Thứ Hai, 11 tháng 10, 2010

SINH NHẬT THÁNG 1O

4/10 - cách đây 6 năm, bé chào đời. Bé làm thay đổi cục diện cuộc sống của cả gia đình tôi. & Bé vẫn luôn tô màu hồng cho cuộc sống của tôi. Mẹ tôi từng nói "Tao chỉ cần sống đến lúc tụi bây tự đi làm kiếm tiền lo thân...", rồi mẹ ước "Tao chỉ cần sống tới lúc dắt tay cháu tao vào lớp 1", rồi mẹ vừa mới ước "Tao ráng, hổng biết tới lúc nhìn nó làm cô dâu không..." Ừ, mỗi sự ra đời đều có ý nghĩa thật lớn lao & mang theo nhiều hy vọng lớn lao!

9/10 - những năm ĐH, tiền là một thứ còn xa lạ hơn "bạn của thằng bạn của con em họ" nữa... & dĩ nhiên 20 năm trước, SG này chỉ có 2 nơi có nhiều CD nhạc ngoại quốc & họ kinh doanh làm băng cassett nhạc chọn lọc. 12 tháng để dành, chắt chiu từng câu nói bâng quơ rằng "anh thích bài đó" hay là "em nghe bài này chưa? hay lắm...", chỉ có 30-35 nghìn đồng thôi, nhưng phải dành dụm rất lâu, hồi hộp đi chọn & đặt 1 băng cassett có 20 bài nho nhỏ... Hồi họp đến ngày này, lấp ló ở cửa nhà người ta, lí nhí gửi & chúc mừng... Rồi lại bắt đầu cuộc sưu tập những bài hát yêu thích của anh cho món quà năm sau.

10/10 - Sinh nhật cô bạn thân. Hai đứa chơi với nhau từ hồi lớp 6, dù chẳng học chung trường. Lúc đi học từng rất thân, cũng từng chẳng hiểu sao nó thay đổi mình phát ghét, rồi thì vẫn ở bên cạnh nhau những khi đau khổ nhất. Nó dạy tôi tất cả mọi bài học cần thiết để có thể làm 1 đứa con gái mạnh mẽ, để có thể đương đầu với cả thế giới nếu chẳng may mình chẳng còn gì... những bài học từ chính cuộc đời của nó.

12/10 - Sinh nhật thằng bạn thân. Bọn trong lớp nói "Con HàThanh chỉ thương mỗi thằng Phú thôi" - chẳng biết tụi nó định nghĩa cái sự "thương" đó là gì... Với tôi, thằng bạn này như là ruột thịt, mà gia đình nó cũng là gia đình thứ 2 của tôi suốt 20 năm nay đấy chứ. Hai đứa bạn thân, có thể thân đến mức không cần e dè chi hết... Cũng có vài thứ - vì quá gần gũi nên tất cả những người biết đều nghĩ sao hai đứa này không lấy nhau cho rồi - & chúng tôi cũng từng nghĩ thế :-) Nhưng nếu làm vợ chồng sẽ có ngày không làm bạn được - như cái niềm tin ngốc nghếch của thằng bạn thân "Dù cả thế gian này quay lưng lại với tui thì tui biết Thanh cũng không bao giờ ở trong số đó"... & tôi biết, không phải thứ tình yêu bình thường, đó là một tình bạn lâu dài lắm, như hai người đã sống cùng nhau qua luôn cái lễ "đám cưới kim cương", giờ vẫn vui vẻ ngồi ở mái hiên nhắc chuyện xỉn say của một ngày rất trẻ :-)

12/10 - sinh nhật của một người bạn đặc biệt, sự quen biết cũng khá đặc biệt - tôi biết nó qua 1 người cũng SN cùng tháng này, sau vài hôm nữa thôi, tôi biết nó rất lâu trước khi tự dưng mà thân... rồi cũng như tình bạn mà tôi có với người sinh cùng ngày với nó, chúng tôi cũng có thứ niềm tin ngốc nghếch - cuộc sống này không dài lắm & những tình bạn thế này không hề nhiều, & hình như với người sinh ngày 12/10 thì tôi có một thứ niềm tin giản dị để đơn giản là chia sẻ, biết mình được lắng nghe dù mình nói có lý hay rất vô lý. Thứ "ràng" chúng tôi với nhau là tính cách trẻ con - người lớn lẫn lộn, bọn trẻ con thích được nuông chiều & cũng thích lo lắng cho người khác để khẳng định chúng đã trưởng thành... còn tôi thì chưa từng bao giờ thấy có ai đóng vai "bà mẹ nhỏ" hay hơn mình :-)

16/10 - người này đã chiếm gần 1/2 những thứ tôi viết trong 2 năm trở lại đây :-) Tôi hiểu rất rõ mình là ai & mình cần gì, tôi có thể phân định rõ Tình Yêu & Tình Bạn cho mọi mối quan hệ cũ mới - nhờ vào sự hiện diện của anh trong cuộc sống này của tôi. Vài dòng thế thôi - nhưng anh là người đã cho tôi niềm tin vào chính mình, để thay đổi, để tôi có thể hiểu chuyện hơn, có thể nói & viết những suy nghĩ về sự thương yêu một cách rõ ràng, có thể có một thái độ sống trân trọng từng khỏanh khắc thời gian của cuộc sống này...


Tháng 10/2014: có nhiều thay đổi lắm sau năm 2010, sau khi tôi viết tản văn nhỏ xíu này! Bé Nhi sắp tròn 10 tuổi, Nàng đã cao hơn cô Chòe gần 1 cái đầu (hy vọng sẽ được 1m8 như Nàng vẫn lẩm bẩm mỗi khi uống sữa!!!). Tôi & anh Lu biết nhau hơn 28 năm, anh vẫn là người anh ảnh hưởng đến tôi nhiều nhất. Phú cũng đã lập gia đình & tôi không còn hàng năm qua Mỹ đều đặn nữa, mối thâm tình kỳ lạ đó vẫn luôn là điều đặc biệt trong trái tim tôi. Tôi cũng đã sống bằng Ánh Sáng của nhiều niềm vui khác, nhưng tôi chưa bao giờ (& sẽ không bao giờ) phủ nhận Anh chính là người đã giúp tôi có thái độ sống trân trọng từng khoảnh khắc thời gian của cuộc sống này.
Tháng 10 của năm 2014 - tôi vẫn cảm ơn vì tôi được sống trong thế giới có những Tháng 10!

Tháng 10/2018: Người bạn nhỏ mới xuất hiện trong cuộc sống của tôi cũng Sinh Nhật tháng 10 (25/10) - tôi đã sống trọn vẹn từng ngày với nhiều cung bậc cảm xúc - vẫn là phải nghĩ làm thế nào để trọn vẹn, làm sao để những tổn thương là nhỏ nhất là có thể chịu dựng được - dù sao chăng nữa năm này tôi còn cảm ơn cuộc sống nhiều hơn nữa vì tôi được sống trong thế giới có những Tháng 10! 

Birthday Card for LiBiSwSc (Oct 25, 2018)



Thứ Hai, 4 tháng 10, 2010

Lẽ ra đã chẳng viết gì

1. Cách đây không lâu, Chòe đã bắt đầu ấp ủ ý tưởng về 1 bài nho nhỏ, nghĩ choáng mãi mới ra được cái tên “RĂNG SỮA” – không phải kể chuyện trẻ con đâu, mà là viết tiếp chuyện YÊU & GHEN của người lớn. Vì những quan hệ “răng sữa” – qua 1 thời gian đẹp lung linh là rung rinh rồi rụng, hoặc những quan hệ dựa trên nền tảng của một dạng “răng sữa” – rồi cũng đến lúc phải tự rơi không còn dấu tích… Cái note vẫn còn là dạng ý tưởng trong đầu, cái tên lúc mới nghĩ ra thì thấy cũng tàm tạm, giờ chưa biết có nên giữ không… chắc cái tên cũng không thọ lâu được – y như cái nghĩa đen của từ mà nó mang vậy

2. Một tuần trước – có cơ hội để phải suy nghĩ cái câu “Tình Yêu chỉ có một, còn những thứ tương tự thì cả ngàn” – nói thật lòng, nếu đã yêu thì làm gì còn tâm trí nào, lòng dạ nào tự dấn thân vào những thứ khác để mà so sánh đo đếm những thứ tương tự :-)

Vì có ai đang “in relationship” mà phủ nhận nó “đây hổng phải/ chưa phải tình yêu”??? Đâu có ai điên đến vậy...

Người gật gù tán thán cái câu vô duyên nhất đời ấy, chắc là chẳng biết yêu bao giờ, cứ thử đi thử lại, thử mới thử cũ… rồi đến lúc mệt mõi chán chường, nhìn lại cuốn “sổ tay tình yêu” rách bươm vá víu của mình, tìm trong đấy thứ vui vẻ nhất hay là thứ bi kịch nhất, gọi đó là Tình Yêu cho bõ cái công, cho đáng cái sự đau đớn đã từng dày vò mình & dè bĩu những trang nhật ký khác là “những thứ tương tự”.

3. Tình Yêu rốt cuộc là gì?
- Tối qua vợ chồng thằng em suýt nữa là giết nhau, ngay trước mặt đứa con gái nhỏ. Con bé khóc ngất. Cô của nó bế suốt chạy lên lầu, ôm cháu mà không biết làm gì. Chúng nó vẫn la làng là chịu đựng nhau vì thương con & cô vợ bảo “yêu chồng”! Chúng nó mà yêu gì ai!

- Nhiều năm rồi, có người yêu & được yêu bởi một người không tự do. Dù cho có nhân danh tình yêu gì thì cũng phải thừa nhận rằng: tình yêu này & cả gia đình rạng rỡ kia chắc cũng như chiếc răng sữa – rất xinh, rất thơm, nhưng không thể là mãi mãi. Dây dưa mãi rồi cũng kết thúc được, cũng vì nghiệm ra cái sự vô duyên câu nói “T.Y chỉ có một…” kia. Dù sao vẫn phải cảm ơn chút tình bé nhỏ, đã thắp sáng một đoạn đường không ngắn chút nào, đã nối vui một chuỗi ngày như là vô tận…

- Nhiều ngày rồi, có người chông chênh đi giữa ký ức còn tươi nguyên của tình yêu hình như chưa kết thúc & đam mê mới hình như chưa bắt đầu. Thấy chẳng có thứ gọi là Tình Yêu hay Hạnh Phúc, chỉ có thứ gọi là Niềm Vui & Nỗi Buồn. Thấy không thể đong đếm buồn vui cùng những tiếng cười của tất cả mọi mối quan hệ – vì những khi như thế là khoảnh khắc duy nhất, vui thì qua mau mà tại mình cứ giữ nỗi buồn ở lại nên thấy nó tồn tại lâu hơn cần thiết…

Thật không công bằng chút nào khi người ta vẫn chăm chăm khẳng định một thứ tình cảm khiến mình tự nguyện hy sinh năm tháng & niềm vui – gọi đó là Tình Yêu, còn thứ tình cảm người ta tự nguyện mang đến cho mình, người ta “ghi âm” từng li từng tí những vui buồn trăn trở của mình & trân trọng cất giữ trong cái túi thơm “niềm vui” nhỏ xíu của họ – gọi đó là “thứ tương tự tình yêu”. Rõ buồn – vì một sự thật là: đôi khi (& rất nhiều khi) Tình Yêu của người này lại rơi đúng vào định nghĩa của hàng-ngàn-thứ-tương-tự-tình-yêu của người khác – người ta lại bình luận “cái đấy gọi là trò đời rượt đuổi, hay chơi trốn tìm”, lại cho phép mình đau đớn dằn vặt vì thứ gọi là tình yêu & tung hứng chút cảm tình tương tự…

Đùa mãi sao – trái tim bé nhỏ, căng đầy nhịp yêu?
Lại thở dài cái thượt – thừa nhận tại trái tim bé nhỏ, không chứa nổi cái tình biển lớn của người ta, nên đành dù ngơ ngẩn tiếc vẫn bảo “không phải yêu đâu…”

4. Nghĩ linh tinh rồi viết linh tinh…
- Vợ chồng thằng em vẫn dây dưa trong mớ hỗn độn yêu – ghen – ích kỷ. Chúng may mắn có duyên phận được đi cùng nhau mà không biết trân trọng. Đứa ghen tuông ngu muội – tự huyễn hoặc mình đó là do yêu quá. Đứa nhu nhược tự làm khổ mình & những người yêu thương mình. Người ngoài cuộc chỉ biết chậc lưỡi, vì chẳng ai có thể làm sáng mắt chúng ra – trừ khi quá muộn… Lại tán thán: Ôi Tình Yêu!

- Những tháng ngày hiện tại không còn vui như có hội chỉ vì một tiếng cười… Hay mình đã quen? Hay mình đã chai lì cảm xúc?

- Những vui buồn theo cùng năm tháng vẫn ăm ắp kỷ niệm

- Những thương yêu – thôi không gửi lại, xin nhận & giữ gìn trân trọng – vì không hề có những thứ tương tự tình yêu, chỉ có một tình yêu duy nhất – có điều nó biến đổi & mang những cung bậc khác nhau trong bản giao hưởng cuộc đời của chính mình. Nếu cuộc sống của mình là thật thì chỉ là một cuộc đời duy nhất, làm gì có hàng ngàn những bản sao!

(Oct 4, 2010)