Sáng nay nhận được email của người bạn cũ - thấy đau lòng nhiều hơn là hạnh phúc, thấy mình ngốc nghếch & cảm nhận vào giây phút này cuộc sống của mình có gì đấy rất bất ổn..."These days something in my mind - sweet memories, regret, feeling bad, feeling sad, feeling missing old days & I keep asking why I'm still here while I should come & see you. Wondering if you still wanna marry me?"
Tôi đã sống & yêu kiểu gì vậy - sao tôi lại như thế này? Cũng có người cầu hôn đấy chứ - có phải ế chỏng gọng đâu? Cũng có người yêu thương nhớ nhung đấy chứ - có phải ma chê quỷ hờn gì đâu? Cũng biết mưu cầu hạnh phúc & đau đớn cảm nhận những cô đơn lẻ loi thường nhật vẫn chực chờ để nuốt lấy những niềm vui cỏn con bé bỏng... có phải chảnh chọe không biết thân biết phận đâu? Lùi 1 bước - trời cao đất rộng - chân lý đó sao tôi chưa thể vận vào mình nhỉ? Sao cứ thấy hạnh phúc vô bờ bến vì những thứ mơ hồ vô hình để rồi thực tế thế này lại cảm thấy đau lòng vì trái tim mình không còn lại gì để trao cho người sẵn sàng & có thể chia sẻ cuộc sống với mình?
Vài năm trước, nhờ một sự sắp đặt trớ trêu của số phận chúng tôi quen biết nhau khi đi cùng chuyến bay từ Hongkong qua Los - tôi bắt đầu 1 kỳ nghỉ phép & M trở về từ Manila sau chuyến thăm người yêu của anh. 12 tiếng đồng hồ trên máy bay - chúng tôi có hình như là đủ thời gian để 8 về mọi thứ. M là 1 người rất hài hước, tốt nghiệp đại học UCLA danh tiếng, cực kỳ thông minh, friendly, có công ăn việc làm lương thiện & quan trọng hơn cả đó là chúng tôi có thể nói chuyện không chán & bàn rất sâu về tất cả mọi đề tài, anh lại thích trẻ con & muốn có thêm con. Với tôi, vào thời điểm đó, như thế là quá đủ để chọn làm người mình muốn lập gia đình - miễn là người ta cũng muốn lập gia đình với mình. Nhưng nghĩ thế thôi, chứ tôi lúc đấy vẫn đang cắm đầu cắm cổ thương yêu vô điều kiện 1 người bạn rất thân - như là ruột thịt & vẫn nghĩ mình sẽ chung sống & sinh con cái cùng anh T một ngày nào đấy - dù chúng tôi có chút khắc khẩu nhưng lại ổn trong tất cả mọi thứ còn lại của một cuộc sống gia đình bình thường.
Sau chuyến đi đó, tình huống tạo ra thêm một giọt nước cuối cùng làm vỡ tan vẻ yên bình của dòng sông đang trôi thong thả & khi sự chịu đựng nhẫn nại đã vượt quá sức của mình, tôi quyết định buông tay từ bỏ một mối tình gần 10 năm trời cùng những dự định cuộc sống tương lai của mình. Năm đó còn có thêm vài sự kiện nữa - quá lớn để tôi không còn thiết sống & cũng quá rắc rối riêng tư để tôi chẳng biết phải chia sẻ như thế nào trên giấy như lúc này... hình như vào thời điểm không có mục đích hay hy vọng gì để tiếp tục sống, người ta nhìn rất rõ mọi lý do để tiếp tục tồn tại hay là không tồn tại nữa. Và tôi có khái niệm tự mình trở thành một cô HT khác kể từ lúc đó.
Một năm sau, tôi qua Los lần nữa để bắt đầu 1 toan tính thay đổi cả cuộc sống của mình - tôi dự định mình sẽ có con với M, nếu thế thì sẽ marriage & rời xa nơi này. Trước khi bay 2 giờ, tôi ngồi nói chuyện với Brett về tất cả những điều này. Brett là người bạn khá thân của tôi ở Nike, người đặt cho tôi cái tên Thany, anh nhìn tôi như vừa phát hiện 1 sinh vật chưa từng có tên khoa học. "I don't know how to say, Thany, people love then marriage then have babies... or people change their living place, then meeting someone, loving each other, having babies or marriage then having babies... YOU WILL MAKE EVERYTHING IN CONVERTING WAY - you plan having baby, then marrage and leaving same time, then love each other!!! I just can say GOODLUCK! You're really scare me & worry me when doing 3 biggest changes in your life at the same time! Good luck & remember I'm always with you no matter this is right or wrong decision - because that is the only thing I can do for you" Nếu tôi có thể nói chuyện với Brett trước khi quyết định qua Los thì có lẽ tôi đã không qua Los, có lẽ tôi đã để cho mình có nhiều thời gian hơn, có lẽ tôi & M đã tìm được cách bình thường để tạo lập 1 gia đình & bây giờ anh cũng không cần phải wondering "...if you still wanna marry me?", và tôi cũng không cần phải buồn nỗi buồn cũ kỹ này...
Tuy nhiên thứ mà tôi học được đó là chính tôi thực sự nghĩ gì & cần gì về việc lập gia đình - hay nói cách khác đi - nếu điều đó xảy ra thì thực sự có ý nghĩa gì với cuộc đời tôi.
Không phải là lấy chồng (hay lấy vợ) cho có, cho giống với người ta.
Không phải là 1 cái đám cưới cho mẹ vui lòng, hay là có 1 người lo lắng săn sóc mình cho mẹ yên tâm nhắm mắt.
Không phải là kiếm một (hay nhiều) đứa con - những đứa trẻ con mà tôi mê mẩn & yêu thương.
Không phải là tìm một người bạn có thể hiểu mình & mình hiểu họ.
Không phải là cuộc sống hòa hợp tâm sinh lý & không tranh cãi.
Không phải chỉ cần là một người thông minh (để còn truyền gene qua cho em bé chứ!), có chút óc hài hước & lương thiện là có đủ mọi thứ để mình nghĩ đến việc lập gia đình với họ.
Lập gia đình - chỉ sau chuyện lần này trong tôi mới thực sự hình thành ý niệm về điều này một cách nghiêm túc - tức là chia sẻ cuộc sống của mình với một ai đó cũng sẵn lòng chia sẻ cuộc sống với mình. Chúng tôi sẽ thực sự thấy cần có người kia trong thường nhật của mình - là chia sẻ yêu thương & gánh nhận những toan tính nhọc nhằn của cuộc sống. Dĩ nhiên điều kiện tiên quyết cho việc này sẽ là sự cần có nhau của chúng tôi - cần nghe 1 giọng nói ấm áp nhỏ nhẹ, cần thấy như trút gánh lo toan ngàn cân nhờ một tiếng cười, cần một thái độ ân cần chấp nhận nhau cả những tập tính xấu, cần một sự tự nguyện thay đổi cái TÔI của mình một chút vì người ấy, cần 1 chỗ có thể không lớn trong trái tim mình cho người ta bình yên trú thân, cho người ta cảm giác an toàn vì đó là vị trí không bao giờ có sự thay thế hay so sánh.
Có con - rất nhiều người cho đến bây giờ vẫn còn khuyến khích tôi làm 1 bà mẹ đơn thân, ngay cả mẹ tôi cũng khuyến khích điều đó - đơn giản vì trong suy nghĩ của họ Thany sẽ là 1 bà mẹ tốt, & vì họ thương tôi theo 1 cách đặc biệt nào đó nên họ muốn tôi chỉ vất vả phần nuôi dạy con cái chứ không cần phải gánh thêm những vướng bận gia đình. Nhưng tôi không nghĩ thế - thực ra tôi cũng từng nghĩ thế - tuy nhiên tôi thay đổi hoàn toàn quan điểm sau khi tôi quay trở về. Việc có thể là 1 bà mẹ tốt & việc tôi có con - thực ra không thể xem là 1 được. CÓ CON là việc tôi sẽ mang đến thế giới này thế hệ sau của người mà tôi yêu. Vì vậy nếu không yêu hay chưa yêu thì dù có con với một người xuất sắc để có những đứa con xinh đẹp hoàn hảo thực chất chẳng mang ý nghĩa gì đối với tôi cả.
Bài học này đắt quá nhưng tôi chưa bao giờ hối hận.
Hôm nay nếu anh nói "I wanna spend my life with you" có lẽ là tôi đã thấy happy hơn là hỏi tôi có còn muốn lập gia đình với anh không...
Có người là "sự kết hợp hoàn hảo" của người kia & ngược lại - như cách mà tôi & M nghĩ về nhau từ lần gặp đầu tiên - chúng tôi đều có học thức, thông minh, hài hước, lương thiện, có cá tính, hiểu chuyện, biết điều, biết lắng nghe & biết đối đáp... có vẻ như nhiêu đó là quá đủ (hơi dư nữa là đằng khác) để cuộc sống chung nếu có sẽ không nhàm chán. Nếu chỉ thế thôi thì cuộc đời tôi đã đơn giản hơn nhiều & chắc là đã hạnh phúc rất nhiều với 1 đám con lai thông minh xinh đẹp. Nhưng tôi không thấy được sự cần có nhau - khi người này là Best Option của người kia, tất cả những ưu việt vừa kể sẽ khiến người ta quên mất để sống chung, để tạo lập 1 gia đình - đầu tiên vẫn phải là sự tự nguyện muốn chia sẻ cuộc sống của mình với người ấy, không vì bất kể một lý do nào khác.
Chỉ tiếc là những người mà tôi biết sau này, nếu họ đồng ý kiến với tôi về ý nghĩa của việc lập gia đình thì đều là những người đang trải nghiệm cuộc sống hôn nhân với "best option" của họ vào thời điểm họ kết hôn.
Chỉ tiếc là tôi đã tự biến mình thành người lập dị khi từ chối những đề nghị hôn nhân của những người xem tôi là "good option" của họ.
Hôm nay tôi nói "Hạnh phúc của mình thật ra nằm trong tay người khác!!!" là tôi tự nói với mình, cho người tôi yêu & cho những người yêu thương tôi nữa. Tôi tự nguyện giao hạnh phúc của mình cho người khác định đoạt & tôi cũng biết bằng một cách nào đó mình đang nắm giữ hạnh phúc của người khác nữa. Tôi không dám đùa cợt người ta, tôi trân trọng trao trả, nhưng tôi đành chấp nhận có người đánh đố số phận của mình.
Cuộc sống là vậy đó. Bất Hạnh hay Hạnh Phúc chỉ là 2 mặt của cùng 1 sự việc. Khi tôi không thể đi cùng với anh M phần đời phía trước - có thể anh thấy không hạnh phúc hôm nay vì câu trả lời của tôi không phải là thứ anh trông đợi, nhưng có lẽ một ngày nào đó anh sẽ hạnh phúc - khi đó biết đâu anh lại cảm ơn tôi.
Để tìm 1 tấm hình cho bài cảm nhận này, tôi search Google tìm hình ảnh "Lonely". Những tấm hình này diễn tả nỗi cô đơn của tôi - thấy mình đơn độc vì suy nghĩ chẳng giống ai (chẳng biết có ai giống mình không?), thấy mình không sai nhưng chẳng biết có ai đứng về phía mình không?



(nguồn ảnh Internet)
Sàigòn 30/12/2009

Một bài "gan ruột" hơn tất cả các bài khác của Chòe, khiến mọi người nhìn thấy cả một "nỗi cô đơn vằng vặc giữa trời" nơi Chòe. Chị vẫn thường nói, "hành động nào cũng có cái giá của nó", chị thừa thông minh để tự tạo cho mình một con đường, cho dù con đường đó có người nhận định là "converting way". Năm cũ sắp qua, năm mới gần tới. Bình Yên nha chị!
Trả lờiXóaAi cung nhin thay mot HT luon cuoi nhung giong cuoi sang khoai, nhung loi cham biem thong minh, di dom tran day lac quan...nhung sau do la mot nguoi day tam trang...Tuy tui minh da nhieu lan chia se cau chuyen tren duong ve nhung tui van thay mat cay cay khi doc nhung dong tuy but cua HT...Mong rang Nam Moi den se co nhieu dieu tot dep den voi HT hon... U, Nam con cop la tui minh buoc vao han Tam tai do... Rang dong vien nhau vuot qua kho khan thoi!
Trả lờiXóa30/12/2009 - Hôm nay tôi nói "Hạnh phúc của mình thật ra nằm trong tay người khác!!!" là tôi tự nói với mình, cho người tôi yêu & cho những người yêu thương tôi nữa. Tôi tự nguyện giao hạnh phúc của mình cho người khác định đoạt & tôi cũng biết bằng một cách nào đó mình cũng đang nắm giữ hạnh phúc của người khác. Tôi không dám đùa ...cợt người ta, tôi trân trọng trao trả, nhưng tôi đành chấp nhận có người đánh đố số phận của mình.
Trả lờiXóa31/12/2009 - Đọc và hiểu thêm nhiều về chị... Chúc mừng và mong chị hạnh phúc. Mặc dù chị đã cố tình đóng cánh cửa ấy lại, nhưng nó lại đang mở ra với một chân trời hạnh phúc trước mắt chị đấy thôi...Happy New Year!!!
Trả lờiXóa12/31/2009 - Thanh ơi, bài viết hay và đầy tâm trạng, em thấy quyết định của chị chất chứa nhiều đau khổ và vẫn nhiều suy tư từ quyết định đấy. Tuy nhiên em đồng ý với quan niệm của chị về "lập gia đình" có nghĩa là sự chia sẻ cuộc đời mình với người khác. Cám ơn sự can đảm của chị.
Trả lờiXóaThương bạn mình quá! Take care, lớp trưởng!
Trả lờiXóa(Thu 12/31/2009 - at 12:36pm)
Hạnh phúc sẽ đến với những người suy nghĩ được như chị. Happy New Year!
Trả lờiXóa(12/31/09 - Thu at 11:48pm)
Jan 3, 2010 - Cảm ơn bạn bè :-) Viết xuống thì Chòe vẫn viết xuống, buồn vui cũng chỉ là tâm trạng hàng ngày... Cái chính là mình không hối tiếc & mình còn có bạn bè. Chòe nghĩ mình có thể viết tức là không cô đơn kinh khủng - chỉ là thấy mình hơi lập dị thôi, nhưng bạn bè thì dù mình bình thường hay lập dị thì họ vẫn là bạn mình, người thik hay yêu quý mình thì cũng không vì thế mà yêu người khác... vậy thì ổn rùi còn gì.
Trả lờiXóaJan 4, 2010 - Thanks Thany vì một bài viết rất hay và chân thành. Xin tặng bạn một câu nói của W.J Bryan" Destiny is not a matter of chance, it is a matter of choice".
Trả lờiXóa