
Những Bí Mật Của Cuộc Sống...
Tôi gặp lại em 17 năm sau ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Dĩ nhiên trong từng ấy năm chúng tôi vẫn liên lạc thường xuyên, để rồi chúng tôi tự nhiên trở thành một phần đời rất lớn của nhau. Tôi nhớ mình viết “Trò Chơi” khi chúng tôi biết nhau được 7 năm. Từ đó đến nay chớp mắt vậy mà đã thêm 10 năm nữa.
Tôi gặp lại em 17 năm sau ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Dĩ nhiên trong từng ấy năm chúng tôi vẫn liên lạc thường xuyên, để rồi chúng tôi tự nhiên trở thành một phần đời rất lớn của nhau. Tôi nhớ mình viết “Trò Chơi” khi chúng tôi biết nhau được 7 năm. Từ đó đến nay chớp mắt vậy mà đã thêm 10 năm nữa.
Em vẫn là cô bé nhỏ của tôi, yên lặng bình yên ngồi trước mặt tôi. Đôi khi em pha trò, vẫn cô bé hài hước ấy. Tôi biết em muốn được tìm lại tiếng tôi cười ngày xưa. Tôi biết tôi đã thay đổi rất nhiều, nhưng lại không biết rõ bây giờ tôi còn lại gì trong suy nghĩ của em, có vẫn là người anh ngày xưa hay không?
Tôi luôn biết giữa chúng tôi có một mối thâm tình ràng buộc vô hình, đó là thứ tình cảm rất không rõ ràng, rất khó giải thích. Tôi biết tôi là ai trong suy nghĩ của em. Tôi cũng biết em nhìn cách tôi sống & cách tôi tìm kiếm hạnh phúc để luôn luôn giữ cho em niềm tin vào tình yêu đặc biệt mà em đã dành cho tôi. Tôi lập gia đình vài năm trước đây. Với tôi, việc lập gia đình và việc tôi đương nhiên có một chỗ đặc biệt trong cuộc sống tình cảm của em đều là định mệnh. Tôi bận rộn với cuộc sống mỗi ngày một sự kiện của gia đình & tạo lập một gia đình hạnh phúc. Tôi đã không phải chỉ hạnh phúc cho một phần của cuộc đời tôi, mà tôi sống luôn cho cả phần của em, cho mối tình lý tưởng mà em đã dành cho tôi. Tôi muốn em được vui, tôi biết em thực sự vui nếu tôi hạnh phúc. Tôi nghĩ chắc chẳng ai may mắn như tôi khi có được tình yêu của em – thứ tình cảm không đo đếm, trọn vẹn & trong suốt, đơn giản & hoàn hảo.
- Em tình cờ đến đây. Gặp anh thế này em vui lắm.
Và em cười niềm vui trong veo. Lan tỏa qua tôi qua mắt em cười tràn ngập niềm vui là sự thanh thản của em. Trong từng ấy năm, tôi biết tôi luôn có tình yêu trẻ con trong sáng của em. Tôi biết em vui vẻ làm một cô bạn nhỏ trong những bí mật tiếng cười của tôi. Sự hiểu biết đó thực sự trở thành một áp lực khi chính tôi không phải là người chia sẻ cuộc đời với em. Cho nên có lẽ em không biết sự thanh thản của em hôm nay đã lấy đi dùm tôi những điều không thể lý giải, dể chúng tôi thực sự trở thành anh em, trở thành những người thân như định mệnh.
Rất đơn giản & cũng đơn giản như thế, chúng tôi gặp nhau rồi lại chia nhau mỗi người một con đường trước mặt để di tiếp. Tôi không hình dung được bao lâu nữa tôi mới gặp lại em. Nhưng tôi biết khi ấy thì cũng sẽ như thế này – em yên lặng bình yên ngồi nghe kể chuyện tôi. Tôi nghe chính tiếng cười của mình & bất giác vui lây với niềm vui ngộ nghĩnh. Ôi, bí mật nhỏ bé của tôi!
Với một tình yêu như thế chúng tôi đã sống cuộc đời đầy màu sắc & hương vị.
Với tình yêu tôi không hề đuổi bắt nhưng cuộc sống với tôi mãi mãi vẫn là cuộc chơi trốn tìm khi những gam màu của cuộc sống liên tục biến đổi trên nền tình yêu trong suốt & hoàn hảo của em dành cho tôi.
Thời gian cho tôi câu trả lời xác thực rằng có nhiều thứ thay đổi. Tôi lập gia đình & không còn là “thằng anh chỉ biết rong ruổi kiếm tìm”… Em cũng có cuộc sống của riêng mình em & không còn tỉ mỉ lục tìm trong ký ức những tiếng cười của tôi… Em cũng có những khoảng thời gian mà không còn có tôi mặc nhiên hiện hữu…Nhưng cũng có những thứ vẫn tồn tại dù có thêm năm, bảy, mười năm hay nhiều nữa, là mối tình không nhỏ, rất thiêng liêng của chúng tôi, là niềm vui & niềm hạnh phúc khi em thanh thản bình yên tồn tại trong tiếng cười tôi. Tôi nghe tiếng mình trong tiếng cười của con tôi, của người bạn đời & trong ánh mắt ấm áp thứ tình yêu bình yên của em cho tôi hôm nay.
Ngày 5/7/2003 – viết xong ngày 17/7/2003 – Sài gòn mưa…
Ngày 5/7/2003 – viết xong ngày 17/7/2003 – Sài gòn mưa…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét