Chủ Nhật, 26 tháng 12, 2010

GIAO MÙA




hai tấm hình này của một người bạn của bạn của mình mới chụp sáng nay (26/12/2010), cảnh hồ gươm Hà Nội, đẹp xao lòng luôn... và Chòe nhớ một bài thơ cũ, chép lại từ một nguyệt san Áo Trắng, dễ chừng cũng hơn 20 năm...

GIAO MÙA

Đông về, anh có hay?
Thu khoác áo úa vàng ra đi từ sớm
Rơi rớt nỗi nhớ trên con đường kỷ niệm
Em đi về nghe nhói bước chân quen

Ngọn lửa hồng năm tháng cứ thắp lên
Sưởi ấm nỗi cô đơn giữa mùa buốt giá
Mùa Thu để quên trên cành một chiếc lá
Em mang về khắc lại một niềm thương

Anh đi, cây cỏ có vấn vương?
Cho thu nhớ một người ở lại
Con thuyền ước mơ trôi xa, xa mãi...
Thời thơ dại
             vùi ngủ giữa lòng sông
Để tim em
            vẫn nhen nhóm ngọn lửa hồng
Thắp lên cùng năm tháng

(người viết ký tên Tiểu Vân - viết vào khoảng tháng 1/1995)

Thứ Bảy, 18 tháng 12, 2010

SÀI GÒN MÙA ĐÔNG

"Làm gì có..."
Tự dưng khi ý nghĩ viết cái gì đó lóe lên & cái tên "SGMĐ" này xuất hiện trong đầu là cùng lúc câu phản biện "làm gì có!" xuất hiện theo liền.

Dù có hay không mùa đông Sàigòn thì Chòe vẫn yêu SG nhất vào những tháng cuối năm, háo hức đợi Noel xem đường phố khắp nơi trang trí mỗi năm mỗi khác, cho đến Tết dương lịch rồi chỉ cố chờ chút xíu là đến Tết Nguyên Đán... Chòe thấy SG thiệt là đẹp :-)

Dù cuối năm thì công việc nhiều lắm, chẳng có thời gian mà lang thang, nhưng chính vì thế mà đôi khi mình có được thứ niềm vui giản đơn khi giật mình thấy sáng đèn lấp lánh ở con đường Đồng Khởi quanh tòa nhà văn phòng, lung linh ảo ảnh & rực rỡ vỡ òa...

Mùa đông mà chẳng lạnh lẽo xíu nào, nên hễ có chút hanh hanh vi vu gió là người Sàigòn tung tăng xuống phố... vung vít chút khăn chút áo hững hờ, ríu rít nói cười, chen chân chụp hình ở những khu đèn hoa rực rỡ...

Người SG đủ văn mình để không bẻ hoa vặt cành hái lộc, cũng không chen lấn chụp hình... tự dưng nhìn họ ríu rít mà thấy vui, thấy mình mê SG thêm nhiều quá cơ :-)

Hồi lâu nghe nói ở vùng đất ngàn năm văn hiến chỉ có 1 buổi sáng khai trương đường hoa mà đã tan hoang... tự dưng thấy tự hào vì mình đang ở đây, với người Sàigòn, trân trọng từng chút dù những góc phố bé teo treo vài hoa tuyết :-)

Hôm nay đường phố đã hoàn tất phần trang trí rồi, dù chưa chính thức "lên đèn", nhưng đã đông người lắm rồi, nô nức chụp hình, nhất là mấy gia đình nhỏ, các em bé xúng xính leo lên cỗ xe tuần lộc, những người yêu nhau tay trong tay tung tăng... vài hôm nữa thì sẽ đẹp phải biết :-)

Mấy tấm hình này mình chụp hôm 2/12, lúc người ta bắt đầu trang trí đường Đồng Khởi... Hôm nay đi vội, chẳng mang theo máy chụp hình, ghi lại trong trí nhớ rồi viết thế thôi.
(18/12/2010)

Thứ Hai, 13 tháng 12, 2010

tự viết lên "tường" nhà mình

Từ khuya hôm qua thì "tường" Facebook nhà mình đã rung rinh với những lời chúc sinh nhật ngọt như bánh kem của bạn & của bè. Phải "thuyết phục" anh MunVu mở rộng lĩnh vực kinh doanh vì anh mở hàng đắt như tôm tươi :-) nghĩ bụng: sau này anh khấm khá lên nhờ cái nghề tay trái mới này thế nào mà chẳng "gả" sang hồ cho mình vài con cá :-) :-)

Sáng nay nói chuyện với anh Hà, thông báo cho anh hôm nay là ngày gì :-) vì đã dặn anh không cần phải nhớ ngày nhớ tháng, nên phải nhắc anh thôi :-) :-) Ah, thì ra missed call hồi khuya ở Quảng Châu hôm trước là của anh :-)

Tường nhà mình rung rinh cười mười mấy lần hôm nay
Có những 2 đứa chúc mình "nhí nhảnh như con cá cảnh"
90% lời chúc mừng có liên quan đến Cá, mong chúc cho "cá đầy hồ"... đúng là toàn bạn xấu, nhiều Cá thì chết sớm chứ sống lâu sao nổi :-) mà ngẫm lại cũng OK, chết thế thì cũng đáng sống rồi :-)

Giờ mình đóng con dấu xác nhận "I'm happy" vào nữa thì tường nhà mình như tờ trang trí của trẻ con - đủ màu sắc & nhiều cung bậc cảm xúc.

HAPPY BIRTHDAY
AGE IS JUST A NUMBER :-) even that number is bigger now :-)
(Dec 13, 2010)

đôi khi nắng qua mái hiên...

lần đó ở Sapa, mưa rả rích suốt từ khuya, sương mù kéo dày đặc... Trong buổi sáng sương mờ ảo ảnh đó, tôi & mấy người bạn đi cùng đã có một ký ức đẹp. Những thân đào rừng khẳng khiu rêu bám trở nên đẹp lạ lùng trong màn mưa xám mờ mềm mại. Vài hoa đào trái mùa cánh nhỏ long lanh giọt mưa trong veo trên cành meo mốc tạo ra sự tương phản tận cùng - điêu tàn & hồi sinh, mùa xuân & mùa đông, mượt mà dịu êm & xù xì gai góc, ấm & lạnh... Nghĩ đến ngày cả khu rừng nhỏ này ngập tràn hoa, chúng tôi thậm chí có cả kế hoạch trở lại Sapa dịp tết chỉ để ngắm đào rừng cũ mốc, cầm tách cafe nóng, lang thang vơ vẩn dưới sương mù & suýt soa "giá như chỉ có một tia nắng thôi nhỉ..."
Mấy ngày trước ở Quảng Châu, thời tiết cũng mù mờ xám xám. Chiều tối họp xong, bước ra cổng khách sạn, gió lùa qua cái áo len mỏng te tua của mình, lạnh cóng... Mấy đứa bạn nói "Lạnh như HàNội" làm mình tê tái nhớ có những ngày mưa HN chìm trong lụt lội mà mình vẫn không cô đơn dù chôn chân hoàn toàn ở con đường bé nhỏ trong phố cổ, còn mê mải toan tính đặt tên cho bọn trẻ con, còn vung vít lang thang ra hồ gươm cầu mong biết đâu may mắn mà được xem rùa, chỉ ước có một giờ nắng thôi để người ta bày bán hạt dẻ cho chuỗi ngày mưa tiếp nối, rồi mưa luôn cả tuần cũng được. Nghĩ lại năm đó mưa 2 ngày liền mà thiệt hại khủng khiếp (vì người HN chưa quen "sông phố" như người Sàigòn mà, lần đầu ngập lụt là đã ca ong ỏng "em đi chơi thuyền trên phố Đại La" rồi), nếu mưa cả tuần như mình ao ước thì chẳng biết sẽ ra sao nhỉ? Nhưng kệ, giờ ngồi nhớ mưa nhớ nắng, nhớ khoảng thời gian đẹp nhất của một chương đời mình viết bằng chữ in hoa.

Chuoicabuong "tám" trưa nay rằng Sơn La - Mộc Châu đường đi mù mịt sương, rằng hoa mận đã nở trắng một vạt rừng rồi chắc sẽ không còn gì cho mình xem nếu không toan tính thành công một chuyến đi trong thời gian thật gần lòng vòng 30 ngày nữa thôi... Loay hoay tưởng tượng, nhớ cái kế hoạch hoàng tráng xem đào rừng năm trước bị phá sản chỉ vì thời tiết bất thường... Ước gì mình đang ở đó vào lúc này nhỉ, mà nếu giờ mình đang ở đó cũng đâu nhìn thấy gì, giá mà có chút nắng, chút thôi... thì đẹp lắm nhỉ.

Đôi khi nắng qua mái hiên làm ta nhớ...
thì cũng rất nhiều khi, như những ngày này, ta nhớ những mong ước mơ hồ của những ngày không hề có nắng...
(13/12/2010)





Thứ Năm, 2 tháng 12, 2010

Dec 2, 2010

Sáng nay lúc đi làm đã nhớ mang theo máy chụp hình & tự hứa sẽ cố gắng ghi lại câu chuyện hàng ngày :-)

Hôm nay lúc trưa xuống đường đi lang thang, thấy người ta bắt đầu trang trí con đường Đồng Khởi rồi, bắt đầu chăng đèn kết hoa rồi... Chưa có năm nào tôi nhìn thấy cảnh này một cách cố ý cả. Năm nào cũng bất chợt nhận ra con đường quanh văn phòng mình lấp lánh đèn... Năm nay mình chụp hình từ lúc người ta bắt đầu, chẳng biết có ghi lại được nhật ký con đường không nữa :-) he he... Mà tuần sau đi China một tuần, lúc về, chắc đường xá đã lấp lánh đèn rồi :-)



thích tấm này nè...




cửa hàng trên phố trang trí Noel này...
Hôm nay thằng Cường làm mình nổi điên - vậy mà mình vẫn nhịn được, mình phục mình quá.

Công việc nhiều đến phát điên.

Anh Mun đã đọc xong cái note William - còn khen "rất hay & tình cảm! Tiếc là không đi đến cuối con đường. Có lẽ vì vậy nó trở nên đẹp hơn". Chả biết sao nữa, giờ thì mình chả còn bí mật gì, cả chuyện anh Hà cũng khai báo luôn rồi :-) he he... thấy nhẹ cả người.

Sẵn lang thang Vincome, mua cho bé Nhi mấy cái bánh, tối thấy cháu hí hửng enjoy mà cô sướng tê tái :-) It's called HAPPINESS!

Hôm nay chả có tâm trạng gì nên viết cứ khô khốc lăn lông lốc thế này thôi :-)
Đi ngủ đây

Thứ Tư, 1 tháng 12, 2010

First day of December 2010

Hôm nay nhiều việc dễ sợ luôn.

Sáng nay cũng tranh thủ leo lên cái máy Crazy Fit được chút, tối qua chẳng ngủ được nên sáng nay dậy muộn, rồi lại thế, chẳng còm-mít được với chính mình về cái vụ thể dục thể thao này, rồi lại béo ú, rồi lại uống thanh long để diet, rồi lại chui vào chui ra cái nhà bé... vòng luẩn quẩn của mụ béo phì tên Thany :-) he he

Tranh thủ mãi, việc cũng tạm tạm ổn.
8 với anh Mun một thôi một hồi. Kể chuyện William, lại sụt sịt... thôi, không nhắc chuyện W nữa, dù sao cũng không thể quay lại, cả hai chẳng thể quay lại, cũng không thể tự trách, càng không thể trách ai... Ai bảo ngày đó tự huyễn hoặc mình tự lừa phỉnh mình rằng "làm như thế là yêu đứa kia hơn chính bản thân mình..." mà lúc đấy nếu không phải thế thì làm sao bớt bi kịch lúc chia tay. Linh tinh quá.

Ah, lúc anh Mun nói chuyện với mình thì anh vừa mới tiếp anh Hà ở văn phòng xong. Gớm, sao duyên nợ gì mà ghê thế này không biết. Nghe kể anh Hà nhìn "xuống sắc" lắm, xót xa thế, hèn nào anh nhất quyết không gặp mình. Chả hiểu sao cuộc đời mình toàn gặp những người trẻ con thế này không biết nữa. Ôi, chết mất thôi!

Viết cái này lên FB nè:
  • Bài học số 1: không phải bao giờ yêu người khác hơn chính bản thân mình cũng mang lại kết quả tốt đâu nhé.
  • Bài học số 2: cần chút kiên nhẫn & yêu thương để cư xử với bọn người chẳng bao giờ trưởng thành - vì tụi nó luôn nghĩ chúng trưởng thành nhất! (lì nhất thì có!!!)
Nhỏ Hến nó còm thế này: Co nhung bai hoc phai tra gia qua dat de nhan ra :(( - chứ còn gì nữa!!!!

Tối - Connect lại được wifi ở nhà nên mới hớn hở viết nhật ký trở lại nè. Mình phục mình quá, tự giải quyết nỗi cô đơn một cách rất tích cực còn gì!

Chờ xem phim nữa là xong 1 ngày.
Việc vẫn còn đầy ra nhưng... kệ!