13/10/2009 - Sáng sớm nhìn ra ngoài trời mù sương... Saigon buổi sáng có sương mù - cảm giác thật thú vị - cảm giác như nhìn thấy một món đồ mình yêu thích sau rất nhiều cố gắng lục tìm trong ký ức. Niềm vui của mình cũng đơn giản quá chứ - tự cười mình như thế, nhưng vui là được rồi! Bắt đầu ngày mới bằng một tách trà nóng nhìn ra khoảng không gian bé nhỏ mù sương... Một ngày không thanh bình mà lại bắt đầu yên bình thế nảy sao?
15/10/2009 - ChíchChòe took the Bạn nên sống ở Sài Gòn hay Hà Nội? quiz and the result is Sài Gòn cũng như Hà Nội.
- ChíchChòe Thany còm-men: cái này đúng với tui nè... Ở đâu cũng được miễn là nơi đó có... người nắm giữ sinh mạng của tui!
15/10/2009 - Lẽ ra mình đang ở HàNôi & Lẽ ra mình sẽ thức trắng đêm vì chờ đợi sáng nay đi LaHủ với các bạn... Lẽ ra giờ này mình đang vi vu trên xe hướng đến Laichâu... Thực tế là mình sẽ phải đi làm & tối qua thì cũng hồi hộp lo lắng cho các bạn (& có chút ấm ức cho mình nữa)... Thực tế là Saigon sáng nay nắng đẹp - may mà như thế... Đến chỗ làm & bắt đầu công cuộc mưu sinh nhọc nhằn đây...
17/10/2009 - Chòe đang ở ĐiệnBiên, tối qua 11h đêm còn ngồi chèo queo ở TânSơnNhất... Nhưng đã ở đây rồi & làm được chút xíu việc cho các em nhỏ người dân tộc ở một trường cấp 1 nho nhỏ... Thấy mình thật hạnh phúc & vui...
20/10/2009 - Hôm nay Hànội sáng sớm đã có một cơn mưa to như trút giận, trời mịt mùng trông lẫn giữa sương mù, màn mưa dày đặc & một chút ô nhiễm... Hai đứa nhóc nhà cái An rục rịch đi học, chúng không thích mặc áo mưa chút nào... cả nhà nhặng xị... cái An lèm bèm: đấy, trông tôi mà xem xét lại nhé, đang độc thân nhàn thế cơ mà :-)... hi hi... Cuộc sống nào thì cũng có ghi một bảng giá kín đáo phía sau mà!
22/10/2009 - Giờ đã gần 11 giờ trưa rồi mà Hà Nội chưa thấy nắng... Trời xam xám như kiểu có sương mù. Nhìn ra hồ gần nhà đến lúc trưa thế này rồi mà hình như cũng còn một làn sương mỏng manh... Mình mơ mộng quá chăng, biết đâu mọi thứ "mờ nhân ảnh" này là do bụi??? Kệ, gì cũng được, đang ở nơi này thì hãy nghĩ là nó đẹp & tự vui vì mình đang ở một thành phố không đến nỗi nào...
23/10/2009 - Mới 6h sáng mà mặt trời đã chiếu vào mọi ngóc ngách của căn phòng bé xíu của 3 cô cháu. Đúng là thời tiết mùa Thu ở Hànội, đỏng đảnh chịu hổng nổi luôn. Hôm nay mình bắt đầu chuyến đi HàGiang, năm ngoái đã lỡ rồi mà nên lần này kiên quyết & hăm hở đi cho bằng được. Chỉ cần mình biết tự lo cho mình thì ổn mà...Chẳng biết cái Sony còm của mình có chụp được hình thật hay không (chắc khó rùi!!!). Kệ, Sẽ vui thôi! Đi nhé!
24/10/2009 - Cuối cùng thì Thany cũng đến được HàGiang & trải nghiệm cuộc sống trong bản người dân tộc thanh bình & êm đềm thế nào... Đến Cao Nguyên đá Đồng Văn - chỉ có một ý nghĩ: Vùng đất toàn đá: chó ăn đá gà ăn đá kiến tha đá & biến thành đá!!! Núi đẹp muôn hình vạn trạng, còn cuộc sống thì vất vả. Giờ mới biết thế nào là Hoa Nở Trên Đá - đẹp đến lặng người...
26/10/2009 - Sáng nay 4h thì về đến Hànội :-) Trở về "đất liền" sau 3 ngày rong ruổi miền núi cao Hà Giang & cao nguyên đá Đồng Văn, tai vẫn còn ù ù vì giảm độ cao, đầu vẫn còn lộn xộn ý tưởng chắp vá vì muốn viết một chút về chuyến đi thú vị này... Thôi, nghỉ một chút đã rồi từ từ sắp xếp lại mọi thứ - kể cả ý tưởng lẫn suy nghĩ lẫn mớ đồ nằm im lìm trong góc nhà kia.
27/10/2009 - Từ bé đến giờ chưa một lần về quê ngoại, có đến Hải Phòng vài lần nhưng không phải về cái xứ xa xôi Tiên Lãng - nghe kể là gần quê nội (?)... Sao xe đi sớm thế nhỉ??? Mất có 3h đồng hồ ngồi xe thôi, mình đi những nơi nảo nơi nao mà không về quê một lần - còn ông bác anh của mẹ, họ hàng mắng cũng đúng đúng :-)
hum nay dzìa rùi mới bít wê ngoại hổng phải tên là Tiên Lãng (gần huyện Tiên Lãng thui!!!) mà là Vĩnh Bảo (Liễu Điện - Cao Minh - Vĩnh Bảo). Trùi!!! Xí hổ chịu hông nổi lun! Dù sao thì mình cũng về kịp trước khi vài người lón mà mình biết quy tiên. Thật lạ - mẹ mình mới là người vui nhất, dù nàng không ra wê cùng mình lần này. Về quê, thắp nhang trên mộ tổ, trải nghiệm thứ cảm giác mình cũng có wê để dzìa...
28/10/2009 -
1. Đến thăm nhà chị - là con cả của bố. Con trai chị chở cháu về thăm ông bà nội, mình đương nhiên được kêu bằng "Bà Dì". Sao mình còn ham chơi thế nì, được lên chức Bà nghe giật mình lun (mà mình đã lên cái chức này từ lâu rồi đấy chứ!). Phải cảm ơn bố đã "ham dzui" sớm nên mình mới có phần phước sớm sủa thế này sao?
2. Buổi sáng ở nhà quê chẳng thanh bình như tôi tưởng - trộn trong không gian là ồn ã tiếng gọi nhau í ới, gà gáy, chó sủa, xe máy nhấn kèn mắng nhau & còn tiếng phèn la đàn cò của một đám ma trong thôn nữa. Hôm qua chứng kiến anh rể chạy xe trên đường làng rú ga như một tay đua - mà đa số thanh niên ở đây đều thế! Chẳng lẽ THANH BÌNH chỉ có ở những vùng quê nghèo xơ nghèo xác? chỉ có ở những nơi không có xe honda???
29/10/2009 - Về đến Hànội rùi... lại tất bật với hẹn hò, tối nay sẽ được thưởng thức lại món miến trộn ở góc phố Hàng Bồ - Hàng Thiếc. Sao SG không có món này nhỉ??? Hay là mình mở 1 quán nhỏ xíu để bán món này? Chắc là không đủ để tự cung cấp cho chính mình thì đứt vốn chỉ trong 1 tuần là chắc luôn :-) Hà Nội chiều nay mưa, chán thế!
30/10/2009 - Tui đi 2 tuần rùi - SG có ai nhớ mình hông ta? Hôm qua điện thoại với bé Nhi - nó nói: Con hông nhớ cô Hai miếng nào, cô Hai khóc đi! khóc hu hu luôn chứ hổng phải hic hic nữa. Nhưng tui biết khi về mình sẽ nhớ HàNội & những miền đất mà mình vừa đi qua... Happy quá rùi còn gì! dzìa thui...
31/10/2009
1. Trong 2 ngày tôi tham gia 2 bữa tiệc nho nhỏ - sinh nhật muộn & sinh nhật sớm... Các bạn nhỏ của tôi đều có 1 điểm chung: trông nhí nhố (chịu hổng nổi!) nhưng suy nghĩ rất sâu sắc & đều chọn cách sống thong thả hồn nhiên giữa cuộc đời này. Mỗi người có một cách suy nghĩ & cách sống rất riêng, có chăng là sự trùng lặp nhỏ nhoi trong những sở thích mà thôi!
2. Có nhiều ngày như thế & những khoảnh khắc như thế... tôi góp nhặt nhiều ngày bình thường trong nhiều năm... những năm tháng mà nếu cho tôi sống lại một lần nữa tôi cũng sẽ đi con đường y như thế, phạm những sai lầm y như thế... vì tất cả những điều giản dị đó của những ngày bình thường đã tạo ra TÔI hôm nay & hôm nay tôi sống tạo ra HàThanh của ngày mai... (trích đăng lại bài Nhật Ký Một Ngày Bình Thường lên FB)
November 1, 2009 - Có người "xúi" mình viết lại những câu chuyện tình iu rùi để dành đến năm 50 tuổi đem in thành sách kím tiền (vì lúc đó chẳng kím được tiền lương một cách chính thức từ nhà tuyển dụng rùi mà). Mình thì sợ tính kiểu ấy sách chẳng có hậu, những câu chiện đầu tiên sẽ rất sôi sục, và những câu chuyện cuối sẽ kỳ cục lắm - người ta cũng có nói mà "Lúc nhỏ iu như điên, dzìa già điên mới iu".
November 8, 2009 - Về nhà rồi :-) Hoàn tất 3 tuần phép nhiều sự kiện của năm 2009. Saigon chào đón tôi bằng nhiệt độ tối qua là 29oC. Bé Nhi đón tôi bằng cái hôn trẻ con ngúng nguẩy & điều kiện "Cá Sấu nó nói nhớ con lắm rồi"... Ừ, tôi cũng nhớ Cá Sấu rồi :-) Về nhà - lại bắt gặp mình cười vu vơ nhớ một vài câu nói dễ thương trong những tình huống dễ thương. Trở về quỹ đạo cũ, bận rộn nhiều đây nhưng không thể sống mãi trên mây mà.
Novemver 9, 2009 - ChíchChòe took the "Who was i, in my past life?" quiz and the result is Shark - The king of the water world, fast, vicious, sharp, strong, feared by many, loved by few.
- ChíchChòe's feedback: Kíp này tui vẫn giống con cá mập ở chỗ... cân nặng ấy chứ! Tui là con cá mập dễ thương ăn chay trường trong film The Shark Tale :-) he he... LOVE BY FEW - Cũng đúng hén.
15/11/2009 - Lang thang lang thang & tìm thấy câu này ... "because love is the most powerful weapon to change the heart of the other person. Love doesn’t erase the past, but it makes the future different."
Thai Dzuy's feedback: yeah, it makes future different!
18/11/2009 - Work from home... Phải cảm ơn một bọn cà-tưng hổng chịu đi làm mà đòi kiện tụng nên tui mới được "mần từ nhà". Thì ra work-from-home thì sướng dzì nè, cứ nằm khểnh mà vẫn check email & gửi thư đi khắp nơi, điện thoại cho người khác giọng điệu vẫn hết sức serious... chẳng ai biết vừa rung đùi vừa check FB vừa điện thoại... ha ha...
21/11/2009 - Lạ nhỉ... sao mình thấy thế giới này xám hẳn chỉ vì thiếu đi tiếng bíp bíp nho nhỏ của 1 tin nhắn nho nhỏ trong ngày hay đơn giản là chúc ngủ ngon... vài ngày thôi mà, cố lên :-)
Thai Dzuy's feedback: Hehe, tại chị nhìn thấy "bay sac cau vong" quen rùi mà. Ca nha cung chuc Be Choe ngu ngon nhe!
23/11/2009 - Bắt đầu tuần mới bằng hàng loạt short trips - người ta chu du thế giới, mình thì Đồngnai - BìnhDương - Longkhánh mần liền tù tì suốt tuần, nhưng không hề gì, lấy ngắn nuôi dài mà, xong mấy cái short trips này mình lại biến đi 1 lèo mấy tuần nữa.. Nghĩ đến thôi là thấy có thể vui vẻ ra khỏi nhà rùi. Chúc bạn bè 1 tuần tốt lành nhé :-)
24/11/2009 - Liên tục những thông tin về những vùng vừa bị bão lũ quét qua... xem tivi, xem tin tức, bạn bè đi về tận mắt chứng kiến, hình ảnh đổ nát điêu tàn... Xót xa quá! Nghĩ xem sức mình bé mọn có thể làm gì? Nghĩ xem khi vòng tay mình chẳng đủ lớn thì phải làm gì để nhiều người cùng nối vòng tay cưu mang dài rộng hơn?
November 28, 2009 - Hôm nay Bé Nhi của cô Chòe sún cái răng đầu tiên... Bé buồn nỗi buồn "người mầu nhí" & hổng cười khoe hàm răng xinh đẹp nữa, mới sún có 1 cái thui muh... he he... Nó hỏi cả nhà "Hồi nhỏ có giống con hông?" dù câu trả lời là YES thì nó vẫn hoang mang. Hồi nhỏ Chòe dĩ nhiên có giai đoạn sún răng rùi, nhưng hổng nhớ là mình có hoang mang như bé Nhi lúc này không??? Ôi nhớ tuổi thơ của mình quá...
Dec 1st, 2009
1. Tối qua, ABN của tôi post 1 bài, Chòe tôi mất ngủ lun - vì mừng thui muh! Xưa giờ tôi vẫn luôn tự suy nghĩ về những chuyện xảy ra trong cuộc sống thường nhật của mình - vì vậy lần đầu tiên có người viết về tôi - điều này với tôi là 1 sự kiện trọng đại... Nhưng tôi không thể hét toáng lên kiểu "Mừng quá!" nhưng đúng là tôi thấy rất vui, tôi giống như người gieo niềm vui và gặt hạnh phúc vậy... Cảm ơn CầuVồng nhé!
2. Sáng nay đọc bài phản hồi của Theanh về quán2K - vui và hả dạ - có thế chứ, ít nhất thì bọn "Hội đồng khoai" ấy cũng biết vấn đề nằm ở đâu. Thấy không uổng công mình phá lệ tranh luận với "con vịt" của DĐ (ah, Chòe gọi nó là ConVịt vì dù lời chân tình hay thẳng thắn hay nói toẹt vào mẹt nó thì cũng như nước đổ đầu vịt mà)... Bắt đầu ngày mới với niềm vui còn nguyên vẹn của bài note "Vai Ác" & tin tức này... Sướng!
2/12/2009 - Văn fòng tui xôn xao vụ ông điên nào đấy ngủ với bộ xương của dzợ suốt mấy chục năm (tin rùm beng các mặt báo mấy hum nay). Có người xỉ vả "Nhụt chưa! Xem lại tìn iu của Cá đi nhé, có ai iu bà được như thế chưa?" Tui thì thấy mừng, vì Cá tui toàn hàng khủng, bọn thông minh, tự tin, cầm lên được bỏ xuống được - chứ iu tui kỉu thằng cha điên này thì tui chết lâu rùi. he he...
4/12/2009 - ấp ủ nhiều năm nay... hôm nay đã hoàn tất được một phần câu chuyện về con người trong trạng thái rất sensitive - GHEN. Đọc lại thấy vẫn nặng nề lắm, trời, mình ôm cái mớ nặng nề đó trong đầu suốt mấy năm nay rùi nhỉ - may là còn biết viết, chứ nếu không chắc chết quá :-)
7/12/2009 - Thông cáo báo chí: dept. của bọn tui hum nay có thêm 1 mem mới (mới mà cũ - cũ xì xì xì!!!) - từ ngày KuĐăng đi học, dept. còn toàn "Chị" - âm không chỉ quá thịnh mà Dương bị âm luôn mới đáng nói. Vì thế nên hum nay KuCường trở lại mần làm mấy bà chị này cũng vui mừng, có không khí hẳn.
Tối 10/12/2009 - lâu lắm mới ngồi uống với anh bạn thân... không biết mình thay đổi hay họ thay đổi mà không còn thấy vui nữa? Có lẽ vì họ nói những điều mình không quan tâm? Có lẽ mình thay đổi! Lần đầu tiên "đi nhậu" với Sinhnam mà về nhà truớc 9h. Nhớ chai rượu mơ... nhớ lần ngồi vỉa hè một đám chít chát cả chục đứa uống 1 chai rượu mơ còn thèm thèm... mình chắc đã thay đổi thật sự rồi :-)
- Lan Huyền's feedback: Có những thay đổi xấu đi và có những thay đổi dể thương hơn... và HT đang ở trạng thái thứ 2... Cám ơn ai đó đã làm động lực khiến cho cô bạn của tui trở nên dể thương như thế và duy trì mãi nhé :)!!!!
- Thaidzuy's feedback: Cô bé Hảo quán cơm 2K đã giúp Chòe có thể ngồi xuống với nó, chia sẻ với nó và làm bạn với nó. Có những thay đổi diễn ra tự nhiên và nhẹ nhàng khiến người trong cuộc "dịu dàng" như Chòe cũng không kịp nhận ra. Chúc mừng chị Chòe có những thay đổi tích cực nha!
11/12/2009 - Xếp đồ vào thùng - chuẩn bị cho chuyến đi Làng Tre ngày mai 12/12, huy động hết bọn nhóc trong nhà :-) Vui! Vừa làm vừa lẩm bẩm: quái, sao người ta có thể để đồ đạc đến mốc meo (còn tệ hơn cái giẻ lau nhà của mình!!!) mà người ta có can đảm nhét vào bao gửi cho từ thiện? Nếu mình không xếp lại, mai mang đến nơi cho người ta - súyt nữa là tai tiếng cho Nụ Cười của chúng tôi :-) :-) may quá
12/12/2009 - Về nhà từ chuyến Làng Tre - vui quá :-) ABN nhắc "nhớ chụp nhiều hình nhé!" - đương nhiên rùi, có tới cả chục fó nháy & trưởng nháy mùh - thế nào cũng có ít nhất lả Jim/ Hến/ Khuê post lên cháy FB luôn... Thany có 1 tấm chụp với 1 con ỉn - nó chắc vẫn còn thắc mắc "Sao hum nay có đứa bự bự y chang mình?" Toàn cười là cười thôi :-) cảm ơn tất cả các bạn nhé.
Sinh nhật – December 13, 2009 - Từ lâu Chòe đã không còn hớn hở chờ SN nữa vì ngày này khiến mình phải giật thót một cái nhìn chiếc kim đồng hồ nhích một nấc rõ dài tiến đến cánh cổng trở về cát bụi. Nhưng thời gian gần đây, các bạn làm Chòe tôi hoang tưởng rằng ngày nì đánh dấu sự chào đời của một nhân vật khá thú vị :-) Cảm ơn các bạn iu dấu nhé, những lời chúc chân tình biến ngày tháng của Chòe luôn lấp lánh niềm vui!
14/12/2009 - "Ừ, đang hạnh phúc đây" - chưa bao giờ thấy đơn giản không cần suy nghĩ để phát biểu như thế. Sợ mình sẽ ù lì không tiếp tuc đấu tranh tìm kiếm, sợ mình sẽ quên mất rằng mọi thứ là phù du... nhưng kệ, hôm qua, ngày trước nữa, hôm nay (& ngày mai) - cứ hạnh phúc thế này thôi thì xuôi tay cũng nhắm mắt yên bình. (SN 2009)
19/12/2009 - Sẵn sàng cho 1 chuyến đi vài ngày - vui chơi cũng có & làm việc tốt cũng có. Nấu 1 bữa cơm trưa "hoành tráng", lần đầu tiên chế biến món tôm rim sốt me - mình nếm thì ... tuyệt vời rùi đó :-) he he... BàNgoạiCám còm-plen: nhà tau đâu fải cái wán cơm! Lần nào mình cũng cơm nuớc xong là chuốn, để tàn cuộc lại cho nàng - nghĩ mẹ thương con đâu cứ phải làm việc gì to tát, nhỉ!!!
22/12/2009
1. Xe chạy suốt đêm qua từ Phú Yên về đến nhà là 4h sáng. Cơn lũ đó vẫn còn in dấu kinh hoàng trên ánh nhìn của bà con. Cây cỏ vuờn tược đã xanh trở lại nhưng rác rến từ dòng lũ cuốn vẫn còn vướng từ gốc đến ngọn cây, nhắc người ta phải nhớ & hoảng sợ. Những em bé mới 3-4 tuổi phải tự thu xếp mà đến lớp một mình, ngoan ngoãn ngồi học trong căn phòng bé xíu không có nước, không có nhà vệ sinh. Mình có thể làm gì cho họ?
2. Suy nghĩ về 1 bài note của bạn MunVu: Bản thân mình quan trọng trong tất cả mọi quyết định nhưng dù quyết định tiếp tục hay kết thúc quan trọng là bài học rút ra trong & sau quá trình đưa ra quyết định - để đi tiếp thanh thản, để buông tay không hối tiếc, để hạn chế đến mức tối đa những tổn thương va vấp... đòi hỏi một cái đầu sáng suốt & một tấm lòng nữa.
23/12/2009 - Lát nữa nhóm giúp việc quán2K sẽ ăn tối với 1 tên trong hộiđồngkhoai của NTCM. Bọn nó hỏi có mời BếpChảng không? Trùi, BếpChảng thuộc vai ma-na-gẻ của quán2K rùi, seo mà tui mời được!!! Chưa biết tên hoidongkhoai này có thể hiện tốt hông, mà bọn giúp việc này đã tốn 1 chai Amarula để tự thưởng cho 1 năm vất vả rùi nè.
25/12/2009 - Sáng sớm cũng có 1 chút mù sương, không khí se se lạnh... Ai bảo Sàigòn không có khí hậu Noel nhỉ? Noel Saigon mà - không giá buốt, không nóng bức như cũ, náo nhiệt hơn bình thuờng... bận rộn hơn vì thêm 1 việc nữa - shopping :-) Mua gì nhỉ??? Mà có shop cũng phải đợi đưa xong mấy vị khách Khoai bự của cty tham quan 1 nhà máy đã. Hết ngày còn đâu...
27/12/2009 - Người mình yêu thương nhất luôn là kẻ biết cách làm mình bị tổn thương nhiều nhất. (câu này "chôm" của 1 blog hàng xóm - nhưng chiêm nghiệm lại trong rất nhiều tình huống mình thấy đúng!)
- Thaidzuy's feedback: Chời, tình hình rất chi là tình hình. Nguyễn Ánh 9 có "Cô đơn - Bơ vơ - Tiếng hát lạc loài" thì chị Chòe sắp có tiểu thuyết "Thất vọng - Tổn thương - Đoạn tuyệt" rồi đây. Mà có chiện gì vậy Chòe?
- ChíchChòe's feedback: chỉ là cảm thấy 1 câu quote thật là đúng trong nhiều tình huống thôi mà, đâu có đủ cơ sở để mần ra 1 cuốn tiểu thuyết :-) mà níu 1 ngày Chòe viết tiểu thuyết thì cũng sẽ lấp lánh óng ánh chứ đâu mà ảm đạm thùi lùi vậy :-) Ừ, thì đúng là tình hình rất là tình hình, nhưng trốn vào 1 góc sống với cảm giác tủi thân tê buốt từng tế bào nhỏ - rồi cũng qua thôi, không còn yêu người wên bản thân mình nữa là xong mà. Thế là xong rùi đấy. Tại Chòe cho người ta vị trí to to trong cuộc sống của mình làm gì, tại Chòe thôi muh, đâu fải lỗi của ai đâu.
28/12/2009 - "Có thể nào chạy trốn đời thường nhật, đánh đổi sự vững bền lấy cái mong manh?" Người ta nói vậy đó - mà sao mình thực hiện hoài vẫn thấy khó, vẫn cứ thấy vui vẻ hạnh phúc nhiều hơn với "những thứ mong manh"???
- Minh Khue's feedback: Khái niệm về "vững bền" và "mong manh" nhiều khi confuse lắm chị, hôm nay mình nghĩ nó vững bền, ngày mai nó lại mong manh... (1 người rất đáng yêu đã dạy em điều này) Thôi thì cứ chấp nhận những gì mình đang có, chị hén.
- Mun Vu's feedback: Nothing can bring you peace but yourself.
- UyênHồ's feedback: Let it be, don't have to run away or trade off...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét