Dạo gần đây Chòe tôi có việc đi đi về về miền Tây khá thường xuyên, có nhiều cơ hội để tiếp xúc & quan sát cuộc sống của người dân nơi này. Còn vài ngày nữa thì chương trình kết thúc, tự dung mình thấy hoang mang trống vắng, bắt đầu nhớ cách nói chuyện của các bạn người miền Tây rồi, có bạn rụt rè hiền hậu, đa phần thì hồn nhiên vô tư. Thứ tuyệt nhất mà tôi nhận ra ở đa số mọi người chính là sự chân thành, nói cái gì cũng nghe rất thành thật, hỏi cái gì cũng thấy rõ ánh mắt muốn được nghe câu trả lời chứ không phải kiểu hỏi để thăm dò, hỏi vặn vẹo hay là kiểu im lặng không thèm hỏi ra vẻ “biết tất” của nhiều người ở những vùng khác.
Những năm trước, lâu lâu tôi mới có 1-2 ngày công tác miền Tây, hoặc đi về trong ngày hoặc ở lại 1 hôm nên tôi cũng cố mà hưởng thụ đời sống ngắn ngủi 1 đêm trong khách sạn nhiều sao sang trọng (được thanh toán hết mà, nên đâu có nghĩ đến phải ở nơi nào khác làm chi!), ăn uống thì cũng được chiêu đãi ở nhà hàng quán ăn sang trọng đắt đỏ nhất nhì nơi mình đến… Dù vậy thì cũng chỉ như khách vãng lai nên từng ấy năm tôi chỉ biết đến những thành phố mà tôi ghé qua chóng vánh cái tên & ở dạng thông tin “Thị xã đó có quán nọ bán món kia ngon nhất vùng!” & tôi cũng chỉ giữ trong ký ức mình tiếng vỏ lãi đi chợ sớm xình xịch dưới sông Hàm Luông vọng lên khách sạn, nghe ấm áp dù âm thanh đó buồn đến mềm lòng.
Giờ tôi biết thêm muốn ăn món bánh canh cá lóc bột gạo ngon lành “đến giọt cuối cùng” chỉ tốn 10-15 ngàn đồng thì đi đến quán đấy thế nào, nhiều khi còn được khuyến mãi thêm ở một khu chợ bé xíu xiu này những câu chuyện bán buôn & vất vả từ sáng tới giờ khác nỗi nhọc hôm qua bao nhiêu, có hôm may mắn sẽ thấy cảnh vợ bán chồng bưng tíu tít anh ơi em à…
Giờ tôi còn có thời gian chiều 4 giờ ngồi quán lề đường để được ngắm các cô bé nữ sinh trung học ríu rít tan trường trong đồng phục áo dài trắng với quần đen. Tan trường ở đây, trắng đen không tạo mảng màu sáng chói mà chùng không gian xuống một chút, vẽ bức tranh bình dị rất đăc biệt.
Tôi cảm thấy tâm trạng mình bình yên & vui hẳn mỗi khi nghĩ về vùng đất này cũng nhờ những con người chân chất dung dị mà tôi gặp. Họ không hài hước thâm nho như kiểu ăn nói của người miền Trung miền Bắc nên mình không cần phải lo lắng gì nếu có những khi lời nói tranh phần suy nghĩ, nói sai thì nhẹ nhàng xin lỗi & chỉnh lại là không khí vui vẻ trở lại ngay, đơn giản lắm à. Họ cười thật chân thành & thoải mái sau một hồi vỡ ra ẩn ý của một chuyện tếu lâm & họ vẫn còn vui suốt được với câu chuyện nho nhỏ của nhiều ngày trước hay cả tháng trước chỉ cần có cơ hội gặp lại người kể chuyện . Niềm vui thật giản dị & nhẹ tênh.
Có phải vì được lớn lên trong không gian rộng mở của những cánh đồng cò bay thẳng cánh đã khiến cho tấm lòng họ thênh thang?
Có phải vì lịch sử xa xưa vùng đất này là nơi dung thân của những tài hoa trong thân phận kẻ bị đày đi biệt xứ, nên từ trong huyết mạch của con cháu đời sau này vẫn còn mang niềm khao khát kết giao bằng hữu thể hiện qua lối cư xử nồng hậu, giản dị & dĩ hòa vi quí?
Sáng nay nhìn những cánh cò lấp lánh trong nắng trên nền xanh mát rượi của ruộng vườn hoa màu– bất chợt tôi nghĩ hình như tôi biết tại sao mình cũng đã dần hiểu được khí chất của người miền Tây – bởi hàng ngày được hít thở không gian tự do, bởi hàng ngày cảm nhận thân phận mình bé nhỏ nhưng mình không cô đơn.
Cái Bè, Tiền Giang - 18/11/2014


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét