Thứ Ba, 22 tháng 12, 2009

BUỒN


Buồn như con chuồn chuồn
Con chuồn chuồn không tránh kịp cơn mưa trái mùa, ướt mềm đôi cánh mỏng, trốn vào dưới lá, run rẩy.
Ngoài kia gió lùa vòm lá xua những giọt nước cuối cùng rơi xuống làm thành thêm một cơn mưa – đủ lớn để níu chân chuồn chuồn ở lại.
Ngoài kia nắng hửng lên rồi mà chưa thể bay ngay được.
Nó nghĩ: Ghét! Chán! Giận!
Ghét mưa!
Chán cảnh tù túng khúm núm dưới tán lá ẩm ướt.
Giận mình bé nhỏ không thể vượt màn mưa bay tiếp đến nơi cần phải đến!

Tôi buồn. Tôi biết vì sao tôi buồn.
Tôi cũng như con chuồn chuồn – Ghét! Chán! Giận!

Tôi đi Phú Yên cùng một nhóm bạn đồng nghiệp tâm huyết với công việc cứu trợ & cũng có một chút khả năng cùng thế lực nho nhỏ nhưng đủ để có thể kêu gọi một lực lượng lớn hơn cùng đóng góp cho bà con ở Phú Yên sau cơn lũ vừa rồi.
Không còn hoang tàn khủng khiếp như những tấm hình chúng tôi từng thấy trên báo chí – bão đã qua hơn tháng rồi mà, giờ này vẫn còn cảnh hoang tàn đổ nát thì chết rồi! Nhưng vẫn còn thấy trong ánh mắt mệt mõi của người dân nơi đây sự hoảng sợ lo lắng. Cây cối đã xanh lại rồi, vườn tược đã định hình rồi, ruộng nương đã thấy vàng vàng lúa chín nhiều nơi rồi… nhưng chúng tôi ngao ngán nhìn đủ mọi thứ rác rến cây cỏ vướng từ gốc đến ngọn cây ở khắp mọi nơi. Một thứ quang cảnh hỗn độn lẫn lộn giữa hồi sinh & đổ nát, tro tàn & hy vọng. Dòng sông uốn lượn hiền hòa đến phát ghét – vì cái vẻ thanh bình hiền hòa này mà người dân ở đây chưa bao giờ phòng bị, chưa bao giờ nghĩ đến có ngày nước lũ kéo đến tận nóc nhà & cuốn phăng cuộc sống của chính họ chỉ trong vòng vài giờ đồng hồ. Nghĩ cho cùng sông cũng chẳng có lỗi gì, chỉ là tôi không biết trút cơn giận của mình cho ai nên tôi ghét luôn cả cái vẻ hiền hòa yên lặng chảy của con sông nho nhỏ.

Trên xe chúng tôi cười mãi vì một câu hỏi của chú bộ đội trẻ khi chúng tôi hỏi đường đến một cơ quan chính quyền Phú Yên – họ hỏi lại chúng tôi “Anh đi dự cái thứ gì?”. Chẳng lẽ cùng nói một thứ tiếng Việt mà chúng tôi phải nói là “Mẹt Trẹn Tổ Quéc” thì họ mới biết mà trả lời chúng tôi địa chỉ cơ quan Mặt Trận Tổ Quốc? Cái nơi chúng tôi tìm thực tế chính là căn nhà mà 2 chú bộ đội trẻ này đang đứng gác. Sao họ lại dửng dưng thế nhỉ? Không biết chính mình đang làm gì cho ai & ở đâu, thì làm sao mà có ý thức lo cho ai được nữa?

Đến một ngôi trường mẫu giáo, vỏn vẹn 48 mét vuông, 2 lớp sáng chiều cùng trong căn phòng học bé xíu đó, 45 em bé từ 3-5 tuổi. Trường chẳng có nước để sài, lấy đâu ra nhà vệ sinh. Mỗi khi có bé nào muốn đi #1, thì cô giáo dẫn ra sau hè nhà, ngồi hay đứng tùy giới tính của các con. Khi bé mắc đi #2, hai cô cháu ngồi lúp xúp dưới ruộng sau trường, lấy giấy báo hay giấy tập cũ lau chùi, thế là xong! Nghe chuyện thật như bịa vậy. Xót xa, cười ra nước mắt. Vậy mà nghe nói đây là trường điểm của xã (?) và là trường khá nhất về vật chất trong cái xã nhỏ xíu này (!)

Ở 3 huyện nhỏ xíu của tỉnh Phú Yên, sau cơn bão lũ vừa rồi có đến 1764 ngôi nhà sập hoàn toàn – tức là có bằng đó hộ gia đình mất trắng cơ ngơi & tài sản.
Chúng tôi dù cố gắng hết sức cũng chỉ góp được tròm trèm 450 phần quà nho nhỏ gọi là… mà những phần quà này cũng chỉ mua vui vài chốc, chứ làm sao giúp họ lâu dài được.

Trên xe bọn bạn đố nhau về khí nhà kính, về dự đoán nhiệt độ của trái đất vài mươi năm nữa. Cả những chuyện to tát rằng đất liền sẽ còn lại bao nhiêu % nếu cứ cái đà ấm lên dần dần của trái đất, rằng 30-40% thành phố Sàigòn của chúng tôi sẽ chìm trong nước biển vào năm 2040. Vô tình, không cố ý, chúng tôi đang nói đến nguyên nhân sâu sa của thiên tai địch họa & những cơn bão lũ liên tục kéo đến miền đất nhỏ bé này.

Tôi giận – giận cả thiên hạ này, trong đó có tôi – đã góp phần tạo ra thiên tai lũ lụt.
Tôi buồn. Tôi biết vì sao nhưng không thể làm gì hơn được.
Có người bạn an ủi "Mình vẫn luôn là: Một hạt cát giữa muôn trùng vũ trụ mà. Ráng lên, biết là muối bỏ biển nhưng nếu vì lý do đó mà chùn bước thì sẽ không làm được gì cả." Ừ thì vẫn cố đây, nhưng sao buồn thì vẫn buồn thôi.
(SG, 22/12/2009)

5 nhận xét:

  1. Thôi đừng buồn chị, 1 người bạn thân của chúng mình đã từng nói là đi đến những nơi ấy, cho dù có đau bao nhiêu thì vẫn phải cứ đi...

    Trả lờiXóa
  2. sáng 22/12: Xe chạy suốt đêm qua từ Phú Yên về đến nhà là 4h sáng. Cơn lũ đó vẫn còn in dấu kinh hoàng trên ánh nhìn của bà con. Cây cỏ vuờn tược đã xanh trở lại nhưng rác rến từ dòng lũ cuốn vẫn còn vướng từ gốc đến ngọn cây, nhắc người ta phải nhớ & hoảng sợ. Những em bé mới 3-4 tuổi phải tự thu xếp mà đến lớp một mình, ngoan ngoãn ngồi học trong căn phòng bé xíu không có nước, không có nhà vệ sinh. Mình có thể làm gì cho họ?

    Trả lờiXóa
  3. Ừ, vừa buồn vừa mệt vừa đuối nè, tính ra trong vòng 72 tíêng vừa qua chắc cả đám ngủ được tổng cộng 8 tiếng, cả ngày mệt đừ ở office, bây giờ về được tới nhà thì không ngủ được, tự an ủi mình chắc mình bị jetlag (hehe...)..Đề nghị pé Chòe viết thêm cái note về chuyến đi đêm bão táp nữa, thiếu cái đấy thì cũng không biết mình lì cỡ nào hỉ?

    Trả lờiXóa
  4. @ Hến: Nghe nói chạy xuyên đêm vậy cũng biết các ngừi "lì" cỡ nào.
    @ Chị Chòe: Hết nỗi buồn này vẫn sẽ có nỗi buồn khác, mình không tránh được đâu. Ví dụ xã hội càng phát triển, khoa học càng tiến bộ thì lại càng xuất hiện những bệnh quá khủng khiếp. Nó giống như quy luật sinh tồn vậy. Hãy vui lên vì mình biết trăn trở, biết hành động!

    Trả lờiXóa
  5. Thực sự khâm phục các bạn về chuyến đi vất vả nhưng đầy ý nghĩa. Thấy bạn giận cả thiên hạ thì định chia sẻ mấy câu nhưng đọc đến đoạn cuối thì thấy không cần thiết nữa rồi!!! Vì một câu nói mà chuyển từ giận cả thiên hạ sang buồn thôi...thì thấy câu nói đó trong lượng cỡ thế nào hehe.

    Trả lờiXóa