![]() |
| Aug 6, 2011 - chộp từ máy NIkon 5100, để chế độ chụp bình minh họ đã set-up sẵn |
- Cũng hôm nay, có confirm lương tháng 8. "Một năm tui đi làm chừng chừng 226 ngày, "síp" tui kiu vào-phòng-đóng-cửa chừng 50% số ngày đó & nàng "gave birth" chừng đó em bé projects... chỉ có mỗi 1 ngày (như ngày hum nay) nàng không gave birth mà đưa cho mìn tờ xác nhận lương mới... Ôi, sao 225 ngày còn lại của mình nó không cứ sáng sủa như ngày hôm nay nhểy????"
Aug 12 - "Những thói quen chưa thể & không thể dung hòa" - muốn viết về điều này lắm nhưng sợ đụng chạm & chạm chính những vết thương của mình... Thôi đợi thêm chút can đảm vậy :)
- Thaidzuy: Viết đi. Sang Mỹ đón luồng gió mới, chả còn đoái hoài vết thương vớ vỉn kia đâu. Lại fresh ngay thui mà...Mà có ai làm Chòe bị thương đâu, tự Chòe sát thương mình đóa chớ nhể???
- Chòe: Ha ha... chả biết tại sao CV lại có ý tưởng Choè sang Mỹ đón luồng gió mới nhểy??? Gió mới của Choè đang thổi phần phật ở ngay đây thôi :) gần CV luôn đấy (chả phải cậu loan báo mụChoe có Cá mới ở HN seo????)
- TuấnQuỳnh: Viết đi lớp trưởng. Viết đi cho nhẹ lòng. Viết ra nghĩa là đã đối diện với những vết thương của mình!
NHỮNG THÓI QUEN CHƯA THỂ DUNG HÒA
Thói quen – những việc mình vẫn làm, mình cho là đúng, mình thể hiện mình… chưa bao giờ mảy may cân nhắc đúng sai, cho đến khi gặp rắc rối, cho đến khi phải giải thích tại sao có cách cư xử như thế, tại sao có quan điểm sống như thế, tại sao & tại sao…
“Thói quen hành xử là do quan điểm sống chi phối” – đúng không ta? Nói thật là gần đây gặp vài tình huống phải giải thích tại sao & tại sao… mình mới nghĩ đến điều này, vì đã gọi là Thói Quen rồi mà, toan tính & suy nghĩ làm chi…
Nói chung là chưa biết sẽ viết thế nào
August 13:
- Một ngày vui :) bọn trẻ con vui bao nhiêu thì bọn ngừi nhớn vui gấp 3 :) chăn bọn nhóc mệt 1 thí chăn ngừi nhớn mệt 10 :) (Mái Ấm Thanh Tâm - Cần Giờ, Nike Community Day)
- Bé Tú Anh chào đời. Tôi nghĩ mình trở thành nhân vật quan trọng của mẹ con bé kể từ ngày hôm nay :-)
- Công Chúa mét: "cô Hai... Hix hix... Con trai của Bà Nội la cháu của Bà Nội"
![]() |
| Công Chúa - ngày 14/8/2011 |
Aug 17: NÍ SỰ... RẤT CÙN: giảm cân là một việc làm khó khăn mà phần thưởng chỉ là vẫn còn mặc vừa những bộ cánh cũ... trong khi nếu cứ để tăng cân tự nhiên thì mình luôn luôn được diện đồ mới!
Aug 18: lang thang trong công viên & chộp được tấm này :-)
- Thaidzuy: Chòe đang hồi teen mà. Nàng thắt nơ đỏ, đi giầy tím, tay cầm bóng bay hồng...vào công viên hái hoa bắt bướm chơi vậy đóa...
- Chòe: bời vậy ... hỏi sao tui hẻm iu quí CV - ở tận Sông Hồng mà bít hết trơn chiện ở sông Sì Gòn :-) he he... Còn đây là câu trả lời cho Dzũng: ở công viên LTT họ có set-up những bộ dụng cụ thể thao dùng cho công cộng, hôm qua Chòe đi chộp hình tham khảo gửi cho nhóm các bạn đang xem xét 1 chương trình cho học sinh mấy trường nghèo ở xa đó mà :-) chương trình súyt hoành tráng :-) :-)
Aug 19: "Có những tình tưởng rằng rất đậm sâu... nhưng một thoáng xa xôi là xa mãi" - câu này cũng "chôm" từ nhà bạn Nhậtký - hý hoáy suy nghĩ mãi, đọc xong thấy buồn vì nó đúng, vì nó không là câu nói bâng quơ mà là sự thật. Còn câu này là của Chòe "dù là những nỗi buồn vực sâu cũng sẽ qua mau nhờ ký ức của một tiếng cười hạnh phúc"
- sáng nay 8 với bạn về 1 gia đình đang trên bờ vực tan vỡ... rồi lại đọc thấy cái này... Giá mà các bậc phụ huynh đều lùi lại 1 bước chỉ để nghĩ "nếu mình là bọn trẻ, cuộc đời mình sẽ thay đổi thế nào sau khi cha mẹ chia tay?"...
ĐIỂM TỰA
Hãy cho con một điểm tựa
Sau những ngày căng thẳng, cãi vã, sáng mai bố mẹ đã có giấy gọi ra tòa. Có thể con sẽ được hỏi “Con muốn ở với ai?”. Không biết khi ấy con sẽ trả lời thế nào.
Nhưng đêm nay, cảm giác bơ vơ bao trùm khắp tâm hồn con. Dù con ở với ai, con cũng cảm thấy mình đã mất đi một điểm tựa.
Con đã quen với việc dù làm gì, chơi gì, đi đâu cũng luôn có bố và mẹ ở bên. Dù bố mẹ hay tranh cãi nhau khi nói chuyện về con, nhưng con biết bố mẹ đều vì yêu thương con.
Có bố mẹ, con tự tin hơn khi bước đi về phía trước. Bởi con biết một điều rằng nếu con có vấp ngã, bố mẹ sẽ chạy lại ngay bên cạnh con, sẽ động viên con đứng dậy. Nếu con òa khóc. Mẹ sẽ nói: “Không đau mà con yêu”, và bố thì bế con lên, xoa xoa hai đầu gối còn dính đầy cát của con.
Có bố mẹ, buổi tối mỗi lần con học bài. Con chẳng thấy sợ hãi gì cả. Vì con biết chỉ lát nữa thôi, mẹ sẽ bê cho con một cốc sữa thật to mẹ mới pha. Và lúc chuẩn bị đi ngủ, bố sẽ lôi con ngay vào nhà tắm, và dạy cho con cách đánh răng. Bố ôm con vào phòng ngủ, và khi ấy bố sẽ hát cho con nghe bài “Chúc bé ngủ ngon” vẫn hay phát trên tivi ấy.
Có bố mẹ, khi bị điểm kém sẽ rất sợ hãi. Mẹ sẽ quát con vài câu. Còn bố lại xoa dịu sự chán nản của con bằng việc nói lại mẹ (dĩ nhiên là nhẹ nhàng thôi), và xoa đầu con nói rằng: “Hôm nay được 3 điểm con sẽ phải nhớ rằng, con đã làm bố mẹ buồn. Và ngày mai con phải cố gắng để chuộc lỗi”. Bố cười. Mẹ cũng cười. Những khi ấy, con không lo lắng nữa. Con chỉ biết rằng, bố mẹ chính là điểm tựa duy nhất suốt cuộc đời để con lớn lên.
Nhưng rồi, con quá bé nhỏ để nhận ra những xích mích đang âm ỉ trong ngôi nhà bé nhỏ của mình. Con chỉ biết, bố mẹ chẳng còn cùng đưa con đi chơi, cùng học bài, đánh răng, và dạy con sống thế nào nữa. Bố mẹ đang cố gắng. Nhưng sự cố gắng ấy dần dẫn đến mỏi mệt. Và đã đến lúc mâu thuẫn không thể nào dung hòa được nữa. Những trận cãi vã, những đêm căn nhà lạnh ngắt. Khi ấy, con đã trở thành một đứa trẻ bơ vơ lúc nào chẳng hay. Bố mẹ chỉ còn biết đến việc duy nhất là dằn vặt nhau. Còn con đã bị đẩy ra khỏi tầm suy nghĩ ấy.
Con đã mất đi điểm tựa vững vàng nhất trong cuộc sống của mình.
Những ngày qua, con đã cố gắng dò dẫm đi. Nhưng con đều thất bại. Con vấp ngã. Con khóc rất nhiều. Nhưng bố mẹ còn bận làm thủ tục ly dị. Con chới với giữa hỗn độn người và xe.
Rồi ngày mai. Con biết bám vào đâu khi phải đứng trước tòa để nói với bố mẹ. Con không thể. Bởi có lẽ con lại sẽ ngã. Con lại khóc. Và khi ấy, bố mẹ có cảm nhận được những suy nghĩ của con hay không?
Xin bố mẹ hãy cho con một điểm tựa giữa cuộc sống này!
Sau những ngày căng thẳng, cãi vã, sáng mai bố mẹ đã có giấy gọi ra tòa. Có thể con sẽ được hỏi “Con muốn ở với ai?”. Không biết khi ấy con sẽ trả lời thế nào.
Nhưng đêm nay, cảm giác bơ vơ bao trùm khắp tâm hồn con. Dù con ở với ai, con cũng cảm thấy mình đã mất đi một điểm tựa.
Con đã quen với việc dù làm gì, chơi gì, đi đâu cũng luôn có bố và mẹ ở bên. Dù bố mẹ hay tranh cãi nhau khi nói chuyện về con, nhưng con biết bố mẹ đều vì yêu thương con.
Có bố mẹ, con tự tin hơn khi bước đi về phía trước. Bởi con biết một điều rằng nếu con có vấp ngã, bố mẹ sẽ chạy lại ngay bên cạnh con, sẽ động viên con đứng dậy. Nếu con òa khóc. Mẹ sẽ nói: “Không đau mà con yêu”, và bố thì bế con lên, xoa xoa hai đầu gối còn dính đầy cát của con.
Có bố mẹ, buổi tối mỗi lần con học bài. Con chẳng thấy sợ hãi gì cả. Vì con biết chỉ lát nữa thôi, mẹ sẽ bê cho con một cốc sữa thật to mẹ mới pha. Và lúc chuẩn bị đi ngủ, bố sẽ lôi con ngay vào nhà tắm, và dạy cho con cách đánh răng. Bố ôm con vào phòng ngủ, và khi ấy bố sẽ hát cho con nghe bài “Chúc bé ngủ ngon” vẫn hay phát trên tivi ấy.
Có bố mẹ, khi bị điểm kém sẽ rất sợ hãi. Mẹ sẽ quát con vài câu. Còn bố lại xoa dịu sự chán nản của con bằng việc nói lại mẹ (dĩ nhiên là nhẹ nhàng thôi), và xoa đầu con nói rằng: “Hôm nay được 3 điểm con sẽ phải nhớ rằng, con đã làm bố mẹ buồn. Và ngày mai con phải cố gắng để chuộc lỗi”. Bố cười. Mẹ cũng cười. Những khi ấy, con không lo lắng nữa. Con chỉ biết rằng, bố mẹ chính là điểm tựa duy nhất suốt cuộc đời để con lớn lên.
Nhưng rồi, con quá bé nhỏ để nhận ra những xích mích đang âm ỉ trong ngôi nhà bé nhỏ của mình. Con chỉ biết, bố mẹ chẳng còn cùng đưa con đi chơi, cùng học bài, đánh răng, và dạy con sống thế nào nữa. Bố mẹ đang cố gắng. Nhưng sự cố gắng ấy dần dẫn đến mỏi mệt. Và đã đến lúc mâu thuẫn không thể nào dung hòa được nữa. Những trận cãi vã, những đêm căn nhà lạnh ngắt. Khi ấy, con đã trở thành một đứa trẻ bơ vơ lúc nào chẳng hay. Bố mẹ chỉ còn biết đến việc duy nhất là dằn vặt nhau. Còn con đã bị đẩy ra khỏi tầm suy nghĩ ấy.
Con đã mất đi điểm tựa vững vàng nhất trong cuộc sống của mình.
Những ngày qua, con đã cố gắng dò dẫm đi. Nhưng con đều thất bại. Con vấp ngã. Con khóc rất nhiều. Nhưng bố mẹ còn bận làm thủ tục ly dị. Con chới với giữa hỗn độn người và xe.
Rồi ngày mai. Con biết bám vào đâu khi phải đứng trước tòa để nói với bố mẹ. Con không thể. Bởi có lẽ con lại sẽ ngã. Con lại khóc. Và khi ấy, bố mẹ có cảm nhận được những suy nghĩ của con hay không?
Xin bố mẹ hãy cho con một điểm tựa giữa cuộc sống này!
Aug 20: post tấm hình Chòe hồi 20 tháng...
![]() |
| Chòe hồi 20 tháng - bé này đã béo từ khi còn bé :-) |
Aug 21 - LIVE thế này mới gọi là STRONG chứ :-)
Aug 24: viết cái note "Tại Sao Đàn Ông Tốt Tuyệt Chủng""... :-) http://thany- writing4anotherday.blogspot. com/2011/09/tai-sao-ong-tot- tuyet-chung.html
Aug 28: Nhận được một bài viết từ anh Duyên Anh, một người tưởng chừng chả có thú vui gì trong cuộc sống ngoài làm việc - & thiệt tình, đọc xong cái note nhỏ xíu của anh í sưu tầm, mình chẳng hiểu tại sao 2 đứa này lại kết bạn với nhau - trái dấu hút nhau chăng?
"Sinh lão bệnh tử là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình một dấu châm hết thật tròn. Sống ngày nào, vui ngày nấy! Đó là giải thoát !"- Sáng nay bọn nhóc NikeKids chơi 2 trận giao hữu. Xe đi từ saigon lúc 5h30 sớm. Cha mẹ ngáp ngắn ngáp dài. Bọn nhóc hí hửng nói cười lai rai suốt, chúng bàn: trưa nay ăn gì ta??? KFC JOLIBEE LOTTE???? Nhớ có kem nữa nghen chú Phong!!! Ra sân chúng động viên nhau: thua cũng được ăn kem! (bó tay không?)
Đội ngừi ta: họp bàn chiến thuật đứa nào kèm số mấy, dâng cánh trái/phải, đứa nào lùi sâu...
Đội Nike, huấn luyện viên (& phụ huynh) la ỏm tỏi: tập trung tập trung con ơi, nhìn banh kìa...
Đội Nike, huấn luyện viên (& phụ huynh) la ỏm tỏi: tập trung tập trung con ơi, nhìn banh kìa...
Cũng ngày này, liên lạc lại với anh Hoàng Minh - nhờ Face Book đấy! :-)
Aug 30 - ăn trưa với Hoàng Minh. Hai anh em gần 10 năm mới gặp lại... mà có đứa nào đi đâu đâu, chỉ lòng vòng Saigon-Thuduc thôi mà... Em vẫn luôn nhớ hồi em & Hà & anh, ba đứa múa kiếm trong văn phòng đoàn trường một buổi trưa, cười vang như trẻ con, bị thầy Phú hiệu phó vào la cho một trận, ba đứa giả bộ tiu nghỉu ngoan ngoãn vâng dạ rối rít :-) hè 1987 - 22 năm rồi, thời gian nhanh dễ sợ không??? Hồi nhỏ bọn mình đã rất gian rồi, HoàngMinh hén????
Hết một tháng với nhiều sự kiện :-) :-)








Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét