
Bỗng nhiên thấy thế giới chung quanh mình chỉ còn lại mỗi NỖI BUỒN. Lạ thật! Lẽ ra người chạy chiếc Dylan bên tay trái phải rất hạnh phúc vui tươi mới đúng – vì ngoài chiếc xe rất mốt thì vắt vẻo ôm sau lưng anh ta còn có một cô nương xinh đẹp dịu dàng. Sao người ta lại trông buồn bực thế nhỉ? Lẽ ra người ngồi trong chiếc Lexus bên phải cũng phải cười cơ, trông chị ấy oai vệ thế kia mà! Theo lý thuyết về niềm vui & những nỗi buồn, thì những chuyện như vậy là không hợp lý. Nhưng đó là lý thuyết. Thực tế thì chính mình cũng thấy tự dưng buồn kinh khủng mà chẳng biết tại sao, tự dưng giật mình vì cảm giác chung quanh đặc sánh nỗi buồn, nhìn qua hai bên trái phải thì cũng thấy những người bạn đồng hành không tỏ ra vui vẻ gì.
Có nên cười một chút để phá tan sự kiện này không nhỉ? Không được rồi, chưa cười thành tiếng, mời nghĩ đến thôi mà đã cảm nhận sự vô duyên của tiếng mình cười tắc nghẽn trong cổ.
Hay là khóc? “Khóc cho vơi nỗi buồn” – họ vẫn hát thế mà. Cũng không ổn, nước mắt người trưởng thành đâu có dễ rơi ra đột ngột như thế, mà có chắc khóc được thì nỗi buồn sẽ vơi đi đâu mà phí!
Làm gì bây giờ nhỉ – khi mà chẳng còn gì ngoài nỗi buồn?
Làm gì bây giờ nhỉ – khi mà niềm vui thật cỏn con & ít ỏi hẳn đi?
“Khi không biết nên làm gì thì đừng làm gì” – có một cô HàThanh dặn dò vậy.
“Nhưng bây giờ mình thấy cần phải làm gì đó mới ổn” – một cô HàThanh khác phản đối.
Có lần một người bạn ở cơ quan hỏi mình nghĩ thế nào về Hạnh Phúc – lúc đấy mình đã cười thầm trong bụng – “Sến! khi có Hạnh phúc thì không có Buồn, có gì phải bàn cãi”. Sáng nay lâm vào tình trạng không giải thích được thế này, mình lại thấy mình “Sến! Rất Sến!” khi lẩm cẩm mãi không biết nên cười hay khóc. Nhưng thực sự là mình buồn quá, buồn lắm, chẳng thiết nhấc cánh tay, chẳng thiết trả lời, chẳng thiết sống nữa kia – khi sống trong thế giới mà mình cảm nhận đột nhiên chỉ còn lại toàn những nỗi buồn mà thôi.
Làm gì bây giờ khi không còn thiết sống, nhưng lại không dám chết – tệ nhỉ? Tự dưng nhớ có một ngày được thức dậy bên cạnh một người mà mình tin cậy, một người mà mình tin cậy đã từ rất lâu. Tự dưng nhớ mình từng tự hỏi “Mình đã hạnh phúc như vậy bao giờ chưa?” Làm gì nhỉ – khi người mình tin cậy cũng góp phần vào nỗi buồn này.
Làm gì nhỉ - hay là viết một chút? Thế nào rồi mình cũng viết ra một thứ gì đấy rất linh tinh. Bài viết “Linh Tinh” sẽ làm những bài đàng hoàng lịch lãm trong mớ văn chương của mình bị xúc phạm. Thế là thôi, không viết nữa.
Khi không biết nên làm gì thì đừng làm gì. Khi không làm gì thì trở lại trạng thái ban đầu – chạy xe trên đường, không nhìn sang trái hay sang phải, đến chỗ làm & ngày lại bắt đầu.
Bỗng nhiên thấy thế giới chung quanh mình chẳng còn lại gì – kể cả Nỗi Buồn! Bỗng nhiên thấy cười hay là khóc hay là viết một chút cũng không còn là việc phải phân vân hay suy nghĩ nữa. Bỗng nhiên thấy cuộc sống ngay lúc này còn thảm hại hơn lúc nãy – khi mà chung quanh còn toàn những nỗi buồn. À, thì ra là thế, chân lý là ở chỗ: điều mà có thể gọi tên – tên là NIỀM VUI (thì tốt!) hay tên là NỖI BUỒN, thì dù sao vẫn còn tốt gấp trăm gấp ngàn lần những khi mình không còn cảm giác gì đối với cuộc sống. À, thì ra là thế, thứ mình hướng đến là chính bản thân mình biết yêu thương, biết cảm nhận hạnh phúc hay buồn phiền, chứ không phải là gì khác. Buồn cũng được, nhưng vì mình đã từng hạnh phúc nên mình mới cảm nhận được nỗi buồn – cũng sẽ như vậy, mình đã cảm nhận được nỗi buồn thì hạnh phúc nhất định một ngày sẽ đến.
“Khi không biết nên làm gì thì đừng làm gì” – cô HàThanh thứ nhất vẫn nhẫn nại.
“& Ngày sẽ yên lành” – cô thứ hai đã bình yên.
Sài Gòn, Nov 04’ 2003, viết cho Hà Thanh
Có nên cười một chút để phá tan sự kiện này không nhỉ? Không được rồi, chưa cười thành tiếng, mời nghĩ đến thôi mà đã cảm nhận sự vô duyên của tiếng mình cười tắc nghẽn trong cổ.
Hay là khóc? “Khóc cho vơi nỗi buồn” – họ vẫn hát thế mà. Cũng không ổn, nước mắt người trưởng thành đâu có dễ rơi ra đột ngột như thế, mà có chắc khóc được thì nỗi buồn sẽ vơi đi đâu mà phí!
Làm gì bây giờ nhỉ – khi mà chẳng còn gì ngoài nỗi buồn?
Làm gì bây giờ nhỉ – khi mà niềm vui thật cỏn con & ít ỏi hẳn đi?
“Khi không biết nên làm gì thì đừng làm gì” – có một cô HàThanh dặn dò vậy.
“Nhưng bây giờ mình thấy cần phải làm gì đó mới ổn” – một cô HàThanh khác phản đối.
Có lần một người bạn ở cơ quan hỏi mình nghĩ thế nào về Hạnh Phúc – lúc đấy mình đã cười thầm trong bụng – “Sến! khi có Hạnh phúc thì không có Buồn, có gì phải bàn cãi”. Sáng nay lâm vào tình trạng không giải thích được thế này, mình lại thấy mình “Sến! Rất Sến!” khi lẩm cẩm mãi không biết nên cười hay khóc. Nhưng thực sự là mình buồn quá, buồn lắm, chẳng thiết nhấc cánh tay, chẳng thiết trả lời, chẳng thiết sống nữa kia – khi sống trong thế giới mà mình cảm nhận đột nhiên chỉ còn lại toàn những nỗi buồn mà thôi.
Làm gì bây giờ khi không còn thiết sống, nhưng lại không dám chết – tệ nhỉ? Tự dưng nhớ có một ngày được thức dậy bên cạnh một người mà mình tin cậy, một người mà mình tin cậy đã từ rất lâu. Tự dưng nhớ mình từng tự hỏi “Mình đã hạnh phúc như vậy bao giờ chưa?” Làm gì nhỉ – khi người mình tin cậy cũng góp phần vào nỗi buồn này.
Làm gì nhỉ - hay là viết một chút? Thế nào rồi mình cũng viết ra một thứ gì đấy rất linh tinh. Bài viết “Linh Tinh” sẽ làm những bài đàng hoàng lịch lãm trong mớ văn chương của mình bị xúc phạm. Thế là thôi, không viết nữa.
Khi không biết nên làm gì thì đừng làm gì. Khi không làm gì thì trở lại trạng thái ban đầu – chạy xe trên đường, không nhìn sang trái hay sang phải, đến chỗ làm & ngày lại bắt đầu.
Bỗng nhiên thấy thế giới chung quanh mình chẳng còn lại gì – kể cả Nỗi Buồn! Bỗng nhiên thấy cười hay là khóc hay là viết một chút cũng không còn là việc phải phân vân hay suy nghĩ nữa. Bỗng nhiên thấy cuộc sống ngay lúc này còn thảm hại hơn lúc nãy – khi mà chung quanh còn toàn những nỗi buồn. À, thì ra là thế, chân lý là ở chỗ: điều mà có thể gọi tên – tên là NIỀM VUI (thì tốt!) hay tên là NỖI BUỒN, thì dù sao vẫn còn tốt gấp trăm gấp ngàn lần những khi mình không còn cảm giác gì đối với cuộc sống. À, thì ra là thế, thứ mình hướng đến là chính bản thân mình biết yêu thương, biết cảm nhận hạnh phúc hay buồn phiền, chứ không phải là gì khác. Buồn cũng được, nhưng vì mình đã từng hạnh phúc nên mình mới cảm nhận được nỗi buồn – cũng sẽ như vậy, mình đã cảm nhận được nỗi buồn thì hạnh phúc nhất định một ngày sẽ đến.
“Khi không biết nên làm gì thì đừng làm gì” – cô HàThanh thứ nhất vẫn nhẫn nại.
“& Ngày sẽ yên lành” – cô thứ hai đã bình yên.
Sài Gòn, Nov 04’ 2003, viết cho Hà Thanh

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét