Thứ Năm, 7 tháng 4, 2011

KHOẢNG TRỐNG

Những lúc buồn vô cùng
Biết đi đâu? Về đâu?
Thế gian này lớn vậy?
Bạn tri kỉ phương nào?
(Sep, 1991)

KHOẢNG TRỐNG
Không có những niềm vui rất nhỏ, không theo đuổi những đam mê chết người, không còn cả những nỗi buồn vực sâu – chỉ TRỐNG RỖNG. Lạ nhỉ, thứ duy nhất đang tồn tại với mình hàng ngày lại chẳng là thứ gì.
Có lần tôi cũng tự ngạc nhiên nhìn lại mình, sao có thể quay lưng đi và sống tiếp như không, sao có thể như chưa có quãng đời dài đến thế từng tồn tại… Sự thật là: không phải là tôi giỏi quên, chỉ là tôi không có can đảm quay lại nhìn quãng đời mình để lại sau lưng. Có vẻ là tôi bạc bẽo, kiểu quay lưng là quên hết… có vẻ là tôi tìm ra cách tự bảo vệ mình. Không thú vị gì khi tự làm mình đau trong khi vẫn còn có chọn lựa khác để không phải bao giờ quay lại.
Một lần tôi đã đi băng ngang cuộc sống của người ta & rồi chính cuộc đời tôi cũng thay đổi, khi quan niệm về niềm vui & nỗi buồn cũng khác. Sau này, khi mỗi người sống phần đời của mình, những cam kết tự mình ràng buộc mình vào, cả chấp nhận trở lại sống phần đời ngày cũ như chưa từng biết đến nhau… để không tìm kiếm sự bình yên, để nỗ lực cho phần hiện tại, để bình yên cho nhiều người nên chấp nhận quên đi phần bình yên của chính mình khi tìm ra nhau ngày xưa... Hạnh phúc hiện tại là thật đấy chứ, nên chỉ có thể giữ tình yêu trong ký ức thôi.
Tôi vẫn hàng ngày cười vui hăng hái, vẫn nhiệt tình năng động, vẫn hoàn thành mọi thứ trong bổn phận & trách nhiệm… Chỉ là tôi không thấy mình đang sống. Chỉ là tôi không thấy có lý do gì níu kéo để tồn tại tiếp. Chỉ là tôi cũng đủ can đảm để không đùng đùng tìm chết. Chỉ là lúc này khi thứ duy nhất tồn tại với mình lại là KHOẢNG TRỐNG thì tôi thấy rất hoang mang.
Như người bỏ cả đời vào rừng tìm trầm để rồi ngơ ngẩn trắng tay trở về tàn dại…. tôi cũng thấy mình như thế khi nhận ra không gì có thể bù vào được khoảng giao động cực đại trái tim đã từng rung động. Chút dao động mới cũng lặng lẽ tắt vì mình lỡ tay đẩy nó đi nhanh hơn cần thiết… Và giờ nó thản nhiên, chịu buồn, chịu chờ, chờ tắt, không hy vọng nữa, không cố gắng yêu thương nữa… tự dưng tôi lại ước thà trái tim mình toàn những xót xa hình như còn tốt hơn cảm giác trống rỗng bây giờ.

April 7-8, 2011
Cho HàThanh, những ngày Tháng Tư hoang mang, những ngày nhớ quay quắt cảm giác hạnh phúc vì biết mình tồn tại trong cuộc sống của ai đó, vì những người sau này mình gặp chẳng cho mình cảm giác bình yên vì một chỗ trú thân bình yên trong một ngày của họ...

những ngày cô độc vì chẳng còn gì, chẳng còn ai để cho mình một chỗ nhất định trong trái tim của họ, những ngày cố gắng để đi tiếp mà không quay lại tìm William dù chỉ để cười nói chút thôi hay đơn giản là khóc...
những ngày cố gắng yêu thương chính trái tim vỡ vụn của mình để không quay lại chỉ vì muốn hàng ngày nghe câu hỏi “Sàigòn hôm nay thời tiết thế nào hả em?”
Thấy tội nghiệp mình

Rất muốn hỏi anh Huy“cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ?” nhưng rồi lại thôi, lại đi tiếp vậy, vì không có được một chữ DUYÊN mà…

2 nhận xét:

  1. Thương Chòe quá à. Tự ví mình như kẻ đi tìm trầm ngốc dại trong khi chưa phân biệt sự khác nhau giữa Trầm hương & Sơn già. Nếu được, hãy chuyển Khoảng Trống vô duyên này thành Khoảng Lặng ý nghĩa để thôi day dứt... Big Hugs!

    Trả lờiXóa
  2. ‎" Ước thà trái tim tòan những xót xa, hình như còn tốt hơn cảm giác trống rỗng bây giờ" Nghe sao xót xa thế Chòe? Dù thế nào mình cũng vẫn phải sống nên cố gắng góp nhặt niềm vui nhiều hơn chị nhé...

    Trả lờiXóa