Thứ Tư, 21 tháng 7, 2010

THÍ NGHIỆM (chuyện chỉ có ở Vietnam)

Đọc báo, ở nước ngoài, có những người mắc chứng bệnh lạ, họ được thuyết phục tham gia vào những thí nghiệm mang lại lợi ích cho y học – nếu may mắn họ sẽ được chữa khỏi mà không tốn tiền (thậm chí còn có lương!), nếu không may, sự hy sinh vì khoa học của họ sẽ được đền đáp xứng đáng. Dĩ nhiên là chuyện bình thường của mọi nền y học, nhưng dĩ nhiên hổng phải chuyện ở nuớc mình (hix hix…)

Mấy hổm rày có chút bận tâm nên phải vào trung tâm UBSG. Vào đây – sợ chứ… & ngay từ lần đầu tiên là đã thắc mắc rồi: sao người bệnh nhiều dữ vậy? Hổng lẽ xã hội mình bà con xem fin Hàn Quốc riết rồi cũng có bệnh giống trong phim nhiều dzữ dzậy sao? Mà thương tâm nhất là những người vật vờ ở đây có khi trên 2 năm (hum qua nghe nói người phụ nữ vác cái khối u to tướng hôm trước lẽo đẽo theo mình xin tiền đã ở đây cả chục năm rùi!!!), họ đều có 2 thứ giống nhau – bệnh hiểm nghèo & nghèo! Ủa, dù nghèo thì cũng phải được chữa trị chứ, nếu vô phương cứu chữa thì đã đâu còn ở đây, mà còn cho mình thấy thì cũng phải qua giai đoạn hiểm nghèo đi chứ… thắc mắc biết hỏi ai thiệt tình luôn…

Nhà mình từng có người thím dâu bị ung thư vú. Hồi khám ra bịnh thì việc xét nghiệm & quyết định mổ cũng không đến 2 tuần, mổ xong hóa trị xạ trị… thím cũng ở nhà, khi nào vô thuốc thì ở lại bệnh viện 2-3 hôm là về nhà. Có chị bạn cũng được chữa trị tương tự ở TTUBSG. Trong suy nghĩ của mình (chắc cũng bị ảnh hưởng bởi phim Hàn phần nào!!!) UT nếu chưa di căn có thể kiểm soát thì chữa trị như kiểu đấy, nhiều năm sau người ta có ra đi là do hóa chất & xạ phá hủy những chức năng khác (kiến thức này không gọi là kiến thức được, nhưng đúng là sự hiểu biết hiện tại của mình về căn bệnh chưa có thuốc chữa này!).

Hôm qua, mình có vài cuộc đối thoại với người nhà bệnh nhân. Họ đều rất nghèo, rất khờ… chú Nhum – ba của thằng bé Nhon, hai cha con ở BV gần 1 năm rồi, vậy mà mấy đứa mình kêu chú ra cổng chính BV để trao quà, ổng phải nhờ 1 người lanh lợi hơn chung phòng bệnh dắt ra cổng tìm, đến cổng rồi còn ngơ ngác nháo nhác… Hỏi ổng về bệnh tình thằng con ổng nói “Bác* hổng chịu nói, hổng dám hỏi vì sợ bác rầy… lo quá mà hổng biết làm sao” – *Bác = Bác sĩ. Nói chuyện với cô Út của thằng bé Tường, cũng thế, “Bác* hổng chịu nói, hổng dám hỏi vì sợ bác rầy… lo quá mà hổng biết làm sao”… Bagiamỳtôm của dd NTCM cũng đã nói là các BS rất không thích nói về bệnh tình của bệnh nhân…

Ừ, dĩ nhiên là cũng khó nói thật nhỉ, nhưng với người nhà của bệnh nhân, cũng phải có 1 sự thông báo gì chứ, ít nhất là nói số tiền cần để chữa trị nếu muốn trị khỏi, hoặc là đưa ra những giải pháp để người ta còn biết đường – hổng đủ tiền thì chịu chết, nếu chạy vạy được thì còn cố, nếu có khả năng thì giành giật cuộc sống từ tay tử thần. Người nghèo ở BV họ không có cái quyền đó – cái bọn “Bác” đó đã tự cho họ cái quyền quan trọng đến thế & có 1 thứ mà chỉ có ở VN này thôi – bằng một cách không chính thức họ dùng những bệnh nhân nghèo xơ xác này để phục vụ những thí nghiệm y học, những nghiên cứu lâm sàng ngay trên người bệnh (chẳng biết là luận văn tiến sĩ của cá nhân hay là công trình cấp quốc gia???), và dĩ nhiên không bao giờ có bất kể một “communication” nào cho những sinh-linh-bị-biến-thành-vật-thí-nghiệm hay người nhà của họ.

Người giàu có hiểu biết thì đời nào họ có thái độ ngơ ngác khờ khạo như thế, hay ít nhất họ cũng kịp “lót” một ít để mua lấy thông tin…

Sự hiểu biết của tôi về những điều khuất lấp này cũng cạn phèo như kiến thức của những người nghèo kia về các chứng bệnh của họ, tôi chỉ biết tới đây thôi & không dám tìm hiểu tiếp, sợ mình ghê sợ bọn “Bác” này mà có cái nhìn lệch lạc về ngành y học nước nhà (cũng ráng vớt vát chút niềm tin thôi mà).

Thôi thì tôi tự tìm hiểu thêm về UT, để chẳng may mình bị nhiễm phim Hàn thì còn biết đường mà tự xử…
(Saigon, 22/7/2010)
vào thăm bé Nhon & bé Tường hôm qua...

4 nhận xét:

  1. còmment của 1 ngừi bạn làm bácsĩ...
    Thanh mến!
    Trước kia, cách nay khoảng hơn 30 năm, 1 người bệnh bình thường ăn 1 ngày 2,000 đ, nhưng người bệnh K thì 20,000 đ, và các chế độ thuốc men miễn phí hoàn toàn, nhưng ngày nay thì ngược lại, bệnh thì rất đông nhưng tiền điều trị thì quá lớn.
    Có nhiều chuyện mình muốn nói mà không nói được, bởi vì môi trường, hoàn cảnh, điều kiện và thói quen và cách sống ở từng nơi, từng bệnh viện mà có những con người như vậy. Chứ còn khi đi học thì thầy dạy có bài bản, dạy đạo đức thầy thuốc nhưng sau tốt nghiệp thì còn được mấy ai. Nhất là ở UB số lượng BN quá tải nên BS không còn thì giờ để nói với BN, và đôi khi họ cũng phải lạnh lùng mới làm việc được. Chị có dịp vào BVUB vì có đứa em dâu bị bệnh K vú, chị ngồi xem cách hội chẩn ( nhiều BS khám cho BN và đưa ra kết luận chẩn đoán và điều trị ), sau đó chị bước vào và tự xưng là BS của BVĐN để được nói chuyện với BS trưởng phó khoa về bệnh tật của em chị, chị phải trả lời những câu hỏi mà chị nghĩ rằng họ muốn test xem có đúng là BS hay không, rồi sau đó họ mới nói thật bệnh của em chị và phương hướng điều trị. Một buổi sáng họ phải hội chẩn hơn 40 người thì thử hỏi họ còn có thì giờ để giải thích cho BN hay không, bởi vì họ còn phải khám bệnh nằm theo dõi trước và sau mổ, rồi họp hội và nhiều thứ nữa.
    Rồi khi đến BV Tâm Đức thì ( Q 7 ) thật là tuyệt vời, từ thái độ tiếp xúc đến quản lý điều trị chị cảm thấy họ rất tốt, nếu được nhân rộng ra thì trên cả tuyệt vời em ạ. Có lẽ phải trên 20 năm nữa thì mới phát triển được như thế.
    Nếu như chị làm ở BVUB thì có lẽ chị cũng như vậy mà thôi.
    Đừng suy nghĩ nhiều, mọi việc đều có căn cơ, nghiệp chướng của nó, hãy làm những gì làm được & tốt để giúp người thì cứ làm em ạ.
    Cám ơn em. Chị Cúc

    Trả lờiXóa
  2. chi oi, ve Vn ky nay em cung fai vo trung tam Ung buou o Sai gon ,em thay toi cho benh nhan va bs luon do, benh nhan thi dong , bs thi it nen luon trong tinh trang qua tai...benh nhan doi khi so set rut re qua nen khong dam hoi, Bs luc nay thi better hon nhieu roi, em thay co benh nhan o duoi que len kham xong roi hoi duoc BS giai thich rat tan tinh , nho khong lam BS do ten Phuong - pho khoa ung buou phu san. em thay co su thay doi rat nhieu, thai do quan lieu hach dich chi the hien o may co y ta ho ly thoi. ngay ca nhan vien thu tien vien phi con khungkhiep hon nua !

    Trả lờiXóa
  3. cái này là ko dám còm mèn vì ko biết các bác nhà mình làm ăn thế nào hihi, chứ ung thư ko có ghê gớm như mọi người nghĩ, tuy rằng có những người ko chữa đc vì phát hiện quá trễ, nhưng cũng có người sống 20-30 năm sau khi hòan tất xạ trị và hóa trị

    Trả lờiXóa
  4. Mọi người bình tĩnh nèo. Bác sỹ (và cả Ds nữa) đều có lý do chính đáng khi quyết định tiết lộ thông tin về tình hình cho BN hay người nhà BN. Bà già Mỳ Tôm của NTCM rất hiểu chuyện này, Bs chỉ chia sẻ với dân trong nghề, chứ nói với người ngoài, thú thật thêm bực mình vì phải tiếp tục giải thích rõ ràng nguồn cơn thì còn thời gian đâu để tập trung chuyên môn??? Thông cẻm đi mấy cô nương!

    Trả lờiXóa