Thứ Tư, 11 tháng 8, 2010

KHÔNG CÓ CHÓ…

Chắc ai cũng từng 1 lần nghe câu “Không có chó bắt mèo ăn “sít”

Hôm trước anh Hiếu hỏi “Sao cô???” Chòe mếu máo “Anh có nghe câu KHÔNG CÓ CHÓ…” anh Hiếu cười nghiêng ngả bảo “cô chắc chắn không phải Chó…”

CHÓ
Nó đương nhiên biết sủa, được sủa, được chích ngừa để lỡ cắn bậy cô nương xinh đẹp nhà hàng xóm thì còn có cái giấy “ĐÃ TIÊM PHÒNG CHÓ DẠI” trưng ra chạy tội.

Nó đương nhiên được loài người bình chọn là Đệ Nhất Thú Cưng, dù nó có lười chút chút, ăn nhiều chút chút, hay sủa bậy, nửa đêm buồn tình ngửa cổ nhìn trăng làm một bản gâu gâu gâu mà chẳng quan tâm vô số nhà hàng xóm nổi điên & dĩ nhiên bên cạnh vô số đặc tính tốt, chúng lâu lâu vẫn te-huyền bậy…

Dù không phải đứa nào cũng biết trông nhà, nhưng hễ nói tới thú trông nhà thì người ta nghĩ đến chúng. & Dĩ nhiên chưa từng có thú cưng nào dám mon men cạnh tranh vị trí Đệ Nhất của họ nhà Cẩu.

MÈO
Chòe chẳng dại mà làm phép so sánh ở đây sau khi đã liệt kê rõ dài thườn thượt lý do tạo ra cái đỉnh đỉnh danh xưng Đệ Nhất Thú Cưng của Chó, nên nếu bạn bè có đọc thì xin phiền trí tưởng tượng của bạn một chút…

KHÔNG CÓ CHÓ…

Mèo cũng có nanh vuốt đủ để đóng vai kẻ giữ nhà

Nói về canh nhà ban đêm thì hình như Mèo có chút ưu thế - vì nó nhẹ nhàng linh lợi mắt sang quắc, đang đêm tên trộm đang rình mò trên nóc nhà mà vô phước liếc thấy mắt mèo thì có mà đờ-ái trong quần buông tay rơi tõm xuống sân chít tươi.

Không hề sủa bậy (có biết sủa đâu mà lị)… & đây cũng chính là vấn đề của con mèo khi không có Chó.

Người ta cột vào cổ nó cái máy biến đổi âm – để đảm bảo phiên dịch tiếng MEO thành tiếng GÂU.

Người ta đặt làm cái biển báo “Coi chừng chó dữ” dù rằng là thì khi có chó thật thì họ chẳng việc gì phải tốn tiền cho cái biển vớ vẩn đấy.

Chưa từng có khoa học nào chứng minh có bệnh Mèo Dại, nên không thể kiếm được cái giấy chứng nhận đã tiêm phòng, người ta giải quyết bằng cách dặn dò kỹ con Mèo “Mi là con Chó-Tạm-Thời nhé. Hung hăng nhiều vào cho giống y chang Chó, nhưng chúng tao phải ràng mỏ mi lại để mi không thể có khả năng cắn. Cứ ghi nhận cái bọn đào tường khoét vách ấy lại, sau này chúng tao sẽ cho Dog-Full-Time nó cắn bọn đó sau”

Con Mèo tội nghiệp thấy nó thật tội nghiệp, mà không thể than thở một tiếng nào. Vì những lý do sau đây:

- Vì nó là Chó-Tạm-Thời (CTT), nên người ta phỉnh rằng “mi được đóng vai Đệ Nhất Thú Cưng, được ăn trong tô của chó (dĩ nhiên vẫn là thức ăn của Mèo), ngủ trong chuồng chó, dĩ nhiên đeo luôn cái bảng tên là LOÀI CHÓ, chúng tao sẽ đảm bảo mi được tôn trọng như DOG-FULL-TIME (DFT). Hãy tỏa sáng như CHÓ-THỰC-THỤ.”

- Vì nó là Chó-Tạm-Thời, phải giữ nhà nhưng không được cắn, kêu MEO mà phải tin rằng mình kêu GÂU (vì mi không tin mi là CHÓ thì làm sao bọn trộm tin rằng nhà ta vẫn còn CHÓ!!!) Nó thấy nó không còn là nó, càng không phải Chó, chẳng biết đã bị biến thành quái thú gì…

- Bi kịch không phải từ bọn trộm – vốn bọn này đi đêm nên đôi khi chưa kịp phân biệt tiếng GÂU(meo) thì đã kinh hoàng chạy mất (Àh, quên chưa kể, vì đằng nào cũng là tiếng GÂU từ máy thu phát nên người ta để âm thanh hi-fi luôn, nghe oách như bẹcgiê) – bi kịch chính từ bọn mèo đồng loại, biết tỏng tòng tong tiếng GÂU kia chỉ là tạm thời, biết tỏng sự vô hại (có được quyền cắn đâu mà!) nên chúng nó cười khênh khểnh cả ngày, cười sái quai hàm... cười cái con Chó-Tạm-Thời phải đeo gông vào cổ, phải chạy như Chó, đi như Chó, phải làm việc như Chó, phải ăn "sít" khi cần (ghi chú là: thứ này bọn Mèo gớm nhất nhé - có thể ăn chuột chít chứ không ăn sít nhé, Mèo cũng có giá của Mèo chứ!), mà đằng nào mi cũng vô hại, mi lại không thể khai báo với gia chủ vì sự bất hợp tác của chúng ta - mi phải biết rõ hơn ai hết dù gì cũng là Mèo cả mà...

- Bi kịch chính là dù hứa thời gian này họ sẽ đảm bảo Chó-Tạm-Thời được tôn trong như DOG-FULL-TIME, nhưng họ chưa làm hết cái việc thông báo, nên khi có ai đó vẫn xem nó là Mèo thì người ta buộc phải lờ đi trách nhiệm đó, người ta sẽ cả vú lập miệng em bằng cách bảo rằng “trường hợp này con DFT nó sẽ cắn xé tan tành, ta chưa thấy mi thể hiện như DFT” họ quên rằng con CTT đang bị chính họ ràng mỏ nó lại đến độ nó chẳng ú ớ được nữa kia lấy đâu ra khả năng kêu thì làm gì mà cắn xé…

Trong đêm đen mắt nó vẫn sáng quắc, bọn trộm có đứa vẫn te-huyền té chết…

Nó hiên ngang gạt nước mắt tiếp tục kiếp Chó-tạm-thời. Tự nhủ: mình biết mình là con gì là được

Trong đêm đen con Chó-Tạm-Thời nhắm mắt lại thu mình trốn, khóc tiếng MEO, cười tiếng MEO phục hồi sức lực để mai ngày tồn tại với mèo-đồng-loại bằng cái đầu của CHÓ!

(Aug 11, 2010 - nỗi lòng ai biết kể với ai...)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét