Thú vui lành mạnh (có khi hổng cho vào CV được!)
Lần đầu tiên Chòe viết Tự Bạch – dễ chừng cũng 25 năm rồi, gạch đầu dòng ghi: Thích vẽ, sưu tầm danh ngôn & chơi với con nít. Hai thứ đầu thì đúng là hobbie rồi đó nhưng chơi với con nít cũng là hobbie ah??? Tới giờ vẫn thấy hơi ngộ ngộ, hình nhưng không phải. Vì nếu dịch thô – hobbie là “thú tiêu khiển” thì thích chơi với con nít (& có thể chơi với chúng) nên cho vào khả năng dụ dỗ trẻ em, chứ nhỉ?
Sau này đi làm, khi xin việc phải viết CV, trong mẫu biểu cũng thấy có yêu cầu (không bắt buộc) “khai báo” hobbie của mình. Nói thật, trong CV chẳng lẽ vẫn viết “thích chơi với trẻ con” – vì vẽ & sưu tầm danh ngôn thì giờ chỉ còn có 1, mà lạ nhỉ, cứ hễ liên quan đến thứ gì trịnh trịnh trọng trọng (tìm việc làm muh) là y như rằng phải viết những thứ nghe chừng hay ho, mạnh mẽ… Cuối cùng thì trong mọi cái CV của Chòe chưa bao giờ có ghi “thích chơi với con nít”, dĩ nhiên càng không bao giờ ghi “thích lang thang, lóc cóc trên những con phố với hàng quán be bé, thích dừng chân ở đó mắt dán vào mặt tủ kính nhìn những thứ lỉnh kỉnh lấp lánh thứ niềm vui trẻ con xanh đỏ tím vàng… Dù sao cũng tự an ủi rằng mình hổng có “bịa” ra việc mình thích đọc sách, nhưng nếu bị hỏi tiếp “mày đọc sách gì?” thì lại thấy hơi xí hổ nếu khai báo “Harry Potter” – trẻ con quá, hay là “The Bridge of Madison County” – ướt át quá…
Ví như một đứa ở văn phòng có cái thú rất ngộ - nó tự nhận “Thú vui rẻ tiền của tui” – chả là mỗi lần nhóm mấy đứa ở văn phòng có đứa nào mua xoài mua cóc thì y như rằng con bé này nó dành “để tui gọt vỏ cho. Hổng ai được xí cái thú vui rẻ tiền này của tui à nha” – gì chứ gọt vỏ trái cây thì 99.9% bọn ở văn phòng Chòe chằng bao giờ xí phần. So với mấy cái thú vui không-được-viết-vào-CV của Chòe, thì thú vui gọt-vỏ-trái-cây này còn rất xa mới có cửa chui vào trong những cái CV… May quá, dĩ nhiên bên cạnh thú vui rẻ tiền này thì con bé kia còn vô số những thú vui khác có thể đàng hoàng chễm chệ sánh vai cùng với những thứ rạng rỡ khác trong CV: shopping, chụp hình, đọc sách…
Dĩ nhiên là Chòe biết “Thú tiêu khiển” – không phải để giết thời gian đâu, mà là để mình cân bằng trở lại sau một hồi mê mãi làm việc kiếm sống (hoặc bị cuốn vào), là cách thể hiện con người thật của mình – rất thật & rất chân thành. Chòe thích viết (bên cạnh vài thứ hobbies không thể khai báo kia thì vẫn còn cái nì để tự hào mà khoe) & dĩ nhiên là “có thưởng” mỗi khi có ai đấy đọc những suy nghĩ của mình, để lại một lời cảm nhận hay sự đồng cảm. Cái bài “Họ Đã Sống Như Thế” của Chòe còn nhận được 150K tiền nhuận bút nữa mới ghê chứ… Dù Chòe chưa bao giờ nghĩ mình sẽ kiếm tiền bằng nghề viết, nhưng đúng là Chòe đang sống bằng viết lách, nếu không viết thì chắc nổ tung nhiều mảnh lâu rùi.
Hoặc có những người bạn thích chụp hình. Lần trước cô bạn thân về VN, nó kể dạo này hai vợ chồng nàng có thú vui chụp hình – anh chồng thì vốn thích việc này lâu rồi & anh là dân IT nên mấy cái thứ PS là trò nhảm nhí, nhưng cô bạn Chòe thì mới đây thôi. Hai vợ chồng nhận chụp hình đám cưới – không phải vì họ cần tiền, càng không phải họ có thời gian để “giết”, mà vì công việc này cho họ cơ hội ghi nhận những khoảnh khắc hạnh phúc của thiên hạ, sự bận rộn & những đòi hỏi rất tình rất người của công việc khiến họ thấy thanh thản. Trong số những người bạn, cũng có người cũng thuộc vào hàng “busy nhất Dziêtnom”, tranh thủ từng giây phút để chụp lại những khoảnh khắc trôi qua, anh xếp đặt một chút hoặc đơn giản là bấm máy, tỉ mỉ ghi nhận rồi tỉ mẫn lựa chọn, rồi lách cách dán dán cắt cắt vào web để bạn bè cùng chia sẻ… Mỗi tấm hình của họ, nếu hiểu họ một chút, thì sẽ thấy giá trị đặc biệt kín đáo ghi phía sau – là niềm vui được sẻ chia, là cuộc sống này chậm lại 1 giây trong những bức hình…
Mấy đứa bạn thân, cái bọn “màu nền” ấy, có thú vui bù khú với nhau sau mỗi buổi tennis, chẳng có gì ghê gớm, chỉ là ngồi lại với nhau một chút (có khi nhiều chút), đứa nọ đùn qua đứa kia “Mày gọi Hà Thanh đi!”, rồi chúng tôi cứ thế tíu tít, “kể xấu” lẫn nhau, ông Quang thì nói “Nhờ Thanh ra mà thằng Nam nó thua tui, Thanh ra đây chơi sớm một chút thì tui đỡ mệt rùi”, rồi cũng ổng, hôm nào thua lại đổ lỗi “Thanh tới là thằng Nam nó lên tay liền”… ông kia cũng đâu vừa “Mai mốt mỗi lần tui đánh banh Thanh nhớ ra coi nghen, có Thanh thằng Quang nó hết tập trung…” & dĩ nhiên Chòe chỉ là một trong những cớ để câu chuyện buồn cười thêm chút thôi mà. Sau này ông Quang đổi “hobbie”, ổng mê golf hơn, thế là nhóm bạn ít gặp nhau thường hơn một chút… nhưng đã là thú vui bù khú mà, lâu lâu vẫn í ới, Thanh ơi Thanh àh, Quỳnh ơi đang ở Vietnam thì ra đây, Nam chiều hổng nhậu nghen để uống dzới tui (ai làm bà buồn nữa hả?), con Kim nó dzìa SG nè ăn nhậu nghen, ở đâu, ở đâu… Cũng gọi là hobbie được hén, nhưng không thể cho vào CV, chẳng lẽ lại ghi “thích bù khú với bạn bè” – mà rõ là thích thật chứ, phải nói là thích nhất – trong trường hợp của Chòe.
Còn có bao nhiêu những trò tiêu khiển vô cùng dễ thương, thể hiện tính cách cá nhân một cách rõ nét, nhưng nằm trong cái list “không-được-viết-vào-CV” không nhỉ?
(SG, 11 & 12/7/2010 - viết tặng MunVu & đám bạn thân)
Thứ Bảy, 10 tháng 7, 2010
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)


Thaidzuy (12/7/2010) Ở bản làng Tây Bắc xa xôi có cô bé Lều Thị Hếnh. Đã 18 tuổi rồi mà Thị Hếnh vẫn chẳng cao hơn cây chuối non trước nhà. Lý do duy nhất là sau giờ học, Thị Hếnh không lo lên nương làm rẫy, không lo xuống suối bắt cá mà toàn đi theo zai không à (chưa ai thấy Hếnh rình zai tắm suối nên chưa khẳng định). Thú tiêu khiển của Hếnh là vậy đó! Kekeke
Trả lờiXóaChíchChòe feedback: he he... theo zai cũng là 1 hobbie lành mạnh muh :-) chừng nào Hếnh theo gái thì cha mẹ nó mới lo chứ :-) mà chú-dzuy-đầu-trọc lâu rồi không úp-đếch đấy nhỉ, con Hếnh bắt cá khá lém đấy :-)