Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2009

Phia Sau Thien Duong

Anh nói đang bị sụt cân, mất ngủ & lo lắng. Mọi kết quả kiểm tra sức khỏe của anh đều trên cả tốt & thế là em chẳng nghĩ ra được lý do gì gây ra tình trạng này – ngoại trừ việc anh bị stress do lo nghĩ quá nhiều.

Công việc? Chẳng có thay đổi gì đáng kể thời gian gần đây & nếu không nói là em cũng đã đóng góp một phần “chất xám” vào để khiến núi công việc của anh giảm đi một chút…

Thứ khiến anh lo lắng có thể là sự hiện diện của em & tình cảm mà chúng ta đang dành cho nhau. Có thể lắm chứ! Đầu tiên em thấy vui với ý nghĩ này, nhưng em biết ngay đó là thứ niềm vui rất tàn nhẫn – cả cho anh & cho em.

Mất một thời gian khá lâu em mới có thể quên những thứ cảm giác tủi thân & mặc cảm tội lỗi để thấy vui với những giây phút góp nhặt bên anh & hạnh phúc với hiện tại của mối tình này. Mất khá lâu để em vui vẻ chấp nhận vị trí nhỏ tí xíu của mình trong không gian của anh & tự hài lòng nghĩ về giá trị tinh thần to lớn mà em mang đến cho anh – ta mang đến cho nhau, đúng là phải nói thế.

Yêu anh – em như người đi trên thanh tre vắt ngang bờ vực...
Em yêu anh – càng yêu càng đi xa không muốn quay về nữa.
Em yêu anh – càng đi xa càng khám phá chính mình thay đổi & điều này chỉ khiến cuộc sống của em giờ chỉ còn một thứ ánh sáng duy nhất – đó chính là anh.
Em yêu anh – em khám phá những giới hạn hoàn toàn khác trong tình yêu khi 2 người đơn giản yêu nhau. Em ngạc nhiên thấy sức chịu đựng của chính mình & khả năng yêu thương của mình thật là khác thường, thật đáng kinh ngạc.
Em yêu anh – dù em nói “đơn giản là yêu thế thôi”, nhưng không đơn giản chút nào, vì anh vốn không thể chỉ đơn giản yêu em thế thôi…

Yêu em – anh tìm thấy một phần con người khác trong anh.
Yêu em – anh cũng từng hỏi “tại sao”, nhưng chẳng cần phải tìm câu trả lời làm gì, bản thân việc này đã (& sẽ) phức tạp lắm rồi.
Yêu em – anh hạnh phúc nhận ra sự khác biệt giữa đơn giản yêu nhau & tất cả những tình yêu luôn đi kèm với mọi mối quan hệ xã hội & trật tự của một cuộc sống ổn định. Thật ra anh & em đều biết đó là cuộc sống thật. Không có những mối ràng buộc đó làm chuẩn có lẽ mình đã không yêu nhau kiểu thế này, đã không càng ngày càng bị cuốn vào thế giới hạnh phúc ảo khi cả hai nghĩ về nhau.

Cho dù thế nào thì mình yêu nhau & có hạnh phúc.
Chính vì hạnh phúc nên mình thấy cô đơn hoàn toàn với hiện thực khi không thể ở bên cạnh nhau. Hiện thực đó khiến anh & em cố gắng để tạo ra sự thay đổi.
Sự thay đổi trong thời gian rất ngắn mang đến thứ hạnh phúc lớn lao & lại khiến thời gian sau đó với cuộc sống hiện thực trở nên thật dài & bế tắc.

Em yêu anh – em quên hoàn toàn bản thân mình. & Điều này cũng khiến anh lo lắng. Anh yêu em – là HT đơn giản yêu anh không một chút so đo toan tính. Vì em yêu anh như thế nên anh cũng hạnh phúc & tranh đấu với bản thân cho thứ hạnh phúc này.

Mình yêu nhau, càng yêu càng đi xa…
Mình yêu nhau, càng yêu càng nhân danh tình yêu mà tha thứ cho rất nhiều bất cẩn & tội lỗi – thứ tội làm tổn thương lòng tin của người khác. Bởi khi mình tìm ra mình khi yêu nhau, thì con người bình thường trước đến giờ nếu vẫn phải giữ y như cũ thì rõ ràng là mình đang lừa dối còn gì. Hoặc lừa mình hoặc lừa thiên hạ, chung quy vẫn là gian dối, dù mục đích tốt hay xấu, gian dối tự nó đã bất ổn rồi, tự nó đã tổn thương người khác rồi còn gì!
Mình yêu nhau – sẽ đến một ngày giấy không còn che được lửa… Thiên hạ này sẽ có mấy người hiểu được – hiểu để đơn giản là không chỉ trích, chứ không mong chi họ hiểu để mà đứng về phía chúng ta dù chỉ trong ý nghĩ. Làm sao anh giải thích được khi anh yêu em & anh thay đổi, anh đã yêu họ nhiều hơn theo đúng cách mà họ muốn? Làm sao có ai đó hiểu được mình đã yêu nhau thế nào & cô đơn ra sao trong cuộc sống này?

Bỏ đi những giá trị tinh thần của tình yêu này, anh vẫn đang có một cuộc sống ổn định & rất nhiều trách nhiệm đáng trân trọng để tiếp tục.
Bỏ đi những giá trị tinh thần của tình yêu này, em không còn lại gì cho mình để tiếp tục. Em sẽ chỉ tồn tại như một người đã từng hạnh phúc.

Được yêu thế này thì làm sao em có thể yêu ai được nữa. Dù chỉ ý nghĩ quen chơi cho qua ngày cô đơn, em cũng đã không còn thuyết phục được mình nữa.

Yêu nhau nhiều thế này để làm gì – anh bị stress vì phải tự mình kiểm soát những nhu cầu ngày càng nhiều về tinh thần – thứ mà anh cũng bị em lây nhiễm thói quen gọi đó là “Niềm vui”. Yêu nhau thế này để làm gì – em ngồi đong đếm niềm vui để rồi nhận thấy mình chỉ khiến anh lo lắng sinh bịnh thêm mà thôi. Yêu nhau thế này để làm gì – mình gặp nhau để rồi kéo lê cuộc sống của chuỗi ngày sau đó chỉ còn lại nỗi cô đơn mà thôi.

Cũng đến lúc phải rẽ sang đi đường khác rồi...
Em chỉ không chắc mình có còn là HT yêu anh nữa không. Trông vẫn là cô HT đó thôi, nhưng không còn yêu quên mình nữa thì em còn chẳng nhận ra em, làm sao em dám quay lại nhìn mối tình mình để lại sau lưng?

Hà Nội, Feb 13, 2009


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét