Ngày.... Trong số bạn bè mà tôi gặp có một người là rể của lớp tôi. Thành thật mà nói tôi đã hy vọng cô bạn tôi gắn bó cuộc đời với một anh thú vị hơn & đôi khi nghĩ về cặp này tôi vẫn chậc lưỡi “Nó hạnh phúc là được rồi!”. Đôi khi cũng phải ngao ngán “Không biết nó sống có vui không…?” Tôi đã luôn giữ thái độ lịch sự nhã nhặn chào hỏi anh chồng mỗi khi có dịp gặp nhau & tự bào chữa cho sự không thân thiện của mình rằng tôi chỉ là bạn của cô vợ thôi. Hôm nay, khi tôi đang chăm chú quan sát cô bé con 2 tuổi của cô bạn mình đang chạy chơi trong sân, người cha ấy với ánh mắt thật hạnh phúc đã ngập ngừng hỏi tôi: “Nó càng lớn càng xinh, phải không?” Ôi, lời khoe khoang thật thà làm sao! Tôi tự dưng thấy vui vẻ & ghen tị với cô bạn của mình. HẠNH PHÚC LÀ ĐƠN GIẢN VẬY THÔI!
Ngày.... Có tiếng chuông điện thoại reo & tôi chạy đi – vài người bạn thân của tôi đang ngồi uống rượu với nhau. Tôi ĐI là để ĐẾN nơi có những người bạn thân của mình đang sống thật là chính họ & cả tôi nữa – tôi cũng thich được làm nhân chứng cho những lần chúng tôi có thể cùng ngồi với nhau nhắc lại chuyện hồi xưa, hồi còn đi học. Sao bây giờ tôi nói hai tiếng “Chuyện Xưa” dễ dàng thế nhỉ? Cũng phải thôi, hơn một nửa cuộc đời tôi gắn liền với những người bạn này. Đôi khi tôi thấy mình toàn làm những chuyện linh tinh, nhưng mặc kệ. Tôi cài đặt trong điện thoại của mình tiếng chuông riêng cho nhóm người ít ỏi đó. & Tôi vẫn không bao giờ từ chối được tiếng chuông reo với thông điệp rất giản dị & buồn cười: “Đang ở đâu đấy? Ra chỗ bọn này đi!”
Ngày.... Tôi gặp một người bạn. Đã nhiều năm rồi chúng tôi mới đến thăm nhau dịp tết như thế này. Chúng tôi đã đi trên những con đường khác nhau, đã đi như thế trong rất nhiều năm… Cứ tưởng để cho người kia tự đi trên những con đường họ chọn là cách tốt nhất để cho người ta biết là mình đã yêu quý họ nhiều bao nhiêu. Chưa bao giờ như lúc này tôi ý thức được ý nghĩa của một câu nói lửng lơ “Không phải hễ ĐI là sẽ ĐẾN...”
Ngày.... Tôi bướng bĩnh tự nhủ với lòng sẽ đi tiếp con đường của mình. “Không phải hễ ĐI là sẽ ĐẾN...” tôi biết – nhưng dù sao mình vẫn có con đường để đi. Chung quanh tôi, còn có bao nhiêu người không được chọn lựa con đường cho mình?
(Feb, 2003)
Ngày... Tôi cũng không biết mình thực sụ mơ ước trở thành gì - hình như là muốn làm đủ thứ: họa sĩ, kỹ sư, nhà văn, nhà tâm lí, một bà nội trợ bình thường… & rồi hầu như là sợ, lại muốn co lại sống tro ng một căn phòng của riêng mình, sống với những tưởng tượng của riêng mình về mọi thứ “…nghe cô quạnh mưa rơi trên chiếc lá khô”, muốn làm ra đủ tiền để có thể dừng chân bên bất kì hàng quán nào & mua lấy thứ mà mình thích, để có thể đi đến bất cứ nơi nào mình muốn & dừng chân ở đấy cho đến chán… (Nov’93)
Ngày... Cũng may là tôi đã tạo cho mình một cuộc sống quen với mọi thứ - kể cả sự nhàm chán! “Nước mắt như mưa quất rát đau lồng ngực... thánh thót một điệu nhạc khóc cười - ai sẽ giúp em lấp đi cơn lũ của giòng sông nước mắt?" Cũng may ta vẫn tự dạy dỗ mình: Đừng chán nản vì ngày vui ngắn ngủi còn nỗi buồn thì muôn trùng, Thanh thân yêu! (March'2000)
Ngày... Trước khi quen biết anh, tôi cũng tự nghĩ là mình đang tìm kiếm một người đơn giản chỉ yêu mình & cho tôi biết tôi thực sự có ý nghĩa trong cuộc sống hàng ngày của anh ta. Tôi thực sự đã gặp được con người đó qua sự hiện diện của anh - đơn giản là yêu thương tôi, chân thành yêu tôi & sự tồn tại của tôi có ý nghĩa trong cuộc sống của anh. Đó là cả một phần cuộc đời rất lớn của tôi & anh. Hạnh phúc tuy không hoàn hảo nhưng hạnh phúc đúng là thứ thực sự có thể cầm nắm trong tay & gìn giữ trong tim suốt kiếp người này & cả kiếp sau – nếu thực sự có kiếp sau. Tôi trân trọng từng giây từng phút tôi còn đang sống – vì tôi biết đó là từng giây từng phút tôi vẫn được anh yêu thương.
Ngày... tôi ngồi chết lặng & cảm thấy mình chẳng còn lại gì ngoài tro tàn. Đó là người đàn ông của mình, dành riêng cho mình, không cần phải tranh giành hay tìm kiếm – vì anh là của tôi! Đó là một niềm tin ngốc nghếch nhưng dễ thương, thứ niềm tin mà chẳng hiểu sao vẫn còn ở lại với tôi khi mà cả ý nghĩ cuối cùng rằng mình chỉ là tro tàn cũng rời bỏ tôi. Cho đến tận bay giờ tôi vẫn luôn tự hỏi mình bằng cách nào mà tôi mang được mớ tro tàn TÔI trở về được?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)


Trong mọi hoàn cảnh, mọi cung bậc tình cảm phải luôn biết yêu mình trước chị Chòe nhỉ. Yêu mình để không trách móc, yêu mình để tự đứng dậy sau khi quỵ ngã, yêu mình để tự sống đầy hứng khởi mà không phải phụ thuộc bất kỳ hình ảnh nào...(June 24)
Trả lờiXóaCuộc sống giống như dòng sông vậy. Mọi dòng sông đều muốn đổ ra biến lớn, là sự tìm kiếm cái đại dương mà người ta goi là hạnh phúc. Nhưng trong tiến trình đó sẽ có rất nhiều lần chúng ta chợt giật mình, đau đớn nhận ra rằng con đường đó không phải là của mình và rồi lại gượng đứng dậy đi tìm đường ra biển lớn. Cái thu được sau những vấp ngã đó chính là lòng yêu thương chính mình, sự bình an hơn trong tâm hồn và nhìn cuộc sông rộng lượng hơn với con mắt thứ tha hơn trước. Cứ đi đi cho dù không đến nơi nhưng bạn sẽ thấy mình yêu bản thân mình hơn, trân trọng những thứ trong tay mình hơn và cảm thấy hạnh phúc với số phận của mình hơn. (june 25)
Trả lờiXóa