Thứ Năm, 8 tháng 10, 2009

TRO TÀN


Bao năm mê mãi ru mình trong tình yêu dành cho anh… rồi một ngày em chợt thấy mình cô đơn trống trải khi anh ở một nơi không bao giờ có em. Thử tìm kiếm cảm giác yêu thương lần nữa với một ai đó không phải anh, tìm thứ niềm vui đơn giản không khiến trái tim mình đau nỗi đau tội lỗi…

Dù vẫn còn là ‎ý nghĩ trong đầu về một cuộc tình mới, em vẫn cảm giác như đang ngoại tình – thật thú vị & đáng sợ. Em như người điên & như người say, quay cuồng & sợ hãi – sợ sớm mai thức dậy biết mình trắng tay…

Lặng lẽ em trở về, lầm lũi trốn vào góc khuất tâm hồn mình… Trải nghiệm chút lãng đãng chao lòng để rồi chỉ có em trở thành tro bụi – Nỗi nhớ cháy da diết mối tình chợt đến & tình yêu em cho anh vẫn còn sưởi ấm trái tim nhỏ bé. Anh loáng thoáng nhận ra em thay đổi & anh giữ em chặt hơn nghẹt thở… Cuộc tình mới quét bay chút tàn tro còn lại của thứ em gọi là niềm vui & em chỉ còn lại tro tàn của chính mình.

Anh không trách vì anh đã không thể mang đến cho em niềm vui nhiều hơn… Người ấy cũng không giận – vì người ta đến với em bằng sự tò mò thứ tình dại dột không đong đếm em đã luôn dành cho anh …

Nhưng trái tim em nổi giận – yêu anh như thế sao còn để phút xao lòng qu‎ét nốt chút đam mê…

(Writing for Thany - saigon, Oct 7, 2009)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét