Điện thoại cho mẹ của bé, chị vẫn khờ khạo ú ớ, nói mình "rối lắm, hổng biết tính gì đâu...". Người chủ động gọi điện thoại bên này đã sụt sùi, bên kia người trong cuộc chẳng biết nên ra cửa hay vào nhà, trong hoàn cảnh nhìn thằng con yêu những ngày cuối cùng đợi chờ để giã từ, có thể trả lời điện thoại không vấp không khóc đã là một sự nổ lực đáng kinh ngạc cho cả người gọi lẫn người trả lời rồi...
Thế là mọi nổ lực để cứu lấy thằng bé giờ tan thành mây khói...
NgNgTư viết cái note trên blog của chị "Chia tay em Tường" - nó thanh thản nói "về ở với ngoại như hồi xưa", mà người lớn đau lòng đến chết. Câu hỏi nhỏ xíu kết thúc bài viết ngắn (chắc là ngắn nhất trong những thứ NgNgTư viết ra!): "Có bạn nào có thể tiễn bé lên xe?" - đọc mà nhói tim. Những hôm nghe tin thằng bé chịu thuốc, chú Jimmii mừng húm, đã hứa mua thêm đồ chơi cho con lần sau gặp ở SG sẽ đưa, cô Chòe đã mua 1 hộp sữa to (giành phần của chú Jimmii) để có thứ cầm trên tay vào thăm cháu... tất cả những dự định đều tan biến, hộp sữa còn nằm trêu ngươi... Nghe kể thằng anh nó bỏ học để ở nhà với em, thằng anh đang đi câu cá về nấu cháo cho em (nó hy vọng em nó vì tấm lòng của nó mà ăn được cháo cá...) Nghe kể thằng bé Tường nhớ hết những ai từng vào thăm nó, nhắc chú gì mập mập cho con thằng siêu nhưn, nhắc cô gì cũng mập chụp hình chớp chớp, nhắc bà gì già già sụt sịt hôm vào thăm con, nhắc hết... Ôi những ngày cuối cùng tàn nhẫn với tất cả mọi người.
Chòe vẫn sụt sịt viết, không viết thì chắc điên mất...
Chòe đâu biết khi có thể vui như trúng số vì tin tức "chịu thuốc" của thằng bé mấy hôm trước thì mình phải biết nếu có tin chẳng lành thì sẽ đau đến thế này...
Phải học cho nốt bài học nhẫn tâm để chấp nhận sự thật rằng con người có số phận & thứ đó không do con người quyết định
Phải học cho nốt bài học nhẫn tâm để còn can đảm ra vào cái TTUB - nơi đó cũng còn 1 số phận nhỏ, không chắc kết cuộc đã khá hơn, nhưng đã trót xót xa thì tận tâm cho trọn...
(Aug 18, 2010)
TẠM BIỆT
Lạ thật, nghe tin cuối cùng mà mình không vỡ òa, mấy hôm trước còn duyên mà sụt sịt, nay nói chia tay mà nhẹ nhàng
- có lẽ vì thương chút còm cõi chịu đớn đau nên mình xa xót...
- có lẽ vì mừng chút còm cõi cuối cùng cũng hết đớn đau, theo với gió mây về chốn vĩnh hằng
Ừ, thì đã cố hết sức, đã chịu đựng hết sức - cả chút còm cõi kia & phần còn lại của thế giới chung quanh
Cảm ơn chút duyên muộn màng vài tuần cuối cùng ở cõi tạm
vẫn đủ để bé dạy cô Chòe lòng can đảm vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình.
Có lẽ bé đang mỉm cười "Cô Chòe đừng lo, con hết đau đớn rồi, ở trên này mây mềm & êm lắm, nắng nhẹ lắm & mưa cũng dịu dàng..."
(Aug 21, 2010 - Tạm biệt bé Tường)


21/8 - Hôm nay ở Quán cơm cô Chòe buồn rười rượi nhưng rồi cô không thể tiếp tục ngồi tự trách mình nữa. 700 trẻ khác đang cần cô Chòe trong dịp Trung Thu nữa mà. Bé Tường cũng sẽ hiểu nỗi lòng của tất cả cô chú...
Trả lờiXóa"ở trên này mây mềm & êm lắm, nắng nhẹ lắm & mưa cũng dịu dàng...", nhẹ cho người ra đi, dịu cho người ở lại...
Trả lờiXóa18/8 - Từ ngày theo đuổi NTCM đến giờ, em cũng đưa tiễn bao nhiêu thân phận rời cõi tạm, già trẻ lớn bé đều có. Có khi đưa tiễn cả hai vợ chồng cùng một căn bệnh ung thư. Đừng tự xỉ vả mình là nhẫn tâm nữa Chòe, những linh hồn kia khi về đến Thiên Đường cũng sẽ mỉm cười vì khi ở cõi tạm, họ cũng có chút duyên gặp gỡ chúng ta rồi mà.
Trả lờiXóa19/8 - Hôm trước vô BVTƯ Huế, khi đi ra rùng mình nói với Nguyenthy "Đúng như chị Nike nói là vô BV sẽ học được thói Nhẫn tâm, phải nhẫn tâm mới có thể quay lưng". Và thật lòng khâm phục các bác sĩ, y tá trong BV. Cứ nghe tin mỗi mảnh đời ra đi là lạnh hết cả người, dù phải tự an ủi rằng biết đâu sự ra đi của họ lại là một sự giải thoát...
Trả lờiXóa19/8 - "nhưng đã trót xót xa thì tận tâm cho trọn...", you're are so adorable chi.!!! Love!
Trả lờiXóa