Thứ Hai, 10 tháng 9, 2012

Nai Quanh Quanh


Đó là lần đầu tiên trong đời tôi sẽ được đi nước ngoài, mà không phải là qua Campuchia, là được sang tận Quảng Châu cơ...
Đó là khi tôi chả có khái niệm gì về mấy đài tin tức Xi-En-En hay là Bê-Bê-Xê, chỉ có đọc báo & nghe tin thế giới trên tivi hàng ngày...
Háo hức chết đi được ấy - nếu ai còn nhớ cảm giác lần đầu tiên xuất ngoại ra sao chắc sẽ thông cảm với sự nô nức của tôi tối cái hôm mà chuẩn bị ra sân bay vào ngày kế tiếp...

Hôm ấy, sẽ bay chuyến chiều nên từ sáng đi làm tôi đã bê theo lên văn phòng cái túi đồ chuẩn bị cho chuyến đi (hồi đó có bao giờ đi đâu xa nên làm gì có vali!!!), tâm trạng con bé cực hớn hở... Vừa đến văn phòng, Anh HàTrọc* vừa nhìn thấy tôi khệ nệ với cái túi to đùng, đã không cảm thông thì chớ, vẫn cái kiểu còm-mu-ni-kết tưng tưng nửa thật nửa đùa của mình, anh bảo: Ơh, con này mày không biết vụ Mẽo bị đánh bom tối qua ah? Can-xồ hết rồi không đi đứng gì nữa... 

Ơh, cái nhà anh này, không biết người ta lần đầu được xức ngoại hồi hộp hí hửng lắm hay sao mà còn bảo tríp ken-xồ, ken-xồ là thế nào? mà Mẽo bị đánh bom lại là thế nào? Giỡn gì mà lôi cả cái quéc gia to đùng ấy vào...

Nhưng rồi chỉ vài phút sau thì tôi biết là anh Hà chả đùa...
Chuyện ở bên Mẽo cũng chả phải đùa...
Mà ngay cả những người Mẽo cũng phải mất cả ngày mới chấp nhận sự thật, cả chục năm sau vẫn còn di chứng tâm lý...

Với tôi, ngày Nai-Quanh-Quanh năm 2001 thì có chút kỷ niệm như thế. Dù gì thì chuyến đi nước ngoài đầu tiên trong đời tôi lẽ ra sẽ là ngày Nai-Quanh-Quanh-2001 ấy :-)

Một năm sau (2002), chúng tôi có cơ hội đi họp ở Oregon cũng khỏang khoảng tháng 10-11, mọi thủ tục an ninh ở tất cả mọi sân bay đều rất kinh khủng... Vì là lần đầu đến Mẽo nên tôi chỉ thấy là thủ tục an ninh có hơi chặt chẽ hơn những nơi tôi từng đến, nhưng tôi nghe kể là với người dân Mỹ, khi việc di chuyển bằng đường hàng không là một việc rất rất bình thường trong đời sống sinh hoạt làm việc của họ, thì an ninh sân bay của nước họ sau cái ngày 9-11 đó đã thay đổi gần như toàn bộ, đã thắt chặt đến ngộp thở (so với trước đây!)...

Sau này tôi có dịp nói chuyện với một vài người Mỹ, họ bảo sự kiện 9-11 năm ấy ngoài những tác hại nhìn thấy đo thấy thì mất mát lớn nhất có lẽ là niềm tin của người dân vào điều kiện an toàn của nơi họ sống, nơi họ tin là cường quốc số  thế giới về các biện pháp an ninh & niềm tin vào  mạng lưới an ninh quốc gia có thể xuyên thủng rất nhiều hệ thống an ninh phòng thủ của các quốc gia khác (!) để đảm bảo mọi ý định tổn hại nước Mẽo sẽ bị bóp chết từ trứng nước...

Nước Mỹ sau sự kiện Nai-Quanh-Quanh năm ấy đã thay đổi toàn diện cả bề sâu lẫn bề mặt.

Tôi thì không có ý định bàn chiện chánh trị ở đây, chỉ là tự dưng nhớ vài chuyện cũ nên thuận tay viết xuống thế thôi.

Sep 10, 2012

(*HàTrọc: àh anh í có nickname khác hay lắm cơ, nhưng vì dù gì cũng bê anh vào văn chương 30 xu của mình nên tôi hổng dám kêu tên ấy ra, để hòi ý kiến các bạn anh đã...)

Thứ Hai, 3 tháng 9, 2012

linh tinh & tìm thấy...

tấm thiệp này mua hồi lang thang downtown Sanfrancisco, June 2008 - mua để tặng người yêu... lúc mua nghĩ đến William nhưng rồi khi trở về đã bắt đầu yêu anh Hà & gửi tấm thiếp này cho anh vào tháng 10 năm đó :-)