Thứ Tư, 4 tháng 8, 2010

SAO PHẢI THẾ?

Vẫn cái kiểu hỏi vô thưởng vô phạt (dù dĩ nhiên là có sự quan tâm – không quan tâm thì hỏi làm gì cho mệt cả hai): sao anh không lấy vợ đi, huh???

Thằng bé nhìn tôi nhẹ nhàng khẳng định: để làm gì hả chị!!! – không phải là câu hỏi đâu nhé, là khẳng định đấy. Để rồi hai chị em cùng giật mình, vì tôi cũng có thái độ y chang như vậy khi có ông anh bà chị nào rất thân rất chân tình lo lắng hỏi thế… Chúng tôi biết anh chị hỏi thế -  không phải để hối thúc chúng tôi việc lập gia đình, hỏi không phải vì nếu không lập gia đình sợ người ta úynh giá “chất lương giới tính” đứa em iu quí của mình, mà hỏi vì sợ một ngày kia nó cần nơi nương tựa tinh thần mà mình thì không phải lúc nào cũng có thể on-line cho nó 24/7… hỏi vì mình muốn an tâm chính mình thôi (ít nhất là đúng với tôi cho câu hỏi hôm qua)…

Chúng tôi có phải là bọn sống vô trách nhiệm hay sợ trách nhiệm chi đâu, cũng không có nhiều lắm vấn đề về giới tính (ít nhất là tôi, hỏi Cá-Nhà-Tôi xem, chắc chắn có sự khẳng định Chòe hổng có xíu xiu mảy may nào “lesbian”), chúng tôi cũng yêu như điên đấy chứ… Mặc kệ cha mẹ ông bà chậc lưỡi “Duyên chưa tới!” “Số chưa tận” “Trời chưa kêu”. Tôi không chắc thằng bé có cùng suy nghĩ y chang như tôi, nhưng tôi biết tại sao tôi thế này, tại sao tôi vẫn tự thấy mình rất bình thường (mà phần còn lại của thế giới mà tôi biết thì đánh giá là: hoàn toàn không bình thường!).

Em hỏi: Để làm gì hả chị? Sao phải thế?
Chị nghĩ: Ừ, có khi đúng là chẳng để làm gì thật…

Có mấy người bạn thân (& không thân lắm cũng có) họ từng nói với tôi thế này “Thấy Chòe sống như thế thật chẳng an tâm chút nào” Lạ nhỉ, mình có phiền đến ai đâu? Mình có “sống bám” hay là tạo ra những mối lo lắng về sự bất ổn định hồi nào đâu? Mình có làm gì “bất chấp thủ đoạn” đâu, dù yêu có hơi ngang trái một chút, nhưng mình đã chủ động nhận hết phần thiệt thòi về mình rồi mà? Cũng không phải không biết tự lo thân bây giờ & phần hậu sự – đã có mua bảo hiểm, đã có tự đầu tư xây nhà dưỡng lão (chưa xây nhưng có kế hoạch & có để dành vốn liếng)... sao những người yêu thương mình vẫn không yên tâm, hóa ra mình chẳng làm được gì? Hóa ra mọi nỗ lực tự thân vận động đều vô nghĩa trong mắt người thân ah? Trong mắt những người thương yêu mình, chỉ vì mình chưa lập gia đình mà chỉ khiến họ không yên tâm, chỉ khiến họ lo lắng thôi sao?

Bản thân tôi cũng yêu dại dột, cũng nông nỗi đua đòi, cũng quyết định chóng vánh ngốc nghếch… để đau đớn nhận lấy vài bài học, để tự định nghĩa Hôn Nhân cho cuộc sống của chính mình

Không phải là lấy chồng (hay lấy vợ) cho có, cho giống với người ta.
Không phải là 1 cái đám cưới cho mẹ vui lòng, hay là có 1 người lo lắng săn sóc mình cho mẹ yên tâm nhắm mắt.
Không phải là kiếm một (hay nhiều) đứa con - những đứa trẻ con mà tôi mê mẩn & yêu thương.
Không phải là tìm một người bạn có thể hiểu mình & mình hiểu họ.
Không phải là cuộc sống hòa hợp tâm sinh lý & không tranh cãi.
Không phải chỉ cần là một người thông minh (để còn truyền gene qua cho em bé chứ!), có chút óc hài hước & lương thiện là có đủ mọi thứ để mình nghĩ đến việc lập gia đình với họ.

Với tôi, Hôn Nhân hay việc Lập gia đình - tức là chia sẻ cuộc sống của mình với một ai đó cũng sẵn lòng chia sẻ cuộc sống với mình. Là chúng tôi thực sự thấy cần có người kia trong thường nhật của mình - là chia sẻ yêu thương & gánh nhận những toan tính nhọc nhằn của cuộc sống. Dĩ nhiên điều kiện tiên quyết cho việc này sẽ là sự cần có nhau của chúng tôi - cần nghe 1 giọng nói ấm áp nhỏ nhẹ, cần thấy như trút gánh lo toan ngàn cân nhờ một tiếng cười, cần một thái độ ân cần chấp nhận nhau cả những tập tính xấu, cần một sự tự nguyện thay đổi cái TÔI của mình một chút vì người ấy, cần 1 chỗ có thể không lớn trong trái tim mình cho người ta bình yên trú thân, cho người ta cảm giác an toàn vì đó là vị trí không bao giờ có sự thay thế hay so sánh.

Mặc kệ, ai bảo tôi lập dị hay viễn vông, ai bảo gì cũng không quan trọng, tôi vẫn đang sống đúng với cái định nghĩa đó – đem áp dụng làm “Tình Yêu” – Tôi yêu người chia sẻ yêu thương & cho tôi một vị trí nhất định (không so sánh) để mình có thể cùng vui buồn với những gánh nhọc nhằn cuộc sống.

Chia sẻ cuộc sống, hay tìm 1 người sẵn lòng chia sẻ cuộc sống với mình – người đấy có nhất thiết phải có cái đám cưới để ràng buộc không? Ừ, dùng từ “ràng buộc” nghe chừng hơi nặng, dù cái từ đó người ta hay gán vào cho từ Hôn Nhân mà… Người ta đã sẵn lòng chia sẻ cuộc sống với mình rồi, sao còn phải có nhiều thứ thế. Họ bảo: không có gì “ràng” lại thì người ta hay quên trách nhiệm lắm. Lại thêm một từ nặng nề nữa nè - trách nhiệm đấy!

Tôi không cổ súy cho cái việc cứ sống như kiểu của tôi & vài người bạn, mỗi người có chọn lựa riêng mà. Tôi chỉ bênh vực cái bọn Tôi – cái bọn trong mắt thiên hạ là lũ không dám chịu trách nhiệm, thích tự do cho mình, có gì không vừa ý là quay ngoắt đi… có vẻ chúng tôi đang sống thế thật, hay ít nhất chúng tôi có đủ điều kiện để như thế. Nhưng đôi khi không phải thế đâu… cứ yêu chúng tôi mà xem, sẽ khám phá nhiều thứ chông chênh lắm, cũng cần lắm 1 chỗ dựa vững chắc, và vì chúng tôi yêu quí những người yêu mình còn hơn chính bản thân mình nên chúng tôi trân trọng tự do của họ, không “ràng buộc” họ vì yêu họ rất nhiều đấy chứ… mà mình đã không “ràng” người ta lại thì dĩ nhiên trong mắt thiên hạ mình cũng chẳng có sợi dây níu kéo nào, dĩ nhiên trong mắt những người thương yêu mình không điều kiện thì mình như diều bay không điểm tựa, mông lung lắm, dại dột lắm, chẳng được gì, chỉ thiệt thân… thương lắm & lo lắm…

Thôi thì cứ để yên đấy – tùy duyên
Thôi thì cứ thương yêu trọn vẹn đủ đầy như chưa từng có ai hỏi những câu vớ vẩn “sao không lập gia đình?” để rồi chẳng biết làm sao giải thích cho cái câu hỏi ngược lại của mình “Sao phải thế?” Mình vẫn yêu người ta hơn cả bản thân mình, vẫn sống cho thật tốt thật đàng hoàng không buồn không khóc không tủi thân... tất cả chỉ để mua lấy một sự an tâm cho người mình yêu thôi… Đã sống được vậy & thấy hạnh phúc, vậy thì “sao phải thế?”

(Aug 4, 2010 - viết tặng Thaidzuy & Chòe)

4 nhận xét:

  1. Một người đạp xe ngược chiều gió luôn đón nhận những ánh mắt tò mò xen lẫn thương hại của những kẻ xuôi chiều. Tại sao hắn không xuôi dòng như bao người nhỉ?

    Tại sao họ không thử tìm hiểu trong bao nhiêu kẻ xuôi dòng kia đang vật vã với con... đường tưởng như xuôi kia? Trong những gương mặt "thuận chiều" kia, giấu dưới đó bao nhiêu lớp mặt nạ?

    Chòe nói đúng, không cổ súy cho kiểu sống nào vì chẳng có cái nào hoàn hảo. Ở đây là sự lựa chọn. Chỉ có duy nhất một cuộc đời để sống, tại sao không dũng cảm để ngược gió khi thấy mình không muốn xuôi chiều như bao người?

    Thanks Chòe vì một câu nói bột phát từ miệng lưỡi một kẻ ham chơi trở thành một tản văn đầy ý nghĩa.

    Live with no excuses, love with no regrets. (4/8)

    Trả lờiXóa
  2. Chi oi, duoc di choi voi Chi, noi chuyen voi Chi vui lam, hoc tu Chi cai di dom lac quan voi cuoc song, em la mot ke xuoi dong doi khi rat muon thoat khoi cai thuan de nguoc gio nhu Chi do! (4/8)

    Trả lờiXóa
  3. cảm ơn Vân vì những lới có "cánh đại bàng" nhé :-)
    @Tdz ơi, đính chính một tị thôi: Chòe không phải là người không muốn đi xuôi chiều, hay là dũng cảm đi ngược chiều... (Chòe nhát gan muh), tại con đường Chòe đi người ta cứ thấy không giống họ :-) he he... mà chính xác là Chòe không đi, Chòe trôi đấy chứ - vì bọn Cá sống trong nước mà :-) :-) (Cái đuôi zạizai nó lại "nòi" ra rùi.... hix)

    Trả lờiXóa
  4. Thích câu " cần một thái độ ân cần chấp nhận nhau cả những tập tính xấu, cần một sự tự nguyện thay đổi cái TÔI của mình một chút vì người ấy, cần một chỗ có thể không lớn trong trái tim mình cho người ta bình yên trú thân, cho người ta cảm ...giác an toàn vì đó là vị trí không bao giờ có sự thay thế hay so sánh". Chỉ khi thực sự yêu người ta mới có cảm nghĩ như vậy thôi Chòe, còn các thứ khác chỉ là những thứ na ná, giông giống như tình yêu.

    Sống hạnh phúc hay không hạnh phúc đều do chính mình định đoạt, còn duyên số thì "Thôi thì ...." :-). Chúc Chòe luôn hạnh phúc với những thứ minh đã có và sẽ có, còn những thứ mình không có thì sẽ không là của mình.

    Trả lờiXóa