tôi loay hoay
không muốn so đo đong đếm
quay lưng đi là hết - tôi xưa nay vẫn thế, huống gì chuyện nhỏ tí teo, gặp nhau vài lần, hưu vượn dài thêm năm ba tháng, không đủ lấp đầy khoảng không gian bằng một cái dang tay...
vừa nãy đọc câu này trong note của người chị, chị cũng tâm đắc câu này của người khác, nhưng chắc là lời chân tình lời sâu sắc nên chúng tôi chuyền nhau - HÃY TIN LÀ MÌNH ĐƯỢC YÊU TRONG KHOẢNH KHẮC NÀY...
vài chữ nhỏ xíu, níu tôi về hiện thực, rằng cuộc sống thật giản dị, rằng ở đâu đó có người đang đợi tôi, cũng như tôi chờ đợi một nụ cười
Hãy cứ yêu người mà sống...
Hãy tin là mình được yêu trong khoảnh khắc này...
(tháng 4, 2012)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét