Thứ Hai, 9 tháng 2, 2015

Giấc mơ mùa xuân

Bổng dưng phát hiện mình vốn chả có gì ngoài sự tự tin đến khó tin, mà cái thứ duy nhất nhiều đấy cũng trong một buổi sáng vẫy tay tạm biệt mình - không phải kiểu bái-bai vênh váo của Nhan-sắc hồi hơn 20 năm trước, nhưng dù vậy, trong tình huống phải chào tạm biệt bất cứ ai bất cứ gì, cảm giác khi đó chả thú vị chút nào!!!

Để gặm nhấm nỗi buồn bất ngờ này một cách...Choè nhất, mình đã lôi từ trong Hầm-Chứa-Bí-Mật thứ độc dược cất giấu 40 năm - sự kết hợp hoàn hảo của Nước Mắt Thần Chết & Sự-nham-hiểm-của-thiên-thần, ngửi qua thôi đã thấy mình đâu đấy trên tầng mây hồng.. Nhưng (ấy, sự đời cứ luôn lằng nhằng vì cái chữ Nhưng...!) vừa nhìn thấy màu hổ phách trong veo thì nghe tiếng "rắcccc" giòn tan, Lão Thần Chết một tay vẫn cầm lưỡi hái, tay kia vừa gãy rời vì cố lôi mụ Choè... Lão hậm hực "Giảm cân thành công của mày mà thế đấy huh con điên kia????"

Ô hô, mình sống rồi! Không giảm cân nữa đâu nhé!!! Chào xuân nhé!!! Mình đi ăn khuya đây!!!!
(Feb 7, 2015 - in the middle of nowhere...)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét