Thứ Hai, 4 tháng 5, 2009

SUY NGHI VE DREAM TOUR - 2003





Mùa thu năm 2003
Thực hiện: Minh Châu, Hữu Quang, Mẹ Con Cám (Hà Thanh & Hạnh) & Thắng.

Suốt một thời gian dài mình vẫn khúc mắc trong lòng không biết nên bắt đầu viết Nhật Ký chuyến đi như thế nào. Trong những buổi tối suốt thời gian dreamtour những gì mình tranh thủ hí hoáy ghi vào trong Nhật Ký chỉ là dạng theo dòng thời sự, ghi theo kiểu xảy ra chuyện gì thì ghi chuyện đấy, nhưng có rất nhiều thứ không thể ghi chép như thế là được. Đến hôm nay thì phần ghi chép đã gần như hoàn tất, còn phần quan trọng – hồn của nhật ký – là cảm nghĩ của mỗi cá nhân tham gia thì vẫn giống như cuốn sách chưa mở ra hết – lâu lâu khi chúng mình gặp nhau sau chuyến đi & nhắc lại thì cuốn sách ấy mới được lật ra thêm vài trang.

Dù Hà Thanh có giỏi viết lách cách mấy một khi đã gọi Nhật Ký Chuyến Đi thì phải nói được tất cả mọi suy nghĩ chung & riêng. Việc viết Nhật Ký như thế nào cũng gặp một số áp lực, do tự mình đặt ra cũng có, mà do sự trông cậy của bạn bè gây ra cũng có. Làm sao có thể viết bằng giọng văn ‘ướt át’ của mình mà làm đại diện cho 3 phần nam tính mạnh mẽ, cả phần của bé Hạnh sôi nổi nhí nhảnh mới lần đầu gia nhập vào hội? Làm sao có thể viết được cảm xúc của ba người cầm tay lái điều khiển những chiếc xe qua những chặng đường chiến tích? Làm sao có thể diễn đạt thành câu thành chữ vẻ mặt của những anh con trai lúc vượt qua dãy Hoàng Liên Sơn ở đèo Ô Quy Hồ? Càng không thể trang trải lên giấy suy nghĩ của mỗi người lúc cả nhóm ngồi trên đỉnh Yên Tử gió cuốn mây bay uống rượu với nhau & nhắc & nhớ những kỷ niệm của cả một thời tươi đẹp với bao nhiêu bè bạn đã không có mặt ngay tại thời khắc đó. Hà Thanh thấy hơi tiếc vì mình không phải là nhà văn để làm được những việc như vậy, nhưng ngược lại, Thanh cũng thấy mừng vì mình đúng thật chỉ là một người có khả năng ghi chép cho nên giọng điệu của nhật ký gần giống như thật sự chuyến đi của chúng mình đã diễn ra như thế nào. Không tránh khỏi những suy nghĩ cực đoan là những địa danh mà Thanh thích thì được ghi tỉ mỉ hơn, những nơi mà Thanh ấn tượng thì cũng chi tiết hơn. Vì các bạn tin cậy giao cho HT viết, điều này làm cho mình thấy hơi áy náy vì chắc chắn là có bạn sẽ hơi thất vọng khi không thấy điều tâm đắc nhất của mình được ghi chi tiết hơn, nhưng phải chịu thôi, vì Hà Thanh không đọc được suy nghĩ của các bạn để rồi viết xuống dùm bạn mà.

Cuốn “Nhật Ký – theo dòng sự kiện” đã hoàn thành được một phần trọng trách đó là có thể nhắc mình nhớ những gì đã xảy ra suốt thời gian từ lúc chuẩn bị cho đến ngày trở về, có lồng ghép đôi chút những suy nghĩ trong mỗi thời điểm, có một ít ghi chép về lịch sử hoặc cập nhật thêm, có một vài chuyện vui đối đáp qua lại trong suốt chuyến đi. Tuy vậy trong từng ấy trang của NK, Hà Thanh chưa bao giờ nhắc đến một số chi tiết đã xảy ra trong suốt quảng thời gian vui vẻ đó, Thanh để dành cho phần “những suy nghĩ” này. Có lẽ những chuyện xuyên suốt chuyến đi thì giống như hành lý – chẳng lẽ ngày nào cũng viết câu: Hành lý đã sẵn sàng???

Đó là câu chuyện về những chiếc đèn xe đã luôn luôn bật sáng dù ngày hay đêm, đi đến đâu bà con đi ngược chiều cũng nhắc tắt đèn xe. Cả 3 chiếc xe nối đuôi nhau đều bật đèn giữa ban ngày, đến độ người ta nhắc chiếc xe đầu tiên vừa xong thì thấy chiếc kế tiếp & kế tiếp. Đó là dấu hiệu khiến người đi đường nhận ra hội du lịch này. Việc đầu tiên ngay sau khi khởi hành của chúng mình là bật bộ đàm & nhắc nhau mở đèn xe. Còn nhớ buổi sáng 28/11 lúc công an ở Sơn La thổi chiếc xe chở Thắng & Thanh thì cả Châu & Quang đều theo quán tính tự nguyện tắp vào khiến mấy ‘chú’ ngạc nhiên cứ nhìn lom lom, nhưng họ nhìn thấy cả 3 chiếc xe đều bật đèn thì họ đã biết chúng mình là ‘đồng bọn’. Chỉ nghĩ đến cái cách họ nhìn Châu & Quang đầy vẻ thắc mắc lúc ban đầu : “Sao hai tên này tự dưng lại nộp mạng?” là bọn mình lại thấy buồn cười.

Chúng mình đã cùng nhau đi chơi khá nhiều nơi, nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên việc chuẩn bị có vẻ ‘chuyên nghiệp’ một tí. Ngoài những món linh tinh không thể thiếu thì còn có hẳn một túi đầy những dụng cụ sửa xe, thêm 3 cái máy bộ đàm. Mấy chiếc máy này những ngày đầu tiên ngốn hết bao nhiêu là pin, nhưng rõ ràng là chúng rất hữu ích, có rất nhiều vùng đất chúng mình đi qua điện thoại di động không hề có chút tín hiệu nào, cũng nhờ mấy cái walkie-talkie mà liên lạc vẫn được duy trì hết sức chặt chẽ. Những chiếc bộ đàm xinh xắn được đeo như là “vật bất ly thân” thành ra bọn chúng đôi khi nằm ở vị trí rất gây chú ý trong những tấm hình chụp thời sự.

Đó là câu chuyện uống xăng như uống nước của những chiếc xe chở 3 đứa Quang Thắng HàThanh. Câu chuyện về 3 chiếc xe chạy nhiều đến máy cháy khét lẹt lúc leo đèo SaPa, may mà ven đường lúc đấy có lạch nước nhỏ cho bọn mình múc nước để tưới lên xe rồi mới chạy tiếp được. Rồi chúng lại cạn khô không còn giọt nhớt nào lúc ở Sapa đi. Chiếc xe chở Minh Châu thì ngoan hơn khi không thường xuyên lâm vào tình trạng cạn kiệt nhiên liệu, nhưng bù lại nó lại cõng trên lưng nhân vật thường xuyên “hết năng lượng”. Nói thế thì oan quá, nói cho vui thì được, đúng ra phải vô cùng cảm ơn gương mặt lầm lì chịu đựng của bạn mình lúc ấy mới phải, không thì đi chuyến này về cả đám lại bị đau bao tử. Vì đến giờ thì cả nhóm đều đói chứ đâu phải chỉ có mỗi mình Châu, tuy nhiên nhiều khi hăng hái nhìn ngắm cảnh vật quá hoặc chăm chú vào con đường trước mặt nên bọn mình quên mất thời gian. Đi với MChâu tập được thói quen xem đồng hồ hoặc lâu lâu liếc qua xe bên cạnh thì biết là bao tử của chính mình cũng đang cồn cào.

Trong giai đoạn đầu của tour, bọn chúng mình đỡ biết bao nhiêu công dò đường là do Thắng đã đi một mình dò đường & ghi chép tỉ mỉ để tìm đến những địa danh này từ hồi tháng 3 để chuẩn bị cho Dreamtour. Trong những nhân vật tham gia, Thắng đã luôn luôn là người chỉ đường. Thanh đã gọi Thắng là “người đóng vai hướng dẫn viên du lịch” trong những trang đầu tiên của nhật ký – nhưng Thắng đã nói gì nhỉ? “Thắng không muốn làm HDV, vì đó là khi đi làm kiếm sống, còn đây là cùng đi, cùng vui, cùng tìm hiểu,cùng chia sẻ hiểu biết và cùng sống với những người bạn thân.” Chẳng biết bọn mình hiểu có đúng không, nhưng có lẽ những điều mà Thắng tâm đắc trong những khi ‘đi làm kiếm sống’ thì tâm ý là muốn chia sẻ với chính những người bạn thân này. Thực sự kiến thức lịch sử hay kiến thức du lịch thì tìm đọc trong sách vở đương nhiên là có, nhưng phải có người tóm tắt một cách thú vị trước đã. Còn nhớ lúc ở chùa Keo, Châu đã gọi Thắng là ‘cuốn sách biết đi, ấn nút là phát ra thông tin lịch sử’!!!"

Có hai nhân vật: người thứ nhất thì tham gia trễ mất mấy ngày – Hữu Quang, người thứ hai thì phải bỏ lỡ cả cung đường Tây Bắc đó là bé Hạnh. Còn nhớ mấy ngày đầu tiên, bọn mình vẫn luôn thắc mắc không biết Quang có vì bị hắt xì nhiều quá mà bịnh hay không, một ngày bị nhắc tên đến cả chục lần sao mà không hắt hơi sổ mũi cho được? Sau này khi bé Hạnh về SG rồi thì cũng vậy, khi trầm trồ cảm xúc về những địa danh thú vị thì đám anh chị này vẫn nhắc đến Cám Con. Đi chơi một nhóm ít ỏi có mấy người nên mỗi người đều đóng một vai thật xuất sắc không thể thay thế, thành ra khi thiếu đi một người, đồng bọn sẽ cảm nhận một sự không hoàn hảo trong hành trình.

Sẽ chẳng có ở đâu trên thế gian này có những người đi máy bay mà đội nón bảo hiểm?

Sẽ chẳng có chuyến đi chơi nào mà cho đến tận ngày khởi hành vẫn chưa một lần gặp nhau đầy đủ để bàn bạc & chuẩn bị, thậm chí việc quyết định ngày giờ cũng bàn bạc trên điện thoại rồi sau đó mới thông báo lại cho nhau, rồi lại thông báo lại nữa… Nhưng mà chuyến đi đã được thực hiện & hoàn hảo hơn là chúng mình có thể tưởng tượng: không có một sự cố xe cộ nào dọc đường, không một cơn mưa lớn nào gây khó dễ trên đường đi, ngay cả việc đi lạc sang đường khác hôm ở Sơn La thật ra cũng là một chuyện thú vị để chuyến đi trở nên đặc sắc & không thể quên được.

Nhìn lại chặng đường hơn 2000km mà 3 chiếc xe đã rong ruổi suốt 16 ngày, có rất nhiều nơi chúng mình đặt chân đến mà nghĩ mình giống như người đi chụp hình quá khứ trước khi chúng hoàn toàn biết mất khỏi thế gian. Biết rằng sự thay đổi là điều tất yếu, nhưng vẫn thấy tiếc nuối vì một mai quay trở lại sẽ không còn thấy chút dấu tích gì của những đường quê nghèo vất vả nhưng khiến người ta nhớ khi một buổi chiều tối chạy mãi mà không thấy có chút ánh sáng văn minh, sẽ không còn thấy hàng nhãn cổ thụ ở Hưng Yên, sẽ mất dấu tích làng Thọ Đức làm gạch lam lũ bên sông Cầu, rồi người ta làm cáp treo lên tận đỉnh Yên Tử & SaPa bé nhỏ chẳng còn chỗ cho những quán nướng bình dân bán lúc đêm khuya lạnh…

Những kỷ niệm, những câu chuyện cười, những chi tiết rất nhỏ trong từng thời khắc…. Từ nay trong những câu chuyện hàn huyên mỗi lần chúng mình gặp nhau đã có thêm một pho truyện rất dài vẫn đang được nhắc lại & thêu dệt thêm. Trong tâm tưởng của mỗi người Dreamtour có ý nghĩa riêng biệt, cũng giống như mỗi người bạn thân trong nhóm là một nhân vật tồn tại duy nhất trong thế gian mấy tỉ người, với những cá tính khác biệt, khiến cuộc sống của chúng mình nhiều màu sắc hơn. Có thể chia sẻ cuộc sống vui buồn & san sẻ những toan tính lo lắng với nhau trong thời gian quý báu của chuyến đi là một trong những cơ hội to lớn trong đời sống của chính mình, giống như việc chúng mình đã tình cờ học chung A1 rồi làm bạn thân cho đến ngày hôm nay…

Dreamtour đã hoàn thành. Nhật Ký cũng tạm gọi là xong. Khép lại một sự kiện đáng nhớ nhất của năm 2003.


Cập nhật ngày Aug 14, 2010:

& sự thay đổi là tất yếu: Mái cong chùa Kim Liên - hình chụp của anh MunVu, tháng 8/2010
Năm 2003 - cả nhóm & tam quan chùa Kim Liên

3 nhận xét:

  1. Hôm nay có người bạn post mấy tấm hình về chùa Kim Liên ở Hà Nội. Chùa đã sửa sang nhiều, dĩ nhiên mái ngói cũng đỏ thơm mới không còn chút dấu tích gì của rêu phong ngày cũ... Mình nhớ sau Dreamtour và cuốn nhật ký dài gần 70 trang, mình có viết một bài "SUY NGHĨ VỀ DREAMTOUR" trong đó có đoạn viết về sự thay đổi, vẫn biết theo thời gian sự thay đổi là tất yếu, nhưng sao cứ thấy nao nao vì ngói mới chứ không còn dầu cũ tường rêu... đúng là ngày ấy chúng mình đã chụp lại vài thứ mà chúng giờ đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian... (hanoi, Aug 14, 2010)

    Trả lờiXóa
  2. 14/8 - Cuộc sống bình thản trôi, chỉ có chúng ta đôi khi giật mình nhớ về những kỷ niệm cũ và các bạn cũ. Ngay thời khắc này chính chúng ta vẫn đang tạo ra những kỷ niệm cho ngày mai đó thôi. Rât vui khi một tấm ảnh nhỏ làm Choè nhớ lại cả một kỷ niệm to :-).

    Trả lờiXóa
  3. 14/8/2020 - Cam Me oi, sang nay ngu day doc bai viet nay cua chi ma em chot thay nhu dang cung ca nhom di tren nhung con duong thon que cua mien Bac vay. Dung la 1 Dreamtour khong bao gio quen duoc. Phai cam on CMe rat nhieu da included Ccon trong chuyen di nay!!!

    Trả lờiXóa