1. Sáng nay tôi tình cờ đọc được một câu thế này "when you really matter to someone, that person will always makes time for you" - nghĩ đến Anh & cảm nhận thứ niềm vui lạ lẫm.
Tôi vẫn luôn biết Anh đã làm tất cả trong khả năng của mình vì tôi, cho tôi... nhưng tôi vẫn cứ mong giá như anh có thêm thói quen nói chuyện với tôi hàng ngày, bất kể khi nào Anh nhớ tôi...
Ngẫm lại - Anh đã chưa bao giờ không xuất hiện - chỉ cần là tôi ra đến hay về lại thành phố đó. Có lần Anh đang công tác ở tỉnh khác cả tuần, tôi thì chỉ ghé về thành phố một hôm, Anh đã giong xe mấy tiếng về lại thành phố để đón tôi ở sân bay, đưa về chỗ làm rồi Anh quay trở lại nơi đang công tác. Gặp nhau thế thôi, hỏi han nhăng nhít... Anh cười nháy mắt hỏi "Cảm động không?" - Đương nhiên, cảm động rơi nước mắt thành dòng ấy chứ - "Anh có chiến thuật cả đấy, từ nay về sau em sẽ không càm ràm sao-Anh-không-bao-giờ-nhớ-em...." Anh dài giọng nhại kiểu cảm ràm của tôi - cả hai cười hạnh phúc...
2. Căn phòng bé xinh nhìn ra nhánh sông lấp xấp nước, không thơ mộng tí nào, kệ chứ, thì mình thôi không nhìn sông nữa, rồi mình bó gối ngồi trong phòng nghe nhạc Latin & jazz ấm áp... Ngoài hiên nắng nghiêng nghiêng nhẹ... Ngoài sông vắng liu riu buồn, trưa mà vẫn ước có chai rượu vang để nhâm nhi trong tiếng nhạc này... Rồi nghĩ hay mình rủ mấy người bạn nữa - đứa nào quen thân thân với cả hai... Rồi cười trừ - chả còn đứa nào như thế cả - đứa thân thân thì bị chồng/vợ quản chặt, đứa muốn nhập bọn thì mình không thân... Hai đứa ế sưng cũng đúng thôi, chơi với bạn thôi mà còn kén đến nỗi mới nảy ra cái ý tưởng rủ nhau uống rượu vang nghe nhạc hết sức nhã mà lẩy cả ngày cũng không ra một cái tên... Lại cười trừ... Chả sao, nhỉ, hai đứa ế sưng lóc cóc đi cafe với nhau, đứa ngồi viết note (đang viết đây) & đứa kia lên mạng xem tin tức em Ngọc Trinh hôm nay đi với ai....
Ngoài hiên nắng vẫn hanh hanh vàng...
29/10/2014






































