Chủ Nhật, 13 tháng 12, 2009

NGÀY VUI QUA MAU & NỤ CƯỜI CÒN MÃI

LÀNG TRE - 12/12/2009

Chúng tôi xuất phát từ nhiều điểm khác nhau trong thành phố nhỏ bé này - mỗi đứa một việc & theo đuổi những suy nghĩ khác nhau...

Chuyến Làng Tre lần này chúng tôi chuẩn bị chu đáo hơn & cũng lôi kéo được một lực lượng hùng hậu hơn - kể từ đoạn quyên góp, đến khâu chuẩn bị & hôm nay - có những 6 xe + 1 xe tải + 1 honda + 32 thành viên + 4 tài lái xe = 36 người!!! Nghe kể thôi là thấy hoành tráng rùi, tôi ngồi nhớ lại đoàn xe hôm nay mà cũng chợt thấy choáng nữa mà!

Chiến nhất là cái xe tải 3 tấn chở hàng từ Long Khánh qua Làng Tre, xe bít bùng... Tội nghiệp mớ hàng hóa chúng tôi gom góp quỹ để mua, dù liệt kê danh sách gần 10 món & cân nặng cũng phải đến cả 6-7 trăm cân (gạo không thôi đã 400kg rùi mà), nhưng bọn chúng vẫn nằm bẹp dí trên sàn xe tải :-) Lúc mở cửa xe tải, cám cảnh, cả đám xúm lại "mắng yêu": Bà đó nha, giỏi nhất là gây sốc! Có bi nhiêu đồ mà nghĩ sao thuê cái xe bự dữ dzị???" Mecám này cũng đâu có vừa: "tại quỹ của các anh chị ít nên mua ít đồ, còn tui giàu mà, tui muốn thuê xe cỡ nào kệ tui chứ!" he he... Thật ra xe "chùa" đấy, cảm ơn các bạn ở nhà máy VW nhé - vừa giúp mua hàng giá sỉ, vừa giúp chuyên chở tận nơi!

Dù không có mục đích lớn lao "lan Tỏa lòng nhân ái", nhưng hình như chúng tôi cũng làm được việc tương tự như vậy khi kéo theo 3 nhóm các bạn từ nhà máy của Nike cùng tham gia (hình như tôi đóng vai Ác càng ngày cáng Ác thì phải!!! thế nào cũng có đứa ngoa ngóet "Còn phải hỏi!") Các bạn tôi cũng bắt đầu nhiễm vai ác của tôi rồi. Này nhé:
- bạn Phong ở Ford chiều hôm trước hông biết tỉ tê thế nào hay là phùng mang trợn má thế nào mà có 1 bạn đồng nghiệp mở hầu bao đóng góp thêm với chúng tôi.
- chị Hảo thì biết là mình chưa đóng đạt vai nên vẫn còn mượn danh MeCám để dọa người khác - bằng chứng là hai người bạn của Hào vừa gặp Chòe tôi ở BigC là líu ríu "nghe nhắc quá trời! Tụi em đóng góp nha!!!"

Hôm nay đi Làng Tre ngoài những chu đáo chuẩn bị vật chất & tinh thần, nhóm chúng tôi còn có vài phó nháy mang theo camera professional (chẳng biết là dân pro thứ thiệt thì sài máy gì, nhưng với tôi - người viết cái note nì - thì mấy cái máy chộp hình của bọn bạn mang theo hôm nay - hễ cái nào bự hơn cái digital camera của tui là coi như được xếp vào hàng khủng rùi!!!). Tôi chưa viết xong cái note nì thì FB đã cháy với 2 album rực rỡ & đẹp của gia đình Hến. Tin chắc là FB này còn ít nhất 2 lần cháy nữa khi bạn Khuê & bạn Jimmii post hình lên (tòan hình "độc" của những đào kép độc!), có khi bạn Vy mần trước cả bạn Khuê nữa cũng nên!!!

Công việc chính của "Nụ Cười & đồng bọn" ở Làng Tre hôm nay ngoài trao quà thì có 3 phần gây tranh cãi: chuẩn bị bánh mì sanwich, nhặt củi ngoài vườn & làm vườn san đất làm đường. Đúng là một dịp có 1 không hai để phát hiện Huy hôm nay lần đầu tiên cầm cái cuốc cái xẻng, còn Jimmii thì có gốc nông dân khi có thể mần vườn rất gọn, phần còn lại của đồng bọn thì chắc chắn là con cháu tiểu tư sản rùi vì cái gốc ấy nó "lòi ra" khi lóng nga lóng ngóng thấy thương lúc tạo dáng cuốc đất... nón áo mỗi đứa một kiểu, nhặt được 2 đống củi nho nhỏ mà thấy hãnh diện ghê gớm :-) he he... Tôi không tham gia chuẩn bị bánh sanwish, nhưng thấy hình Hến post lên tôi tin chắc là cũng phải vui nhộn ghê lắm ở trong khu vực ấy, huống chi khu ấy có hơn 10 "phụ nữ" mà người ta thì đã khẳng định chỉ cần 2 là đã thành chợ rồi mà!!!

Tiếng cười rộn rã khắp nơi. Chúng tôi cũng góp phần " làm loạn" sinh hoạt ở Làng Tre này 1 ngày. Làng Tre là một nơi khá rộng (có thể nói là quá rộng so với cuộc sống chật hẹp ở thành phố!), 97 con người sống trong 3 khu nhà. Có trẻ em sơ sinh, có người già người tàn tật, có nhóm người khiếm thị, có người bị tâm thần nhẹ nhẹ (hổng biết kéo quần khi đi toalet!!!!) cũng có nhiều người khỏe mạnh nhưng mồ côi hay là quá nghèo phải bỏ xứ đi xin ăn & trôi dạt vào dây... Người còn khỏe mạnh hay tuy tàn tật nhưng không phế thì có thể từ việc kết nút áo làm ra những món đồ mỹ nghệ bán được lấy tiền chung sức với sư thầy ở đây để chăm lo cho 97 con ngừơi. Cuộc sống ở Làng Tre hơi giống giống một tiểu đảo, vẫn có nhiều người bỏ con lại nơi này, có cả chục em bé mồ côi nhỏ xíu. Cuốc sống còn nhiều khó khăn nhưng họ cũng biết cách tự xoay sở. Cũng mừng!

Sau một buổi làm việc chúng tôi cùng thưởng thức bữa cơm trưa chay đạm bạc với nhà chùa rồi chia ta ra về.Ngừng lại dọc đường để hòan tất thêm vài album hình đẹp nữa...Ẹo 180!

Một ngày vui khép lại.

Chúng tôi không có cảm giác nặng lòng như chuyến đi hồi tháng 10, có lẽ vì thấy cuộc sống ở Làng Tre có hướng ra, có hy vọng cho những thân phận gửi gắm ở chốn này.

Chỉ có Nụ Cười & Đồng Bọn cười vui suốt ngày - dù chỉ là một câu nói vui, có lúc là cả đám xúm xít lại chọc ghẹo chị Hảo xinh đẹp của Nike, hay là "ói" nhiều tập vì sự chảnh của rất nhiều thành viên :-) Vui bất tận với những tấm hình lao động khổ sai của đồng bọn hay cảnh "ẹo tập thể" ở rừng cao su...

Tôi có không nhiều cảm xúc để viết, hình như khi vui thì muốn cười cho đã luôn, mà đang cười thì tay không gõ chữ được :-) đang viết note mà tôi vẫn còn cười vì nhớ chuyện của bé Bo. Cứ 3 tháng 1 lần Bo theo mẹ Hến làm từ thiện! Mấy cô chú đừng tưởng Bo theo mẹ đi chơi thôi nhé, Bo đi làm việc đó nha, vì Bo muốn kiếm tiền mua thú bông tặng bạn gái Bo. Mẹ Hến nói nếu Bo làm tốt việc nhỏ mẹ giao thì mẹ thưởng công xứng đáng!

Nhớ đến một bạn không ồn ào xôn xao (vì bước xuống xe là bạn ... xỉn xe!), cũng không hứa là sẽ tham gia, nhưng nội cái việc Phong có mặt đã là một sự kiện rùi - vì lần nào cũng góp phần, cũng mặc kệ chúng bạn xúm xít chọc em "bán xe hơi mà bị say xe, nhụt như con cá nục"... Đi với đồng bọn này thêm vài lần nữa & cười suốt thế này thì chắc chắn sẽ hết say xe thôi, Phong nhỉ! Tôi nghĩ nhóm Nụ Cười của chúng tôi cũng làm được việc có ích cho chính đồng bọn của mình rồi đó chứ!

Nhớ cái cách mấy ngừơi bạn mới của Hảo & Khuê nhìn tôi lo lắng:"bà nì có tên là CámMẹ mà!!!" & líu ríu khi bị hù dọa "Tham gia trễ phải hem? Đóng góp 5 triệu cho tui!" he he...Xin lỗi nhé, làm các bạn sợ mất dép! Vui thôi mà, lần sau cùng tham gia nhé!

Dĩ nhiên nhớ từng khuôn mặt của cả đám, kể cả những bạn không tham gia được (có nhắn tin & điện thoại theo sát chương trình đấy chứ!!!)... lúc cười, lúc chọc ghẹo nhau, lúc chăm chú trét paté vào bánh mì hay cắm đầu cắm cổ cuốc đất dù chẳng biết khi mình làm xong người Làng Tre có phải đi dọn lại hay không...

Tạm biệt Làng Tre & tạm biệt đồng bọn cũ mới nhé!

NGÀY VUI QUA MAU & NỤ CƯỜI CÒN MÃI.

Tôi nghĩ cũng đến lúc đổi tên nhóm thành 'NỤ CƯỜI & ĐỒNG BỌN" rồi :-)

(bài nì post trên Facebook sáng ngày SN của tôi 13/12/2009 - xem như quà Sn tặng cho chính mình)

Bắt đầu nào... (tối 11/12)

Huy động hết một lũ trẻ con nhà tôi (tối 11/12)

Nhi nhà tôi chỉ thích phá - nhưng cô nàg cũng giúp được khối việc đấy chứ :-) (tối 11/12)


NỤ CƯỜI & ĐỒNG BỌN (12/12)










Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét