Thứ Năm, 27 tháng 7, 2017

someone cross your paths and change your ways forever

There is a reason for everything.
“We don’t meet people by accident. They are meant to cross our paths for a reason.” - Unknown
I am a firm believer that everything happens for a reason, whether we know the reason or not. Sometimes people come into your life and you know right away that they were meant to be there. They are meant to serve some sort of purpose, to teach you a lesson, or to help you figure out who you are and who you want to become.
People do not just randomly appear into our lives, there is a reason behind it. The timing of people coming into our lives is incredibly important as well. I believe that there is no such thing as coincidence, only reason and purpose. Often, I hear or read something from someone and feel that the person was led into my life for a reason.
Sometimes, it is the message; in the words they write or in the words they speak.
Sometimes, I am meant to connect with the person and open up to them in order to grow as a person.
Sometimes, I am meant to meet someone to inspire them.
Sometimes, I am meant to meet someone to become a better version of myself.
I have been more than grateful for the people who have come into my life. I have been lucky enough to meet a plethora of people with whom I would never think that I would associate. These people have become some of the most meaningful people in my life. They are the ones I see myself thru them when we meet, when I think of the past, when I figure out my future, the ridiculous photos of myself, the laughing sound breaking out in my dreams... They are the ones who call me at late hours of the night to make sure I am okay and will stay up just to chat. Someone who just know when I need a hug, and seeing them makes my days brighter.
The people who you meet and wonder how you have lived without...
Life throws many obstacles at us and at least for me it seems these people come into my life during the toughest times. Between the amazing people I have gotten closer with from last decades and these one, they are the ones who stay, in unexpected way, but they did help me grow.
“I've heard it said,
That people come into our lives for a reason - Bringing something we must learn. And we are led to those Who help us most to grow if we let them. And we help them in return. Well, I don't know if I believe that's true - But I know I'm who I am today - Because I knew you...
Who can say if I've been changed for the better But because I knew you. I have been changed for good..."
So thank you from the bottom of my heart for those who have taken an interest in my life and have crossed my paths. Whether you have stayed or left, I have been impacted by those who have touched my heart.
(in a grayish afternoon, just asked Bro.Google & added myself into the messages - 4Thany, July 26 2017)

Thứ Hai, 5 tháng 6, 2017

NY

Trong suy nghĩ đơn giản của một kẻ thích lang thang & tìm đọc ngấu nghiến về thành phố mà mình sẽ đến mỗi khi lên kế hoạch đi du lịch, 15 năm trước, nước Mỹ trong kế hoạch khám phá của tôi chỉ có 2 thành phố - San Francisco & Newyork! Ấp ủ - mơ mộng – quyết tâm…chả biết bao nhiêu lần suốt 15 năm nay tôi cuối cùng cũng đã đến thăm NY. So với thời gian dài mơ mộng như vậy mà lần này chỉ ở NY có 3 ngày – tự tôi thấy có gì đó sai sai… NY qua lời kể của một người bạn cũng lần đầu đến đây, đó là “Thành phố bẩn kinh khủng”! NY là thành phố mà một người bạn thân của tôi đã ở đó để nghe tiếng ồn ào xe cộ để nhớ về…Sài Gòn! & NY trong kế hoạch khám phá của tôi ngày trước làm gì có Nai-Ì-lé-vèn – chỉ vỏn vẹn Chị Nữ Thần thôi!

NY trong cảm nhận của tôi – đơn  giản một câu cảm thán thôi “KHÔNG ĐƠN GIẢN TÍ NÀO!”


Thời gian ngắn ngủi ở NY, tôi ở trong một khu nhà cũ ngoài rìa khu trung tâm Mahattan nổi tiếng. Ở ngay bên cạnh những toà nhà chọc trời & những khách sạn sang trọng nhất nhì thế giới, bên cạnh những căn hộ rộng như lâu đài - là rất nhiều khu dân cư bình dân chen chúc - cầu thang bé, bếp tí hon & mọi thứ đều tinh giản gọn nhẹ nhất có thể! À, quên, có rất nhiều tiệm bán rượu trong phố NY, cứ vài bước chân, cách một phố, đủ mọi loại whisky thượng vàng hạ cám!
Dù nhìn trên bản đồ thì không phải ngoài rìa chút nào, nhưng trên thực tế cảm giác tôi có là vậy đó  – chỉ cách trung tâm của trung tâm NY có hơn 10 phút đi bộ - mọi thứ ở cái rìa rẻo này là những kiến trúc cũ, vật liệu cũ, cầu thang nhỏ hẹp (quên thang máy đi nhé!) với những căn phòng bé tẻo teo.. là những khu dân cư chật hẹp của người bình dân. Cảm nhận đầu tiên của tôi về thành phố này đó là “Có gì dó sai sai!” chính là vì quá ấn tượng với sự khác biệt của vài phút đi bộ từ khu nhà cũ này sang khu nhà chọc trời tráng lệ chỉ ở bên kia đường. Những khu nhà nhỏ chật chội - có thể cũng là đặc sản của NY!

Thời gian ngắn ngủi 3 ngày của tôi ờ NY chỉ đủ để lang thang vài lần từ khu râu ria Mahattan vào trung tâm Mahattan rồi từ trung tâm về lại khu râu ria.
  • Hỏi “có thích không”? - Thích chết đi dược ấy!
  • Hỏi “sao thấy giọng văn chê chê mà – thích là thích cái gì, cụ thể ra xem nào”?
Khu trung tâm của trung tâm – Time Square / The Fifth Avenue / The Empire State Building / Rockefeller Center / Trump Tower… với sự phức hợp của trang trọng – cổ kính – sang trọng – hào nhoáng – bận rộn & cả lộn xộn – nhiêu đó, tôi nghĩ, có thể làm choáng ngợp bất kỳ ai dù lần đầu đến Mỹ hay đã đi qua tất cả mọi thành phố của nước Mỹ. Tổ hợp phức tạp đó làm ra một NY không lẫn vào đâu được!

Chả có ở đâu mà bầu trời lại có hình đa giác – đa dạng muôn kiểu góc cạnh như bầu trời ở trung tâm Mahattan! Cứ ngước lên nhìn trời, bầu trời trên kia toàn góc cạnh, như thể phải chen lấn dữ lắm, len lõi dữ lắm giữa các tòa nhà cao tầng rồi mới có cơ hội lấp ló trên cao vậy!

Trên những con đường đan nhau ô vuông như bàn cờ, trên những con đường chưa bao giờ bớt bận rộn ấy đôi lúc kẻ lang thang có thể rẽ vào một nhà thờ nho nhỏ, kiến trúc tinh xảo, không gian ấm cúng trang nghiêm. Dù hoành tráng chiếm trọn một góc phố hay chỉ nho nhỏ như một căn phòng cầu nguyện, những ngôi nhà thờ ở đây đẹp lung linh, đẹp đến từng milimet!

Chỗ đậu xe 24/7 rải rác & luôn kín chỗ cũng có thể là một đặc sản của trung tâm NewYork: NY đất không hẹp nhưng người quá đông! Nếu ở SFO kiếm chỗ đậu xe khó so với những thành phố khác ở nước Mỹ, thì ở NY phải khó gấp 10 lần SFO! Tuy nhiên không phải không có chỗ đậu xe, mà là có rất nhiều dịch vụ này - chỉ là phải đặt chỗ trước online - khách vãng lai thì quên đi nhé!

Lang thang lang thang - kẻ lang thang sẽ phải kìm nén cái bao tử đang dần đói ngấu, phải bắt “nó” đấu tranh với những xe đồ ăn thơm nức mũi khắp mọi góc đường! Vì cái bao tử của tôi đã thành công trong cuộc chiến vừa kể nên lần này tôi chưa thử đồ ăn đường phố NY. Dân Việt Nam qua tới Mẽo mà còn ỏng eo với đồ ăn đường phố - nói ra chắc cũng có người sẽ lầm bầm mắng mình như thế, chưa thử thì là chưa thử thôi! :-)

Đại lộ số 5: tất tần tật những nhãn hàng thời trang mỹ phẩm trang sức đều có mặt trên Đại Lộ này. Điều thú vị là có cả những xe đẩy bán túi hiệu (chắc là hàng nhái - nhái chắc luôn!) ngay phía trước các cửa hiệu sang chảnh - cảm giác có chút xấu xí!
& Biểu tượng của NY - toà nhà Empire State cũng tọa lạc trên Đại Lộ 5!

Xe 3 bánh: một biến tướng của xe xích lô Saigon cũng hiện diện nhiều ở trung tâm NY.

Quảng Trường Thời Đại – Time Square: Tôi không có ấn tượng gì đặc biệt ngoài các bảng quảng cáo khổng lồ chạy đèn đủ màu sắc & dòng du khách nói tiếng Tung Của... lẫn lộn sang hèn chung quanh cái Square đóCó đám thanh niên ngồi hát nghêu ngao rồi tự dưng ngoẹo đầu sang bên như ngủ - chắc hút hít phê lòi rồi nên mới thế! Cũng thế: cảm giác có chút xấu xí! Trong tưởng tượng của tôi Time Square chắc phải giống như sân vận động hay chí ít thì cũng gần bằng cái sân vận động – nhưng không phải thế! Lần nào đến đây tôi cũng thắc mắc: làm sao cái Square này chứa được cả ngàn người khi giao thừa đếm ngược ở không gian bé thế này nhỉ? 

Khoảng lặng duy nhất ở NY là khu 9/11 Memorial: một không gian tĩnh nhưng không bình yên - vì dòng cảm xúc mạnh mẽ sẽ đầy ắp tâm trí bạn nếu không phải chỉ đến để "check-in Facebook". Tôi có cố tình tìm & tìm thấy lá cờ Việt Nam trong dãy cờ của các nước có nạn nhân ở sự kiện này. Tôi còn nhớ chuyến xuất ngoại đầu tiên trong đời mình lẽ ra đã là vào ngày 11/9/2001 (thực ra là 12/9/2001 giờ Châu Á, tức là 11/9 giờ Mỹ, chính là cái ngày định mệnh đó ở bên kia bờ Thái Bình Dương) – nhưng do lúc đó công ty của tôi là 1 công ty của Mỹ nên toàn bộ nhân viên được bảo vệ bằng lệnh cấm “travel banned” toàn cầu. Những gì tôi biết, tôi đọc & được nghe kể về sự kiện này… tất cả đều không đủ! 9/11 không phải là câu chuyện chỉ của nước Mỹ! Thế giới đã thay đổi thế nào sau ngày 11/9 đó – hãy đến & cảm nhận!

Nữ Thần Tự Do: vì đến vào những ngày trời không trong xanh nên không muốn bàn luận gì về nơi này - sợ làm hỏng cảm xúc của nhiều người từng giống như tôi - đến NY để gặp NÀNG! Lại hẹn sẽ thăm Nàng lần sau!

NewYork – xin hẹn gặp lại một ngày vui nào đó nhé!

(Viết ở NY những ngày cuối tháng 4/2017, viết tiếp ở SG ngày 6/6/2017)

tái bút

Rất lâu rồi Chòe không viết về những nơi mình đi qua – phần vì cũng không đến được vùng đất nào mới & lý do lớn hơn đó là không cảm nhận được gì bằng trái tim nên không viết được. Cảm nhận này của Chòe về NY đã được viết một lần nhưng không kịp hoàn tất, hôm nay ngồi viết lại – tuy cảm xúc không còn không khí rất háo hức nhưng hình như đã có được chút bình tâm sau hơn một tháng trở về từ thành phố nhộn nhịp nhất thế giới. & thật may, bình tâm lại là thứ nên có khi cảm nhận về NEWYORK! (Ngày 6/6/2017)









Thứ Năm, 16 tháng 2, 2017

Purity White - Hoa Mận Mộc Châu

































24-60-60 & more

Một ngày 24 giờ
Một giờ 60 phút
Một phút 60 giây
& còn nhiều hơn nữa những đơn vị thời gian sau một giây
Những ghi chép nhỏ xíu cho một khoảng đời không nhỏ chút nào
Nếu lấy thước đo là 60 năm cuộc đời, sẽ có vài điều diễn ra trong những khoảnh khắc rất ngắn trong đời – trong ngày – thậm chí trong 1 phút, nhưng điều đó làm thay đổi cuộc sống của mình mãi mãi về sau…
& Chòe hy vọng mình đã (& sẽ) tiếp tục ghi chép về tất cả những điều đó – từ vụn vặt đong đếm cho đến những biến động như bão lũ

Đã hoàn tất 90% bản thảo – nhưng cứ xem đi xem lại mãi mà chưa có can đảm cho "em nó" ra hứng gạch đá...
(Feb 17, 2017 - nhắc nhở riêng cho mình thôi)

Thứ Hai, 23 tháng 1, 2017