- người tìm vui nơi khác, chông chênh rồi cũng quay trở lại
- người chú tâm vào nơi ổn định, ổn định đến ngột ngạt, ngột ngạt đến khó thở, rồi cũng quay trở lại
giờ cả hai im lặng tự vấn - mình cần nhau nhiều bao nhiêu? Mình yêu hay chỉ đơn giản tìm vui phút chốc?
chẳng có gì lý giải được tại sao lại đi được chặng đường dài thế này - nếu không phải là có yêu nhau? rõ ràng là cần để trút gánh lo toan ngàn cân nhờ một tiếng cười...
vẫn cái khúc bi tráng "THÔI nhé?" "Vớ vẩn! Trẻ con vừa chứ! Anh kệ em đấy", được ít hôm yên lặng rồi lại xem như chưa từng có đứa nào nói câu gì, lại ríu rít mưa nắng thời tiết...
lần này không dám hỏi "THÔI nhé?" nữa
anh cũng không nguýt "Vớ vẩn!" nữa
Có vẻ là cứ chông chênh thế này mà đi mà lại hay
Thôi nhau rồi - thôi chưa nhỉ???
lần này không thấy nhớ ngay sau khi nói câu buồn
lần này chắc là sẽ hết
mà lần này chắc cũng là một lần nữa trong chuỗi những lần "Thôi nhé?" rất trẻ con
(Aug 23, chông chênh...)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét