Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2011

FATHER DAY

Father's Day: Father's Day is a celebration honoring fathers and celebrating fatherhood, paternal bonds, and the influence of fathers in society. It is celebrated on the third Sunday of June in many countries and on other days elsewhere.

Father's Day in the United States is on the third Sunday of June. It celebrates the contribution that fathers and father figures make for their children's lives. Its origins may lie in a memorial service held for a large group of men, many of them fathers, who were killed in a mining accident in Monongah, West Virginia in 1907.

The first observance of Father's Day actually took place in Fairmont, West Virginia on July 5, 1908. It was organized by Mrs. Grace Golden Clayton, who wanted to celebrate the lives of the 210 fathers who had been lost in the Monongah Mining disaster several months earlier in Monongah, West Virginia, on December 6, 1907. It's possible that Clayton was influenced by the first celebration of Mother's Day that same year, just a few miles away. Clayton chose the Sunday nearest to the birthday of her recently deceased father.

Unfortunately, the day was overshadowed by other events in the city, West Virginia did not officially register the holiday, and it was not celebrated again. All the credit for Father's Day went to Sonora Dodd from Spokane, who invented independently her own celebration of Father's Day just two years later, also influenced by Jarvis' Mother's Day.

Clayton's celebration was forgotten until 1972, when one of the attendants to the celebration saw Nixon's proclamation of Father's Day, and worked to recover its legacy. The celebration is now held every year in the Central United Methodist Church – the Williams Memorial Methodist Episcopal Church, South, was torn down in 1922. Fairmont is now promoted as the "Home of the First Father's Day Service".

A bill to accord national recognition of the holiday was introduced in Congress in 1913. In 1916, President Woodrow Wilson went to Spokane to speak in a Father's Day celebration and wanted to make it official, but Congress resisted, fearing that it would become commercialized. US President Calvin Coolidge recommended in 1924 that the day be observed by the nation, but stopped short of issuing a national proclamation. Two earlier attempts to formally recognize the holiday had been defeated by Congress. In 1957, Maine Senator Margaret Chase Smith wrote a proposal accusing Congress of ignoring fathers for 40 years while honoring mothers, thus "[singling] out just one of our two parents"[4] In 1966, President Lyndon B. Johnson issued the first presidential proclamation honoring fathers, designating the third Sunday in June as Father's Day.

Six years later, the day was made a permanent national holiday when President Richard Nixon signed it into law in 1972.

In addition to Father's Day, International Men's Day is celebrated in many countries on November 19 for men and boys who are not fathers.

  • While many country celebrate Father's Day on the Third Sunday of June like America, The officially recognized date of Father's Day varies from country to country
  1. Australia: Many Australians observe Father’s Day on the first Sunday of September. It is a day for people to show their appreciation for fathers and father figures. Father figures may include stepfathers, fathers-in-law, guardians (eg. foster parents), and family friends. YMCA Victoria continues the tradition of honouring the role fathers, and father figures play in parenting through the annual awarding of Local Community Father of the Year in 32 municipalities in Victoria. The Father's Day Council of Victoria annually recognise fathers in the Father of the Year Award. Same as Australia, New Zealand is also celebrate the Father's Day on the First Sunday of September.
  2. Korea: In Korea, Parents' day is celebrated on 8 May and is not a public holiday.
  3. Seychelles: In Seychelles, Father's Day is celebrated on the 16th day of June and is not a public holiday.
  4. Spain: Father's Day, El Día del Padre, is observed on the Feast day of Saint Joseph, which is March 19. As a Saint's Day, banks and many stores close.
  5. Romania: Beginning with 2010, in Romania, Father's Day is celebrated on the second Sunday of May and it is recognized officially by the state. Out of the 27 states in the European Union, it was the only one without an official Father's Day. Romanian Father's day for 2012 will be celebrated on May 13.
  6. Taiwan: in Taiwan, Father's Day is not an official holiday, but is widely observed on August 8, the eighth day of the eighth month of the year. In Mandarin Chinese, the pronunciation of the number 8 is bā. This pronunciation is very similar to the character "爸" "bà", which means "Papa" or "father". The Taiwanese, therefore, usually call August 8 by its nickname, "Bābā Holiday" (爸爸節).
  7. Thailand: In Thailand, Father's Day is set as the birthday of the king. December 5 is the birthday of the current king, Bhumibol Adulyadej (Rama IX). Traditionally, Thais celebrate by giving their father or grandfather a Canna flower (ดอกพุทธรักษา Dok Buddha Ruksa), which is considered a masculine flower; however, this is not as commonly practiced today. Thai people will wear yellow on this day to show respect for the king, because yellow is the Color of the day for Monday, the day king Bhumibol Adulyadej was born. In 2007, king Bhumibol Adulyadej was seen leaving the hospital wearing a baby pink blazer. Today, Thais wear pink instead of the yellow. It first gained nationwide popularity in the 1980s as part of a campaign by Prime Minister Prem Tinsulanonda to promote Thailand's royal family. Mother's Day is celebrated on the birthday of Queen Sirikit, August 12.
Father's Day in YOUR CALENDAR - EVERYDAY!

(Father's Day - June 19, 2011, source from Internet & Wikipedia)

KHI ÁNH SÁNG KHÔNG THUỘC VỀ MÌNH

Chiều – nắng vẫn còn hồn nhiên nhảy múa trên những câu chuyện của bộ ảnh “HỌ ĐÃ SỐNG NHƯ THẾ” đang triễn lãm ở nhà máy có hơn 20 ngàn công nhân & khoảng hơn 200 lao động khuyết tật. Các bạn công nhân của tôi hôm nay đa số mang theo tâm trạng ngưỡng mộ đến để được gặp bằng xương thịt những nhân vật mà câu chuyện của HỌ đã được vẽ rực rỡ trong bộ ảnh, để rồi vỡ òa với những câu trả lời giản dị đến bất ngờ. Trên mảnh vuông sân khấu con con chiều nay có 8 trong số gần 100 những nhân vật đặc biệt của bộ ảnh & có thêm vài nhân vật nữa – mà những câu chuyện của họ vẽ một bức tranh khác, một mảng màu khác của cuộc sống.

  • Có người phụ nữ - cá nhân tôi hôm nay gặp lại chị sau hơn 20 năm, vẫn giọng nói ấm áp truyền cảm... Những người cùng thời của tôi chắc vẫn còn nhớ Hướng Dương - người mà giọng nói đã thống trị hơn 20 năm ở chương trình Thiếu Nhi của Đài Phát Thanh Tp.HCM & Đài Truyền Hình tp.HCM (thời còn chưa có HTV7 & 9) - có thể dùng từ "thống trị” cho trường hợp của chị. Ngày nhỏ tham gia sinh hoạt thiếu nhi chỉ ước được gặp chị Hướng Dương – người đã đại diện thiếu nhi Thành Phố tham dự 3 trại hè thiếu nhi quốc tế, rồi cũng có dịp gặp, rồi gặp lại thế này hôm qua sau hơn 20 năm (lần trước là 1998)… Vì sinh ra lành lặn, vì đã từng rất vinh quang… Gặp chị khập khiễng tôi còn thấy khó chấp nhận sự thật thì có lẽ không giản dị chút nào để HD chấp nhận thực tế đôi chân mình giờ không như cũ nữa. Thật khó cho tôi diễn tả cảm giác gặp lại thần tượng tuổi thơ của mình như bây giờ, nhưng chị đã & vẫn là thần tượng của mình vì chị vẫn mạnh mẽ, không bỏ cuộc & vẫn tỏa sáng.
  • Có người phụ nữ xinh đẹp dịu dàng… đã bị đặt vào trò đùa trớ trêu của số phận & bị vùi dập bởi thứ người ta gọi là “miệng lưỡi thế gian”. Ở Huệ, người ta nhìn thấy một tình yêu cuộc sống đến tận cùng & yêu con người một thứ tình nồng nàn như thế - bởi không có gì giải thích được sức mạnh từ đâu để Huệ chia sẻ câu chuyện đau thương của mình, biến nó thành lời khuyên chân thành cho các bạn trẻ, chuyển nó thành niềm tin vào cuộc sống & truyền nhiệt huyết tin yêu đó cho cộng đồng.
  • Một cậu bé không thể nghe không thể nói, nhưng em hạnh phúc trong ánh nhìn âu yếm của người mẹ liêu xiêu tóc lơ thơ bạc lặng lẽ bên cạnh em, mẹ là tai là giọng nói cho em, nối em với cuộc sống nhộn nhịp này. Ánh mắt Khiêm lấp lánh tự hào rằng em đang học đại học mỹ thuật (và ai cũng có thể tưởng tượng được em đã nổ lực gấp 5 gấp 7 người bình thường thế nào để được làm sinh viên như bây giờ), em có thể vẽ chân dung thật đẹp tặng cho các bạn khán giả. Khiêm nhờ mẹ làm “phiên dịch” cho thông điệp cảm động của mình thế này “Mong các bạn nếu có thời gian thì ghé thăm trung tâm hỗ trợ người khuyết tật & học ngôn ngữ của chúng em… em hy vọng có thêm nhiều người biết cách giao tiếp bằng ngôn ngữ dành cho người khiếm thính, vì điều đó tạo thêm cơ hội cho các bạn như em hội nhập vào cộng đồng. Nếu có thể em mong chia trái tim mình thành hàng ngàn trái tim nhỏ để gửi đến các bạn lời yêu thương của em.” & tôi sẽ không thể quên giọng nói ấm áp thiên thần của chị Thảo mẹ Khiêm, giọng nói xoa dịu mọi nỗi đau, và thật khó chấp nhận cái sự thật rằng Khiêm đã không thể dù một lần nghe được âm thanh dịu dàng đó…
  • Có hai bạn không thể nhìn thấy thế giới này rực rỡ thế nào… “Khi ánh sáng không thuộc về mình” các bạn vẫn chọn mở cửa trái tim & mở cửa tâm hồn. “Khi ánh sáng không thuộc về mình” bạn đã nhìn cuộc đời bằng chính trái tim, hát giọng hát rực lửa, giọng ấm áp, giọng thiết tha… Những khán giả hôm nay đã khóc, cả những người nước ngoài không hiểu ý nghĩa của những bài hát cũng khóc… bởi từ trên sân khấu kia âm thanh truyền đến chúng tôi là tiếng trái tim khát khao sống, khát khao hạnh phúc, khát khao tồn tại, tiếng hát đánh thức mọi ước mơ nhỏ bé nhất & chắp cánh hạnh phúc trên những phận người mong manh.
  • Thú thật là từ lúc lặng lẽ thút thít nghe các bạn kể câu chuyện của mình trên sân khấu tôi chỉ ước ngay lúc đấy mình có thể viết xuống được, chỉ cần viết được những lý do chảy nước mắt của mình thôi chắc là sẽ nhẹ lòng… Nhưng rồi suốt cả tuần nay tôi cũng chỉ lẫn quẫn ở cái tựa đề này thôi. Mỗi lần tôi được xem bộ ảnh “Họ Đã Sống Như Thế” đều trong hoàn cảnh khác nhau & lần nào cũng không biết từ đâu nước mắt cứ lặng lẽ rơi, không phải loại của những nức nở thương cảm, không phải như khi xem những trường đoạn bi ai sinh ly tử biệt – mà là thứ không biết nên gọi là gì. Vì chính mình cảm nhận thứ hạnh phúc vì mình còn lành lặn, hay câu chuyện giản dị & cảm động của những nổ lực gần trăm người trong bộ ảnh - sự nổ lực không có thứ giấy bút sách vở nào có thể diễn đạt, hay vì những ánh mắt (không từ một đôi mắt lành lạnh) & nụ cười rất hồn hậu dung dị nhưng chất chứa nghị lực phi thường cùng tình yêu cuộc sống mãnh liệt, có cả những ánh mắt như vực hút nỗi buồn…
Tự hỏi &day dứt:
Khi trò đùa trớ trêu của số phận gọi tên mình...
khi ánh sáng không thuộc về mình...
mình vẫn tiếp tục sống chứ? Vẫn sống có ích chứ?
Ai cũng biết quyết định nằm trong tay mình, nhưng có dễ chút nào đâu...

(Thany - viết từ 11/6 ... & đến hôm nay - 17/6/2011)
Thêm một chút...

Xem Album ảnh của anh Nguyễn Á ở đây: http://nguyenaphoto.com/cate.18.html

Hình ảnh dưới đây là từ 2 bạn Phúc & Dzũng chụp trong buổi giao lưu 11/6.

Công nhân khuyết tật ở TaeKwang

Công nhân khuyết tật ở TaeKwang

 
Hướng Dương đang ký vào cuốn sách HĐSNT


Phạm Thị Huệ - Anh Hùng Châu Á 2004, người phụ nữ lấp lánh niềm tin


Ca sĩ Hà Chương (áo đen) & thầy Phú


Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2011

TRẺ CON và NGƯỜI LỚN (hậu trường: KHỞI ĐỘNG GIẤC MƠ SÂN CỎ)

3h30 chiều trời mới bắt đầu mưa, càng lúc càng nặng hạt... Bọn người lớn cầu khẩn xin xỏ "anh Trời" đủ kiểu, Chàng mà cứ trút nước thế này thì tiêu đời bao công sức của hơn trăm người chuẩn bị mấy tháng nay (là chưa kể vụ "ấp ủ" cả năm trời nay. Nhưng "ta là Trời mà", xá gì lời xin xỏ nịnh nọt xin ngừng mưa của mấy trăm người ở sân Vận Động Đồng Nai, huống gì cũng ở cái sân cỏ đó, có hơn 600 đứa nhỏ đang sung sướng chơi banh dưới mưa, xem như tắm mưa luôn, đã quá mà...

Ngoài sân cỏ, bọn nhóc đủ cả trai gái, tuổi sàn sàn nhau, áo quần xốc xếch, đứa có giày đứa chân không, từ nhiều vùng khác nhau LongAn-TâyNinh-ĐồngNai-SàiGòn... bọn nhóc vẫn mãi mê đuổi theo quả bóng tròn, nhất định không vào lều trú mưa, nhất định không chịu thua cái lạnh đang ngấm dần vào cơ thể gày gò của đa số bọn chúng... vì chúng sợ - nếu ngừng chơi, sẽ lạnh hơn, nếu lạnh hơn lỡ may run lập cập khi nói "con hổng lạnh" thì kỳ lắm, nếu nói "con lạnh" thì mấy cô mấy chú kia (có cả bác sĩ) sẽ không cho ra sân chơi bóng nữa... có cả tỉ lý do để bọn nhóc tiếp tục hò hét tung trời với niềm vui tràn ngập...

Với bọn nhóc, với rất nhiều bé, hôm nay 5/6/2011 là một ngày đặc biệt. Có nhiều đứa chưa bao giờ được ra khỏi cái huyện xã nho nhỏ mà tụi nó đang sống, hôm nay được đi tận Đồng Nai - đương nhiên là băng ngang Sài Gòn. "Lần đầu tiên con được đi siêu thị bự ơi là bự & ăn gà chiên chỗ cái tiệm gì có ông già người Mỹ đứng chào đó", "lần đầu tiên con được thấy sân banh bự dzậyyyyy đó", "rồi sẽ được đi trại hè miễn phí ở tận đâu đâu trong rừng nữa kia...", lần đầu tiên..." rất nhiều những trải nghiệm đầu tiên, vỡ òa hạnh phúc...
Chả có lo lắng gì, trẻ con mà, được chơi - được chạy - được tắm mưa với bạn bè - được đá banh - được xem biểu diễn văn nghệ rồi xem tâng bóng nghệ thuật - nghe tên mình được cái cô đẹp đẹp đứng trên bục xướng lên, rồi nhận áo mới...

Cả cho cha mẹ các em, lần đầu tiên nhìn thấy con mình được cầm trên tay những đôi giày mà mình làm ra... "Cái thằng này ở nhà nó ham chơi lắm cô ơi." chê vậy thôi mà nghe âu yếm, "nuôi con bao lớn mà hôm nay sao thấy hãnh diện, thấy nuôi nấng nó dù cực mấy hôm nay được trả hết cô ơi..."

& cả cho chúng tôi, những người thực hiện, cũng là lần đầu tiên thấy những cố gắng vất vả của mình được trả công liền, không đợi đến ngày mai.

 Nhiều người vẫn hỏi chúng tôi sao cứ mần riết cho có mỗi 1 công ty... Thì đây, một trong những lý do đây, vì vẫn luôn có cơ hội cho chúng tôi nhìn thấy những giấc mơ của chính mình & của rất nhiều người thành hiện thực - và quan trọng hơn cả là chúng tôi có cơ hội đồng hành với họ trong hành trình tìm kiếm giá trị cuộc sống.
(6/6/2011 - viết theo yêu cầu lúc 21h ngày 5/6 - "Chòe viếttt đêêêiiii...")

hậu trường :KHỞI ĐỘNG GIẤC MƠ SÂN CỎ

Bài này là chuyện hậu trường thôi nha bà con - còn "chính trường" thì đọc ở đây nè nghen:
http://www.facebook.com/notes/phuong-le/kh%E1%BB%9Fi-%C4%91%E1%BB%99ng-gi%E1%BA%A5c-m%C6%A1-s%C3%A2n-c%E1%BB%8F/10150198573637444

 1. NGƯỜI LỚN - NHỮNG GIẤC MƠ ĐÃ ĐƯỢC KHỞI ĐỘNG TỪ ĐÂU?
Ấp ủ từ cái hồi làm 15’ phim ngắn tổng kết năm 2010, mãi đến hôm nay 5/6/2011 thì giấc mơ của Hến về một chương trình hoành tráng cho bọn trẻ con đã chính thức khởi động. (Ah mình cũng định nói là “giấc mơ của bọn HếnChòe” cho nó có… công chút xíu, nhưng nghĩ lại thì mình cứ đẩy mẹHến ra, vụ này đến khi thành công rực rỡ cờ hoa thì mình cho tên mình vào cũng chưa muộn…) – mà thật ra chuyện này dài lắm cơ!!!
  • Này nhé bọn này đang làm công cho Nai-kỳ một hãng sản xuất đồ thể thao hàng đầu…
  • Nai-kỳ ở DziệtNôm gián tiếp có hơn 245 nghìn công nhân…
  • Trong 245 nghìn ấy có 50% đã có gia đình…
  • Trong 50% ấy đều có con nhỏ...
Hồi làm mấy phút phim ngắn, có một nhóm công nhân nói thế này nè – thương lắm nhé: “Em mong Nai-kỳ có chương trình đá banh cho con trai em nó tham gia. Nếu nó mà được mang những đôi giày do ba mẹ nó làm ra chắc là nó sướng lắm

Còn một bạn nữa, đã chân thành kinh khủng chia sẻ dzì mới hay chứ: “Ừa, nhà máy nên tổ chức các chương trình đá banh cho con em công nhân tham gia, khuyến khích tụi nó chơi thể thao, LỠ MAY trong số đó phát hiện có nhân tài của đất nước thì sao!!!”

Thế là như diều gặp gió, cái ý tưởng manh nha nhỏ xíu “tổ chức 1 đội đá banh cho trẻ em đường phố” từ hồi năm nảo năm nào nào vẫn chưa thực hiện được giờ có động lực chuyển thành tổ chức chương trình thi đấu cho con em công nhân chúng ta. Mà đã thế thì có hẳn mười mấy đội banh cho oách? Mà đã thế thì mần luôn mỗi nhà 1 đội nữ 1 đội nam cho phấn khởi “bình đẳng” chứ nhỉ? Đến đây thì kế hoạch đã oanh oách rùi đấy, thấy không???

Nói như bạn Hến ở cái phần "chính sự" trang bìa ấy - "chương trình thai nghén vật vã chuẩn bị cả năm, gần 2 tháng qua cả đám xoay quần như con vụ chạy hết công suất với đủ thứ chuẩn bị trên trời dưới đất - từ việc lớn như năn nỉ ỏng ẹo đủ kiểu để các bác GMs nhà máy và nàng GM Nike ủng hộ và...rót tiền cho chương trình, đến việc hơi hơi lớn như năn nỉ dọa nạt thậm chí gào thét với nhà máy và huấn luyện viên để cho các bé gái chơi chung với các bé trai (yay, girls rule !!!), đến việc hơi nhỏ nhỏ như thiếu điều quỳ xuống lạy nhà máy hợp tác với công ty event để chương trình chạy đúng tiến độ (tội công ty event lắm cơ...), đến việc tưởng nhỏ như con thỏ nhưng cũng làm thằng bé cao to lực lưỡng nhất công ty mệt bở hơi tai lưỡi thè ra đến...rún như việc lo giày dép quần áo vớ banh shinguard blablabla cho tụi nhỏ..." thật sự là những thứ viêc vô danh trời ơi đất hỡi đều có cùng cơ hội xuất hiện.

Ví như chuyện nàngHến hồi ở Jakarta đã lên cơn đau tim vì tức một cha nội ở nhà máy, chỉ vì sợ không thành công (mà hổng bắt đầu sao đã muốn kết thúc!!!) mà đỗ lỗi linh tinh & phát biểu nhụt chí quần hùng.

Chuyện may đồng phục cho các nhóc - gần 1000 bộ, với logo chương trình gần 10 màu cần phải in, "đơn hàng" đặc biệt này chỉ được thống nhất những ngày giữa tháng 5 - chưa tới 3 tuần... (tui trích nguyên văn lời các bạn ở nhà máy may lo cái vụ này nè nghen: "may đồ chứ có phải vẽ hình trên máy đâu mà cho có xíu thời gian dzậy nè trời!!!"
& tất cả những chuẩn bị này 90% được giải quyết qua điện thoại & email - vì bọn PhongCuongChoeHen đều có một lịch "du lịch*" kín ngợp từ 8/5 - 3/6 (*tui dịch nguyên văn từ travelling ra tiếng DziệtNôm là Du Lịch muh)...

 Mà ý là 70% công vệc đã được "bán" thằng qua công ty event rồi đó... không thế áh, giờ cũng chả có Hến hay Chòe còn sống để mà kể chuyện đâu.

 Ở nhà máy cũng rộn ràng ghê lắm, vì để có 50 em bé từ 10-12 tuổi xuất hiện ngày 5/6, công việc chọn hồ sơ từ cả ngàn đơn nộp đâu phải là chuyện dễ dàng gì.

 Chỉ có một đội con em các đồng nghiệp của tui là viêc chọn lựa rất dễ dàng - vì đâu có chọn gì đâu, vì kêu gọi khuyến khích năn nỉ mãi các bạn đồng nghiệp của tui mới lò dò cho con xuất hiện - có em nào là "xào" liền thì mới đủ danh sách 14.5 bé - vì có 1 bé mới 8 tuổi, nhưng con ham quá nên du di cho con tham gia luôn.

 Chúng tôi còn thế, thì đủ biết các bạn công nhân làm cha mẹ mấy trăm cầu thủ nhí này & chính các cầu thủ nhí trông đợi sự kiện ngày 5/6 này đến mực nào

Rộn ràng
Lo lắng
Ức chế
Chờ đợi
Hy vọng (& cầu nguyện cho thành công...)
Hy vọng
& stress

là tâm trạng của bọn người lớn - kể cả bọn ban tổ chức đến các bạn công nhân hôm nay có con tham gia ngày 5/6.

 2. TRẺ CON

Chúng tôi đã không thể dẫn hết 615 em bé đi tiếp mùa hè - "lực bất tòng tâm" đã thành quy luật của người lớn mỗi khi phải nhìn thấy trẻ con khóc mà mình đành bó tay chịu chết.

Chúng tôi nhìn bọn nhóc ở 2 thái cực hân hoan & tấm tức khóc... người lớn thấy nhói nhói xót xa giận giận cái vụ "lực bất tòng tâm"...

Bọn trẻ con không suy nghĩ nhiều vậy đâu - tụi nó lau nước mắt liền hà, rồi xúm vào bình luận áo mới của đám được chọn, mân mê phần quà nho nhỏ, có đứa tặng luôn hoa cho một bạn đang khóc, cũng có đứa chạy đi tìm ba mẹ để khoe ngay...

Bọn trẻ con có đứa đã chơi hết mình từ 7h30 sáng, từ lúc trời còn nắng thiêu đốt, rồi lúc chiều mưa như trút bé đã hăng hái luôn phần của đứa em đang ngồi trên khán đài với ba mẹ...

& Hành trình 3 tháng hè còn ở trước mặt bọn trẻ con, sẽ còn nhiều vui buồn chờ đón bé ở những lần gặp gỡ mới.

3. NGOÀI LỀ SÂN CỎ - chuyện của Chòe

Vụ "Soccer 4 Kids" này Chòe hổng có công trạng gì đâu nhé, cũng hổng có mần gì phụ giúp, nhưng mà Chòe có mần những vụ còn lại để các bạn trong team có thời gian tả xung hữu đột cho việc chuẩn bị :-)
Thêm cái việc đặt tên cho note nữa, nói thật tình là chỉ có cái tựa đề thôi thì Chòe đã viết đi viết lại mãi, nào là “GIẤC MƠ”, “HÈ VUI”, “QUẢ BÓNG LĂN” & thậm chí “LĂN THEO QUẢ BÓNG”… cuối cùng thì chọn cái tít này, dù hổng mấy ưng ý nhưng là cái tít chấp nhận được nhất trong cái loạt ý tưởng rất kỳ kỳ kia…

tóc bạc

Hôm nay là Ngày-Của-Mẹ, mình thì bay đi Jakarta (đi mần chứ có phải đi chơi đâu), chả tranh thủ ăn trưa ăn tối hay ăn sáng cùng nàng được vì mãi chiều hôm qua mình mới dzzìa từ Phú Quốc, hum nay 10h30 thì đã phải đi tiếp...Gọi là chơi cũng được mà đi mần cũng được... túm lại là toàn những chuyến hổng đi hổng được...

Nàng chẳng có khái niệm gì về Ngày-của-mẹ này, ở Việt Nam cũng mới "du nhập" ngày này qua chừng vài năm nay chứ mấy.
Mặc kệ mình rủ rê: đi ăn sáng đi mẹ, nàng vẫn kiên quyết: nhà còn cháo gà hôm qua...
Cuối cùng thì mình cũng cũng có cơ hội làm gì đó cho nàng - nhổ tóc sâu :-)

Nàng của mình tóc còn đen ngon lành, phải vạch tóc tìm sâu mỏi nhừ mắt mới ra vài cái chân tóc bạc mỏng tang, ngắn tũn...
Mình thủ thỉ: hôm nay là Ngày-Của-Mẹ đấy...
- Là ngày gì?
- ah, ngày này du nhập từ bên Mỹ cơ, mấy ngày này Việtnam mình mới du nhập thôi
- vậy ah...

Nàng chả thèm màng đến nữa, cũng không quan tâm ngày này hay ngày khác là ngày gì - đã quen rồi mà - có hai đứa con thì cũng chã mấy khi có đứa nào ngồi nhổ tóc sâu cho mình, chúng nó không làm nàng tức nghẹn tim đã là một ngày thanh bình rồi :-)

Tự dưng mình nghĩ: mình cứ thế này lại sáng suốt... nếu có 1 ngày tóc bạc mà trông con cháu nó nhổ cho vài cọng, chắc là tủi thân mà chết...
Tự dưng mình nghĩ: may mà tóc nàng vẫn còn đen mãi, chứ nếu bạc trắng như các bà bạn của nàng mà mình cứ đi bặt tăm thế này, có khi nàng đợi con gái nhổ cho cọng tóc bạc mà thêm bạc vài trăm sợi khác...

Chỉ kịp an ủi thế này thôi: dù gì mình cũng kịp làm gì đấy cho nàng vui trong ngày-của-nàng, kịp dặn thằng em: mày không được nhậu nhé, chiều rủ nàng đi ăn xem nàng có đi không...
Nghĩ mình chỉ vì mình thôi, chứ nàng thì có quan trọng chi đâu ngày này hay ngày sau...
(Mother Day - May 8, 2011)