng tôi đùa nhau: "Sống cho tốt vào! Mai này bạn bè còn đến thăm!".

Sao những nhà văn họ cứ phải đi đây đi đó tìm kiếm cảm xúc để mà viết nhỉ - sao không vào những nơi như thế này, hãy nghe từng câu chuyện đời, gom góp lại là cả một xã hội đủ màu sắc ấy chứ! Tôi nghĩ thế thôi, nhưng chắc là chẳng ai can đảm nghe kể về những nỗi cô đơn & đau lòng, chẳng ai có thể cầm nỗi nước mắt khóc cho những thân phận bé nhỏ lênh đênh mãi & ra đi lặng lẽ như chưa hề tồn tại.

Rời viện dưỡng lão, chúng tôi đã bớt nhí nhố hơn một chút, tuy vẫn phải giữ lại không khí vui vẻ để còn qua gặp các bé khiếm thị nữa mà. Đường vào khu trẻ khiếm thị bị một chiếc xe bồn chặn mất, thế là chúng tôi chia nhau mỗi đứa một chút khuân quà vào cho các em.

Đến thăm nơi này là một trải nghiệm hoàn toàn khác - nơi những em bé khiếm thị nổ lực gấp trăm lần những con người bình thường lành lặn như chúng ta để giành lấy cơ hội tồn tại sau này trong cuộc đời dài trước mặt. Phải thấy tình yêu cuộc sống chất chứa trong các em mãnh liệt đến mức nào thì mới có thể học đánh vi tính, học đàn, học đọc chữ & có đứa đang học đại học năm thứ 3 ngành tin học. Có đứa làm chúng tôi kinh ngạc vì em đọc bằng tay lưu lóat rất nhanh. Khi thế giới chỉ còn đơn sắc thì ông trời cũng tạ lỗi với các em bằng cách tạo ra một thế giới đa âm & cho các em khả năng cảm thụ âm nhạc khác thường. Ít ra cũng phải thế chứ!

Mọi thứ liên quan đến các em đều rất gọn gàng ngăn nắp. Người sáng mắt như chúng ta khi vất bừa bãi những vật dụng của mình (dù có bị mắng "đồ lười!" hay là "cẩu thả") chúng ta chưa bao giờ mảy may suy nghĩ nếu không gọn gàng thì có chết ai không, nếu để sang ngày mai mình dọn dẹp thì có sao không... Thử hình dung cuộc sống của các em bé này mà xem - nếu một đứa không gọn gàng, nó sẽ làm rơi một thứ gì đấy vào khoảng không gian mà trong tưởng tượng của tất cả các em bé còn lại đó là không gian trống... nếu phải thay đổi số bước chân quen thuộc, cuộc sống của các em sẽ rối tung... Điều đó tạo cho các em ý thức sắt đá phải gọn gàng ngăn nắp - để tồn tại & để cùng tồn tại.

Sự nỗ lực để tồn tại của các em bé ở đây khiến chúng tôi thấy xấu hổ cho chính mình & đau lòng vì sự bất công của tạo hóa, đôi khi vì sự cẩu thả của người lớn nữa - những người lớn không cẩn thận đủ lúc mang thai nên sinh em bé thiếu tháng khiến các em bị mất đi cơ hội nhìn thấy ánh sáng.

Làm quen với cô bé tên Liễu - nó 9 tuổi rồi mà nặng có chừng 20kg, bé xíu xiu, thích hát lắm & hát thật hồn nhiên. Bé Hạnh 11 tuổi, ở Phú Yên, mỗi năm ba mẹ đón về 2 lần. Hạnh hát hay hơn Liễu (& còn biết hát cải lương nữa - Liễu chỉ điểm) nhưng em nhát & trầm. Hai đứa như từ hai thế giới khác nhau, hai tính cách khác nhau... vậy mà cũng gặp nhau trong thế giới đơn sắc của các em. Chúng nắm tau nhau thật chặt để cùng hát cho chúng tôi nghe. Con bé Liễu vẫn còn muốn hát nữa, nhưng Hạnh đã thôi không còn chút hào hứng nào.

Lại có 3 cô nhóc là "Băng Cướp Nhí" hát những bài hát chế lời - tếu không chịu được. Hồn nhiên, nhí nhảnh, cứ thế là chế lời & hát thôi...Chúng tôi không thể nấn ná ở lại lâu hơn vì các em có giờ học hát & cũng vì đường xá ngoài kia giờ này sẽ bị kẹt xe...Chia tay bọn trẻ chúng tôi đều có dự tính sẽ quay lại một ngày nào đó - để chia sẻ với các em những tờ lịch cũ có thể in chữ nổi cho các em học & đọc.

Chúng tôi đã có một buổi chiều thật vui & trọn vẹn. Tôi thấy mình thật hạnh phúc - vì mình có gia đình cha mẹ anh em, vì dù cô đơn trong vài khoảnh khắc (theo định nghĩa của chính mình) nhưng tôi không đơn độc hoàn toàn. Hạnh phúc vì tôi được cha mẹ sinh ra lành lặn, được biết cụôc sống này dù là nỗi buồn thì cũng có ít nhất 2 màu đen & xám - chứ không phải là thế giới đơn sắc.Mỗi người theo đuổi những ý nghĩ khác nhau sau khi rời khỏi hai nơi này, nhưng chúng tôi cùng chung ý nghĩ về một ngày sắp đến sẽ quay trở lại. Chắc chắn là sẽ có những chuyến đi mới & những chia sẻ khác, nhưng quay lại là việc chúng tôi nhất định sẽ làm.
(viết ở nhà - sáng 11/10...)

Một chút về nhóm nhỏ của chúng tôi: Đến giờ này thì số lượng thành viên vẫn còn là một ẩn số. Chúng tôi là những đứa bạn học cũ, bạn cùng công ty, bạn "ca sĩ bất đắc dĩ" khi hát karaoke... góp với nhau mỗi tháng 200K & lên kế hoạch đến thăm hoặc chia sẻ khó khăn với một nơi nào đó cứ 3 tháng một lần. Nhóm chưa có tên - tôi đặt tên cho trang cập nhật đóng góp là Quỹ Nụ Cười, nhưng chưa được 100% phiếu bầu cho cái tên này. Hôm qua ở viện dưỡng lão Sueur giới thiệu chúng tôi là "nhóm Nụ-Cười-Tươi" - cái tên này còn khó có cơ hội trở thành chính thức hơn là 2 chữ đơn giản Nụ Cười nữa kìa.

Ban đầu & nòng cốt sẽ có: Giang/ Jimmii/ Đức Huy/ Phương & Quang/Thany/Vu Từ/Hảo Nguyễn/ Bảo Anh/ Phong (Ford)/ Vy (Adidas)/ Tuyết / Vi/ Khuê. Hôm qua tham gia chuyến từ thiện đầu tiên của nhóm còn có thêm 3 bạn bên nhóm NTCM nữa - Asian/ Hatcat & bé Thúy nữa. Tuy nhiên những mạnh thường quân đóng góp cho hoạt động của chúng tôi thì còn nhiều lắm - các vị phụ huynh nè (ba mẹ Phương nè, mẹ Khuê, gia đình Giang), các bạn bè của Phong ở Ford & hàng xóm của Giang nữa, sau này chắc chắn sẽ còn nhiều hơn.Tháng 12 tới cả nhóm đang lên kế hoạch đi Long Khánh, có một nơi nuôi cả trăm bé mồ côi tội nghiệp lắm...Hy vọng từ giờ đến lúc đấy chúng tôi có được một cái tên & có thêm nhiều ngừơi ủng hộ :-) :-)

Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2009

MY LOVE

11/27/2009 - Mỗi ngày qua đi, tôi tìm thấy mình trong những ràng buộc vô hình, đọc đi đọc lại những suy nghĩ này, thêm một chút, thêm một chút nữa, nỗi nhớ chỉ dày thêm lên… Mọi tình bạn đều có những thăng trầm của nó, & tôi cũng biết mình không ngoại lệ... Sẽ cùng cố gắng nhé!

 1. SIMPLE DAY...

When I wanna put my hand on your heart to heal it recently, when I wanna put you in my safe box to protect you from any unexpected events..., etc, I found myself give you my secret love, more than just a love between man & woman, it's a love for little sibling brother, for a special close friend like I've been hanging around with him since we met long long years ago, the love which I always wish to give my own kids if I ever lucky to have...

Today is just a simple day, should not be considered a day of new age, as long as you are YOU the one I know, everyday you living always has with its a gift, a present. The unexpected or expected news, has with its good meaningful & I know you enjoy that good mean somehow some ways.

You have my friendship - this might be very simple, but it gives you right to always free talk & share with me - like a little brother, a boy, a man & a friend.

2. ON THE DAY I KNOW YOU LOVE ME...
On the days I know you love me - the best days - I am beautiful and strong and light on my feet; I smell good and everyone wants to touch my hair. Even when I sit still I vibrate slightly. Life becomes gorgeous and I feel everything with my eyes, I see everything with my skin: light reflecting off of a wine glass at a sidewalk cafe, the dog everyone pauses to pet, the baby solemnly goggling from a back-pack, the deli window with it's pale parade of cheeses, the bikers on their rhythmic, workaday ride.

3. EVERYDAY



I'm Giving You A Piece Of My Heart
To Remind You That I'm Always Here For you
No Matter How Far Apart We May Be

There Is A Part Of Myself
That Is Given To Only You
A Place Unseen
That Loves You For You

Let me be the one
Who feels your warming touch in winter,
The one who helps you count the stars
That fill your summer skies…

Let me be the one
Who walks beside you in the springtime,
The one whose hand you hold
When autumn’s colors light your eyes…

Let me be the one
Who sees your first smile every morning,
The one who hears your whispered dreams
And helps make them come true…

Let me be the one
Who celebrates your every season,
The one who shares the wonder
Of a lifetime loving you!

tản mạn quanh cuốn sách "The Five Love Languages" của tác giả Gary Chapman


Lang thang trong phi trường TSN, chẳng biết làm gì khi thời gian chờ bay dài dằng dặc mà mình thì lúc đi lại quá hớn hở nên chẳng mang theo một thứ gì để đọc (ah, dạo này tự dưng thấy quý thời gian - chắc là đến tuổi tham sống sợ chết rùi - cho nên không muốn có trong đầu cái ý nghĩ "giết thời gian"), thấy có vài cuốn sách... ah, cái tit sách này hay hay - THE FIVE LOVE LANGUAGES", chưa mua ngay đâu, nhưng mở ra vài trang đầu tiên, thấy quote "YÊU LÀ SỐNG CUỘC SỐNG CỦA NGƯỜI MÌNH YÊU" - ui, trời, sao giống cách mình đang yêu thế - mua ngay mua ngay... :-)

Tác giả là giáo sư tiến sĩ tâm lý hôn nhân & gia đình. Ông đúc kết kinh nghiệm tư vấn cả trăm ngàn gia đình cũng như những đôi lứa* để đưa ra 5 ngôn ngữ tình yêu là:
- Lời Khen Ngợi
- Thời Gian Chia Sẻ
- Sự Tận Tụy
- Quà Tặng
& Cử Chỉ Âu Yếm
(*những đôi lứa: sắp yêu/ đang yêu/ sắp cưới/ sẽ cưới/ sắp tan vỡ/ đã chia ly/ toan tính làm lại cuộc đời với cuộc hôn nhân mới/ thề nguyện chỉ yêu & sống vì mỗi một người/ kiên quyết chia sẻ tinh thần & sức lực với càng nhiều người càng tốt...)

Ngồi trên máy bay tôi cũng chỉ kịp đọc lướt lướt qua, rồi tôi lại bay tiếp đi... để cuốn sách lại cho cô bạn có gia đình "đọc chơi" vì nó cũng sẽ đi công tác xa nhà vài ngày. Khi tôi trở về thì cô bạn đang say sưa đọc, lâu lâu lại hét toáng lên kiểu Eureka "Này, này... đoạn này phải cho lão chồng em đọc thôi!", "Gớm, sao mà ứng với anh chồng em thế!!!"... Tôi hỏi nửa đùa nửa thật "thế không có đoạn nào ứng với em ah?" - nó cười trừ, khỏa lấp... Hình như đây là điều Bình thường, phải không tất cả các bạn đã & đang có gia đình, hay đơn giản là đang yêu, hình như lúc nào mình cũng cảm thấy mình yêu người í nhiều hơn là người ta yêu mình, sống vì người í nhiều hơn là người í vì mình... Phần tôi nghĩ nếu đã là yêu thì làm gì có khái niệm nhiều hay ít mà đong đếm hơn thua - nhưng hễ nói ra thì cả đám chúng bạn xúm xít vào mắng: "Đồ dại trai!"

"Yêu có nghĩa là đối xử với một ai đó tốt hơn tất cả mọi người, tốt hơn với cả chính bản thân mình"

Xưa giờ tôi yêu, bạn bè ai biết cũng nói "Sao mày dại thế!", "này, xem lại thắng cha ấy đi nhé, chẳng thấy làm gì cho mày cả", "ông ấy dĩ nhiên không buông mày ra rồi, sướng thế còn gì, chẳng phải lo gì cho mày cả, mà lại được chăm từ A-Z". Nhiều lúc tôi cũng giật mình - hình như mình yêu không giống thiên hạ? Hình như tại thế nên mình cứ mãi long đong? Đôi khi giật mình tự hỏi thế thôi, nhưng nghiệm lại thì tôi cũng không thay đổi gì, chẳng rút tỉa kinh nghiệm gì, cứ yêu thế thôi, chẳng đong đếm gì, kệ, tự tôi thấy hạnh phúc là ổn. Yêu vài ba bận bọn bạn bảo cái câu "Đồ dại trai" chớ có sai một ly nào với bà Thany. Chết thật!

Đọc kỹ cuốn sách một chút xem sao - dù thế nào thì người ta cũng là tiến sĩ tâm lý, dù sao cũng là cuốn sách #1 International Best-Seller, chẳng lẽ không có gì giải thích được kiểu yêu thương dại dột của mình?

Tôi thích chương nói về Sự Phải Lòng - có lẽ vì 80% phần còn lại của cuốn sách tác giả phân tích nhiều những yếu tố tâm lý của hai người chia sẻ một cụôc sống lâu dài hơn những câu chuyện của tôi, nên tôi có vẻ nghiêng sự thích về phần Phải Lòng này.

Tuy nhiên tôi thừa nhận tôi nhận ra mình trong vài tình huống & thấy như có người thông cảm với sự "dại" của mình. Mọi sự "dại dột" trong khi yêu đều có thể giải thích - đứng ở góc độ này thì là dại dột, ở góc độ khác chính là tình yêu. Từ nay đứa nào mắng tôi câu mắng cũ, tôi cũng sẽ trả lời câu trả lời cũ (nhưng tự tin hơn nhiều) - Tại tui iu thiệt & hạnh phúc thiệt chứ bộ!

Tôi trả lời được câu hỏi "Tại sao Thany lại yêu người này mà không phải là kẻ nọ?" - đơn giản vì người ấy nói thứ ngôn ngữ tình yêu của tôi.

Tôi lờ mờ hiểu ra tại sao anh yêu Thany - vì Thany dại dột đã không hề biết mình có nói được thứ ngôn ngữ tình yêu của anh! :-). Dĩ nhiên là tôi hiểu hơn một chút tại sao có người hổng iu đáp lại mình miếng nào...

Tôi tự suy nghĩ chuyện của chính mình thôi & cũng có nghĩ chuyện tình yêu của bạn bè chung quanh (mà tôi nhìn thấy, nghe thấy). Tôi hiểu nhiều hơn một chút tại sao HỌ yêu nhau như điên rồi lại chia tay cái cụp, tại sao HỌ chia tay dù cả thế giới thừa nhận đó là gia đình mơ ước của phần thế giới còn lại, tại sao & tại sao...

Mỗi người có một ngôn ngữ riêng trong tình yêu & thể hiện tình yêu của họ bằng thứ ngôn ngữ đó. Tôi nghĩ là tôi biết ngôn ngữ của mình.

Cũng thú vị khi tìm cách giải mã ngôn ngữ tình yêu của bạn bè - nhưng thú vị trong ý nghĩ thôi, chứ rắc rối lắm. Hay là giới thiệu cho tụi nó đọc cuốn sách này - rồi sẽ gom một bữa cafe giải mã từng em từng ẻm một?

"YÊU LÀ SỐNG CUỘC SỐNG CỦA NGƯỜI MÌNH YÊU" - câu này giải thích sự dại giai nhiều tập của tôi :-)
Hanoi - Nov 7, 2009

Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2009

CỨ VIẾT XUỐNG ĐI...


Vừa đọc một bài cảm nhận của Khuê về bộ phim mà em mới đi xem về - bài viết rất hay - vì đó là những lời cảm nhận đi từ trái tim.

Cá nhân mình tôi thấy rất vui - xét về một một phương diện nào đó, tôi thấy tự hào vì mình có góp chút nhiệt tâm kêu gọi các bạn mình tự bày tỏ & chia sẻ - toàn những đứa có tâm có tình cả, chỉ cần viết xuống những tâm tình đó thì sẽ là những đoản văn tuyệt vời duy nhất mà . Nhưng để các bạn ấy tin vào điều đó thì cũng cần một chút thời gian & luôn cần một sự bắt đầu...

Nhiều nhiều năm nay dù là bạn thân hay bạn mới quen, nếu có ai từng đọc qua một đoạn viết nhỏ xíu của tôi đều khen "Thany viết hay ghê! Làm nhà văn đi", thật ra tôi không viết hay đến mức được các bạn trầm trồ, chỉ là vì các bạn không viết, không chịu viết & luôn cho rằng viết liên quan đến năng khiếu, phải là người giỏi văn... cho nên nội cái việc Thany viết được thì trong suy nghĩ các bạn đã cho là hay ho rồi :-) Thật ra không phải vậy, các bạn thấy hay vì các bạn nghĩ viết lách liên quan đến văn chương (các bạn lại nhớ đến điểm số môn văn hồi đi học & lè lưỡi - eo ơi!), vì chưa viết mà đã nghĩ "mình học văn trung bình, "nó" là học sinh giỏi văn, "nó" viết mình đọc là được rùi, mình viết (lại lè lưỡi - eo ơi) ai mà đọc - mình còn hổng chắc có muốn đọc hông nữa - mà túm lại là viết làm gì, nói ra dễ hơn viết mà còn thấy khó, làm việc khó hơn làm gì..." Hãy tin tôi lần này - giỏi văn chỉ giúp mình viết câu có đủ chủ ngữ vị ngữ & chấm câu xuống hàng hợp lý thôi, chứ không phải là điều kiện cần & đủ cho những bài cảm nhận sâu sắc từ trái tim!

Một trong những điều mà tôi luôn cố gắng trong mọi mối quan hệ đó là thuyết phục bạn bè viết ra suy nghĩ & cảm nhận của họ về cuộc sống chung quanh - không phải mong họ viết cho tôi đọc mà là viết cho chính họ thôi - như cách mà tôi tự tìm thấy bình an, vì không phải lúc nào cũng có một ai đó ở bên cạnh mình để mình chia sẻ, vì không phải lúc nào mình cũng đang đứng trước biển hay giữa mênh mông đất trời mà hét... vậy thì sao không viết xuống cho lòng nhẹ nhõm?

Tôi may mắn được cha mẹ sinh cho một khả năng quan sát, cảm nhận & ... nhiều chuyện, nên tôi lúc nào cũng có nhu cầu nói với ai đó những quan sát & cảm nhận của mình. Tuy nhiên từ nhỏ nhà đã chẳng có ai, tôi một mình tự nói với mình, nên tôi viết & tìm thấy một người bạn của riêng mình khi viết... Dần thành thói quen nên hễ khi nào gặp chuyện gì tôi không biết diễn tả bằng lời nói thì tôi viết. Tự mình tôi tìm thấy bình yên & sự thanh thản nếu tôi có thể diễn tả những suy nghĩ rắc rối hay khúc mắc trong lòng ra giấy - thế giới tâm tư của tôi từ trạng thái rối ren phức tạp trở nên phẳng trên giấy, trở nên đơn giản & được cảm thông - dù chỉ là một cô Hà Thanh khác cảm thông với cô Hà Thanh này thì vẫn xua đi nỗi cô đơn nhất thời nào đó. Đó chính là thứ niềm vui giản đơn của việc trang trải tâm sự lên giấy & viết xuống... và tôi luôn mong muốn bạn bè mình cũng có được niềm vui giản đơn đó, nhưng hình như không đơn giản với các bạn tôi chút nào.

Một trong những đứa mà tôi quen nhiều năm nay thay đổi quan điểm về viết & chia sẻ đó chính là con bé Màu Xám. Tôi biết nó viết được, nó có thể diễn tả lưu loát tình cảm của nó khi yêu thì chắc chắn nó phải viết được. Nhưng nó luôn phản kháng, nó cũng chỉ viết cho riêng mình & viết rất ít. Qua nó tôi phát hiện ra người ta vẫn viết, tuy nhiên họ nghĩ chuyện của họ chẳng ăn nhậu gì với ai... Thật ra mỗi một người đều trải nghiệm những tình huống có vẻ rất riêng, nhưng chắc chắn nếu mình chịu chia sẻ thì nhất định có ai đó một người nào đó sẽ bắt gặp chính những tâm tư & trăn trở của họ qua câu chuyện của mình. Dạo này Màu Xám chia sẻ khá nhiều, mọi người khen nó viết hay, thế là nó thấy vô cùng ổn để tiếp tục chia sẻ. Đấy, thấy không, dễ mà, chỉ cần viết xuống những suy nghĩ trong đầu mình, trong tim mình... thì sẽ là những lời thoại cảm động & duy nhất & rất riêng. Sẽ không còn có sự so sánh "văn" của mình & của Thany nữa, vì mình là cá nhân mình, không thể lẫn vào đâu được qua những cảm nhận của riêng mình.

Thật ra thì khen ngợi hay là chưa thấy thích một bài viết chỉ là thước đo sự đồng cảm của mình với lời tâm sự của bạn bè nhiều hay ít thôi & như tằm nhả tơ, những gì đi từ trái tim sẽ đến trái tim.

Tôi nhớ những ngày đầu tiên bé Khuê này biết tôi, lâu lâu nó nhắn "Chị viết hay quá!" - nó chắc cũng nghĩ phải giỏi văn mới viết được... Mấy hôm nay Khuê nó viết từ một đoạn ngắn ngắn, rồi viết dài hơn - không phải là nó trở nên giỏi văn hơn đâu, mà là nó cũng đã tìm thấy sự thanh thản khi có thể trang trải tâm sự lên giấy. Tôi như thấy mình được lãnh thưởng vậy vì tôi vẫn luôn cố gắng khuyến khích nó "Viết ra thôi, đơn giản lắm, nhiều khi chẳng cần suy nghĩ gì đâu, cứ viết xuống thôi là sẽ thấy bình yên liền mà

Qua nó, tôi củng cố niềm tin rằng chỉ cần mình viết xuống những lời từ trong tim thì nhất định sẽ là những đoản văn tuyệt vời.

Hãy từ bỏ quan niệm "giỏi văn mới viết được", hãy đừng nghĩ đến những bài viết của Thany (vốn luôn được gắn mác "giỏi văn") cản trở bạn tin vào chính mình - tin rằng bạn chính là người kể hay nhất những câu chuyện đời đầy sắc màu & đặc biệt - vì bạn viết xuống để chia sẻ & kể với mọi người về thế giới đặc biệt & duy nhất của riêng bạn (những câu chuyện mà Thany không bao giờ có thể viết được)

CỨ VIẾT XUỐNG ĐI... và tô màu cho thế giới của chúng tôi bằng những câu chuyện thú vị mà chỉ có bạn mới có thể biết được!

(Nov 14, 2009)

Thứ Ba, 10 tháng 11, 2009

HÁT VANG RẰNG EM YÊU ANH

Hanoi, Oct & Nov 2009

...Mọi tình bạn đều có những thăng trầm của nó, em cũng biết mình không ngoại lệ, em chỉ biết yêu anh nhiều mà chưa biết sẽ thế nào để duy trì tình yêu của anh cho em :-) Anh cũng cố nhé, sẽ có nhiều lúc mệt mõi, nhưng em biết anh cũng yêu em - bằng một cách nào đó anh đã take risk rất lớn để yêu em. Em happy lắm, anh ah!

Em nhớ anh, từng câu nói từng cử chỉ... Em ước gì mình có thể ở trọn bên cạnh anh một ngày, cùng ăn tối, cùng nói chuyện về mọi thứ, cùng xem hình hay là chơi game trên computer, cùng yêu nhau & thức dậy cùng ăn sáng, có thể nắm tay nhau băng qua vài con phố để đến quán ăn có món ngon mà mình thích... Vì em yêu một người bận rộn nên em biết mong ước kia thật khó thực hiện, nhưng cứ mơ thôi, một ngày nào đó anh vào SG hơn một ngày thì mình sẽ cùng nắm tay nhau đi ăn tối anh nhé :-)

Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2009

NHỮNG GAM MÀU TRONG CUỘC SỐNG CỦA TÔI…


1.
Đầu tiên là HỒNG!
À, phải đính chính một chút rằng tôi viết bài này không phải về những gam màu tôi yêu thích mà về những người tô màu cuộc sống của tôi, cho nên dù không phải là màu tôi thích nhưng bé cháu yêu của tôi thích màu này nhất thì dĩ nhiên màu đầu tiên trong bảng màu cuộc sống của tôi sẽ là HỒNG.
- Bé gọi tôi là Cô Hai Béo. Khi «bình mực» nó mét bà nội nó (tức là mẹ tôi): Nội ơi, con gái của nội chọc con!
- Bọn cá sấu ở Sở Thú luôn nhớ nó kinh khủng nếu quá hai tuần tôi không offer nó một chuyến vòng quanh sở thú. Mà nó cũng chỉ vào đấy thăm đúng bọn thú đấy trong một hành trình y chang như thế suốt từ năm 2 tuổi đến giờ khi nó vừa tròn 5 tuổi...
- Hàng ngày tôi vui vẻ «khóc hu hu» theo 1 cái request rất bé Nhi: «Cô Hai hổng đẹp bằng con, cô Hai khóc đi!».
- Có lần nó hỏi tôi «Sao cô Hai hổng thương chú A bằng chú B?» - trong suy nghĩ trẻ con của nó hễ tôi nói chuyện với ai dịu ngọt hơn thì là nghiêng tình yêu thương về phía người đó. Tôi nói tại chú B thương cô Hai hơn. Tôi hỏi nó con thích chú A hay chú B, lòng tự nghĩ câu trả lời sẽ là A – vì nó biết chú A trong khi không hề có khái niệm gì về một chú B – và nó bó tay tôi bằng câu trả lời «con thích Chú B, vì chú B thương cô Hai hơn!»
& cuộc sống của tôi cũng tuyền một màu hồng, hạnh phúc quá trời nhờ cô cháu yêu này!
Em trai tôi là nhân vật quan trọng thứ 2 trong cuộc đời của tôi, chỉ sau mẹ, nó chẳng tô cho tôi màu gì cho đến khi đứa con gái nhỏ của nó tô màu Hồng cho hàng ngày của tôi.

2.
VÀNG – ghen tuông ích kỷ... tôi mặc kệ sách vở viết gì về cái màu ấy, từ nhỏ tôi đã trân trọng màu vàng rồi, vì MẸ tôi thích màu này. Nước sơn móng tay mẹ sài màu đỏ ớt, son môi cũng đỏ rực (nếu màu vàng cho hai thứ này không gây tranh cãi tôi chắc mẹ sẽ thay bằng màu vàng hết thảy)... Mẹ hay mắng yêu tôi "mày không phải con tao!" vì toàn bộ những thứ mà tôi thích đều nhợt nhạt không sinh khí trong suy nghĩ của mẹ. Mẹ tôi là một phụ nữ nổi tiếng khắp Thủ Đức nhỏ bé của tôi thời tôi còn nhỏ về tính ghen tuông. Không phải vì mẹ ghen khủng khiếp hay ghen tàn độc, mà vì ba tôi là người đàn ông nổi tiếng ở cái xó huyện nhỏ xíu của chúng tôi – cho nên việc ông có không dưới 3 người đàn bà bên ngoài đã khiến mẹ tôi trở nên nổi tiếng lây theo «chắc bả ghen dữ lắm!» là câu cửa miệng khi người ta nhìn thấy mẹ tôi. Ừ, ghen cũng là một biểu hiện chứng tỏ tình yêu mà, chứng tỏ mình không thể chấp nhận sự chia sẻ tình cảm, cho nên thôi, tôi cũng chấp nhận vận vào cho mẹ tính chất ghen tuông của màu vàng mà nàng lỡ thích. Nhưng ích kỷ thì không nhé. Từ khi gia đình đỗ vỡ, mẹ đã chỉ nghĩ đến chúng tôi mà sống từ lúc còn xuân sắc - cuộc đời mẹ chẳng có mục đích nào khác là vì bình an & hạnh phúc của 2 đứa con. & Mẹ còn vì nhiều người nữa. Tôi tham gia làm việc từ thiện cũng học một phần từ mẹ - dù mẹ "làm phước" đơn giản là muốn để phước lại cho chúng tôi thôi.

Màu vàng đầy mâu thuẫn của mẹ tôi - rực rỡ, trẻ trung, mạnh mẽ & rõ ràng yêu ghét...

4.
ĐEN - thằng bé có thể khoác lên người bất kể là màu gì trông cũng đều hay cả (vì nó đẹp trai mà!) nhưng nó thích màu Đen & tôi cũng thích nó cứ tuyền một màu đen cho giống với cái cách suy nghĩ & ăn nói có một không hai của nó.

Bé là một chú bé mà ngay từ lần đầu tiên gặp nó đã cho tôi tìm thấy bình yên, vì nó giống một người bạn cũ của tôi đến kỳ lạ. Như một cậu bé cần phải luôn luôn để mắt trông chừng, lại thực sự là một người đàn ông chững chạc mà tôi có thể hoàn toàn yên tâm giao phó cả sinh mạng của mình... Không thể tin được là trong thế giới mênh mông này cuối cùng cũng còn lại một người như thế ở gần bên cạnh mình, cho mình lo lắng & cho mình sự chở che. Tôi cảm nhận được nó cũng thích được ở gần bên cạnh tôi. Nói theo cách mẹ tôi hay chọc tôi thì chắc là nó thiếu sự chăm sóc một cách quá đáng theo kiểu của tôi. Mà tôi cũng cưng nó thật chứ! Lạ thật đấy! Tôi kể cho Bé nghe tất cả về mình, về những mối tình to nhỏ, về những đam mê chết người & cả những mối quan hệ rất bất chính của mình. Đơn giản là kể thôi, giống như tự mình tôi tìm được cơ hội để viết hồi ký vậy.

Nó nói "Hổng hiểu sao nhưng em rất tự tin rằng không ai có thể chiếm vị trí số 1 của em trong cuộc sống của chị!" Tôi chẳng nói gì để confirm điều đó, người iêu hay Cá thì tôi có thể buông tay xuống được, chứ Nó thì đã thành miếng thuốc dán mà tôi tự gắn vào mình rồi

5.
XÁM - ai cũng biết thêm một chút bột trắng thì than chuyển màu xam xám, rớt một chút bột than thì bột chuyển thành xam xám... Người dễ bị tổn thương thì nên trốn vào màu xám để không ai tìm thấy vết thương của mình!

Tôi thật ra cũng từng không biết nó tô màu gì cho tôi - hôm trước nó ghen tị đòi người ta phải viết hẳn cho nó một bài note riêng cho xứng với tầm vóc của nó. Lúc đó thì tôi cũng đang viết về những người chung quanh mình rồi & nghĩ về cái tittle này lâu rồi nên đã định bụng sẽ viết về nó một chút - cũng nghĩ cho nó cái màu XÁM này luôn. Khi tôi còn chưa viết hết được những suy nghĩ của mình thì nó đã được người ta viết hẳn cho 1 bài rõ dài, tôi nghĩ giờ mình viết 1 bài riêng cho nàng ta mất công nó lại kiêu căng, mặt nghiêng một góc alpha thì đi đường vấp té lại tội do mình...

Như tôi đã nói từ đầu ấy, tôi viết về những gam màu mà người khác tô lên cuộc sống của tôi, XÁM có lẽ đúng cho trường hợp của con bé Ma-na-ge này. Cũng không iu không ghét gì nhau một cách đặc biệt, cũng không phải bạn từng thân hay từng cùng học, tính cách 2 chị em lại giống nhau nên "đụng" nhau bùm bùm là thường. Tuy như 2 gái lấy chung 1 chồng (lỡ iu anh Nike rùi mà) chúng tôi vẫn luôn đồng hành & phối hợp vô cùng nhịp nhàng trong công việc - thứ công việc mà tôi yêu quý & gắn bó. Vì sự trùng nhau trong tính cách nên chúng tôi không thể đứa nọ làm nền cho đứa kia nổi bật được, mà ở những nơi cả 2 cùng xuất hiện mọi thứ sẽ bị mờ đi một màu xam xám cho chị em chúng tôi nổi bật.

Tính cách giống nhau nên cũng gây ra vài hiệu ứng giống nhau. Tôi iêu - nó ói cả ngày vì phải nghe tôi ẹo trên điện thoại. Nó iu, tôi cũng như có bầu ốm nghén, vì nó ẹo mọi lúc mọi nơi... Tuy nhiên, cũng y chang như thằng bé "Thuốc dán" màu đen kia, Nó cũng góp một phần vô cùng đáng kể hình thành nên tính cách của tôi & vô tình nó cũng biến thành miếng thuốc dán mà tôi tự vận vào người.

6.

CẦU VỒNG ...
“… Sooner or later, those who live two faces will forget which one is real…”
Đám bạn thân của tôi xem chuyện viết lách là cực hình, tụi nó thà nhậu cho xỉn chết rồi lỡ nói gì thì nói, chứ nhất định không bao giờ “để lại bút tích”), nhưng tôi bao giờ cũng cố thử gợi ý bạn bè viết xuống những tâm tư suy nghĩ của họ – với niềm hy vọng lớn lao rằng một ngày nào đó & một người nào đó cũng sẽ tìm thấy bình yên như tôi có khi có thể viết ra được. Vì vậy việc ANH BẠN NHỎ là người đàn ông duy nhất mà tôi biết thích viết, có thể viết & viết rất hay đã tô màu thú vị lên tình bạn của chúng tôi rồi.

Tuy nhiên cũng không phải ngẫu nhiên mà tôi nghĩ về ABN là nghĩ đến 7 màu cầu vồng - có nguyên nhân cả đấy! Nếu đem bộ sưu tập màu giày sắc áo của bé so sánh thì trang phục lòe loẹt của phụ nữ H'Mong ở miền Hà Giang nơi tôi vừa ghé đến sẽ phải chào kính cẩn & xin thua. Tôi luôn thấy lòng rộn ràng vui vẻ khi nghĩ đến anh bạn nhỏ trong những bộ quần áo & giày dép gây tranh cãi về màu sắc & tôi còn thấy thú vị hơn vì mình có đóng góp một chút trong sự xuất hiện nhiều màu sắc của chàng ta.

ABN của tôi là tổng hợp của những mâu thuẫn & tôi chỉ đi từ ngạc nhiên này sang sự thú vị khác khi thấy rằng ở ABN mọi sự khác biệt đều có công bằng cơ hội để thể hiện: trầm & sâu sắc (& cất giữ rất sâu là nỗi cô đơn không người san sẻ) & nhí nhố, cao ngạo & bình dân, rất trau chuốt & xuề xòa, khó chịu & dễ chịu... Một tấm lòng & một nhân cách lớn được thể hiện ra ngoài ở một người có vẻ ngoài hết sức là nhí nhố & ham vui, một người có thể đơn giản là chảy nước mắt vì đau lòng không cần so đo mình là nam nhi chi chí thì khóc là một hiện tượng lạ. & tôi biết để có thể tự bộc lộ mình cần một lòng can đảm khác thường, chứ không phải thứ chịu đựng lớn lao khi có thể cất giữ mọi thứ bí mật trong đầu.

Tôi vốn yêu chuộng những thứ mang theo một bí mật nho nhỏ, và dĩ nhiên khi một người có tính cách đặc biệt như vậy mà tôi có cơ hội là bạn bè thì cuộc sống của tôi luôn thú vị với 7 sắc cầu vồng còn gì!

7.
XANH
Chúng tôi có vài điểm chung, ít nhất là cùng thích màu xanh, cùng thấy khó khăn khi kết bạn thêm, cùng là những kẻ sống cảm tính & cảm nhận cuộc sống bằng chính trái tim dễ tổn thương của mình để rồi thấy cô độc và mâu thuẫn giữa 2 con người chính mình – một đứa hoạt bát năng động thường nhật (đủ để kiếm sống) & một kẻ gặm nhấm nỗi cô đơn một mình trong góc phòng riêng.

Tôi kể về ý nghĩ & mong ước của mình về đám cưới, chỉ mời 30 khách thôi, những người thực sự mong chúc tôi lập gia đình & sống hạnh phúc. Tôi kể mẹ tôi nói gì khi nghe ý tưởng này của tôi, bà mắng yêu “Chỉ có CHÓ nó mới đi đám cưới cho mày!” Và tôi & NÓ đã cười mãi dù sau này nhắc lại về ý tưởng đó & còn điên rồ hơn nữa, cậu ấy muốn tôi hứa là cậu có tên trong số ít ỏi “30 Dogs” trong ngày cưới của tôi. & tên tôi trở thành dài ngoằn: "The-Host-Of-30-Dogs"

Chúng tôi nói về những bộ phim hoạt hình của trẻ con, loại phim mà bé Nhi, Sarah, tôi & NÓ đều thích. Chúng tôi lại rúc rích cười khi nhắc đến con cá mập ăn chay trường trong phim “The shark tales”… Thêm một điểm chung nữa là chúng tôi cùng sinh ra vào tháng 12, cách nhau 9 năm 9 ngày. NÓ lưu ngay vào điện thoại của tôi ngày sinh nhật của cậu ấy, như thể tôi sẽ quên rất mau do tuổi tác vậy.

Sau khi gặp & chia sẻ một phần cuộc sống của mình với NÓ, tôi đã nghiêm túc ngừng lại để suy nghĩ về mình & về cách chính mình cảm nhận cuộc sống này. NÓ đã khiến tôi suy nghĩ nhiều về bản thân và khi cả hai chúng tôi cùng chia sẻ khoảnh khắc hạnh phúc, cùng cười, cùng chảy nước mắt & cảm nhận một thứ niềm vui như nhau, tôi biết con đường tìm kiếm cảm giác hạnh phúc của mình đã rẽ một bước ngoặc quan trọng. Sẽ khó khăn lắm đây, để tiếp tục sống cuộc sống như cũ khi mà tôi đã thay đổi quan niệm về niềm vui, nhưng dù sao vẫn tốt hơn là hoàn toàn y như cũ. (April 2008)

3.
ÁNH SÁNG
Tôi biết tôi sai rồi. Lẽ ra tôi chỉ được xem đây là những niềm vui, & nếu được, thì xem như là một trò chơi... Lẽ ra tôi không được tô cho nó màu của hạnh phúc... Lẽ ra tôi không được xem Anh là một thứ ánh sáng - để rồi chỉ cái ý nghĩ quên anh đi cũng làm cho cuộc sống của mình tăm tối đi như thế này...

Tôi viết xong những dòng này thì tôi sẽ bắt đầu cuộc tranh đấu với bản thân để quên được những niềm vui, để quen dần với thứ không gian không còn rực rỡ như những ngày có anh...

Cuộc tranh đấu của cô Hà Thanh đang yêu & cô Hà Thanh đang suy nghĩ vẫn chưa bắt đầu... chưa thực sự bắt đầu... mới nghĩ đến thôi... mới tưởng tượng thôi... thì tôi đã thấy mình chỉ có một ước nguyện duy nhất là được như con thiêu thân bay liều mình vào vùng ánh sáng của anh & chết không cần suy nghĩ. (2008)

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2009

NHỮNG NGÀY PHÉP ĐÁNG NHỚ CỦA NĂM 2009

(Tặng riêng cho CHÍCH CHÒE)

Tôi lấy 3 tuần phép & bay ra miền Bắc , bạn bè tôi & mấy đồng nghiệp ở Nike nhìn tôi đầy thắc mắc ("Người phụ nữ ấy" không đi Mỹ như nhiều năm gần đây, cũng không đến những vùng đất mà chị ta mơ ước ở Châu Âu - đi Bắc 3 tuần ah, định "nấu canh cá" cho hết Cá hay sao?). Không hề gì, tôi vốn giỏi viết những trang toàn dấu chấm hỏi trong mắt mọi người mà.

Tôi trải nghiệm cuộc sống của mình trong vài chuyến đi cùng với kỳ phép này. Tất cả với tôi đều là những chuyến đi nhớ đời & có thể không bao giờ có lần thứ 2.

1.
Chặng dừng chân đầu tiên là Điện Biên & tham gia cùng các bạn bên diễn đàn NTCM một chút phần hậu La Hủ. Hội tụ với nhóm bạn mà đa số tôi chưa gặp mặt bao giờ nhưng lại đã như quen nhau nhiều năm rồi. Đúng ra chuyến đi La Hủ là mục đích mà tôi thu xếp nghỉ phép lần này, nhưng cuối cùng tôi chỉ có thể tham gia với các bạn phần sau thôi, thế là tôi xoay sở để những ngày phép của mình không hoài phí. Dịp này tôi được thử thứ cảm giác uất ức đến ngạt thở khi nhìn chuyến bay của mình cất cánh mà mình thì chết dí trên xe ngoài đường vì kẹt xe. Để rồi kéo theo hàng loạt những phiền toái khác: ngồi hàng giờ đợi chờ ở sân bay, bọn tiếp viên bảo: không còn chỗ (súyt tuyệt vọng!), mình thì chỉ chờ đợi bằng hy vọng mỏng tang, cũng hổng dám lèm bèm “anh Trời” bất công (sợ “Anh Í” nghe được lại cuốn luôn chút mỏng tang hy vọng kia của mình đi!), càng không dám gọi điện thoại về nhà sợ mẹ lo, buồn ngủ & mệt vì bực, nói chuyện với bạn thì sợ mình không kìm chế được sự uất ức nên dễ lây cho bè bạn tâm lí bực bội… Cuối cùng thì cũng được bay… Cuối cùng thì cũng đến Hà Nội lúc 1h sáng… để rồi vài tiếng sau, 7h sáng, lại lót tót mò ra Nội Bài bay lên Điện Biên. Tuy nhiên khi đến thăm mấy chục bé người dân tộc ở một trường tiểu học nho nhỏ, nhìn thấy các em vẫn hồn nhiên đánh đu sự học được ngày nào hay ngày đó với cuộc sống ruộng nương vất vả, tôi lại thấy thật đáng cái công mình chờ đợi để được bay ra đây từ tối qua. Gặp các bạn trở về từ La Hủ, được là người đầu tiên các bạn chia sẻ những hình ảnh còn nóng hổi chưa load ra trên các máy chụp hình thời sự của các bạn, nghe kể về những gian nan của chuyến đi lẫn những trăn trở khi nhìn thấy cuộc sống của người dân ở La Hủ & chia với các bạn nỗi đau lòng vì cánh tay cưu mang của mình còn quá hạn hẹp… Tôi biết niềm vui hay hạnh phúc hay những cảm xúc vào những khoảnh khắc đặc biệt luôn có giá của nó, đôi khi khá đắt, nhưng hoàn toàn đáng để trao đổi!
















2.
Tham gia cùng nhóm offroad khám phá cung đường Điện Biên Đông – Sông Mã: với tôi đó là một ngày dài hơn thế kỷ, vì nhóm offroad họ có thú vui là hành xác & phá xe, tôi không có xe để phá nên khi đã chấp nhận cùng tham gia là chấp nhận xác-bị-hành! Tôi ấp ủ viết một bài về chặng đường này, sẽ đặt tên là “NHỮNG CUNG ĐƯỜNG VẪN CÒN LÀ DẤU GẠCH NỐI TRÊN BẢN ĐỒ”… Chẳng biết có viết nổi không, nhưng cứ ấp ủ ở đây đã & nâng niu cất giữ những bản thảo vụn vặt trước đã…











3.
Về thăm quê ngoại lần đầu tiên trong đời: Từ bé đến giờ chưa một lần về quê ngoại, tôi có đến Hải Phòng vài lần nhưng không phải về cái xứ xa xôi Tiên Lãng – nghe kể là gần quê nội (?)... 6h30 khởi hành từ Hà Nội, sao xe đi sớm thế nhỉ??? Mất có 3h đồng hồ ngồi xe từ Hà Nội thôi là về đến quê ngoại, nơi còn một bác là anh của mẹ, nơi giữ phần còn lại của ông ngoại mà mẹ tôi đã sang tận Cambodia tìm đưa ông về… Mình đi những nơi nảo nơi nao mà không về quê một lần, họ hàng mắng cũng đúng. Đến khi dzìa rùi mới biết quê ngoại hổng phải tên là Tiên Lãng (gần huyện Tiên Lãng thui!!!) mà là Vĩnh Bảo (Liễu Điện - Cao Minh - Vĩnh Bảo). Trùi!!! Xí hổ chịu hông nổi luôn! Dù sao thì mình cũng về kịp trước khi vài người lớn mà mình biết quy tiên. Thật lạ - mẹ mới là người vui nhất với chuyến đi này của mình, dù nàng không ra quê cùng mình lần này. Về quê, thắp nhang trên mộ tổ, trải nghiệm thứ cảm giác mình cũng có quê để dzìa...

4.
Đến Hà Giang & cao nguyên đá Đồng Văn: Từ sau chuyến đi DreamTour chu du khắp các tỉnh Tây Bắc năm 2003, hội bạn thân của tôi vẫn còn ấp ủ DreamTour #2, ít nhất một lần nữa cùng nhau thám hiểm vùng Đông Bắc. Mê mẩn câu chuyện về những chợ phiên ở cùng cực Bắc Việt nam, Yên Minh, Cổng trời Quản Bạ & cao nguyên đá Đồng Văn, chúng tôi đã tỉ mĩ chuẩn bị một chuyến lên Hà Giang từ mấy năm trước, bàn bạc lên kế họach, tìm kiếm thông tin & tìm quen người địa phương… Nhưng (luôn luôn có chữ này trong những kế họach của tôi, thật ghét!) chúng tôi vốn tham lam trong những dự định du lịch cùng nhau, vừa phải đến đây dịp lúa chín để ngắm ruộng bậc thang cho đã mắt, vừa muốn có đủ đồng bọn…cả nhóm chẳng thể lấy phép để tạm dừng công việc trong cùng một khoảng thời gian, được đứa này thì mất đứa kia… thế là mãi đến lần này tôi mới một mình lóc cóc đi du lịch bụi với một trách nhiệm nho nhỏ “Thanh nhớ ghi nhật kí hành trình nhé & chụp hình minh hoạ nữa đấy!”. & tôi viết “HÀ GIANG – không phải hễ đi là sẽ đến…”

Chẳng hiểu sao cứ thấy buồn - vì chưa kịp vui với hình ảnh làng quê sung túc có của ăn của để thì phải buồn ngay với thói "khoe hàng" chóng mặt của những người nhà quê mới phất, khi đang thấy thanh thản với cảnh thanh bình của một bản dân tộc xa xôi thì lại nhói tim vì mấy đứa bé con cõng trên lưng gánh nhọc nhằn cuộc sống...

Dù thế nào thì tôi cũng có kỳ phép đáng nhớ nhất từ trước đến nay.

Hà Nội, 28/10/2009. Ch.Chòe