Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2014

Lonely

"... ở đây buổi chiều lạ lắm – chẳng có âm thanh gì, nghe chừng thì thanh bình thật đấy, nhưng thứ người ta nói về thanh bình là “chiều rơi, chiều buông” – hình như ở đây không có đâu, ở đây chỉ có “chiều buồn lắm”! Buồn đến nỗi chưa đến chiều thì đã thấy buồn đến rồi. Chiều rơi xuống khoảng lặng & chán nản ở đó cùng nỗi buồn để chờ đêm tới. Đêm buông mình không suy sét, cứ thế là đen thôi. 
Mình ghét luôn tiếng dế kêu, vì bọn chúng có bạn bè để mà te te gọi nhau…" 
(hè 1993 - viết về nỗi buồn & cô đơn)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét