
MẸ CÁM
Tôi xin tự giới thiệu tôi từng có tên Chòe họ là Chích. Người ta thường gọi Chích Chòe – đơn giàn vì tôi nhiều chuyện, ba hoa & rỗng tuếch.Lớn thêm một chút, người ta tự dưng không gọi tôi là Chòe nữa. Nhưng tôi chẳng thắc mắc lâu làm gì cho mệt óc. Dù ngắn học nhưng tôi vẫn biết có một câu nói đại thể thế này: Núi cao hơn núi là thường, có lẽ thiên hạ này đã có một đứa cha vơ chú váo nào đấy nhiều chuyện hơn Chòe, ba hoa hơn Chòe & rỗng tuếch – chắc chắn là phải vừa rỗng vừa kêu to hơn Chòe!
Nhưng mà tôi rõ ràng là lại gặp rắc rối khi bị mất đi cái tên gọi của mình. Chẳng lẽ không có tên – gọi là cô Vô Danh, hay là cô Ê, cô Ấy… Trời, giờ đây khi mà mất đi cái tên bình thường ngỡ chẳng ai thèm ấy của mình thì tôi mới thấy nhớ tiếc ngơ ngẩn. Đơn giản là Chích Chòe thôi, nhưng mà cũng là một phần gắn liền với tôi bao nhiêu năm nay mà. Nhưng, sự đời chưa bao giờ không có chữ “Nhưng” ấy, thay vì bỏ thời gian vào việc ấm ức kẻ nào đấy đã lấy đi tên của mình, tôi nghĩ tốt nhất là mình hãy tìm một cái tên mới, thật xuất sắc vào, thật đặc biệt vào…
Từ từ đã, suy nghĩ một chút xem nào, thời buổi này những thứ mà xuất chúng thì người ta thường cố gắng tranh lấy. Thực tế rành rành ra đấy – 3 đặc tính “nhiều chuyện, ba hoa & rỗng tuếch” của ChíchChòe ngày xưa tôi vẫn nghĩ chẳng ai thèm cạnh tranh với mình – vì người ta có xu hướng vươn lên làm người tốt là chính chứ, thế mà… ôi cái tên hay ho ấy nay còn đâu! Lần này tôi quyết tâm phải tìm cho được một thứ mà không ai nghĩ đến, dù có tưởng tượng họ cũng không nghĩ đến, dù có trưng ra trước mặt hay chào mời cũng không ai thèm nhận cái tên ấy làm gì… Thứ vừa tầm thường không ai thèm, vừa đặc sắc để mình còn có chút tự hào “I’m unique” – dĩ nhiên chẳng dễ kiếm! Lục tìm ở đâu nhỉ - tôi tự lục vấn trí thông minh con chấy của mình…
Có rồi! Tìm trong truyện cổ tích! Ngày nay trẻ con cũng không màng đến truyện cổ tích, chúng mãi mê hát “Trống Vắng” hay là “Cầu Vồng Khuyết” hay là “cho em một ngày” & “Tình yêu không lời”, chúng mãi mê đọc “Cẩm nang dành cho người ở tuổi chớm già”… Trẻ con còn thế thì người lớn làm gì còn khái niệm về thứ gọi là truyện cổ tích. Được đấy, ý tưởng thôi mà đã đặc sắc & không ai thèm rồi, thì hứa hẹn sẽ có cái tên mới như ý. Mà cũng lạ, lục trong tủ sách đã bị mối mọt gậm nhấm gần hết của nhà tôi, những cuốn truyện cũ rich được in bằng thứ giấy vàng xỉn ngày xưa toàn là truyện cổ nước ngoài, may thay lọt vào đấy câu chuyện Thạch Sanh & Tấm Cám.
Từ nhỏ dù chưa hiểu biết gì nhiều lắm về cuộc đời cả khối cạm bẫy & cám dỗ, cũng chẳng được ai bỏ công dạy cho những mưu mẹo cùng mánh khóe… thế mà tôi đã chẳng hề ghét nhân vật mẹ con nhà Cám trong số ít ỏi truyện cổ Việt nam. Vấn đề là mình sẽ lấy tên là Cám hay là Mẹ Cám? Nghe chừng Mẹ Cám hay hơn. Thử làm một bài văn phân tích nhân vật xem nào. Mẹ Cám thương Cám Con – mẹ nào chẳng thương con đến mức mù quáng. Mù quáng trong tình cảm – là một đặc tính mà có lẽ tôi cũng có! Mẹ Cám khá độc địa & nói dối như cuội – cũng hay, có được hai thứ tính cách đấy thì lo gì không tồn tại được trong vũ trụ hỗn mang này! Dù là chưa luyện đến mức thượng thừa, nhưng tôi sẽ trau dồi thêm để độc địa & gian dối. Chà chà… dù sao cũng hay, tôi thích như thế, mình thế nào thì phơi ra thế ấy. Mặc dù tôi biết thừa Tấm cũng chẳng phải là tốt đẹp gì, nếu không nói là còn nham hiểm độc địa xuất sắc gấp trăm ngàn lần mẹ con Cám, nhưng tôi không thích Tấm – cá nhân tôi không thích những thứ giả dối được che đậy, ngoài ra thì vì tôi xấu xí nên tôi càng ghét Tấm!
Tôi tin rằng có rất nhiều người cho đến khi trưởng thành rồi mà vẫn tin rằng Tấm là người tốt, là nhân vật đại diện cho điều thiện cho nên cuối cùng được lấy hoàng tử & sống hạnh phúc. Đó cũng là lý do tôi không thích cô nàng. Tôi là vậy mà – thứ mà ai cũng cho là tốt thì tôi nhất định tìm ra chỗ không vừa ý để mà chê bai. Kế ra tôi cũng là một người bình thường đấy chứ - tôi có tất cả những tính cách của con người được sinh ra & lớn lên trong thời buổi tranh tối tranh sáng, thiện ác lẫn lộn, không có chuẩn mực về người xấu & người tốt – chỉ là do mình nhận định mà thôi. Tôi đấy, tôi thấy mình thế này là tốt lắm rồi, tôi thừa nhận Mẹ Con Cám cũng không đến nỗi vứt đi – cho nên tôi mới chọn lấy làm tên cho mình chứ, nhưng thiên hạ này có sách vở nào công nhận những tính cách rất Con Người & rất đời thường của mẹ con nhà Cám tội nghiệp đâu. Dẫu sao thì tôi cũng muốn là 1 trong số ít ỏi những người vui vẻ kết bạn với mẹ con họ.
Kể cũng lạ, người đời thường cư xử rất lạ - khi tìm thấy một hạt sạn trong bát cơm thì lại thấy mất giá trị bát cơm đi, cứ như đang nhìn thấy một bát sạn không giá trị. Còn khi tìm được một mảnh bụi vàng trong sa mạc thì lại cứ tưởng tìm được cả núi vàng. Cứ vàng thau lẫn lộn thế này thì khó quá đi! Mà tôi cũng lẩm cẩm thật chứ, chỉ là cái tên thôi, tên Chích Chòe không ai thèm gọi nữa thì thôi – mình tự gọi mình là được chứ gì! Tên Cám Mẹ hay tên Bạch Tuyết thì cũng chỉ là cái tên thôi – chỉ đại diện cho tôi khi có người khác cần gọi, chứ không đại diện cho tính cách của tôi khi người khác nghĩ đến. Chân lý đơn giản thế mà cũng lao tâm khổ trí đi tìm!
Tôi thì chẳng có thời gian để kể lể về mình, nhưng laị có thời gian để làm mất thời gian của quý vị khi phải đọc những thứ vô bổ này. Tôi hy vọng cái tên Cám Mẹ hay Mẹ Cám đã nói tên tạm đủ. Trong thời đại mà Thạch Sanh hoàn toàn bị tuyệt chủng (ít nhất cũng cùng lúc với bọn Khủng Long), và chung quanh nhan nhản toàn là những cô nghĩ mình là Tấm đảm đang xinh đẹp (đốt đuốc trăm ngày cũng đố mà tìm ra một cô nhận về mình sự thâm độc nhẫn tâm từ trong dạ của cô Tấm!!!), người tự nhận mình là Mẹ Cám với đầy đủ tính cách xấu xa trong quảng cáo như tôi chắc cũng sắp tuyệt chủng rồi. Đây là cơ hội cuối cùng cho quý vị được giao lưu và trao đổi thông tin với một trong những nhân vật sắp hoàn toàn biến mất khỏi thế gian. Hãy thư về cho Cám Mẹ & chia sẻ những thông tin mà bạn muốn cả thiên hạ đều biết.Xin hãy nhớ: Đây là kênh thông tin đặc biệt & duy nhất!
Chúc quý vị vui vẻ!
MẹCám
THÔNG CÁO
Hôm nay thông cáo thành lập TRUNG TÂM BÁN TIN TRÊN GIANG HỒ!
Khi kinh doanh ổn định chúng tôi sẽ phát hành cổ phiếu & chia lợi nhuận cho quý vị từ việc in ấn & bật mí những bí mật do các thành viên cung cấp!
Hãy yên tâm giao phó cho chúng tôi những câu chuyện của cá nhân đã khiến bạn lo âu & những bí mật đang khiến bạn sắp vỡ ra vì muốn kể cho người khác mà chưa dám...
Hãy chia sẻ với chúng tôi nỗi ám ảnh của những ánh mắt lấm lét khi kể chuyện của người khác một cách không công khai.
Hãy tham gia đóng phí bằng những câu chuyện mà ai cũng biết nhân vật chính là ai - nhưng bạn không bao giờ bị mang tiếng là "đồ nhiều chiện"
Chúng tôi sẽ phát hành công khai những thông tin hành lang làm bạn hả dạ - mà bạn - người cung cấp thông tin không hề suy suyển một mảy may uy tín nào.
Chủ tịt HĐQT là CámMẹ - lý lịch của mụ ta được trích đăng trên đây thay cho bài diễn văn khai trương chi nhánh tại Vietnam!
(viết tháng 4/2003 - viết lại ngày 7/12/2009)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét