Thứ Bảy, 9 tháng 2, 2013

Rơi từ chiều vô tận


Rơi từ chiều vô tận

Có những ngọn gió cũ xưa mà tôi chưa hề biết đến bao giờ, nhưng ngay cả vậy, tôi vẫn luôn luôn có cảm giác như là mình đã từng cỡi trên lưng chúng bay đi. Tôi đang di chuyển trong chiều vô tận, là cái thế giới hiện hữu phía bên kia thực tại, ở một phần khác của sự vật, song song với thế giới của tôi. Như thể khi tôi cho tay vào túi thong dong, khi hơi khom khom người để quan sát thế giới đó xuyên qua những khung cửa kính của một cửa hiệu lớn.
Ở trong chiều vô tận, có những khoảnh khắc lạ thường. Như khi tôi đang lái xe đi dưới cơn mưa từ New Mexico đến phía Tây của Magdalena, đường cao tốc bỗng biến thành đường đi bộ và rồi đường đi bộ biến thành lối mòn. Vừa khi chiếc cần gạt nước gạt qua, lối mòn bỗng biến thành một góc rừng chưa ai đặt chân đến. Thêm một cái gạt nữa, một lần nữa, khoảng không lại lùi xa. Lần này là không gian phủ đầy băng giá. Tôi bước trên cỏ mịn, mặc áo lông thú, tóc tai bù xù, tay cầm cây giáo ngắn, mảnh khảnh và rắn rỏi như một phiến băng giá lạnh, cuồn cuộn cơ bắp và lòng đầy quỷ kế. Đằng sau tảng băng, xa hơn tầm hiện hữu của sự vật, trong vùng biển khơi sâu thẳm, tôi thấy tôi bơi lội tung tăng, người đầy vảy, thở bằng mang. Rồi tôi không thể nhìn xa hơn nữa, sau hình ảnh về giống phiêu sinh ấy chỉ còn là khoảng không vô tận.

Euclid không phải bao giờ cũng đúng. Ông ta giả định rằng có đường song song vĩnh viễn, song song mãi cho đến tận cùng, nhưng người ta vẫn có thể hình dung một viễn cảnh phi Euclid, cũng khả thi, rằng các đường song song sẽ gặp nhau ở đâu đó tít phía xa. Nơi một điểm khuất. Nơi ảo ảnh hội tụ. Nơi một thực thể hòa tan vào một thực thể khác, sự gặp gỡ kiểu như thế là hoàn toàn có thể chứ!
Dẫu sao, tôi biết, nơi đó còn hơn cả một ảo ảnh, là nơi hai cá thể hòa tan vào nhau và tạo thành một thực thể khác. Một mối ràng buộc êm đềm. Không hề có một chỗ giao ngang nào được vạch nên bởi thế giới của duy lý chính xác, không một tiếng động của sự vãng lai. Chỉ là hơi thở. Vâng, đúng, là âm thanh đó, và có lẽ cả những cảm xúc của nó nữa. Hơi thở.

Và tôi di chuyển chậm rãi hướng về thực thể khác biệt đó – có khi bên cạnh, có khi lướt qua, có khi lại đi vòng quanh nó, luôn luôn thế, luôn luôn với tất cả sức mạnh & quyền năng, nhưng luôn luôn với tấm lòng chân thành dâng hiến chính mình cho nó. Và thực thể kia cũng cảm nhận những điều tương tự, nó tiến lại gần tôi bằng sức mạnh của riêng mình, và đến lượt nó, trao gửi chính mình cho tôi.

Ở đâu đó, trong luồng hơi thở này, bằng một cách rất riêng, những âm vang nhã nhạc bắt đầu cùng vũ điệu quay cuồng kỳ ảo làm tan chảy con người băng giá với ngọn lao và bộ tóc bù xù. Và chầm chậm – quay tròn trong luồng xoáy, chậm rãi xoay vòng như luôn luôn thế,  quay chậm... quay chậm – con người của băng giá ngã xuống... rơi ra từ chiều vô tận... rơi đến bên nàng.


(Robert Kincaid viết cho nàng Francesca, trong tiều thuyết Những Cây Cầu Ở Quận Madison, của Robert James Waller)
(dịch từ nguyên bản tiếng Anh, quyển "The Bridges of Madison County" của Robert James Waller)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét